Chương 91: Trọng thương (2)

-Có chuyện gì đây?

Nhìn cảnh tượng như thế, Diệp Vân Sơ không khỏi nghi hoặc, quay đầu nhìn thị vệ dẫn nàng tới.

-Điện hạ bị trọng thương, ngay lúc đó đã hôn mê rồi.

Thị vệ kia trả lời rất nhanh, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng, không nghe ra một chút cảm tình nào.

Nghe thị vệ nói xong, Diệp Vân Sơ nao nao, nếu Hạ Vệ Thần đã hôn mê

bất tỉnh, vậy sao họ còn đưa nàng tới nơi này? Thậm chí còn nói dối là

mệnh lệnh của Hạ Vệ Thần. Hơn nữa từ lúc Diệp Vân Sơ tới nơi này, tất cả mọi thứ đều cực kỳ quái dị, toàn bộ thị vệ đều bao quanh Tinh Thần các, mọi người không ai được tự do ra vào, lúc nàng để, dưới sự dẫn dắt của

thị vệ kia mới có thể đi vào thuận lợi.

Lúc vừa vào sân đã nghe thấy tiếng mắng tức giận sắc bén của Diệp Vân Tuyết, không ngừng nói muốn truyền Thái y. Diệp Vân Sơ vốn tưởng rằng

nàng ta bị phát bệnh sởi nên mới nổi khùng lên như vậy, cũng không ngờ

là Hạ Vệ Thần. Nàng không thể ngờ, Diệp Vân Tuyết luôn luôn kiêu ngạo

không ai bì nổi lại có thể khó thương tâm như thế vì Hạ Vệ Thần, nhìn

dáng vẻ đau lòng của Diệp Vân Tuyết, Diệp Vân Sơ bỗng cảm thấy trong

lòng xuất hiện một cảm giác không đúng, nếu đã sớm biết như thế, vậy lúc trước nàng ta cần gì tìm mọi cách gây khó dễ, ép nàng đi hòa thân? Nếu

lúc trước Diệp Vân Tuyết không cự tuyệt hòa thuân, nàng cũng không bị

Hoàng hậu Đông Ly dồn ép, chịu nhiều khổ cực như vậy.

Diệp Vân Sơ thở dài một hơi, chậm rãi ngẩng đầu, bầu không khí trong

phòng vô cùng kỳ dị, thân là chủ nhân, Hạ Vệ Thần nằm hôn mê trên giường từ lâu mà thị vệ này lại coi như chưa từng có việc gì xảy ra, đứng thế

nào thì vẫn đứng thế ấy, cảm xíc không hề dao động, thậm chí cũng chẳng

có y đi truyền Thái y.

Nhìn cảnh tượng như vậy, Diệp Vân Sơ không khỏi nhíu mày, hỏi -Nếu điện hạ đã bị trọng thương, sao các ngươi không truyền Thái y tới khám chữa bệnh?

-Chủ nhân có căn dặn, không được kinh động tới người trong cung.

Mặt thị vệ canh giữ một bên không chút thay đổi, đáp.

Không thể kinh động người trong cung? Nghe thị vệ nói xong, trong lòng Diệp Vân Sơ lại cảm thấy nghi hoặc khó hiểu.

Hạ Vệ Thần ở Đông Ly quyền cao chức trọng, thận phận tôn quý như Thái tử, tuy rằng tin tức hắn bị trọng thương truyền ra ngoài sợ rằng sẽ

khiến cho nhiều người khủng hoảng, nhưng cũng không nghiêm trọng tới mức hắn lấy tính mạng của mình ra đặt cược. Chẳng lẽ tin hắn bị thương

truyền vào trong cung, sợ làm Hoàng đế lo lắng sao? Hay là còn nguyên

nhân khác? Lòng Diệp Vân Sơ càng nghĩ càng cảm thấy mơ hồ, mà nàng lại

càng không hiểu, thị vệ này rõ ràng là tâm phúc của Hạ Vệ Thần, đến nước này còn cố sống cố chết giữ khư khư mệnh lệnh của Hạ Vệ Thần trước khi

hôn mê, nhìn hắn vật lộn giữa sự sống và cái chết, quả thật là ngớ ngẩn

không ai bằng!

-Vệ Thần, chàng tỉnh lại đi, chỉ cần chàng tỉnh lại, thiếp đáp ứng

chàng, chuyện gì cũng có thể đáp ứng với chàng, chàng mau tỉnh lại đi….

Diệp Vân Tuyết nằm khóc ở trên người Hạ Vệ Thần, ruột gan đứt thành

từng khíc, giờ khắc này trên gương mặt nàng ta đã không còn dáng vẻ kiêu ngạo ngày xưa, rất giống một nữ tử bơ vơ, nhu nhược, khóc thút thít,

không ngừng gọi tên trượng phu sắp qua đời của mình.

Diệp Vân Sơ chưa bào giờ thấy Diệp Vân Tuyết như vậy. Trong ấn tượng

của nàng Diệp Vân Tuyết luôn luôn kiêu ngạo, ngang ngược không ai sánh

bằng, cay nghiệt xảo quyệt, mắt ngước lên trời. Diệp Vân Tuyết yếu đuổi

khóc đến thấy thanh như thế thật ra rất hiếm thấy. Con người, ai cũng

đều có mặt yếu đuối, mặc dù Diệp Vân Tuyết là một người ngạo mạn nhưng

cũng sẽ có một mặt yếu đuối. Chỉ là đối với người khác thì không giống

mà thôi.

Diệp Vân Sơ thở dài, nàng trầm tư, chẳng biết nên phá hỏng bầu không

khí này hay không, đúng lúc nàng đang tiến thoái lưỡng nan, Diệp Vân Sơ

cũng đã phát hiện ra sự tồn tại của nàng.

Tiếp xúc với ánh mắt của Diệp Vân Tuyết, Diệp Vân Sơ nao núng, nàng

vốn tưởng rằng, Diệp Vân Tuyết giống như trong dĩ vãng, sẽ nhìn nàng

bằng cái liếc mắt đầy khinh miệt, ăn nói ác độc, cũng không ngờ lần này

trên mặt Diệp Vân Tuyết lại chăng có chút tức giận, ngược lại ôn tồn

nói -Là ngươi? Ngươi rốt cuộc cũng đến đây? Ngươi là Vương phi, mau

truyền lệnh cho hắn đi mời Thái y, vết thương của Vệ Thần không nhẹ, nếu không trị liệu, chỉ sợ….

Diệp Vân Tuyết nói còn chưa dứt đã rơi lệ, giống như ở trước mặt Hạ

Vệ Thần, đối với nàng ta chẳng có gì quan trọng cả, thù hận với Diệp Vân Sơ, đố kỵ người đời khinh thường, cũng không quan trọng, Hạ Vệ Thần

khỏe lên mới là quan trọng nhất.

Đối mặt với vẻ ôn hòa của Diệp Vân Tuyết, Diệp Vân Tuyết không thích

ứng ngay được, Nhất thời, nàng cũng không biết mình nên đáp lời thế nào, càng không biết nên dùng thái độ gì đối mặt với nàng ta. Nàng chỉ im

lặng, ánh mắt lướt về phía Hạ Vệ Thần đang nằm trên giường, thấy Hạ Vệ

Thần nhắm chặt hai mắt, sắc mặt tái nhợt, mày nhíu chặt lại, trên trán

mồ hôi lạnh chảy ra, người còn hơi run run, giống như cực kỳ thống khổ,

thậm chí trên khăn trải giường màu trắng cũng là những vết máu loang lổ.

Rốt cuộc là ai làm Hạ Vệ Thần bị thương nặng như vậy? Nhìn Hạ Vệ Thần không có chút sức sống, nghi ngờ trong lòng Diệp Vân Sơ càng nhiều hơn.

Võ công của Hạ Vệ Thần không hề kém, điều này nàng đã sớm biết từ

lâu, cũng đã từng cảm nhận được sức lực của hắn. Nàng vẫn nhớ rõ khi hắn bóp cổ nàng, rất nhanh, dùng rất nhiều sức, giống như sắp sửa bẻ cổ ra

làm hai. Kẻ tỉnh táo, võ công cao thâm như hắn, ai có thể dễ dàng làm

cho hắn bị thương? Mà lại còn trọng thương nữa?

Chẳng lẽ đã bị tập kích sao? Nhưng lần này Hạ Vệ Thần rời phủ là vì

đi tiếp đón Diệp Vân Tuyết, đi theo bên cạnh hắn là một số lượng lớn thị vệ, hơn nữa họ còn rất trung thành, tận tâm với Hạ Vệ Thần, ngay cả một câu phải chết của chủ nhân cũng quyết làm theo, sao có thể để chủ nhân

của mình bị thương/

-Diệp Vân Sơ, ngươi nói xem, có nói thế nào thì hiện tại ngươi cũng

là Vương phi của Hạ Vệ Thần, sao ngươi có thể thấy chết mà không cứu?

Diệp Vân Tuyết thấy Diệp Vân Sơ im lặng không nói, nhất thời trở nên

nóng nảy, là nàng ta cho người đứa Diệp Vân Sơ tới, nàng ta hy vọng lấy

thân phận Vương phi của Diệp Vân Sơ có thể nói được đám thị vệ này, hiện giờ, Diệp Vân Sơ là hy vọng duy nhất của nàng ta, nếu Diệp Vân Sơ cũng

không được, nàng ta đúng là không biết nên làm thế nào cho phải. Vất vả

lắm nàng ta mới gặp được một nam nhân khiến mình cảm động, nàng ta còn

chưa thành thân với hắn, sao có thể trơ mắt mà nhìn hắn chết đi? Hắn

không thể chết, không thể chết được.

Diệp Vân Sơ liếc mắt nhìn Diệp Vân Tuyết một cái, bỗng phát hiện,

trong mắt Diệp Vân Tuyết trừ lo lắng ra còn có e ngại không nói nên lời. Trong lòng cũng cảm thấy hơi hơi động, nhưng giờ nàng không tiện hỏi

nhiều, quay đầu, nhẹ giọng nói với thị vệ kia -Điện hạ quả thật bị thương không nhẹ, nếu không cứu chữa kịp thời, có sơ suất gì chỉ sợ rằng hối hận không hịp.

Nói tới đây, Diệp Vân Sơ dừng một chút, liếc mắt nhìn Hạ Vệ Thần,

thoạt nhìn đúng là Hạ Vệ Thần bị thương không nhẹ, tuy rằng nàng cực kỳ

căm ghét Hạ Vệ Thần, nhưng thân phận hiện giờ của nàng vẫn còn là Vương

phi của hắn, bất kể thế nào, nàng cũng không thể lợi dụng lúc người ta

gặp khó khăn, thấy chết mà không cứu được.

Nghĩ vậy, Diệp Vân Sơ lại hỏi -Điện hạ chỉ nói không thể kinh động người trong cung thật không?

-Phải.

Thị vệ đứng ở một bên lạnh giọng trả lời.

Diệp Vân Sơ hơi trầm ngâm, bỗng nói -Ngươi phái người tới phủ của Đông Phương công tử, nói rằng điện hạ

trọng thương, cần người hỗ trợ, Đông Phương công tử là bằng hữu tốt của

của điện hạ, chắc chắn sẽ không hại điện hạ đâu. Đông Phương công tử sẽ

biết xử lý việc này như thế nào.

Diệp Vân Sơ căn dặn, bỗng nhiên giống như nhớ tới điều gì, dừng một chút, lại nói -Nếu điện hạ không muốn người ngoài biết việc này, người sai người âm thầm làm việc, càng ít người biết càng tốt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.