Chương 3

Giọng nói của Hàn Triệt không lớn, nhưng trong căn thư phòng đóng kín và ngập ngụa mùi thuốc đắng này, nó giống như một tiếng sấm rền đang kìm nén. Ta đứng chết trân bên cạnh bàn làm việc của hắn, ngón tay vẫn còn đặt trên mép tấm bản đồ da lạnh ngắt. Ánh nến leo lét trên đài đồng khẽ chao đảo, đổ bóng thân hình cao gầy của Hàn Triệt thật dài trên vách tường, bao trùm lấy toàn bộ khoảng không gian nơi ta đang đứng.

Hắn không lao tới giật lại tấm bản đồ, cũng không lộ ra chút sát khí nào. Hắn chỉ chầm chậm bước tới, tiếng đế giày ma sát với nền gạch nghe thật nặng nề. Khi hắn đứng cách ta ba bước chân, ta mới nhìn rõ khuôn mặt hắn dưới ánh sáng mờ tối, đôi mắt đen đặc ấy không có tiêu cự, sâu thẳm như một hồ nước đóng băng, bên trong chỉ phản chiếu duy nhất gương mặt đang tái mét vì kinh hoàng của ta.

“Điện hạ…” Ta nghe thấy giọng nói của chính mình run rẩy, khô khốc như tiếng lá rụng mùa thu.

“Những dòng chữ này… vết mực đỏ này… rốt cuộc là ý gì?”

Hàn Triệt nhìn ta, nửa bên mặt hắn chìm trong bóng tối của rèm che. Hắn khẽ thở dài một tiếng, một tiếng thở dài mang theo nỗi mệt mỏi tích tụ. Hắn đưa bàn tay gầy guộc, các khớp xương nhô lên rõ rệt, nhẹ nhàng gạt tay ta ra khỏi mép bản đồ rồi tự mình cuộn tấm da lại.

“Ta đã dặn nàng đừng đến cầu Lạc Nhạn.”

Hàn Triệt không trả lời thẳng câu hỏi của ta, giọng hắn nhàn nhạt, mang theo một thứ cảm xúc lạnh lẽo đến thấu xương.

“Nàng nghe lời ta, ở lại trong phủ, nàng giữ được mạng. Biết quá nhiều chuyện không thuộc về bổn phận, đối với nàng không có lợi ích gì.”

“Cây cầu đó sập không phải do thiên tai, đúng không?”

Ta tiến lên một bước, lòng bàn tay siết chặt lấy vạt áo gấm, ép bản thân phải nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Hay chính ngài đã cho người phá hủy nó? Vì sao? Hàn Triệt, ngài có biết đêm nay có bao nhiêu mạng bách tính vô tội đã bị cuốn đi không?!”

Hàn Triệt đang cuộn tấm bản đồ bỗng khựng lại. Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn sắc bén như dao quét qua khuôn mặt ta. Khoảnh khắc ấy, ta thấy khóe môi hắn khẽ động đậy, một nụ cười rợn người, đầy sự mỉa mai và điên cuồng thoáng hiện rồi biến mất.

“Bách tính vô tội?”

Hàn Triệt khàn giọng lặp lại, thanh âm trầm thấp như tiếng quỷ thì thầm bên tai.

“Thanh Dao, trong mắt ta, thiên hạ này chỉ chia làm hai loại: một loại là nàng, loại còn lại là những kẻ không liên quan. Nếu mạng sống của cả Kinh thành này đặt lên bàn cân với một sợi tóc của nàng, ta cũng sẽ không ngần ngại mà gạt phắt bọn họ xuống vực sâu.”

Ta lùi lại một bước, sống lưng va vào cạnh bàn trà, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng l*n đ*nh đầu. Người đàn ông này… hắn điên rồi. Hắn không phải là vị hoàng tử thất sủng, ốm yếu mà ta từng biết. Ẩn sau vẻ ngoài vô hại ấy là một con quỷ dữ cực đoan, một kẻ coi rẻ mạng sống của vạn dân chỉ để phục vụ cho một mục đích điên rồ. Đúng lúc đó, lại nghe Hàn Triệt lên tiếng “Cho dù là vậy, ta cũng không làm ra chuyện ấy. Rất có thể là tranh giành Hoàng quyền đấu đá lẫn nhau, kết quả là lôi dân đen ra thí mạng.”

Ta bấm sâu móng tay vào lòng bàn tay để tìm kiếm sự tỉnh táo.

“Ngựa của Tô phủ gãy chân, hỏa hoạn ở chùa Linh San, thích khách ở ngõ Thanh Bình… Tất cả những chuyện ghi trên tấm bản đồ này, vì sao ngài lại biết rõ mốc thời gian đến từng ngày như vậy?”

Hàn Triệt nhìn cuộn da đã được cuộn gọn trong tay, ánh mắt hắn lại trở về vẻ trống rỗng, mệt mỏi ban đầu. Hắn bước đến bên ngăn tối của giá sách đen, cẩn thận đặt tấm bản đồ vào trong rồi khóa cơ quan lại.

“Ta là người của Khâm Thiên Các.”

Hàn Triệt nhàn nhạt đáp, dưới ánh nến, bóng lưng hắn lại càng gầy guộc.

“Khâm Thiên Các quan sát thiên tượng, bói toán quốc vận. Ta có mật pháp riêng để nhìn thấy những ‘vết nứt’ của tương lai. Ta nhìn thấy nàng chết ở những nơi đó, nên ta thay đổi nó. Chỉ đơn giản vậy thôi.”

“Mật pháp?”

Ta không tin. Nếu chỉ là bói toán thông thường, làm sao có thể chính xác đến từng chi tiết và khiến thể xác hắn suy kiệt như chứng mất ngủ kinh niên và những cơn đau nhức mà ta quan sát thấy ở chùa Linh San?

Hàn Triệt quay người lại, sắc mặt hắn dưới ánh sáng leo lét trông càng thêm xám ngắt. Hắn bước tới gần ta, đưa bàn tay lạnh ngắt như của người chết lên, định chạm vào gò má ta. Bản năng của ta lại một lần nữa muốn lùi lại, nhưng lần này ta ép mình đứng yên, chịu đựng sự lạnh lẽo từ những ngón tay hắn truyền qua da thịt. Hắn không m*n tr*n, ngón tay hắn chỉ khẽ lướt qua hàng mi của ta, giọng nói mang theo một chấp niệm đến mức run rẩy.

“Đêm đã muộn, ta sẽ uống hết canh của nàng. A Thập sẽ đưa nàng về phủ. Thanh Dao… nhớ kỹ, từ nay về sau, bất kể ta bảo nàng làm gì, đi đâu, nàng chỉ cần ngoan ngoãn nghe theo. Ta sẽ bảo vệ nàng.”

Ta rời khỏi phủ Ninh vương trong trạng thái hồn siêu phách lạc. Suốt dọc đường về, tiếng sập cầu, tiếng khóc than của bách tính và những vệt mực đỏ trên tấm bản đồ cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí ta như một cuốn phim kinh dị.

Trở về Tô phủ, ta không tài nào chợp mắt được. Lý trí không cho phép ta ngồi chờ chết hay phó mặc vận mệnh của mình vào tay một kẻ điên quang minh chính đại như Hàn Triệt. Hắn nói hắn dùng mật pháp của Khâm Thiên Các, vậy ta phải tự điều tra xem những lời hắn nói có bao nhiêu phần là thật.

Sáng hôm sau, ta gọi riêng phu xe thân tín của Tô phủ là Lâm bá vào hậu viện.

“Lâm bá, ta muốn hỏi ông một chuyện.”

Ta ngồi sau bức rèm tre, nhấp một ngụm trà lạnh để trấn tĩnh.

“Ba tháng trước, vào ngày rằm tháng giêng, có phải con ngựa kéo xe của ta đã bị hoán đổi?”

Lâm bá giật mình, vội vàng quỳ xuống đất, giọng điệu hốt hoảng.

“Tiểu thư thứ tội. Chuyện này lão nô vốn định bẩm báo với lão gia, nhưng người của phía bên kia làm việc quá kín kẽ, lại cho lão nô một số tiền lớn để giữ kín miệng…”

“Người của phía bên kia là ai?” Ngón tay ta siết chặt chén trà.

“Lão nô không biết tên, chỉ biết hắn ăn mặc như hộ vệ trong quân, trên eo có đeo một chiếc lệnh bài bằng đồng khắc hình giao long. Hắn đến chuồng ngựa của phủ ta vào ban đêm, chỉ ra con ngựa đen mà tiểu thư thường dùng, nói rằng con ngựa đó bị người ta lén hạ độc, móng chân bên trái đã bị nứt, nếu chạy đường dài ra ngoại ô chắc chắn sẽ khuỵu ngã, khiến xe lật người chết. Hắn dắt con ngựa đen đi và đổi lại một con ngựa thuần khỏe mạnh hơn. Lúc đó lão nô có kiểm tra lại móng của con ngựa đen, quả thực đúng như lời hắn nói…”

Lệnh bài bằng đồng khắc hình giao long. Đó là lệnh bài của cấm quân trực thuộc Khâm Thiên Các, nơi Hàn Triệt đang làm việc.

Ta cho Lâm bá lui xuống, trong lòng nặng trĩu. Chi tiết thứ nhất trên tấm bản đồ đã được xác thực: Hàn Triệt đã thực sự can thiệp và hoán đổi con ngựa để cứu ta khỏi tai nạn lật xe chết người.

Chưa dừng lại ở đó, ta tiếp tục lật lại sổ sách chi tiêu của Tô phủ vào năm ngoái. Ta phát hiện ra một điều kỳ lạ vào dịp Trung thu. Toàn bộ đội hộ vệ trực đêm của Tô phủ đột ngột bị thay thế bằng một nhóm người mới do một người bạn cũ của cha ta giới thiệu. Mà người bạn cũ đó, hiện tại đang giữ chức vụ Biên tu ở Hàn lâm viện, một quan viên có mối quan hệ giao hảo bí mật với Khâm Thiên Các.

Ta ngồi thẫn thờ trước đống sổ sách. Tất cả các manh mối đều chỉ về một hướng. Hàn Triệt đã âm thầm giăng một tấm lưới bảo vệ khổng lồ xung quanh ta và nhà họ Tô từ rất lâu trước đây. Hắn đổi tuyến đường hành động, đổi hộ vệ, đổi ngựa, thậm chí đánh sập cả một cây cầu đá lớn. Hắn thay đổi từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của ta để bẻ cong quỹ đạo của cái chết.

Tình cảm này… hoặc sự chấp niệm này của hắn khiến ta vừa rùng mình sợ hãi, vừa dâng lên một nỗi xót xa không lời nào tả xiết. Hắn đang gánh vác một bí mật kinh thiên động địa, một mình chống lại sự sắp đặt của số phận để giữ cho ta được sống sao? Nhưng vì sao hắn lại làm vậy? Kiếp trước ta đối xử với hắn lạnh nhạt, nhà họ Tô đối xử với hắn tuyệt tình, cớ sao đời này hắn lại điên cuồng bảo vệ ta đến mức đánh mất cả nhân tính như thế?

Mùa thu năm Vĩnh Gia thứ mười bốn, triều cục Đại Chu bắt đầu có những biến động lớn. Phe cánh của Thái tử ngày càng lớn mạnh, bắt đầu ra tay chèn ép các hoàng tử khác. Ninh vương Hàn Triệt càng trở nên bận rộn, số lần hắn hẹn gặp ta ở chùa Linh San ít dần, nhưng mỗi lần gặp, ta đều thấy cơ thể hắn gầy đi trông thấy, sắc mặt u ám như một người sắp cạn kiệt sinh lực.

Vào một đêm tháng mười mưa gió bão bùng, ta nhận được một bức thư bí mật từ A Thập, nói rằng Ninh vương đột phát bạo bệnh, hôn mê bất tỉnh, miệng liên tục gọi tên ta. Ta không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức đội mưa, cùng Chu ma ma bí mật đến phủ Ninh vương.

Căn phòng ngủ của Hàn Triệt còn tối và nồng mùi thuốc hơn cả thư phòng của hắn. Hắn nằm trên chiếc giường gỗ đơn sơ, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt hốc hác, môi mím chặt đến rỉ máu. Toàn thân hắn nóng như một hòn than, nhưng khi ta chạm vào tay hắn, bàn tay ấy vẫn lạnh ngắt như cũ.

“Thanh Dao… chạy mau… ngõ Thanh Bình… có thích khách…”

Hắn mê sảng, giọng nói khàn đặc, đầy sự sợ hãi và bất lực. Hắn đang mơ thấy cái chết của ta ở ngõ Thanh Bình, cái chết được ghi trên tấm bản đồ da kia. Ta ngồi bên giường, dùng khăn ấm lau mồ hôi cho hắn. Nhìn người đàn ông điên cuồng này lúc hôn mê lại yếu ớt như một đứa trẻ, cõi lòng ta cũng thắt lại. Ta đứng dậy, định đến bàn trà lấy thêm nước ấm.

Khi đi ngang qua chiếc tủ gỗ đầu giường của hắn, chân ta vô tình đá phải một chiếc hộp nhỏ bằng sắt rỉ sét nằm khuất dưới gầm giường. Chiếc hộp bị đổ, nắp bật ra, để lộ một quyển sổ nhỏ có vỏ bọc bằng da cừu cũ kỹ, ố vàng vì thời gian. Ta cúi xuống nhặt quyển sổ lên. Quyển sổ này không giống tấm bản đồ da dày dặn kia. Trang bìa của nó không ghi mốc thời gian, nhưng khi ta mở trang đầu tiên ra, nét chữ quen thuộc của Hàn Triệt hiện lên, nhưng nét chữ này có phần non nớt hơn, giống như được viết từ nhiều năm về trước“Vòng thứ mười một: Thanh Dao mất ở Linh Châu. Máu của nàng nhuốm đỏ chiếc áo lông cáo trắng mà ta tặng. Ta đã giết sạch lũ thích khách phe Thái tử, nhưng nàng không bao giờ tỉnh lại nữa. Tại sao cho dù ta có thay đổi hộ vệ, vận mệnh vẫn tìm cách tước đoạt nàng khỏi tay ta? Ta phải quay lại… Ta phải quay lại lần nữa…”

Vòng thứ mười một? Quay lại lần nữa? Đầu óc ta nổ tung, quyển sổ da cừu suýt chút nữa tuột khỏi tầm tay. Ta run rẩy lật tiếp sang trang sau.

“Vòng thứ hai mươi mốt: Kinh thành thất thủ, phản quân tràn vào thành. Nàng muốn bảo toàn tiết hạnh của nhà họ Tô nên đã nhảy xuống hồ tự vẫn. Thân thể nàng lạnh ngắt, mắt mở trừng trừng nhìn ta. Ta ra đi trước đại trận Khâm Thiên Các. Lần sau, ta sẽ đoạt binh quyền sớm hơn.”

Ta khuỵu gối xuống nền đất lạnh, hai tay run lên bần bật, nước mắt hoang mang tuôn rơi lã chã trên những trang giấy da cừu ố vàng.

Không phải ta sống lại. Hoàn toàn không phải ta được thần phật thương xót ban cho cơ hội sống lại sau ngày Kinh thành thất thủ. Mà là Hàn Triệt. Kẻ điên này đã dùng một cấm thuật điên cuồng nào đó của Khâm Thiên Các để quay ngược thời gian, lặp đi lặp lại lịch sử hết lần này đến lần khác. Quyển sổ này ghi chép đến vòng thứ hai mươi mốt, nghĩa là hắn đã trải qua hàng chục cuộc đời, nhìn thấy ta chết hàng chục lần, và ra đi hàng chục lần chỉ để khởi động lại, đưa ta trở về cột mốc năm mười tám tuổi này.

Ta đang sống, hít thở và mỉm cười trên xác chết của vô số vòng lặp thất bại trước đó, sống bằng mạng sống và sự hủy hoại linh hồn của người đàn ông đang nằm mê sảng trên giường kia.

----

Tiếng mưa bên ngoài vẫn đập vào cửa sổ xối xả, đập vào những tàu lá chuối trong sân, nhưng bên trong căn phòng này, vạn vật như đã chết lặng. Ta quỳ sụp trên nền đất, những ngón tay siết chặt lấy quyển sổ da cừu đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Từng dòng chữ, từng mốc thời gian chém vào tâm trí ta như những nhát dao rỉ máu.

Vòng thứ mười một, vòng thứ hai mươi mốt… Hóa ra, thế giới mà ta đang sống không phải là một sự tái sinh ngẫu nhiên do thần phật ban ơn. Mỗi một hơi thở bình yên của ta ở kiếp này, đều là kết quả của hàng chục lần Hàn Triệt tự tay kết liễu mạng sống của chính mình, dùng máu và linh hồn để ép trục thời gian phải quay ngược trở lại.

“Thanh Dao…”

Một tiếng gọi khàn đặc, yếu ớt vang lên từ phía giường. Ta giật nảy mình, vội vàng lau đi giọt nước nước mắt trên khóe mi, quay đầu nhìn lại. Hàn Triệt đã tỉnh từ bao giờ. Hắn chống tay xuống tấm nệm mỏng, chật vật ngồi dậy. Gương mặt hắn dưới ánh đèn dầu tái nhợt không một giọt máu, đôi môi nứt nẻ vì cơn sốt cao, nhưng đôi mắt đen ấy lại tỉnh táo một cách đáng sợ.

Ánh mắt hắn rơi xuống quyển sổ da cừu đang mở toang trên tay ta. Khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy một sự hoảng loạn tột cùng lướt qua đáy mắt vị hoàng tử vốn luôn điềm tĩnh đến lạnh lùng này. Hắn vội vã vươn tay ra, định giật lại quyển sổ, nhưng vì cơ thể quá suy kiệt, hắn mất đà ngã nhào xuống cạnh giường.

Bịch.

Hắn ngã xuống ngay trước mặt ta, áo lót mỏng manh xộc xệch để lộ bờ vai gầy trơ xương. Ta không né tránh, cũng không chạy trốn như những lần trước. Ta buông quyển sổ xuống, đưa hai tay ra đỡ lấy bả vai lạnh ngắt của hắn.

“Hàn Triệt, đừng động đậy.” Giọng ta nghẹn ngào, một giọt nước mắt nóng hổi vô tình rơi xuống gò má hốc hác của hắn.

Hàn Triệt khựng lại. Hắn ngước đầu lên nhìn ta, khoảng cách gần đến mức ta có thể thấy những tia máu dày đặc trong tròng mắt hắn. Bàn tay gầy guộc của hắn đột ngột nắm chặt lấy cổ tay ta, sức lực mạnh đến mức khiến ta cảm thấy đau đớn, như thể hắn sợ chỉ cần buông lỏng một chút thôi, ta sẽ lập tức tan biến thành bọt bong bóng.

“Nàng biết rồi.” Giọng hắn run lên, âm thanh thốt ra vỡ vụn đầy tuyệt vọng.

“Nàng biết ta là một kẻ điên rồi đúng không? Nàng sợ ta… Nàng muốn rời xa ta, muốn hủy bỏ hôn ước đúng không?”

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đang đong đầy sự điên cuồng và chấp niệm của hắn, khẽ lắc đầu.

“Ta không sợ ngài, Hàn Triệt.”

Ta chầm chậm nói, thốt ra từng chữ từ tận đáy lòng.

“Ta chỉ muốn hỏi ngài… Vòng thứ mười một, vòng thứ hai mươi mốt… Vậy hiện tại, chúng ta đang ở vòng thứ bao nhiêu?”

Hàn Triệt nhìn ta trân trối, bờ môi mỏng mím chặt. Sau một lúc im lặng thật dài, hắn mới chậm rãi buông lỏng cổ tay ta, ngồi tựa lưng vào thành giường, dường như đã từ bỏ mọi ngụy trang.

“Vòng thứ ba mươi hai.” Hắn khàn giọng đáp, nụ cười trên môi đầy vẻ cay đắng. “Đời này, là lần thứ ba mươi hai ta đưa nàng trở về năm mười tám tuổi.”

Ba mươi hai lần. Ba mươi hai cuộc đời đầy rẫy những cái chết tàn khốc của ta, và ba mươi hai lần hắn phải tự tay kết liễu chính mình để làm lại từ đầu. Ta hít một hơi thật sâu để nén đi tiếng khóc nghẹn nơi cổ họng, tiếp tục chất vấn chi tiết mấu chốt nhất luôn ám ảnh ta từ ngày sống lại cho đến bây giờ.

“Vậy còn ngày mùa đông năm Vĩnh Gia thứ hai mươi mốt? Trên đài hành hình ở quảng trường phía Bắc kinh thành, khi phản quân phá thành, sử quan nói vì ta từ hôn nên ngài mới hận thấu xương, tạo phản để bắt nhà họ Tô phải trả giá… Đó là vòng thứ bao nhiêu?”

Nghe đến đây, con ngươi của Hàn Triệt đột ngột co rút lại. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt kinh hoàng.

“Nàng… nàng nhớ được chuyện trên đài hành hình sao?!”

“Phải, ta nhớ rõ.”

Ta gật đầu, những ký ức trong đầu khá mơ hồ, nhưng ký ức về vệt đao sắc lạnh và thân thể không đầu của chính mình kiếp trước hiện lên vô cùng rõ ràng.

“Ta nhớ chính đao phủ của ngài đã chém đầu ta. Hàn Triệt, nếu ngài điên cuồng muốn bảo vệ ta đến mức xoay chuyển cả thời gian, tại sao ở vòng lặp trước, ngài lại nhẫn tâm giết sạch nhà họ Tô, g**t ch*t ta?!”

Hàn Triệt đột ngột ho dữ dội, hắn ôm lấy lồng ngực gầy trơ xương, một búng máu tươi tanh nồng theo khóe môi trào ra, nhuộm đỏ một mảng áo trắng. Ta hoảng hốt định gọi đại phu, nhưng hắn đã giữ chặt tay ta lại, lắc đầu đầy đau đớn.

“Lịch sử… lịch sử đều do kẻ chiến thắng viết nên, câu đó không sai, nhưng sử quan của vòng lặp trước đã lừa nàng.”

Hàn Triệt ngửa mặt lên trần nhà, nước mắt từ khóe mắt hắn chầm chậm chảy xuống, hòa vào vệt máu rỉ trên môi. Hắn bắt đầu kể, giọng kể đều đều nhưng chứa đựng hiện thực tàn khốc đến nghẹt thở.

“Vòng thứ ba mươi mốt, quả thực nhà họ Tô đã từ hôn sau khi ta bị tước vị. Ta bị đày ra biên ải, chịu đủ mọi sự sỉ nhục. Nhưng ta chưa từng hận nàng, Thanh Dao. Ta biết nhà họ Tô làm vậy là để tự bảo toàn chính mình. Ta ở biên ải liều mạng lập công, âm thầm nuôi dưỡng binh mã, tạo phản chiếm Kinh thành… tất cả không phải vì ngai vàng, mà vì ta biết ở vòng lặp đó, Thái tử sẽ lên ngôi, và gã hoàng huynh tàn bạo đó đã định ngày ban cái chết cho nhà họ Tô để răn đe. Cha nàng làm quan nhưng chưa từng đứng về phía hắn, gây bất lợi cho hắn, đời này hắn sẽ không quên.”

“Ta mang quân về Kinh thành là để cứu nàng! Nhưng ta đã chậm một bước…”

Giọng Hàn Triệt đột ngột lạc đi, hai vai hắn run rẩy kịch liệt. “Khi quân của ta phá vỡ cổng thành phía Nam, Thái tử biết đại thế của mình đã mất, hắn điên cuồng ra lệnh cho cấm quân mang toàn bộ nữ quyến của nhà họ Tô lên đài hành hình phía Bắc để ép ta lui binh. Bọn chúng mặc giáp trụ của phản quân ta, ép sử quan ghi chép lại rằng chính ta là kẻ muốn g,i,ế,t nàng để trả thù hành vi từ hôn, ruồng bỏ, hòng bôi nhọ thanh danh của ta trước vạn dân.”

“Khi ta phi ngựa đến quảng trường phía Bắc… thứ duy nhất ta nhìn thấy là đầu của nàng lăn trên nền tuyết trắng.”

Hàn Triệt ôm lấy đầu mình, những ngón tay cắm sâu vào mái tóc đen, tiếng gào khóc chịu đựng của hắn vang lên trong thư phòng tối tăm nghe như tiếng thú hoang bị dồn vào đường cùng.

“Nàng ra đi ngay trước mắt ta… Máu của nàng còn chưa kịp nguội! Ta giết sạch tất cả cấm quân, ta chém bay đầu tên Thái tử, ta nhuốm máu cả Kinh thành này để chôn cùng nàng! Rồi ta chạy đến đài tế tự của Khâm Thiên Các, tự đâm một kiếm vào tim để kích hoạt trận pháp Hồi Thiên một lần nữa.”

Ta đứng lặng người, toàn thân bàng hoàng trước sự thật kinh hoàng ấy. Hóa ra, cái chết trên đài hành hình của ta ở vòng lặp trước không phải do hắn ban cho. Hắn là người hùng mang binh lính về cứu ta, nhưng lại trở thành kẻ tội đồ bị lịch sử bôi nhọ. Nỗi oán hận, sự tuyệt vọng của ta trên pháp trường kiếp trước, hóa ra lại là một sự hiểu lầm tàn nhẫn nhất thế gian.

Ta quỳ xuống bên cạnh hắn, ôm lấy bờ vai đang run rẩy của người đàn ông tội nghiệp này vào lòng. Lần đầu tiên, ta chủ động ôm hắn. Cơ thể hắn rất gầy, rất lạnh, nhưng dường như cái ôm của ta đã xoa dịu phần nào con quỷ dữ đang gầm thét trong linh hồn hắn.

“Tại sao cơ thể ngài lại suy kiệt đến mức này?”

Ta áp mặt vào mái tóc hắn, ngửi mùi thuốc đắng ngắt, xót xa hỏi.

“Cơn đau nhức từ trong xương khi ở chùa Linh San, chứng mất ngủ kinh niên… tất cả là vì trận pháp đó sao?”

Hàn Triệt tựa đầu vào vai ta, hơi thở hắn yếu ớt.

“Trận pháp Hồi Thiên là cấm thuật trái với ý trời của Khâm Thiên Các. Mỗi một lần quay ngược thời gian, linh hồn của người vào trận sẽ phải chịu sự cắn trả của thiên đạo. Tuổi thọ bị rút ngắn, gân cốt bị ăn mòn, thần trí bị dày vò bởi những ký ức chồng chất của hàng chục cuộc đời.”

Hắn nắm lấy bàn tay ta, đưa lên áp vào gò má mình, ánh mắt nhìn ta tràn ngập sự van nài.

“Thanh Dao, cơ thể này của ta đã đi đến giới hạn rồi. Đời này… vòng thứ ba mươi hai này, là cơ hội cuối cùng của ta. Nếu lần này nàng lại chết, linh hồn của ta sẽ hoàn toàn tan biến, không bao giờ có thể mở ra vòng lặp tiếp theo được nữa.”

“Ta không thể thua cuộc ở đời này. Cho nên, ta phải quét sạch mọi nguy cơ xung quanh nàng. Ngựa gãy chân, hỏa hoạn chùa Linh San, thích khách ngõ Thanh Bình… và cả cây cầu Lạc Nhạn đêm Đoan Ngọ kia. Ta biết thiên đạo sẽ tìm mọi cách để sửa chữa sai sót, tìm mọi cách để bắt nàng phải chết theo đúng quỹ đạo của số phận. Nên ta phải ra tay trước, ta phải tàn nhẫn hơn cả thiên đạo!”

Ta nhìn người đàn ông đang kiệt sức trong lòng mình, lý trí một lần nữa trỗi dậy trong ta, nhưng lần này không phải để trốn chạy, mà là để chiến đấu. Ta biết, nếu ta cứ tiếp tục ngồi yên một chỗ để hắn bảo vệ theo cách cực đoan này, hắn sẽ chết vì kiệt sức trước khi bảo toàn được mạng sống cho ta. Thiên đạo muốn ta chết, số phận muốn nhà họ Tô diệt môn, vậy chúng ta không thể chỉ bị động phòng thủ.

“Hàn Triệt, nghe ta nói.”

Ta nâng khuôn mặt hốc hác của hắn lên, ánh mắt kiên định chưa từng có.

“Đời này ta đã nhớ lại tất cả. Ta không còn là quân cờ vô tri để ngươi phải một mình gánh vác nữa. Từ bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau đi ván cờ này.”

“Nàng muốn làm gì?” Hàn Triệt ngơ ngác nhìn ta.

“Chúng ta không thể chờ đến năm Vĩnh Gia thứ hai mươi mốt. Chúng ta phải chủ động thay đổi cục diện triều đình ngay từ bây giờ.”

Ta lạnh lùng phân tích, những bài học về mưu lược thế gia mà cha từng dạy hiện lên rõ ràng trong đầu.

“Thái tử muốn giết nhà họ Tô để răn đe thế gia, vậy chúng ta sẽ lật đổ Thái tử trước. Nhà họ Tô sẽ không từ hôn, cha ta có mạng lưới quan hệ của các quan viên trung lập, ngài có binh quyền ẩn giấu và mật pháp Khâm Thiên Các. Đời này, ta muốn ngài bước lên vị trí tối cao kia một cách quang minh chính đại, dùng vương quyền tuyệt đối để đè bẹp mọi sự sắp đặt của thiên đạo!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.