Chương 56

Trang Nghiêm khóa chiếc vali da vào, nhìn lại căn

phòng trống.

Anh đã vô số lần từng ảo tưởng, cuộc sống anh cùng Tề

Phàm ở đây. Giờ thì ảo tưởng đã bị sự thật đập vụn anh cũng không nên tự lừa

mình nữa.

Chỉ là, anh có thể tự điều khiển nhiều thứ, thậm chí

có thể ngừng thở, nhưng lại không thể ngừng một mình yêu cô.

Anh yêu cô, yêu hết sức, yêu đến liều mạng, yêu đến u

mê không có phương hướng cũng đánh mất cả mình.

Chỉ là, anh thật không ngờ, tình yêu cũng có thể quay

lại để tìm.

Lạc Kì dọc theo con đường mà Tề Phàm yêu anh ta,

từng bước một đi trở về, từng chút một lại gần Tề Phàm hơn, cuối cùng cũng

thành công tìm Tề Phàm đã đi lạc bấy lâu.

Mà anh, ngay từ đầu khi tiếp cận Tề Phàm, nghe thấy

tiếng cô khóc, trong thời khắc cuối cùng vì do dự, tư lự trên ngã rẽ thông với

con đường của cô đã để Lạc Kì công bằng cạnh tranh cơ hội.

Anh không có gì để oán giận, tình yêu của anh thật sự

không thuần túy như của Lạc Kì.

Lạc Kì như vậy, xứng đôi với Tề Phàm, có lẽ phải nói

chỉ có Lạc Kì mới xứng đôi Tề Phàm.

Mà anh, nếu ở ngay từ đầu đã không nhất định phải đi

tới cùng thì giờ cũng không hẳn phải nói là đánh mất.

Đã không còn lý do ở lại, đây là lúc anh nên rời đi.

Nhưng trước khi anh đi, anh rất muốn được trông thấy

Tề Phàm.

====

Tiếng điện thoại quấy rầy khoảnh khắc ôm nhau ngọt

ngào của hai người, Lạc Kì không muốn nghe, Tề Phàm cũng không muốn nghe, nhưng

người gọi điện lại như kiên nhẫn đến chết.

Bất đắc dĩ, Tề Phàm phải buông Lạc Kì đứng dậy.

“Để anh.”

Đặt cô ngồi trên sô pha, Lạc Kì muốn đứng dậy nhận

điện.

“Đây là nhà của em!”

Tề Phàm v**t v* tay anh đang làm loạn, thấy cô còn

không nguyện ý để người khác biết anh ở đây, Lạc Kì ủy khuất mếu máo, ngồi

xuống một bên.

“Alo?”

“Là anh.”

Nghe thấy giọng Trang Nghiêm, Tề Phàm không tự

giác quay mặt ngắm Lạc Kì một cái, động tác nhỏ này khiến Lạc Kì đoán

được người gọi điện là ai.

Lấy điện thoại trong tay Tề Phàm, giọng anh to rõ

ràng.

“Trang tiên sinh, tôi nghĩ, tôi đã nói rất rõ ràng .”

“Xin lỗi, tôi còn có chuyện, muốn nói với Tề Phàm.”

Nghe thấy giọng Lạc Kì, Trang Nghiêm cũng kinh ngạc,

nhưng không thể khống chế, tim trong nháy mắt co thắt, đau đớn.

Lạc Kì không muốn đem điện thoại cho Tề Phàm, anh rất

sợ anh vất vả lắm mới tranh thủ cơ hội mà lại bị Trang Nghiêm nói mấy câu

sẽ đoạt được! Nhưng Tề Phàm đưa tay quơ rước mặt anh, làm anh không có biện

pháp cự tuyệt.

Đưa điện thoại trả lại cô, tay cầm tay cô, lòng bàn

tay anh đầy mồ hôi, làm cho cô uất ức cười.

“Có việc?”

Từ sau khi giao việc phá vỡ hợp đồng cho anh, bọn họ

vẫn chưa gặp lại, bây giờ anh gọi tới, nhất định là có chuyện gì.

“Anh phải về Hongkong, nói lời tạm biệt thôi.”

“Sao đột nhiên vậy?”

Anh vẫn nói rất thích cuộc sống công việc ở đây,

hy vọng sau này sẽ ở đây, vì sao lại đột nhiên đi khỏi vậy?

Chẳng lẽ, là bởi vì cô sao?

“Bởi vì không có lý do ở lại.”

Giọng nói bị tổn thương, xác minh cô đoán là đúng.

“À, bởi vì em sao?”

“Tề Phàm, trước khi anh đi, anh rất muốn nhìn

thấy dáng vẻ em cười, em có thời gian có thể bỏ ra một chút thỏa mãn yêu cầu

nhỏ bé này của anh không “

Không có câu trả lời, không nghĩ muốn làm cô thêm gánh

nặng.

“Hôm nay em có, anh nói địa điểm đi.”

Đối với Trang Nghiêm, ngoại trừ có lỗi, biết ơn còn

nhiều hơn nhiều.

Khi cô khó khăn nhất , anh vươn tay giúp đỡ cô,

dắt cô đi tới con đường sáng lạn hơn.

Anh và Hàn Phi, cũng như thiên sứ đều hy vọng cô

vui vẻ, hạnh phúc .

Mà đối với tình cảm của anh cô không chỉ tiếc nuối vì

cô có cảm giác mình được yêu mến, chiều chuộng.

Giờ, yêu cầu nhỏ như vậy, cô thật sự không có lý do gì

cự tuyệt.

====

Thấy cô tắt điện thoại, Lạc Kì chỉ muốn ôm cô quay về,

lúc này, anh không thể bình tĩnh như vừa nãy.

“Phàm Phàm. . . . . .”

Nghe thấy bọn họ nói chuyện, anh không thể cầu xin cô

đừng đi?

“Lạc Kì, em thiếu Trang Nghiêm nhiều lắm. . . . . .”

“Thế anh cùng đi!”

Tề Phàm ngẩng đầu nhìn anh, không nói gì, cũng không

có sức mà cự tuyệt.

“Cùng lắm thì, anh tránh ở một bên, không cho anh ta

nhìn thấy! Anh chỉ sợ anh ta sẽ bắt nạt em thôi.”

Cúi đầu, anh nhẹ nhàng vỗ về lòng bàn tay cô, không

muốn để cô thấy dáng vẻ chật vật của anh lúc này.

“Được rồi.”

Mỉm cười, anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, như là đánh

dấu cho cô thuộc về anh, dấu yêu.

Buông tay? Chặt tay?

Đứng gần tòa nhà Trang Nghiêm hẹn, Lạc Kì cuối cùng

vẫn không cùng cô đi, đưa cô đến cửa, săn sóc dặn dò cô sớm về.

Khi Tề Phàm đến, Trang Nghiêm mới đợi được một lát,

còn giúp cô gọi nước uống nóng cùng mấy đồ ngọt.

“Chờ lâu chưa?”

“Chưa, vừa mới thôi, vốn định đón em, nhưng mà anh

cũng không thấy tiện.”

“Anh suy nghĩ nhiều quá, nào có cái gì không tiện.”

Giọng cô nhẹ nhàng ngọt ngào, như lúc xa lúc gần đập

vào lòng anh, làm toàn bộ phòng tuyến lúc trước anh có công xây dựng đập vỡ

tan.

Tim không tự giác theo biểu tình của cô, đập nhanh

hơn.

“Sao lại đột nhiên quyết định quay về Hongkong ?”

Lại uống một hớp sữa lớn, thấy Trang Nghiêm chỉ nhìn

mình không nói lời nào, cô vẫn nhịn không được hỏi ra nghi vấn trong lòng.

“Kỳ thật cũng không phải đột nhiên, anh cũng đã suy

nghĩ lâu rồi. Bây giờ công ty mới đã chính thức đi vào quỹ đạo, vẫn phải cố

gắng, Trang Trọng giờ hoàn toàn có thể một mình đảm đương, anh nghĩ để công

việc bên này giao cho anh ấy.”

“Hơn nữa, Hongkong còn cần anh hơn ở đây.”

“Là thế à.”

Tuy không được đầy đủ, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu tỏ

vẻ lý giải .

“Kỳ thật, anh gặp em vì còn có một chuyện muốn nói cho

anh.”

“Là chuyện gì?”

“Lạc Kì, anh ta đi tìm anh, nhưng hình như còn hiểu

lầm gì đó.”

“Kỳ thật là anh không tốt, ngày đó bị tức đến bù đầu,

anh đã không nói rõ ràng. Mặc kệ anh ta nói gì, em cũng đừng tự chịu trách

nhiệm một mình, anh sẽ giải thích với anh ta .”

“Nếu thật sự có thể không nói trách nhiệm hay phải

chịu trách nhiệm thì tốt quá”

Chật vật cong khóe môi, nhấp một ngụm cà phê, chua sót

tràn đầy miệng mới gian nan nuốt xuống.

Nếu có thể, anh thật sự muốn được nhận trách nhiệm cho

Tề Phàm .

Chỉ là, không thể nào không để ý trong lòng!

Lời nói Lạc Kì ngày đó , mỗi từ mỗi câu, đều khắc sâu

trong đầu anh, sợ là kiếp nầy không bao giờ … có thể xóa nhòa.

Kỳ thật, trước đó anh anh cũng vô số lần hỏi lại mình,

cũng vô số đáp án giống nhau làm cho anh xác định anh cũng có tự tin giống Lạc

Kì không ngại đứa nhỏ kia.

Nhưng ngày đó Tề Phàm bỗng nhiên hỏi lại anh, thì

trong nháy mắt anh lại do dự .

Trong nháy mắt đó, anh bại dưới tay Lạc Kì.

Cái nháy mắt đó, thứ anh muốn là bản thân mình, còn

Lạc Kì muốn , là Tề Phàm.

“Xin lỗi.”

“Chưa từng có cô gái nào nói xin lỗi với anh, em lại

nói rất nhiều lần, anh có không có kém cỏi như vậy, liên tục bị em cự tuyệt.”

Cô luôn phủ định mị lực nam tính của anh, làm cho anh

cảm thấy rất là thất bại.

“Không, Trang Nghiêm, anh thật sự tốt lắm. Dù là bạn

trai, chồng, tình nhân, anh đều rất tốt. Nếu không có Lạc Kì, em nghĩ em cũng

trốn không khỏi mị lực của anh thậm chí còn có thể không thể tự kềm chế

mà yêu anh.”

“Nhưng đã từ rất sớm rất sớm, trong mắt em, trong lòng

em, chỉ chứa hình bóng Lạc Kì. Không phải không gặp được người tốt , cũng không

phải không động lòng đối với người khác, mà là bởi vì đã muốn có anh ấy, thì em

sẽ không muốn động tâm nữa cũng không muốn gặp mặt người rất tốt .”

“Tình yêu của em rất kịch liệt, một lần, là hao tổn

hết nguyên khí, nên, cả đời, chỉ có thể yêu một lần.”

“Cho nên anh mới nói cho em biết, anh còn rất

nhiều ưu điểm, hoàn toàn không biết xấu hổ.”

Anh thoải mái đùa cùng cô, cô vội không ngừng

gật đầu.

“Trang Nghiêm, cám ơn anh.”

“Cám ơn anh cái gì?”

“Tất cả!”

Tề Phàm nhìn thẳng ánh mắt anh, vẻ chân thành.

“Nếu thật sự muốn cám ơn anh, thì sau này mỗi ngày anh

không ở đây phải hạnh phúc vui vẻ!”

“Vâng!”

Cô thật sự không muốn khóc , thật sự không nghĩ tới,

anh sẽ nói như vậy, hại cô nhịn không được.

“Được rồi, làm mẹ rồi còn khóc nhè thế này, về sau cục

cưng sẽ cười em đấy”

“Nó dám! Dám cười em sẽ không sinh !”

Cô lau nước mắt, mũi hồng hồng , bộ dáng buồn cười

đáng yêu.

Vừa cầm khăn tay giúp cô lau nước mắt, trong lòng lại

một lần nói cho mình, đừng để dáng vẻ đẹp của cô câu hồn.

Rốt cục cô không khóc nữa, anh lại không kìm được một

giọt nước mắt lăn xuống.

====

Trên đường trở về, ngay cả xe cũng không thỏa mãn tốc

độ của anh, anh vẫn cảm thấy mình đi quá nhanh.

Xe ngừng một hồi lâu, Tề Phàm quay sang nói cám ơn anh

rồi xuống xe.

“Phàm Phàm!”

Xoay người, chỉ thấy anh cũng xuống theo.

“Sáng mai anh bay.”

Qua sáng mai, anh sẽ không thấy hay bước vào thế giới

của cô.

“Vâng, thuận buồm xuôi gió!”

Có chút ngượng ngùng cười cười, hàn huyên lâu như vậy,

cô còn chưa hỏi hỏi anh bao giờ đi, đối với bằng hữu như thế thật sự rất không

quan tâm .

“Phàm Phàm. . . . . .”

“Vâng?”

“Cuối cùng, anh có thể ôm em một cái không?”

Anh hai tay giao nắm, bộ dáng co quắp khẩn trương,

trong ánh mắt thậm chí lóe ra tia khẩn cầu.

“Đương nhiên có thể!”

Tề Phàm chủ động mở hai tay, Trang Nghiêm đi nhanh đến

gần cô, đem cô ôm vào lòng,ngực, ngực giống như muốn bẻ gẫy cô!

Một tiếng thét kinh hãi động cũng không dám động, bên

tai tràn ngập không biết là tiếng gió hay là anh tiếng th* d*c.

“Phàm Phàm, em có một chút nào muốn anh. . . . . .”

“Trang Nghiêm?”

“Có không?”

Tay anh càng ngày càng dùng sức, Tề Phàm cảm giác

xương sườn sắp bị gẫy, trái tim bị đè ép từng đợt đau.

Yết hầu đau, không thể phát ra âm thanh, đành phải

dùng sức gật gật đầu.

Trang Nghiêm nâng mặt cô lên, hôn lên trán cô, cô nhắm

mắt lại, hai gò má lạnh lẽo lưu lại giọt nước mắt nóng bỏng.

Lạc Kì đứng ở trên lầu, nhìn thấy hai người dưới lầu

thâm tình ôm nhau, trong lòng tuy có phong ba bão táp ghen tuông, lại có chút

khó hiểu.

Trang Nghiêm này, không thể nghi ngờ là tình sâu vô

cùng với Tề Phàm, một khi đã vậy, sao lại bội tình bạc nghĩa với cô?

Chẳng lẽ, phương diện này, có ẩn tình khác?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.