Chương 57

Hóa ra thật là Thiên Ý

Trang Nghiêm nheo mắt mỉm cười nhìn người đàn

ông trước mắt, anh siết chặt nắm tay, tỏ rõ anh đã dùng sức khắc chế thế nào.

“Không thể tưởng được khi tôi đi rồi, người anh luyến

tiếc nhất lại là tôi, anh còn không từ mệt nhọc đến tiễn tôi vậy.”

Lời trêu chọc và chế nhạo cũng không làm Lạc Kì xao

động, vẻ mặt anh vẫn khổ sở nặng tình.

“Đừng thấy cảm giác tôi tốt bụng, tôi rất mong anh đi

khỏi đây! Tôi đến, là là muốn xác nhận một chuyện.”

Trên mặt Trang Nghiêm bày ra vẻ đã sớm đoán được, vẻ

mất mát của anh ta làm cho Lạc Kì cũng có chút không thoải mái.

Nếu anh đoán ra sự thật, thế chẳng phải anh đã được

tiện nghi còn khoe mã!

Người ta đã muốn đau khổ bỏ đi,mà hành động này của

anh thật sự là hành động ném đá xuống giếng.

“Sao, không muốn hỏi nữa?”

Trên mặt Lạc Kì vừa có vẻ mâu thuẫn vừa rất phấn

khích, Trang Nghiêm lại không lòng dạ nào thưởng thức, sau khi bị đối thủ mình

bại dưới tay đồng tình, cảm giác này rất không tốt.

“Trang Nghiêm, tôi phải thừa nhận, anh là đối

thủ rất mạnh, tồn tại của anh vẫn làm cho tôi bất an.”

“Cám ơn lời khen của anh, tôi cũng rất tiếc vì không

thể diễn một vai đối thủ chân chính cho anh.”

Anh gợi khóe môi, cho dù anh là thiên hạ vô địch hay

là anh hùng thì cũng chả có đất dùng võ, bởi vì Tề Phàm, căn bản chưa từng cho

anh cơ hội lên sân khấu.

====

Lái xe tới đường sân bay, anh quay đầu đi vừa

vặn thấy máy bay Trang Nghiêm càng bay càng xa lao thẳng vào trong

mây.

Đúng là anh chưa hỏi, nhưng anh đã có được đáp án anh

muốn.

Hiện tại, anh chỉ muốn lập tức về nhà, kéo người phụ

nữ tùy hứng làm bậy tới đùi hung hăng đánh vào mông vài cái.

Cô thật sự là càng ngày càng vô pháp vô thiên , chuyện

đứa nhỏ lớn như vậy, thế mà cô cũng dám gạt anh.

Lòng như lửa đốt về nhà, Tề Phàm hẳn là là vừa rời

giường không lâu, lúc này đang thảnh thơi ăn bữa sáng tình yêu anh làm,

cả con đường lửa giận tích góp từng tí một giờ nhìn thấy nụ cười làm nũng của

người phụ nữ này nháy mắt liền biến mất vô tung vô ảnh.

Cô thật sự là năng lực cao siêu, vần vò lòng anh mềm

nhũng, coi mọi việc như chả liên quan tới mình!

“Sáng sớm anh đi đâu? Trời lạnh quá!”

Chu đôi môi hồng nhuận, vừa giúp anh vừa than

thở oán giận.

Tối hôm qua có anh ở đây, cô an tâm nên ngủ sâu. Nhưng

vừa tỉnh, đã thấy nơi anh ngủ đã sớm không có độ ấm, hại cô nghĩ tối hôm qua

cảm giác chân thật anh gắt gao ôm mình là do nằm mơ!

“Trang tổng sáng nay bay, anh đi tiễn.”

Ánh mắt vẫn chú ý tới cô, quả nhiên khi anh nhắc tới

Trang Nghiêm vẻ mặt cô có chút biến hóa.

“Em cũng không biết, hai người tình cảm sâu như vậy,

còn muốn tự mình đi biểu diễn một màn chia tay lưu luyến. Này, hai người không

phải có quan hệ đó đó chứ. . . . . .”

Tim đập thình thịch , anh biết chưa? Trang Nghiêm nói

tất cả cho anh?Lời này của anh là đang thử mình sao?

Tự nói mình đừng hoảng hốt, dù sao anh mới là người

xấu, người sai ở đây cũng vốn là anh không phải cô!

“Tề Phàm, sao trong đầu em luôn muốn làm chuyện quái

gở thế, ai dạy em!”

Cô lại tự chuyển hướng đề tài, anh thật nên giáo huấn

cô một chút, để anh là một nhà đứng đầu uy tín!

“Anh dạy em, không phải anh nói, nếu em là đàn ông,

anh cũng sẽ vậy, chẳng lẽ không đúng, hả?”

Biểu tình cố ý làm chuyện rối bù lên, đầu lưỡi linh

hoạt đem hạt cơm ở khóe môi cong lên cãi lại, vừa lòng ngắm ánh mắt trầm

xuống của anh, hầu kết cũng không tự giác lên xuống.

“Xem ra em thật sự là không đánh không được!”

Lạc Kì cảm thấy có một cỗ khí nóng, xông thẳng dưới hạ

thân.

Cô cố ý, cô tuyệt đối là cố ý !

Biết anh hiện tại không thể đụng vào cô, còn làm động

tác như vậy câu dẫn anh!

“A, anh làm chi!”

Lập tức cô bị ôm lấy, cô bị hành động thình lình của

anh làm hoảng sợ, tiếng thét chói tai làm đau lỗ tai anh.

“Để làm chi? Cho em biết sự lợi hại của anh chứ làm

chi!”

Thấy anh đi về hướng phòng ngủ, cô lại kinh hãi, cô

cái này chơi với lửa làm hỏa hoạn rồi!

“Lạc Kì, không được a. . . . . .”

Nhẹ kéo góc áo anh, quyệt miệng nháy mắt đã dùng giọng

thương lượng với anh.

Cô cũng muốn anh, chính là, không được thôi!

Anh dường như lập tức mềm lòng , nhưng tưởng tượng đến

hành vi ác liệt của cô, anh lại khẽ cắn môi quyết tâm.

Vừa đến phòng ngủ, hạ cô xuống đặt trên đùi mình, giơ

tay lên, dùng sức đánh lên mông cô.

Tề Phàm không rõ ý anh, trong lúc nhất thời không rõ

ràng đã xảy ra chuyện gì, anh đã đánh cô!

“Đứa nhỏ là của anh có phải không? Thế mà em dám liên

hợp với Trang Nghiêm gạt anh! Rõ ràng trong lòng yêu anh, lại không chịu gật

đầu đó là anh! Em là người phụ nữ xấu xa, thật sự là không đánh không được!

Vừa nói xong, Lạc Kì lại đánh thêm phát nữa.

Tề Phàm lập tức ủy khuất ch** n**c mắt, Lạc Kì

khốn nạn, giờ lại dám trả đũa!

Dùng sức cắn lên đùi anh, anh quát to một tiếng đặt cô

lên giường, đứng lên, vẫn thấy đau.

“Sao em cứ thích cắn người vậy!”

“Em chỉ cắn anh, cắn cái đồ xấu xa không tim không

phổi! “

“Là anh tự không tin đứa nhỏ là của anh trước, là anh

không để cho em cơ hội nói chuyện, là anh phản bội em và Thiên Ân trước, là

anh bên ngoài… Chúng ta mới ly hôn, nhưng anh lại không biết xấu hổ

chiếm tiện nghi của em, là anh không cẩn thận em mới mang thai!”

“Là anh! Là anh! Là anh!”

“Rõ ràng toàn là anh sai, anh dựa vào cái gì mà đánh

người!”

Ngồi dậy trên giường, anh đánh cô, mông cô không đau,

nhưng đau lòng.

“Chuyện thế ai chả nghĩ đứa nhỏ không phải của anh!

Ngay từ đầu em vẫn không chịu để anh giải thoát ở bên trong, sau đó chúng ta

lại có dùng bảo hiểm”

“Ngay sau đấy em đã nói có đứa nhỏ, lúc ấy anh bị tức

đến mờ mắt, làm sao dự đoán được là chuyện ngoài ý muốn!”

Lạc Kì bị cô khóc mà rối loạn tâm thần, cô nói rất

đúng, đều là lỗi của anh.

Nhưng vì sao sau đó cô vẫn không nói, chẳng lẽ cô cứ

tính giấu diếm cả đời sao?

“Người khác có thể không thể tin được, nhưng anh không

thể! Anh là Lạc Kì mà em yêu như vậy, sao anh có thể không tin!”

Nước mắt cô càng lúc càng nhiều, từng giọt rơi xuống

như rơi vào tim anh, làm cho anh khổ sở.

“Được rồi, được rồi, đừng khóc, em khóc lòng anh sẽ bị

bóp nghẹt mất. Là anh sai, tất cả là do anh sai, anh cam đoan về sau sẽ không

tái phạm, tha thứ cho anh!”

Anh ngồi bên giường đem cô ôm vào trong ngực, nhẹ

nhàng vỗ phía sau lưng của cô, hy vọng có thể làm cho cô dễ chịu chút ít.

“Cái đồ khốn nạn này, anh dám đánh em!” Nắm tay lại cô

đánh vào ngực anh, anh kệ cô đánh chửi, vẫn tiếp tục trấn an cô.

Cô mệt mỏi, liền ôm lấy thắt lưng anh, vẫn ủy khuất

nhỏ giọng nức nở .

“Là thời điểm nào thế? Hẳn là có thể tính ra ngày

nhỉ.”

Kéo tay cô,vỗ về ngón tay mảnh khảnh của cô, quay mặt

cô ra hỏi.

Cô chớp mắt, mặt lập tức đỏ.

“Chắc là ngày dùng bảo hiểm,tính ngày thì là ngày đó”

“Hóa ra anh bắn tên lại chuẩn vậy, thật là thiên ý. Tề

Phàm, anh rất vui.”

“Em cũng vậy!”

Từ khi biết được sự tồn tại của đứa nhỏ, chỉ cần tưởng

tượng đến cô có cục cưng, mỗi ngày anh đều cảm thấy rất hạnh phúc, dù thời điểm

anh hiểu lầm anh cũng thế.

“Tìm một ngày, chúng ta đi làm thủ tục, sau đó cùng

bốn người lớn tuổi thương lượng định ngày nhanh một tí, bằng không chờ bụng em

nhìn rõ, sao mà mặc nổi áo cưới?”

“Áo cưới?”

Cô không có nghe sai, anh nói áo cưới ư?

“Phàm Phàm, anh nhớ rõ, anh còn thiếu em một hôn lễ.”

Có chút đau lòng nhìn cô, người phụ nữ này, yêu anh

lâu như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, anh lại ngay cả một cái hôn lễ cũng

chưa thể cho cô.

Bị lời anh nói làm cảm động, anh nói sẽ cho cô một hôn

lễ, cô rốt cục cũng đã đợi được anh nguyện ý!

Nhưng tưởng tượng đến hành vi ác độc cảu anh, cảm giác

cái mông còn ẩn ẩn đau đớn, trong đầu có chủ ý không tốt.

Anh nên bị giáo huấn, bằng không anh vĩnh viễn không

biết, đắc tội ai chứ, không được đắc tội phụ nữ.

Sâu sắc nhìn anh, đôi môi mỏng khẽ mở.

“Em không cần!”

Yêu phải một người phụ nữ như vậy

Lạc Kì không tin mình nghe thấy , cô không nói

“Em đồng ý” , mà là”Em không cần” !

Vì cái gì, vì sao mà không cần!

“Phàm Phàm, em vừa nói cái gì đấy? Em nói lại lần nữa

xem!”

Mặt anh gần sát mặt cô, trong ánh mắt có cả thất

vọng và đau đớn anh khó có thể tin, trông anh như thể bị một khối nam châm hút

hồn vào, cô thiếu chút nữa đã nói to lời trong lòng “Em đồng ý”.

“Em nói em không cần, em có thể cùng anh khôi phục

tình trạng kết hôn, nhưng em không cần hôn lễ của anh!”

Dùng sức đẩy anh ra, muốn giãy ra khỏi trong lòng anh,

bất đắc dĩ hai người lực lượng thật sự kém quá xa, một cánh tay của anh cô đã

không thể nhúc nhích.

“Vì sao?”

Cô dùng sức muốn thoát khỏi anh, anh không muốn buông

ra lại sợ làm cô bị thương, đành phải lấy tay khóa tay chân đang múa loạn lên

của cô.

“Là anh nói mà, em là một người xấu xa, lại sợ nhất

nhục nhã. Giờ em lại nổi danh như vậy, sao có thể truyền ra tin tức kết

hôn!”

“Tề Phàm, còn một việc quan trọng hơn so với việc đã

kết hôn hơn ở đây, lí do này của em làm anh nhận thế nào nổi”

Tay đặt trên bụng cô, cô muốn tìm cái cớ thì phải tìm

hay chút, giờ đứa nhỏ ở đây rồi, chẳng lẽ cô xuẩn đến mức muốn học người ta tay

bịt trộm chuông?

“À anh không nói thiếu chút nữa em quên, giờ ngay cả

phục hôn với anh em cũng không cần!”

Tề Phàm lập tức đôi mắt tròn tròn , bộ dáng xinh đẹp

diễm lệ, lời nói ra lại làm cho Lạc Kì phát điên.

“Lần này lại là vì cái gì!”

“Em vừa mới biết anh có tính bạo lực, làm sao em dám

mạo hiểm sinh mệnh lấy anh!”

Lạc Kì dường như có thể đoán được đầu đề báo ngày mai

là tin tức giải trí trong nước, một tổng giám đốc trẻ chết sớm, nguyên nhân sau

khi pháp y xem xét là người này bị một cô gái trẻ xinh đẹp chọc tức cho đến

chết.

“Tôi Lạc Kì thề, đời này sẽ không đánh mông Tề

Phàm nữa, nếu như trái lời, sẽ làm cuộc đời này không ai yêu!”

Nghiến răng nghiến lợi nói xong lời thề, nhìn môi cô

mà ánh mắt phun ra lửa như muốn thiêu người.

Tuy rằng anh rất tức giận, tuy rằng giọng nói anh

không dịu dàng, nhưng lời nói của anh vẫn làm cho cô vui vẻ một lúc lâu.

“Hôm nay anh sẽ chuyển đến đây ở với em, chăm sóc cho

em. Đợi một lát anh sẽ gọi người đem đồ tới đây, Thiên Ân nghỉ, chúng ta sẽ đem

nó đến đây cùng.”

Anh có thể yêu cô, nhưng không thể theo đuổi tính tình

hồ nháo của cô, nhất định phải đặt cô bên người mới an tâm.

Chờ anh tìm cơ hội nói với bốn vị lão nhân, anh sẽ xin

cưới hỏi đàng hoàng đem cô quay về Lạc gia!

“Anh chuyển đến đây là có ý gì? Tính rời nơi thường

trú?”

“Nhưng mà, lúc này anh tính sai rồi, nhà này em đã

bán, chả mấy chốc mà em cũng biến ra ngoài”

Tề Phàm không thấy quen, cô sắp chào tạm biệt với nơi

này.

“Em nói đúng, anh tính lâu dài với em, anh cũng không

tin, anh không thể rước cô nàng liều lĩnh yêu anh về”

“Về phần phòng ở, em không cần lo lắng, cũng không cần

đi, bởi vì người mua nhà em, là anh.”

Ngón tay v**t v* bụng cô, anh nghĩ muốn cảm thụ sinh

mệnh nhỏ có liên hệ mật thiết với anh và Tề Phàm.

“Anh mua ? Anh lắm tiền vậy? Không phải tham ô đấy

chứ? Sao anh có thể như vậy! Ba mà biết sẽ tức thế nào!”

Căn nhà này Tần Đan hơn một ngàn vạn! Bố vẫn là chủ

Thịnh Thế, anh ở Thịnh Thế chẳng qua là lấy lương quản lý cao cấp, hơn nữa bình

thường anh tiêu tiền như nước, sao có nhiều như vậy.

Tiền này nhất định là anh không có cách nào mà ăn rút

của Thịnh Thế!

Nghĩ đến đây, lại một trận mưa đấm tay hướng trên

người anh, sao anh có thể làm chuyện ngốc vậy.

“Đừng đánh, sao em cứ luôn gấp gáp vậy, không nghe

người ta giải thích !”

Đè hai tay hai chân của cô, anh đánh mông cô sáu cái,

giờ cô lại hạ trọng quyền trên người anh phải đến vô số, nói đến bạo lực, là cô

mới phải!

“Giải thích? Được, em thật muốn nghe xem, anh giải

thích thế nào!”

“Tiền là anh kiếm, công ty anh ở Mĩ, chỉ là sau khi

anh về nước, công việc giao cho đối tác ở bên kia xử lý, chuyện cụ thể cần bàn

bạc, bọn anh đều họp qua mạng”

“Công ty của anh hoạt động tốt, doanh thu cũng

nhiều, chút tiền ấy sao làm khó anh. Thế nào, chồng em giỏi chứ?”

Kiên nhẫn giải thích cho cô nghe, thấy cô không kích

động như vừa rồi, anh mới thả lỏng tay chân cô.

“Không biết xấu hổ, ai là vợ anh!”

Hạnh phúc ngọt ngào mỉm cười cứ như thế dào dạt trên

mặt cô, dù cô nghiêng mặt cúi đầu cũng che dấu không được.

“Sao không biết xấu hổ? Anh là bố của là Lạc Thiên Ân,

Lạc Thiên Ý, tất nhiên là chồng của Tề Phàm .”

“ÔI! Nhưng lời anh vừa nói , là thật sự?”

“Phàm Phàm, em không tin anh?”

“em tin.”

Dùng sức gật đầu, cô thật sự tin tưởng.

“Phàm Phàm, trước đây, cái gì anh cũng không để ý. Có

tiền cũng được , người cũng được, cái gì đến thì đến, cái gì đi thì đi. Nhưng

bây giờ, anh muốn để ý cái gì đó càng ngày càng nhiều, buông không được, chỉ

muốn bắt đầu giữ lấy.”

“Phàm Phàm, tất cả thay đổi của anh, đều nhờ em. Nhờ

có em, anh mới có ý nghĩ quý trọng, muốn bảo hộ cái gì đó.”

“Lạc Kì, em yêu anh.”

“Anh cũng vậy, nhưng mà sau đây, cũng nên nói sau này

chúng ta thế nào”

Câu trả lời của Tề Phàm, là hung hăng hôn Lạc Kì.

Lạc Kì đè đầu cô lại, đảo khách thành chủ, người phụ

nữ này, chưa bao giờ ngoan ngoãn nghe lời!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.