Chương 5
12
Sau chuyện đó, để đảm bảo an toàn và tiết kiệm thời gian, tôi chuyển vào ở ký túc xá còn Diệp Thanh Ý bị buộc thôi học.
Không còn cô ta và Hứa Dật, khuôn viên trường bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Sau khi có kết quả kỳ thi liên trường toàn thành phố cuối cùng, Cố Tây Bắc biểu diễn ngay tại chỗ màn "nam tử hán rơi lệ".
Thứ hạng của anh ta từ hơn năm trăm vọt lên hơn ba trăm, theo đà này, đỗ một trường đại học hạng hai là chuyện chắc chắn, biết đâu còn có thể cố gắng vào trường đại học trọng điểm.
Anh ta mừng đến mức khoác vai tôi và Lý Hiểu Vụ, mỗi người một bên.
"Ba chúng ta cứ sống thật tốt. Thế là hơn tất cả rồi!"
Còn điểm số của tôi vẫn luôn ổn định trong top 5.
Một ngày trước kỳ thi đại học, hiếm hoi lắm mới nghe được tin tức về Diệp Thanh Ý nhưng lại là trên bản tin xã hội.
Nghe nói sau khi được gia đình đón về nhà, cô ta chịu không nổi cảnh bị nhốt nên lén ra ngoài đi dạo phố.
Không ngờ bị mẹ Hứa Dật bám theo suốt quãng đường, bà ta đã đâm cô ta ba nhát dao, đến giờ vẫn còn đang nằm trong phòng hồi sức tích cực.
Một hoa khôi nổi tiếng.
Một người bạn học suốt ba năm.
Kết cục như vậy thật khiến người ta không khỏi thở dài.
Nhưng cuộc bàn tán cũng chỉ kéo dài ba phút, sau đó, tất cả học sinh đều cúi đầu chuẩn bị cho kỳ thi cuối cùng.
Lý Hiểu Vụ lè lưỡi, buông một câu châm chọc quen thuộc "Đúng là cả nhà đều điên hết!"
Tôi chỉ mỉm cười, cúi đầu sắp xếp lại dụng cụ học tập cho ngày hôm sau.
Mười năm mài một thanh kiếm, hai ngày rưỡi thi cử thoáng chốc đã trôi qua.
Bước ra khỏi phòng thi.
Tiếng cười.
Tiếng khóc.
Tiếng hò hét.
Đồng loạt vang lên từ khắp bốn phía.
Từng xấp giấy trắng được ném từ các tòa nhà cao tầng xuống bay lả tả trong gió.
Suốt chặng đường trưởng thành, chúng tôi đã nhiều lần vấp ngã.
Mỗi ngã rẽ của tuổi trẻ đều sẽ đưa mỗi người đến một kết cục khác nhau.
Kỳ thi đại học đã kết thúc nhưng cuộc đời của chúng tôi mới chỉ vừa bắt đầu.
13
Tôi không chọn Thanh Hoa hay Bắc Đại mà quyết định ở lại quê nhà, theo học Đại học N.
Nhà trường còn nói, chuyên ngành mũi nhọn nào tôi thích cũng có thể chọn.
Cố Tây Bắc cũng thi đỗ một trường đại học trong thành phố, cuối cùng cũng được ở lại như mong muốn.
Sau khi cùng Lý Hiểu Vụ đến Bắc Kinh du lịch, tiện tham quan trường đại học của cô ấy.
Tôi bắt đầu mỗi ngày ngồi trông quầy cá giúp bố mẹ, bố mẹ tôi bán cá ở chợ truyền thống trong khu phố cũ.
Mỗi dịp lễ Tết, quầy cá rất đông khách, mẹ thường trả tôi một trăm tệ một ngày để phụ giúp nhưng dần dần tôi không còn đến nữa.
Mùi tanh của cá, máu và vảy cá bắn tung tóe khi bố làm cá, tiếng mẹ khản cả giọng mặc cả với khách và cả dáng vẻ đầy tự hào của bố mẹ khi khoe rằng tôi là học sinh lớp chọn của trường Hải Trung, tất cả đều khiến tôi ngồi không yên.
Nơi này quá gần trường Hải Trung, tôi sợ gặp lại thầy cô và bạn học, sợ họ nói "Con bé bán cá."
Sợ lại có người bịt mũi, hất nước vào người tôi rồi bảo "Đi rửa sạch đi."
Tôi gần như bỏ chạy khỏi nơi đó.
Cô giáo tư vấn tâm lý từng nói, có lẽ… mỗi ngày tôi lớn lên… đều bị đứa trẻ năm tám tuổi trong lòng mình kéo níu cảm xúc.
Nhưng bây giờ, tất cả những bài tập tôi từng làm, những kỳ thi tôi từng trải qua, những đêm thức trắng cùng đủ món ăn khuya bố mẹ chuẩn bị đều đã trở thành chỗ dựa để tôi có thể bình thản ngồi ở đây.
Tôi ngày càng hiểu, có những người, ác ý của họ vốn không cần lý do.
Tôi thơm hay hôi, học giỏi hay học dở, ngoan ngoãn hay phản kháng đều không ngăn được họ ghét tôi hay làm tổn thương tôi.
Họ lấy đó làm niềm vui, hút lấy sức mạnh từ nỗi sợ của tôi để tiếp tục làm điều xấu.
Điều tôi cần làm là chấp nhận chính mình rồi từng bước đáp trả.
Năm mười tám tuổi, giữa làn nước tung bọt nơi những chiếc đuôi cá quẫy mạnh.
Tôi ôm thật chặt đứa trẻ tám tuổi năm nào, người vẫn còn ướt sũng.
Ngoại truyện
Cố Tây Bắc rất thích quầy bán cá nhà tôi hay đúng hơn… anh ta rất thích cảm giác bắt cá.
Thi đại học xong, đáng lẽ vị "đại ca trường học" này phải đang nằm phơi nắng trên bãi biển Hawaii.
Thế mà ngày nào cũng lượn lờ ngoài chợ, theo lời anh ta "Bố tớ đang ở bên đó tìm cho tớ một bà mẹ kế để sinh thêm đứa nữa. Tớ mới không muốn sang đó rước xui."
Nhưng theo tôi, dõ ràng anh ta chỉ thèm đồ ăn mẹ tôi nấu.
Cố Tây Bắc cao to khỏe mạnh, làm việc nhanh nhẹn lại còn biết lấy lòng người lớn, chẳng mấy chốc đã khiến mẹ tôi cười tít cả mắt.
Thậm chí còn được hưởng đặc quyền muốn ăn món gì thì cứ gọi món.
Hôm nay là đầu cá hấp ớt băm.
Ngày mai là thịt kho.
Ngày kia lại là gà luộc.
Trời nóng như đổ lửa, không hiểu sao anh ta vẫn ăn ngon lành, chỉ có mẹ tôi luôn tươi cười gắp thức ăn cho anh ta.
"Tiểu Cố vẫn đang tuổi lớn, ăn nhiều vào. Niệm Niệm họ Cố, Tiểu Cố cũng họ Cố. Hay là chú dì nhận cháu làm con nuôi nhé?"
Cố Tây Bắc vừa gắp một miếng thức ăn đã sặc nghẹn nuốt không được mà nhả cũng không xong.
Anh ta ngượng ngùng rút tay về, lén lút liếc nhìn tôi một cái.
"Dì à… Thật ra nếu muốn thành người một nhà… vẫn còn cách khác mà."
Tôi cúi đầu ăn cơm, giả vờ như không hiểu ý.
Sau bữa tối, tôi tiễn Cố Tây Bắc ra khỏi khu chung cư, con hẻm tối om năm nào giờ đã được mở rộng, đèn đường sáng trưng.
"Cố Tây Bắc… cảm ơn cậu."
Tôi đưa cho anh ta chồng sách chuyên ngành của trường đại học, anh ta sợ đến mức lùi ngay một bước.
"Được… học, tớ học là được chứ gì..."
Giây tiếp theo, anh ta cúi gằm mặt, cam chịu nhận lấy.
Tôi bật cười thành tiếng.
Đuôi của tuổi thanh xuân...
Dường như vào khoảnh khắc ấy...
Mới thật sự sống dậy.
Kết thúc truyện.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
