Chương22: Phản kháng cũng vô dụng

Editor : Lãnh Huy3t

Beat : dienvi2011

Bạch Dật ôm nàng, hiển nhiên cũng nhìn ra ánh mắt Bạch Dục nhìn nàng, liếc mắt nhìn bóng dáng màu đen cưỡi phi hành huyễn thú dừng ở giữa không trung, khóe miệng hiện lên ý cười như có như không, sau đó nhìn một lượt các đệ tử

đang đợi nghi thức triệu hồi.

Bên trong thiên động, phía trên có một khối nham thạch thật lớn, ước chừng ba trăm đệ tử Thanh Sơn. Đây là toàn bộ những đệ tử tròn mười tuổi ở Thanh Sơn, những người tròn

mười tuổi đều có thể tiến hành nghi thức triệu hồi. Có người có thể

triệu hồi ra huyễn thú của mình nhưng cũng có người không thể triệu hồi

được gì.

Có huyễn thú hay không có quan hệ rất lớn với những

người tu luyện, nếu không thể triệu hồi ra huyễn thú vậy chứng minh

người đó thiên phú tu luyện có hạn, cho dù thực lực của hắn có giỏi thế

nào vẫn không gọi được thần thú cũng không được mọi người coi trọng. Ở

rất nhiều thời điểm, huyễn thú tiến giai đồng dạng có thể hỗ trợ cho bản thân tiến giai, sức chiến đấu của huyễn thú cũng không thể bỏ qua,

huyễn thú phẩm giai càng cao thì càng mạnh, có khi chỉ cần uy h**p liền

có thể làm cho mọi người thần phục.

Chúng đệ tử đứng ở trong

thiên động đều khẩn trương không thôi, hôm nay đối với bọn họ mà nói

cũng là căn cứ rõ ràng để chứng minh thực lực cùng với thiên phú của bản thân. Trước mặt nhiều đệ tử Thanh Sơn như vậy, nếu không thể triệu hồi

ra huyễn thú thì cho dù thực lực của bọ bọn họ có tốt như thế nào thì

ánh mắt mọi người nhìn họ cũng sẽ bắt đầu không giống như trước.

Cảm giác khẩn trương làm cho bọn họ dần thấy bất an, cho đến khi sơn chủ

Thanh Sơn đi vào, mọi người mới dần dần lấy lại bình tĩnh. Nghi thức

triệu hồi mỗi năm đều do Sơn chủ tự mình chủ trì, điều này đại biểu cho

sự coi trọng không chỉ của Thanh Sơn dành cho bọn họ mà còn của Sơn chủ

đối với bọn họ.

Ánh mắt Tử Tình dừng ở trên người Sơn chủ

Thanh Sơn, lẳng lặng đánh giá. Đó là một lão nhân ước chừng hơn sáu mươi tuổi, thân hình hơi béo, cả người mặc y bào màu trắng, trên người ẩn ẩn có nguồn nội lực to lớn, đây vẫn là lần đầu tiên nàng gặp được Sơn chủ Thanh Sơn này. Nàng đang đứng cách thiên động ước chừng một trăm thước, nhưng khí thế uy áp cùng cường giả phát ra từ trên người Sơn chủ cũng

ảnh hưởng đến nàng, thật sự không hề tầm thường!

"Hôm nay là

nghi thức triệu hồi mỗi năm một lần ở Thanh Sơn. Cũng giống năm vừa rồi, ngay khi thánh hỏa được châm, các đệ tử phải lớn tiếng niệm triệu hồi

chú, có thể triệu hồi ra huyễn thú của bản thân các ngươi hay không hoàn toàn dựa vào chính các ngươi!" Thanh âm mười phần trung khí, ánh mắt ẩn chứa nồng đậm uy áp hướng hơn ba trăm đệ tử kia, lại mở miệng nói tiếp: "Trước khi nghi thức triệu hồi bắt đầu, các ngươi phải nhớ cho kỹ, cho

dù không thể triệu hồi ra huyễn thú nhưng chỉ cần các ngươi khổ công cố

gắng tu luyện thì tương lai rời Thanh Sơn, thực lực cũng đứng số một số

hai! Vào Thanh Sơn chính là đệ tử Thanh Sơn, cho dù tương lai rời Thanh

Sơn cũng không có gì khác!"

Nghe lời nói mang theo cổ vũ kia

của hắn, chúng đệ tử đang chờ thực hiện nghi thức kia đều cảm thấy trong lòng dâng lên một nhiệt hỏa, nghi thức triệu hồi, vô luận như thế nào

bọn họ cũng muốn triệu hồi ra huyễn thú của chính mình!

Sơn

chủ Thanh Sơn liếc mắt nhìn mọi người một cái, quay người đứng trước

mặt đệ tử trong thiên động, châm cây đuốc lớn kia. Lửa này là thánh hỏa

Thanh Sơn không bao giờ tắt được lấy từ trong Thánh hỏa điện, hằng năm

đều đem hỏa chủng tới thánh hỏa điện châm một lần. Thánh hỏa, với Thanh

Sơn mà nói, có ý nghĩa phi phàm.

Thời điểm thánh hỏa được

châm lên, hơn ba trăm đệ tử đứng trong thiên động đồng loạt nhắm mắt

lại, hai tay giao nhau đặt trước người, huyền khí trên người bắt đầu

khởi động bao vây lấy toàn thân bọn họ, trăm miệng một lời niệm triệu

hồi chú: "Ngủ say sâu trong tâm linh đồng bọn, lấy khí huyết mà ngưng tụ thành chiến hữu, thức tỉnh đi! Huyễn thú thuộc về ta! Hôm nay, nhân

danh thánh thần đem ngươi thức tỉnh! "

Ba trăm câu chú ngữ ẩn chứa huyền khí mạnh mẽ truyền ra vang tới trời cao, khiến mặt đất chấn

động mà hơi chớp lên, ngay lúc cỗ thanh âm kia hạ xuống lập tức luồng

sáng chói mắt nhất thời phụt ra từ trên người bọn họ, mãnh liệt làm cho các đệ tử Thanh Sơn đang vây quanh không thể nhìn về phía trước. Trong

không khí bắt đầu khởi động hơi thở càng ngày càng cường đại, bỗng

nhiên ánh sáng vừa dứt, trước mắt một mảnh rõ ràng.

"A!" một

nam đệ tử mở to mắt liền nhìn đến một con vt t l*n đang bay trên đỉnh

đầu mình, không khỏi bị dọa cho kinh hô một tiếng, tập trung nhìn lại

mới biết đây dĩ nhiên là huyễn thú của mình, liền cảm thấy vui vẻ sung

sướng kêu to: "Ha ha, ta cũng có huyễn thú ! Ta cũng có huyễn thú!"

"Huyễn thú của ta là một con tiểu hồ ly. Oa! thật đáng yêu a!" nữ đệ tử sung sướng ôm huyễn thú của mình, ánh mắt vui mừng.

Mà cũng có đệ tử đứng trêntảng đá trong thiên động thần sắc ngơ ngác nhìn

chung quanh mấy người đang mừng rỡ như điên, nhìn thấy bọn họ triệu hồi

ra huyễn thú của riêng bản thân mình mà bên người mình chỉ là trống

rỗng, cái gì cũng không có, không khỏi cảm thấy ảm đạm.

"Nhìn thấy không, thực ra triệu hồi nghi thức cũng không có gì.Người tới nơi

này xem nghi thức triệu hồi phần lớn đều muồn nhìn xem huyễn thú người

khác triệu hồi ra có cường đại không, và có bao nhiêu người có thể triệu hồi ra huyễn thú." Thanh âm mang cười của Bạch Dật truyền đến, ánh mắt

dừng lại trên người các đệ tử Thanh Sơn . Cảnh tượng như vậy năm nào

cũng tái hiện, nếu có thể triệu hồi ra huyễn thú đều là vẻ mặt vui

sướng, còn không thể triệu hồi ra thì vẻ mặt ảm đạm.

Tử Tình

thu hồi ánh mắt, bởi vì mấy đệ tử đứng trong thiên động đều chỉ triệu

hồi ra một huyễn thú phẩm giai thấp, tuy rằng cũng có không ít phi hành huyễn thú nhưng mà có thực lực tốt lại không được mấy con.

Liễm hạ ánh mắt nhìn con bạch hổ dưới thân, liền mở miệng hỏi: "Sư huynh,

con huyễn thú này của huynh phẩm giai thế nào? " Tuy rằng nàng còn không rõ ràng lắm, nhưng mà nhìn khí thế mà nói, mấy con huyễn thú mà các đệ

tử trong thiên động triệu hồi ra không có con nào có thể so sánh với con hổ này.

"Ha ha, như thế nào? Cảm thấy hứng thú? Nhưng làm

sao mà muội chỉ có hứng thú với huyễn thú của sư huynh ta đâu? Một người tuấn mỹ bất phàm như sư huynh ta ngồi sau lưng muội, muội lại tuyệt đối không có hứng thú là sao?" Giống như là đùa giỡn với nàng, âm thanh

cười lại thêm vài phần tà khí. Tâm niệm vừa động, không cần mở miệng

liền khiến cho con bạch hổ dưới thân quay đầu đi trở về.

Bạch Dục cưỡi kim hổ hai cánh bay giữa không trung thấy thế, ánh mắt sâu

thẳm hiện lên tinh quang làm cho người ta xem không hiểu, ngay sau đó

cưỡi kim hổ hai cánh trở về, biến mất trong tầm mắt của mọi người.

"Sư huynh, muội phải đi về.Huynh thả muội xuống dưới đi!" Nghi thức triệu hồi đã xem xong rồi, nàng nên trở về đi luyện kiếm.

"Nói cho sư huynh biết muội là người phong nào, sư huynh liền đưa muội trở về."

"Không cần, muội sẽ tự mình trở về." Tử Tình nói xong, nhìn xung quanh chuẩn bị nhảy xuống.

Dường như biết trước hành động của nàng, Bạch Dật liền tăng thêm lực đạo ôm eo nàng thật chặt, đem nàng kéo vào trong lòng mình, thanh âm tà ác dán vào sát tai nàng nói: "Tiểu sư muội, muội thực sự không nghe lời nha!

Sư huynh đã nói là sẽ đưa muội trở về thì phản kháng cũng vô dụng thôi."

  • Giải thích lại 1 chút

_ tiến giai : tiến cấp

_ phẩm giai : cấp bậc

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.