Chương49: Dùng tu sĩ làm chủ dược

Con yêu thú này hình thể thon dài như báo, trên thân có nhiều đóa

hoa giống như mây, tu vi chỉ là Luyện Khí chín tầng.

"Hắc hắc, lâu rồi không nếm qua máu tươi c*̉a yêu thú."

Du Vân cười hắc hắc một tiếng, nhanh chóng biến thân thành một

con rắn to lớn, phát ra khí tức Long Khí mười ba tầng khiến cho con Hoa Vân Báo này hoảng sợ mà quay đầu bỏ chạy.

"Chạy, ta cho ngươi chạy."

Đầu rắn phun ra tiếng người rồi sau đó nhanh như chớp mà bò

theo con Hoa Vân Báo này. Năm phút sau, con Hoa Vân Báo đã nằm

gọn trong bụng c̉a Du Vân, thịt tươi c̉a yêu thú đều có chứa

năng lượng c*̉a linh khí nhanh chóng được tiêu hóa làm cho Du Vân

rất là thỏa mãn, đầu lưỡi phun ra rút vào, khóe miệng còn

chảy ra máu tươi. Du Vân c*̃ng không biến hình mà cứ như vậy bò

đi, nơi đi qua cỏ bị ép thành một đường lớn. Có lẽ ở đây nằm

khu vực ngoại vi nên chỉ có yêu thú cấp thấp nên Du Vân rất là

nhàn nhã, bắt gặp con yêu thú nào c*̃ng nuốt vào trong bụng,

nhưng Du Vân không chú ý đến máu tươi c*̉a yêu thú rơi xuống đất

thì nhanh chóng biến mất như bị cái gì đó hấp thu đi, mà

những chỗ khác có tu sĩ thì không may mắn như Du Vân, lúc

truyền tống đến thì không kịp chuẩn bị gì cả mà chết dưới

miệng yêu thú, có người thì bị khe hở không gian cắt thành

mảnh vỡ, tu sĩ gặp nhau thì chém giết để tranh đoạt thảo

dược, đệ tử hai ma tông thì kết hợp lại với nhau, gặp được

người nào thì chém giết người đó, đệ tử các tông môn phe

chính đạo và đệ tử c̉a sáu gia tộc c̃ng vậy, khiến cho không

gian tạo thành một cái chiến trường, máu tươi và thi thể rơi

đầy đất nhưng sau một lúc thì đột ngột biến mất, điều này

làm cho cả phe chính đạo dừng tay chém giết, họ không biết

chuyện gì xảy ra nhưng điều này rất là quỷ dị, phe chính đạo

ngừng lại nhưng không có nghĩa là các người khác dừng lại, kỳ dị thì kỳ dị nhưng lòng tham khi thấy tài nguyên trước mặt

mình thì bỏ qua hết khiến cho những trận chiến quyết liệt hơn.

Ở sau dưới lòng đất, dưới cửa vào không gian mấy vạn trượng

có một hang động thật lớn, ở giữa có một lão giả khoanh chân

ngồi đó, người này chính là lão tổ Phương quan, giờ phút này

hắn vẻ mặt hưng phấn không thôi.

"Chém giết đi, ha ha ha, máu tươi, thi thể c̉a các ngươi sẽ là chủ dược c̉a ta, ha ha ha."

Phương Quang cười to lên, ở trên không thì có những đoàn máu

tươi, thi thể c*̉a các tu sĩ bị truyền tống tới nơi đây. Vì

việc này mà Huyết Quỷ Tông chuẩn bị bấy lâu nay, lợi dụng

không gian phế tích để diễn ra một màn chém giết, những thi

thể và máu huyết c*̉a tu sĩ được truyền tống tới nơi đây để

Phương Quang luyện chế ra một viên thuốc đột phá bình cảnh,

nhưng mà viên thuốc này cần rất nhiều máu tươi c*̉a tu sĩ.

Phương Quan hả miệng ra phun ra một ngọn lửa màu đỏ, nhiệt độ

nóng rực khiến cho xung quanh không gian vặn vẹo lên, hắn khống

chế ngọn lửa bao vây các thi thể và máu tươi luyện hóa chúng

để loại bỏ những tạp chất, máu tươi, xương cốt, da thịt bị

ngọn lửa luyện hóa bay ra những tia khói xanh, mà những thứ đó thì ngày càng co rút và nhỏ lại nhưng ẩn chưa sự tinh khiết

hơn lúc trước.

"Thêm nữa, mau chóng vào phế tích đi thôi, ha ha ha"

Phương Quang hưng phấn mà cười to lên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.