Chương 45: Trường Cấp Ba Tây Thành
Trước khi đến nhà ăn, Đàm Quy đã tranh thủ đi sắp xếp chỗ ở cho mình tại ký túc xá. Trường quý tộc này ngay cả khu ký túc xá dành cho giáo viên và nhân viên cũng được xây dựng rất sang trọng. Là nhân viên mới, anh được phân vào một phòng đơn – phòng 301, tầng 6. Ký túc xá dành cho giáo viên còn có cả thang máy, việc ra vào rất tiện lợi.
Phòng 301 đã được hoàn thiện đầy đủ, diện tích khoảng 40 mét vuông, gồm một phòng ngủ, một phòng khách, một bếp, một nhà vệ sinh, và thêm cả một ban công nhỏ. Tuy diện tích không lớn, nhưng mọi thứ cần có đều có, chỉ cần mua thêm một bộ đồ dùng cơ bản là có thể xách vali vào ở ngay.
Đàm Quy lấy ra một lá bùa hút bụi dùng một lần từ trong ba lô, dán vào chỗ trung tâm của căn phòng. Toàn bộ bụi bẩn và vết máu trong phòng lập tức biến mất, trở nên sạch bong kin kít. Sau đó lá bùa ấy tan ra thành vô số ánh sao lấp lánh rồi biến mất.
Thời tiết ở trường cấp ba Tây thành rất nóng, Đàm Quy vừa vào cửa đã cởi áo khoác. Sau đó, anh vào phòng vệ sinh, lấy một chiếc áo sơ mi sọc xám đậm từ ba lô ra để thay. Đứng trước gương bên bồn rửa tay, anh soi qua một lượt. Áo sơ mi trắng khiến anh trông quá trẻ, còn màu xám tạo cảm giác chững chạc hơn, càng giống một giáo viên thật sự.
Chiếc áo này là Trần Mặc mua cho anh từ phó bản đầu tiên. Nó không có thuộc tính đặc biệt gì, chỉ có 5 điểm phòng ngự, nhưng chất vải khá tốt, khó rách nên rất bền.
Đàm Quy có rất nhiều bộ đồ mới ở Linh giới, lần đầu tiên đi phó bản, khi Đàm Quy đi dạo phố cùng Trần Mặc, đối phương đã âm thầm mua toàn bộ những bộ đồ anh từng thử qua. Mãi đến khi hai người xác nhận quan hệ yêu đương, Trần Mặc mới nói thật, còn đưa ra lý do đã xé hết nhãn mác và không thể hoàn trả sau bảy ngày, khiến Đàm Quy phải chấp nhận những món quà quý giá đó.
Trần Mặc có tính chiếm hữu và kiểm soát rất mạnh. Toàn bộ trang phục trên người Đàm Quy, từ đầu đến chân, đều là do cậu đích thân đặt mua, chỉ như vậy cậu mới cảm thấy yên tâm và chắc chắn. Nói cho cùng, đối với cậu việc mua quần áo cho bạn trai chẳng khác nào đang chơi một trò chơi thay đổi tạo hình nhân vật, mà nhân vật đó lại là một mô hình hoàn mỹ tinh xảo đến tuyệt vời.
Cậu vô cùng hưởng thụ cảm giác mỗi buổi sáng dùng ngón tay v**t v* từng chiếc cúc áo sơmi của Đàm Quy, tự tay giúp anh thắt cà vạt. Buổi tối khi trở về, tự mình lần lượt cởi từng chiếc cúc áo, kéo cà vạt và tháo dây lưng quần âu xuống như đang tháo gỡ một dải lụa, quá trình đó khiến cậu có cảm giác như đang “bóc” một món quà được đóng gói tỉ mỉ, đầy kh*** c*m.
Nghĩ đến bé chồng mới cưới chưa bao lâu đã bị ép buộc chia xa, ánh mắt Đàm Quy bất giác trầm xuống. Dù biểu cảm trên gương mặt tuấn tú của anh vẫn không có thay đổi rõ rệt gì, nhưng hệ thống lại nhắc nhở liên tục: 【Lý trí giá trị -1】【Lý trí giá trị +1】
Anh đã từng xem qua danh sách đồng nghiệp trong trường, cả những giáo viên danh dự lẫn giáo viên cao cấp đều không có cái tên Trần Mặc, cũng chẳng có ai tên Trần Tiểu Mạt hay gì đó tương tự, tất nhiên là càng không có người nào họ Mặc.
Không phải là giáo viên, vậy rất có thể là học sinh. Chỉ là trường học có quá nhiều lớp, mà hiện giờ anh vừa mới nhậm chức giáo viên mỹ thuật, vẫn chưa có quyền truy cập cơ sở dữ liệu, tuy nhiên nếu thật sự muốn tra, vẫn có thể tìm được.
Điều khiến anh cảm thấy hơi tiếc chính là, dù trước kia Trần Mặc đã mua cho anh nhiều quần áo đến vậy, nhưng khi rời khỏi phó bản, Đàm Quy chỉ mang theo đúng ba bộ, một bộ mùa đông, một bộ mùa thu và một bộ mùa hè. Như vậy, dù ở phó bản nào, anh cũng có thể tùy theo nhiệt độ mà thay đổi trang phục cho phù hợp khi xuyên qua.
Trong điều kiện cho phép, Đàm Quy rất sẵn lòng mỗi ngày đều mặc trang phục không trùng lặp. Nhưng lúc ấy ba lô mang theo không đủ lớn, chỉ ba bộ quần áo ấy đã chiếm mất ba phần mười số ô vuông trong ba lô của anh.
Dù là đồ ăn, công cụ hay quần áo, chỉ cần là vật phẩm có thể cất vào ba lô thì đều có thể mang ra khỏi phó bản để sử dụng trong thế giới thực. Tuy nhiên, một khi đã lấy ra dùng ở hiện thực, những vật phẩm không thuộc dạng đạo cụ sẽ không thể cất lại vào ba lô nữa, ngoại trừ các vật phẩm được mua từ cửa hàng bằng đồng vàng trong trò chơi.
Lần đầu tiên tham gia phó bản, Đàm Quy đã cẩn thận lựa chọn và mang theo tổng cộng hơn mười loại vật phẩm, trong đó ba bộ quần áo chiếm ba ô vuông. Bảy ô vuông còn lại lần lượt là: tiền tệ Linh giới, máy in, con dấu giấy, chocolate, bánh quy, một cái vại dự trữ quỷ thủ tài, và một chiếc điện thoại Linh giới nhãn hiệu Dâu Tây trị giá 1.5 vạn Linh giới tệ.
Chiếc điện thoại Dâu Tây kia không phải do Trần Mặc tặng, mà là phần thưởng từ một hoạt động do công ty tổ chức. Là một thư ký tổng giám đốc xuất sắc, Đàm Quy đã giành được nó một cách chính đáng.
Các vật phẩm như bật lửa thông khí, bút ghi âm, hay chiếc chìa khóa đồng treo trên xâu chìa khóa đều thuộc loại trang bị thông dụng trong bản gốc. Chúng không chiếm ô trong ba lô, chỉ cần mang theo bên người là có thể tự do đưa vào hay mang ra khỏi phó bản.
Lần này, điện thoại mà Đàm Quy dùng ở thế giới thực không thể mang vào phó bản. Sau khi xác nhận được thân phận giáo viên, cậu lấy chiếc điện thoại Dâu Tây ra từ ký túc xá giáo viên đơn thân và thử kết nối mạng. Quả nhiên, trong khuôn viên trường có internet. Cậu mở giao diện nhắn tin ra xem.
Trước kia từng thêm bạn bè như Vương Cường vào danh sách, nhưng sau khi kết thúc phó bản, những tài khoản đó không còn đăng nhập nữa. Đàm Quy liền xóa hết những người này khỏi danh sách – mấy người lặt vặt cũng chẳng để làm gì. Cậu do dự một chút, gõ một tin nhắn vào khung trò chuyện, đang chuẩn bị gửi thì liếc mắt nhìn lại thời gian.
Bây giờ còn nửa tiếng nữa mới đến giờ tan học. Nếu Trần Mặc là học sinh, mà điện thoại lại vang lên giữa tiết học thì lỡ bị giáo viên bắt được, có khi còn bị xử phạt. Dù sao, đa phần học sinh trong trường đều bị cấm mang theo thiết bị điện tử. Kể cả có được mang thì cũng không được sử dụng trong giờ học.
Nghĩ vậy, Đàm Quy xóa sạch dòng tin vừa soạn. Dù sao cũng chỉ chờ thêm nửa tiếng, đợi đến giờ ăn rồi hỏi lại sau cũng chưa muộn.
Trước kia vì ba lô ô vuông không đủ chỗ, còn bây giờ cậu đã có thêm 12 ô vuông mới, cộng với phần quà vật tư trị giá 2.500 đồng vàng. Trong đó bao gồm: 99 bình dược bổ huyết loại lớn, một huyết thống Mị Ma cao cấp, và một huyết thống Mị Yêu màu xanh lục.
Giai đoạn đầu hầu như chẳng ai bán huyết thống, nếu giờ lấy ra bán chắc chắn sẽ khiến người khác chú ý. Mà Đàm Quy thuộc kiểu không thích rắc rối, huống hồ hiện tại phần lớn người chơi tài chính còn hạn hẹp.
Cho dù đều là phẩm chất màu xanh lục, nhưng vật phẩm rút trúng từ sự kiện quay thưởng đặc biệt của cửa hàng thì vẫn tốt hơn hẳn so với mấy món bán thẳng bằng đồng vàng. Đàm Quy tính toán sau khi đi thêm hai phó bản nữa sẽ bán ra huyết thống Mị Yêu màu xanh lục với một mức giá thích hợp.
Còn về hai món đạo cụ phẩm chất xanh lục mà anh rút được từ lượt quay thưởng cấp hai đặc biệt, một cái là đạo cụ phòng ngự, hình dáng như một chiếc vòng đeo tay, có thể cố định bất kỳ sinh vật nào có thuộc tính yếu hơn anh trong phạm vi 1 mét trong vòng 5 giây. Không giới hạn số lần sử dụng, thời gian hồi chiêu chỉ cần một ngày.
Cái còn lại là đạo cụ công kích, một con dao găm rỉ sét loang lổ, ban đầu thuộc tính cực kỳ thấp, nhưng Đàm Quy phát hiện đó lại là đạo cụ có tính trưởng thành: chém giết đủ số lượng quỷ quái thì có thể thăng cấp.
Quả nhiên, đồ rút ra từ vòng quay thưởng đặc biệt có chất lượng không hề tầm thường. Khi tiến vào phó bản lần này, Đàm Quy đeo chiếc vòng lên tay, còn thanh ” đao trảm quỷ” thì cất vào ô vuông ba lô.
Trước khi tiến vào phó bản này, Đàm Quy đã đặc biệt để lại 10.000 đồng vàng cho chiếc “bình nguyện vạn năng”, số còn lại khoảng hơn 10.000 thì anh dùng 2.000 vào huấn luyện. Sau đó tiếp tục mua một ít thuốc chuẩn bị: 99 bình dược chữa trị loại lớn, 99 bình dược tinh lực loại trung – hai ô vuông này tiêu tốn của anh tổng cộng 5.940 đồng vàng.
Với số đồng vàng còn lại, Đàm Quy mua một con dao quân dụng đa năng, một chiếc “tam lăng thứ” (dao găm ba cạnh),dùng để đối phó với người chơi có ác ý. Phần còn lại anh dùng để mua đủ loại bùa chú hào nhoáng như phù ẩn thân, bùa nổ, bùa truy tung… Tùy theo giá cả và mục đích sử dụng mà chọn số lượng phù hợp, tiện tay cũng bổ sung luôn giấy in chuyên dụng cho máy in – vừa hay tiêu đúng sạch 10.000 đồng vàng, không thừa một xu.
Ttrường cấp ba Tây thành, chỉ nghe tên cũng biết là dạng phó bản có sử dụng đạo cụ, vì vậy Đàm Quy còn để dành ra hai ô vuông trống để dự phòng.
Sau khi thay quần áo xong, Đàm Quy rời khỏi phòng và đi xuống nhà ăn tầng trệt.
Nhà ăn của trường cấp ba Tây thành là một tòa nhà độc lập, gồm bốn tầng, trong đó tầng bốn được thiết kế như một sân thượng mở – chuyên bán những món ăn mới mẻ, độc đáo. Dù sao đây cũng là một trường trung học dành cho giới quý tộc, học phí học sinh phải đóng cao ngất ngưởng thì đồ ăn, đồ dùng dĩ nhiên cũng phải thuộc hàng tốt nhất.
Từ tầng một đến tầng ba đều là khu vực dùng bữa. Tầng một là khu tiết kiệm nhất, chủ yếu dành cho học sinh chuyển trường – mà nhóm này ăn ở đây thì không cần trả tiền.
Phần lớn học sinh bình thường sẽ ăn ở tầng hai. Ngoài hiệu trưởng ra thì giáo viên và nhân viên cũng ăn ở tầng này. Thức ăn ở đây có phần tốt hơn tầng một, nhưng học sinh phải tự bỏ tiền ra mua.
Tầng ba là khu vực cao cấp nhất, trang hoàng cực kỳ xa hoa. Những khách nhân quan trọng đều được tiếp đãi ở đây. Còn học sinh thuộc dạng “con nhà giàu”, vừa có tiền vừa có địa vị, thì lúc nào cũng chọn tầng ba để ăn cơm.
Quầy nạp phí nằm ở sảnh tầng một. Khi Đàm Quy đến, vì vẫn chưa đến giờ tan học nên các nhân viên thu phí vẫn còn trong giờ làm. Tuy nhiên, tác phong làm việc lại chẳng có chút chuyên nghiệp nào – cứ tụ tập nói chuyện phiếm bên trong. Mãi đến khi Đàm Quy phải gõ ba lần vào cửa sổ, phía bên trong mới có người cực kỳ khó chịu lên tiếng “Gõ cái gì gõ? Tôi đâu có điếc.”
Qua lớp cửa sổ nhỏ, Đàm Quy cũng không nhìn rõ được gương mặt người bên trong, nhưng vẫn giữ thái độ lễ phép “Phiền cô giúp tôi nạp phí bữa ăn vào thẻ sinh hoạt.”
Nhân viên kia vẫn giữ nguyên giọng điệu bực bội, thậm chí mang theo chút âm dương quái khí, nói “Nạp tối thiểu 100, chỗ chúng tôi không nhận tiền lẻ.”
Thật ra, trên tờ giấy dán ở cửa sổ ghi rất rõ: nạp tối thiểu là 50. Nhưng vì tâm trạng nhân viên hôm đó không tốt nên cố tình nâng mức nạp lên cao nhất. Người phụ trách thu phí cũng đặc biệt chán ghét mấy học sinh chuyển trường, cho rằng bọn họ keo kiệt, bủn xỉn, nạp tiền thì nạp ít tẹo.
Trong trường học không dùng tiền mặt. Tất cả các nơi như quầy bán quà vặt, máy bán hàng tự động, siêu thị đều phải dùng “thẻ sinh hoạt” – loại thẻ tiêu dùng do trường phát hành. Nghe thì có vẻ tiện lợi, nhưng thực chất là vì thẻ này bị trường rút 5% phí giao dịch từ mọi khoản chi tiêu tại các cửa hàng.
Đàm Quy rút ra một xấp dày tiền Linh giới, toàn là những tờ 100 mới cứng “Vậy nạp trước 10.000 đi.”
Đối với người chơi, ngoài khu vực trường cấp ba Tây thành ra, những nơi khác đều bị sương xám bao phủ, một mảnh trắng xóa không thấy đường. Nếu muốn rời khỏi khu vực này, bắt buộc phải có lý do hợp lý và được NPC dẫn dắt. Điều này đồng nghĩa với việc, trong suốt thời gian làm nhiệm vụ, Đàm Quy chỉ có thể hoạt động trong phạm vi khuôn viên trường học.
Tuy nói là giáo viên ăn cơm ở nhà ăn không cần trả thêm phí, nhưng những chỗ khác như mua đồ, mua dụng cụ, đều phải dùng tiền. Trường học ở trạng thái đóng kín, với thân phận giáo viên như anh hiện tại cũng không thể tự tiện rời khỏi khuôn viên, cho nên cũng chỉ có thể tiêu xài tiền Linh giới bên trong trường.
“10.000? Anh xác định muốn nạp 10.000 sao?”
Giọng điệu của nhân viên kia lập tức thay đổi. Thực tế, trong trường có nhiều học sinh con nhà giàu tiêu xài rất mạnh tay, một bộ quần áo hay một đôi giày trên người họ thôi cũng đã có giá vượt qua con số này.
Nhưng những học sinh đó phần lớn không mua sắm tại trường. Do đó, siêu thị trong trường chủ yếu bán đồ sinh hoạt, dụng cụ học tập và một ít đồ ăn vặt. Với 10.000, nói nhiều thì không hẳn là quá nhiều, nhưng nói ít thì tuyệt đối không ít — ít nhất là đối với học sinh chuyển trường hay những em có hoàn cảnh bình thường, thì đó là con số rất lớn, hiếm ai nạp một cách hào phóng như vậy.
Anh ta liếc nhìn tấm thẻ “thẻ sinh hoạt” mà nhân viên vừa đưa qua, ảnh chụp trên đó là một gương mặt trẻ tuổi. Dù kỹ thuật chụp ảnh rất tệ, ảnh đen trắng lại không rõ nét, nhưng vẫn có thể nhìn ra người tên Đàm Quy này sở hữu diện mạo rất tuấn tú.
Khoan đã, đây không phải là thẻ học sinh, mà là thẻ giáo viên! Nhân viên kia lập tức đổi giọng, từ chanh chua cáu bẳn chuyển sang ngọt ngào lấy lòng “Hóa ra là thầy Đàm! Thầy là giáo viên mới được trường mời đến đúng không, vậy tôi sẽ lập tức giúp thầy nạp phí.”
Chưa đến một phút sau, đối phương đã hai tay cung kính đưa trả lại thẻ cho Đàm Quy. Tuy trong trường học không ai công khai viết ra chữ “phân biệt”, cũng không có ai dám mở miệng tôn sùng tiền tài, nhưng khắp nơi đều phảng phất mùi vị phân chia giai cấp rõ rệt.
Khi bước vào tầng ba nhà ăn – nơi cao cấp nhất, gương mặt trẻ trung lại xa lạ của Đàm Quy không bị ai ngăn lại. So với mấy nhân viên bị nhốt trong ô cửa nhỏ, đám quỷ bảo an trấn giữ ở đây có con mắt tinh tường hơn hẳn, lập tức nhận ra thân phận của anh thông qua trang phục.
Toàn thân Đàm Quy đều mặc đồ của cửa hàng Sơn Hải chính hãng – loại trang phục mà “quỷ nghèo” không tài nào với tới nổi. Quan trọng hơn là khí chất của Đàm Quy quá mức xuất sắc. Vốn dĩ anh đã có một gương mặt kiểu quý công tử, đến mức nếu khoác bao tải lên người cũng khiến bao tải trông như hàng hiệu cao cấp, huống hồ hiện giờ Đàm Quy lại mặc đúng đồ cao cấp thật sự.
Tên bảo an quỷ cao lớn khom lưng cúi đầu, nét mặt còn mang theo chút nịnh nọt “Hiệu trưởng đã sắp xếp xong rồi, mời ngài vào bên trong.”
Hiển nhiên, anh ta đã tưởng nhầm Đàm Quy là con trai của một vị lãnh đạo nào đó – chí ít cũng là thư ký cấp cao. Bởi vì thành viên của hội đồng giáo dục đa phần đều là người bận rộn, không phải lần nào cũng đích thân đến dự họp, thường sẽ cử thư ký hoặc người thân đến thay mặt. Đám quỷ bảo an đã quá quen chuyện đó, nhãn lực cũng rèn luyện theo thời gian.
Quả nhiên, vừa bước vào trong, hiệu trưởng đã bất ngờ trố mắt nhìn Đàm Quy “Sao cậu lại tới chỗ này?”
Đàm Quy là giáo viên mới nhận chức hôm nay, mà quá trình tuyển dụng anh lại chẳng khiến hiệu trưởng vui vẻ chút nào. Sau khi xem kỹ bản hợp đồng, ông ta càng lúc càng thấy bất an — nếu không phải trên đó có sức mạnh khế ước bao phủ, e là ông ta đã xé tan tờ giấy ngay tại chỗ rồi.
Việc hội đồng giáo dục mở đại hội là chuyện lớn, hiệu trưởng căn bản không hề muốn cho Đàm Quy tham gia. Nào ngờ đám bảo an lại trực tiếp cho người ta vào thẳng trong.
Đàm Quy thì rất lễ độ, thản nhiên trả lời “Là một thành viên của nhà trường, đương nhiên tôi có nghĩa vụ phải tìm hiểu sâu hơn về lịch sử phát triển của trường ta, cũng như vinh dự và thành tựu mà các thầy cô đi trước đã gây dựng. Nếu có việc gì cần giúp, hiệu trưởng cứ nói thẳng.”
Người đã đến rồi, hiệu trưởng cũng không tiện đuổi ra. Nhìn lại hình tượng của Đàm Quy- khuôn mặt đúng là rất tuấn tú, hôm nay lại ăn mặc chỉnh tề, thần sắc ổn trọng, không thể chê trách điều gì.
Ánh mắt ông ta đảo một vòng, rồi lập tức nảy ra ý “Vừa khéo, bên tôi đang thiếu một trợ lý hiệu trưởng. Lát nữa trong buổi họp, thầy Đàm cứ ngồi cạnh tôi, phụ trách ghi biên bản là được.”
Là hiệu trưởng của trường cấp ba Tây thành, ông ta cũng phải tuân thủ quy định trong trường: nếu không có tình huống đặc biệt, thì không thể tùy tiện động đến giáo viên. Mấu chốt là hiện giờ ông ta còn chưa chắc đã đánh lại tên này.
Nhưng những người thuộc hội đồng giáo dục thì lại khác, không ai trong số đó là người mà ông ta dám dễ dàng trêu chọc, Đàm Quy tất nhiên cũng không ngoại lệ. Nếu Đàm Quy lỡ có biểu hiện không tốt, ông ta liền có thể mượn tay những người trong hội đồng giáo dục để “thu phục” cậu ta.
Từng là thư ký tổng giám đốc, Đàm Quy nhận nhiệm vụ mà không do dự chút nào – với kinh nghiệm công việc dày dạn, những chuyện kiểu này với anh chỉ là chuyện nhỏ.
Chẳng mấy chốc đã đến 12 giờ trưa, tiếng chuông tan học vang lên, học sinh ào ào đổ vào nhà ăn. Mà ở ngoài cổng trường, từng chiếc siêu xe cũng lần lượt dừng lại.
Bước xuống từ xe là vô số sinh vật có dáng dấp tinh anh – quỷ quái hình người có, đầu thú có, có kẻ chỉ một đầu, có kẻ hai đầu, thậm chí còn có một vị… sở hữu tới chín cái đầu.
Nhưng bất kể hình dạng ra sao, tất cả đều ăn mặc cực kỳ chỉn chu – nam thì vest chỉnh tề, giày da sáng bóng; nữ thì váy dạ hội lộng lẫy như đang tham gia lễ trao giải danh giá.
Trường học đã trải sẵn một tấm thảm đỏ dài nối từ cổng chính đến tận cửa nhà ăn. Nhận được thông báo từ sớm, hiệu trưởng liền mặc áo chỉnh tề, khệ nệ vác cái bụng to bước nhanh ra nghênh đón.
Ngoài ông ta ra còn có phó hiệu trưởng, chủ nhiệm giáo vụ, phó chủ nhiệm, tổ trưởng các khối, chủ nhiệm các lớp… Tất cả đều xếp thành hàng dài, sắp xếp theo chức vụ rõ ràng, nghiêm chỉnh bước ra như một dòng người cuồn cuộn nghênh đón đoàn lãnh đạo giáo dục.
Vì có gương mặt đẹp, Đàm Quy cũng được phân công nhiệm vụ phụ trách bắn pháo mừng. Đợi đến khi các thành viên lãnh đạo giáo dục xuất hiện trên thảm đỏ, anh sẽ kéo dây phát pháo hoa, bắn những dải lụa rực rỡ đầy màu sắc lên trời.
Màn chào đón hoành tráng này tất nhiên cũng rơi vào tầm mắt của đám học sinh. Tên nam sinh tóc vàng bên lớp 0 – lớp đặc biệt nhất – khi nghe lớp trưởng nói về buổi đón tiếp, liền tỏ vẻ khinh thường “Đúng là một lũ chó nịnh bợ.”
Dù chỉ đơn giản là đứng kéo dây pháo hoa với gương mặt mỉm cười tiêu chuẩn, Đàm Quy vẫn lọt vào mắt xanh của một vài thành viên trong hội đồng giáo dục. Nhưng đây không phải lúc để trò chuyện riêng tư. Những người này đến là để “thị sát” trường học – bên ngoài tỏ ra đạo mạo, đi một vòng quanh nhà ăn, rồi lại bày ra gương mặt từ hòa, hỏi han học sinh “Ăn ở trường thấy ổn không?”
“Thầy cô có dạy tốt không nào?”
“Học hành có áp lực lớn quá không vậy?”
Những học sinh được phỏng vấn đương nhiên đều là học sinh mới đã được nhà trường sắp xếp trước. Mặc dù trả lời có phần ngập ngừng, đôi chỗ ấp úng, nhưng lại càng khiến khung cảnh trở nên chân thật, giống như lời nói từ chính nội tâm. Các em đều nói những điều tốt đẹp về trường, dù thực tế cuộc sống trong trường với họ không hề dễ chịu. Việc học chỉ là một phần — điều khiến họ áp lực hơn cả là môi trường học tập tồi tệ, ánh mắt đầy phán xét và những lời đâm chọc sau lưng khiến người ta vừa thống khổ vừa nghẹn ngào.
Khi quay phim phía sau đã ghi lại đầy đủ những cảnh tư liệu cần thiết, sắc mặt các thành viên hội đồng giáo dục lập tức thay đổi, lạnh tanh trở lại.
Một vị hội đồng giáo dục vừa nắm tay một học sinh chuyển trường liền lập tức lấy tay kia chà mạnh lên lòng bàn tay mình, sau đó mặt đầy vẻ ghét bỏ, dùng chiếc khăn tay sạch sẽ lau một lượt rồi… ném thẳng vào thùng rác, như thể vừa chạm phải thứ gì ghê tởm, bẩn thỉu vô cùng.
Học sinh được phỏng vấn kia, vốn đã rất sợ hãi và căng thẳng, vừa nhìn thấy cảnh đó liền đỏ hoe vành mắt, cúi đầu mím môi, gương mặt tái nhợt.
Các người chơi cũng lẫn vào dòng học sinh để tới nhà ăn dùng bữa. Khó khăn lắm mới gặp được một bữa ăn miễn phí tương đối chất lượng và trông “không có vấn đề gì bất thường”, dĩ nhiên không thể bỏ lỡ. Là học sinh chuyển trường, họ đều nhìn thấy toàn bộ cảnh đó – và cũng giống như bị giáng đòn vào chính mình, lòng dâng lên cảm giác phẫn nộ không thể đè nén.
Còn các học sinh khác trong nhà ăn lúc ấy thì sao? Hoặc là hoàn toàn tê liệt cảm xúc, hoặc là vội vàng tránh né ánh mắt – ít nhất là khi có thành viên hội đồng giáo dục ở đó, không một ai dám đứng ra an ủi người bạn đồng hành của mình.
Sau khi đi qua khu vực tầng một, các thành viên hội đồng giáo dục cũng không nán lại lâu. Rõ ràng tòa nhà chỉ có bốn tầng, nhưng bọn họ vẫn nhất quyết đi thang máy lên thẳng tầng trên.
Lúc này, tên tóc vàng nam quay đầu nhìn lớp trưởng lớp 0 – Tiết Kinh – bước nhanh tới, vui vẻ khoác lấy cánh tay một thành viên hội đồng giáo dục và cười nói “Ba, con đói bụng chờ ba mãi.”
Cậu ta đối với các thành viên khác trong đoàn hội đồng giáo dục cũng vô cùng lễ phép “Cháu chào chú Smith ạ.”
“Cháu chào dì Đổng ạ.”
Lập tức có một đám người rộ lên tán thưởng “Lão Tiết/Sếp Tiết à, con trai anh thật tuấn tú, lại còn lễ phép nữa.”
“Cũng thường thôi, lần thi gần đây thằng nhỏ này chỉ xếp hạng ba, tính tình lại không được tốt lắm.” Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng trên mặt sếp Tiết lại tươi cười rạng rỡ, hoàn toàn không giống cái vẻ giả tạo khi đối xử với học sinh chuyển trường lúc nãy. Khóe miệng ông ta cong lên một cách đầy tự nhiên, rõ ràng là đang rất hưởng thụ màn tâng bốc này.
Tuy không thuộc lớp 0, nhưng Đàm Quy cũng biết đến Tiết Kinh.
Tiết Kinh là học sinh mới có thực lực cao nhất năm nay. Dù cái tên này chưa xuất hiện trên bảng vàng danh dự dán bằng giấy đỏ trong khu dạy học – nơi tạm thời chưa cập nhật kết quả nguyệt khảo – nhưng ở mỗi lớp khối 10 đều có bảng ghi tên học sinh, phản ánh kết quả kỳ thi giữa kỳ. Lớp 0 tập hợp toàn bộ top đầu, hầu như top 50 của khối lớp 10 đều nằm trong lớp này. Ngoại trừ vài học sinh vào đó vì mối quan hệ đặc biệt, những người còn lại đều là có thành tích cực kỳ xuất sắc.
Tiết Kinh hiện đang đứng thứ ba của lớp 0. Người xếp thứ hai là một nữ sinh xinh đẹp như búp bê Tây Dương, da trắng như tuyết, tóc xoăn như rong biển, tên là Ninh Tuyết – thiên kim đại tiểu thư của nhà họ Ninh. Một trong những thành viên trong hội đồng giáo dục đến dự họp hôm nay là anh trai ruột của cô bé.
Còn người đứng đầu chính là Trạng nguyên kỳ trung khảo lần này ở Tây Thành. Trường học đã chi ra một khoản lớn để chiêu mộ cậu ta vào hàng ngũ học sinh chuyển trường. Trong bức ảnh chụp dán ở bảng thành tích, sắc mặt cậu ấy tái nhợt, ánh mắt âm trầm, nhưng khuôn mặt vẫn thanh tú dễ nhìn. Mặc trên người là bộ đồng phục học sinh đã cũ, tẩy trắng đến mức bạc màu – trông qua đã biết xuất thân từ gia cảnh bần hàn.
Giữa bầu không khí quý tộc uốn éo, vặn vẹo của ngôi trường này, bảng xếp hạng ấy như chứa đựng biết bao câu chuyện đằng sau. Đàm Quy không quá hứng thú với những mối quan hệ phức tạp giữa các nhân vật này, chỉ có hơi chút thất vọng, vì trong đội ngũ hội đồng giáo dục hôm nay vẫn không hề thấy bóng dáng quen thuộc mà anh mong đợi.
Hơn chục vị hội đồng giáo dục cùng một nhóm nhân viên trường học bước vào phòng họp, miệng nói là họp hành, đuổi người ở phòng ăn đi để chiếm chỗ, nhưng thực chất chỉ là tụ tập ăn uống, tiện thể tám chuyện tình hình trong trường.
Theo lẽ thường thì Đàm Quy – người mới – đáng ra phải ngồi cùng bàn với các giáo viên bình thường khác, nhưng lại bị gọi lên ngồi cùng bàn với ban lãnh đạo trường và các hội đồng giáo dục.
Hiệu trưởng làm ra vẻ bí hiểm, cố tình sắp xếp cho Đàm Quy một chỗ ngồi đặc biệt. Bên cạnh anh là một nữ sĩ phong tình lả lơi. Trong lúc chào hỏi, cô ta liếc mắt đưa tình về phía Đàm Quy không ít hơn mười lần.
Cô ta nhìn anh với vẻ mặt mập mờ đầy ẩn ý: “Sao trước giờ chưa từng thấy anh?”
Đàm Quy mặt không biểu cảm: “Tôi là giáo viên mỹ thuật mới tới, cô chưa thấy tôi cũng là chuyện bình thường.”
Lời đáp thẳng tuột và giọng điệu lạnh nhạt khiến đối phương nghẹn họng, nhưng ngược lại càng khiến cô ta hứng thú. Loại người dễ dãi không có gì hấp dẫn, kiểu đàn ông có tính cách riêng như thế này mới thú vị.
Cô ta tự mình rót cho Đàm Quy một ly rượu: “Gặp nhau là duyên, uống một ly nào.”
“Tôi không uống rượu.”
Đàm Quy dứt khoát đưa ra một chiếc nhẫn cưới: “Xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi, vợ tôi không cho uống rượu. Vợ tôi rất dữ.”
Hội đồng giáo dục ở đây đều là những người có danh tiếng và địa vị, dù sao nơi này cũng là trường học, lại còn có hai người trẻ tuổi cùng tham dự, nên họ sẽ không làm chuyện ép buộc. Ít nhất thì người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh Đàm Quy, sau khi biết anh đã kết hôn, cũng lập tức mất hứng thú. Cô ta không muốn dính vào người đã có vợ, tránh phiền phức.
Chậc, đúng là kiểu người thích thú bất chợt rồi buông bỏ cũng nhanh.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ không khí hòa thuận vui vẻ trên bàn ăn. Hiệu trưởng có chút lúng túng, giơ tay xin lỗi: “Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một chút.”
“Vâng… Ngài bị kẹt xe à? Không sao, tôi đến đón ngay!”
Hiệu trưởng lập tức đứng dậy: “Tôi đi đón sếp Mặc một chút.”
“Không cần phiền vậy đâu.” Bảo vệ cúi người mở cửa phòng họp, một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo sơ mi xám bước vào.
Phải biết rằng tuy tất cả đều là hội đồng giáo dục của trường, nhưng mỗi người lại có thực lực kinh tế và bối cảnh khác nhau, giữa họ cũng tồn tại sự phân chia ngầm và khinh thường lẫn nhau.
Tiết Kinh nhìn người mới đến, rồi lại liếc sang thầy giáo trẻ mới tới là Đàm Quy, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hả hê, ha, đụng hàng rồi.
Cậu ta đã chú ý đến đồng hồ của Đàm Quy, là loại cực kỳ rẻ tiền. Giày và quần thì có vẻ là hàng nhái, chỉ có chiếc áo sơ mi là có chút dáng dấp hàng hiệu. Nhẫn cưới mà Đàm Quy đang đeo thậm chí không có lấy một viên kim cương.
Dù cho khuôn mặt rất nổi bật, nhưng những chi tiết ấy đã bán đứng con người thật của Đàm Quy. Cậu ta chắc chắn đối phương chỉ là một giáo viên nghèo mê hư vinh, loại người dựa vào vẻ ngoài điển trai để mong một bước thành phượng hoàng. Trong trường học này có không ít kiểu người như vậy. Bạn gái mới của chú Tiết Kinh – một hội đồng giáo dục khác – cũng là một cô giáo mẫu giáo xinh đẹp, và cũng là cháu trai của cậu ta giới thiệu đến.
Là con nhà gia thế có địa vị, Tiết Kinh khinh thường tất cả những kẻ nghèo khổ, bất kể là giáo viên, học sinh hay thậm chí hiệu trưởng, cậu ta đều xem thường.
Đúng lúc này, Đàm Quy bất ngờ đứng dậy, chủ động kéo một cái ghế, lễ phép nói với người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh: “Phiền cô nhường chỗ một chút.”
Người phụ nữ kia hơi sững người, nhưng chiếc ghế đã bị Đàm Quy kéo ra, anh thẳng tay chen thêm một cái ghế vào giữa khe hở.
Vị sếp Mặc trẻ tuổi kia nhận lấy hành động “chu đáo” của thầy Đàm, rất biết điều mà ngồi xuống, trên mặt là nụ cười như có như không.
Sếp Mặc thong thả đến muộn, đưa một bàn tay đặt lên tay thầy Đàm vô cùng tự nhiên. Lần này, người bị chạm tay – tức là Đàm Quy – hoàn toàn không né tránh.
Tiết Kinh liếc mắt nhếch môi khinh thường, cậu ta thầm nghĩ: Biết ngay mà, căn bản không phải vì cao quý gì hết, chẳng qua là chướng mắt cô Giang kia thôi. Dù sao tài sản cô Giang đó cũng không nhiều, chỉ là một quản lý cấp cao của một công ty tầm vài chục triệu, đụng phải cá lớn thật sự thì lập tức lộ nguyên hình.
Nhìn hai người kia nắm tay trắng trợn như thể chuyện đương nhiên giữa chốn đông người, ánh mắt Tiết Kinh bày ra một vẻ châm chọc “tôi biết ngay mà”.
Thế nhưng đúng lúc ánh đèn pha lê phía trên rọi xuống, hai chiếc nhẫn trên tay họ phản chiếu ánh sáng lấp lánh rọi thẳng vào mắt Tiết Kinh, khiến biểu cảm mỉa mai của cậu ta cứng đờ ngay tại chỗ.
Cái gì thế này? Không chỉ trùng lặp về người, mà kiểu dáng nhẫn cưới… cũng giống hệt nhau?!
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
