Chương 90: Trọng thương (1)

Hôm sau, khi Diệp Vân Sơ ngủ dậy thì mọi việc trong phủ vẫn hoàn toàn bình thường, chuyện xảy ra đêm qua giống như đã bị người xóa sạch trong vòng một đêm, cũng giống như giấc mộng Nam Kha*, chỉ qua một đêm là biến mất hoàn toàn như chưa bao giờ xảy ra.

Phủ điện vô cùng yên ả, đây là bề ngoài gió yên sóng lặng nhưng lại

ẩn giấu không biết bao nhiêu mưa rền gió dữ, giống như giờ khắc này mây

đen đã đầy trời, cuống phong vũ bão sắp sửa ập tới.

Thích Trúc viện cũng cực kỳ yên bình, Diệp Vân Sơ cũng không thấy

bóng dáng Thu Tứ đâu. Thu Tứ đã đi đâu rồi? Ngày xưa khi nàng tỉnh dậy,

lúc nào cũng thấy Thu Tứ đứng hầu ngoài cửa, hầu hạ nàng rửa mặt chải

đầu, hôm nay chẳng thấy bóng dáng đâu cả.

Không thấy Thu Tứ, lòng Diệp Vân Sơ không tránh được có chút lo lắng, giờ bên ngoài tuyết rơi đầu trời, Thu Tứ lại rất sợ lạnh, nếu không có

chuyện quan trọng, chắc chắn sẽ không đi ra ngoài, giờ khắc này không có ở trong đây, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?

Nghĩ vậy, lòng Diệp Vân Sơ lại càng thêm bất an, nàng vội vàng phủ

thêm áo choàng rồi đi ra khỏi phòng. Ra khỏi cửa, nàng mới phát hiện quả thật hôm nay điện phủ rất khác những ngày thường, lúc trước tuy có một

số rất ít người dưới ra vào Thích Trúc viện, nhưng ở trước cửa viện luôn thấy có nô tỳ người dưới qua lại, hôm nay thì chẳng có ai cả.

Nhìn tuyết rơi đầy trời, Diệp Vân Sơ bỗng cảm thấy lòng mình không

yên, Thu Tứ đột nhiên mất tích, chẳng lẽ người trong phủ đã phát hiện ra chuyện gì sao? Nhưng người như Hạ Vệ Lam tuyệt đối sẽ không để lại dấu

vết gì, khẳng định hắn sẽ không giết người qua loa như vậy, tuy bề ngoài nhìn hắn phng đng không thể kiềm chế được nhưng lại là con người rất

cẩn thận, trước khi làm một chuyện gì đó luôn luôn suy tính lợi hại, hơn thiệt, đêm qua, hắn không do dự mà hạ độc thủ với Tình thiếp thị, chắc

chắn hắn đã nghĩ ra biện pháp giải quyết, huống hồ với thân phận của

hắn, làm việc này trong phủ của Hạ Vệ Thần, đám người dưới trong phủ

cũng không dám nhiều lời.

Trong lòng Diệp Vân Sơ bất an, lại không nghĩ ra được việc gì rõ

ràng, muốn đi tìm Thu Tứ, cũng không biết nên tìm từ đâu, càng nghĩ

trong lòng lại càng cảm thấy vẫn nên ở trong phòng chờ, nếu Thu Tứ chỉ

ra ngoài đi dạo, không lâu sau sẽ trở về, nếu Thu Tứ thật sự đã xảy ra

chuyện, chuyện này chắc chắn có liên quan tới nàng, cũng chắc chắn rằng

sẽ có người tìm đến.

Nghĩ vậy, Diệp Vân Sơ không hề do dự, đang muốn xoay người trở về

phòng, lúc này có một nam tử ;là mộth tị vệ bước nhanh đến, từ xa thấy

nàng, lớn tiếng nói -Vương phi nương nương!

Diệp Vân Sơ dừng bước, nghi hoặc nhìn thị vệ, thị vệ kia vội vàng chắp tay hành lễ với nàng, nói -Điện hạ mời Vương phi nương nương tới Tinh Thần các. (Tinh thần ở

đây nghĩa là ngôi sao nhé, không phải như kiểu tâm thần đâu J)

Điện hạ? Diệp Vân Sơ nghe thị vệ nói xong, trong lòng nàng bỗng run

lên, nàng biết, trước đó vài ngày Hạ Vệ Thần đã xuất phủ đi đón Diệp Vân Tuyết, chẳng lẽ hôm nay đã hồi phủ? Nghĩ vậy, Diệp Vân Sơ nhíu mày, tuy rằng trong lòng cảm thấy nghi ngờ là sao Hạ Vệ Thần hồi phủ nhanh như

vậy, nhưng nàng cũng cảm thấy lời nói của thị vệ này đáng tin, vì nàng

thấy đây đúng là thị vệ bên cạnh Hạ Vệ Thần.

Nghĩ thế, Diệp Vân Sơ không hề do dự mà đi theo thị vệ này tới Tinh

Thần các. Tới càng gần Tinh Thần các, nàng thấy có rất nhiều hạ nhân vẻ

mặt nghiêm trọng, trong bầu không khí yên tĩnh, nàng cảm giác được có

một luồng không khí không bình thường.

Đi theo thị vệ vào Tinh Thần các, chưa kịp vào, nàng đã nghe thấy một tiếng nữ tử đang trách mắng -Cẩn thận! Nô tài chết dẫm ngươi cẩn thận đi!

Giọng nói của thiếu nữ này êm tai như giọng Hoàng oanh, nhưng cũng

sắc bén đáng sợ, Diệp Vân Sơ nhận ra giọng nói này, đây chính là giọng

nói như ác mộng đã tra tấn nàng suốt hơn mười năm. Nàng chết cũng không

thể quên được, giọng nói kia cho dù có đang trong giấc mộng nàng nghe

thấy cả người cũng sẽ run lên, sỉnh ra sợ hãi. Đó là giọng nói của Diệp

Vân Tuyết, cái giọng nói như ma quỷ nguyền rủa ấy là của Diệp Vân Tuyết.

Diệp Vân Tuyết, Diệp Vân Sơ nghe được giọng nói kia, cả người chấn

động mạnh một cái, từng tế bào cũng bắt đầu trở nên khẩn trương. Nàng

theo bản năng nắm chặt hai tay, mặt nhăn mày nhó.

Nàng bỗng nhớ tới lời nói của Thất ca, nói nàng phải nhẫn nại, cho dù thế nào cũng phải nhẫn nhịn, đợi tới ngày Thất ca đến đón nàng. Nhưng

nàng không ngờ, cái ngày phải bắt đầu nhân xnaij ấy lại tới nhanh đến

vậy, nhanh tới mức nàng chưa kịp chuẩn bị, cũng trở tay không kịp.

Một Hạ Vệ Thần, lại còn thêm một Diệp Vân Tuyết, hai kẻ này rất khó

để sống chung, cuộc sống của nàng sau này có lẽ sẽ trở nên vô cùng “phấn khích”.

Nghĩ vậy, Diệp Vân Sơ không khỏi cười chua xót, chậm rãi đi theo thị vệ vào trong phòng.

Bóng đêm yên lặng, bên trong Tinh Thần các là những tiếng tranh cãi

ầm ĩ. Tiếng mắng tức giận sắc bén vang lên khắp viện, tiếng hét sắc bén

xuyên qua cả cửa sổ gỗ, làm bầu trời đêm yên tĩnh càng thêm ồn ào.

-Lũ nô tài chết băm chết vằm các ngươi còn đứng ở đó làm gì? Mau đi truyền Thái y tới!

Diệp Vân Sơ dựa vào giường, nắm chặt tay người đang nằm trên giường

đó, lo lắng khiên giọng điệu của nàng ta càng trở nên chói tai, chanh

chua.

Mà thị vệ đứng ở hai bên chẳng thấy nhúc nhích chút nào, chỉ lẳng

lặng mà đứng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Vân Tuyết, im lặng bất động.

-Cẩu nô tài các ngươi chẳng lẽ không thấy điện hạ đang hôn mê sao? Còn không mau đi truyền Thái y?

Diệp Vân Tuyết tức giận tới mức như sắp phát khóc, giọng càng thêm

sắc nhọn. Nàng ta như thể thẹn quá hóa giận, nhảy dựng lên mắng to,

nhưng hai người kia vẫn bất động như trước, đối với lời nàng to nói như

chẳng nghe thấy gì.

Từ sau khi Hạ Vệ Thần bị tập kích dẫn đến trọng thương tới nay nàng

ta vẫn không ngừng nói những người này đi truyền Thái y, đi mời đại phu, nhưng những người lại dám không để ý tới nàng ta, đối với lời nàng ta

nói coi như tai điếc, thật sự là khiến người ta tức giận, từ trước tới

giờ, thân phận tôn quý như nàng ta từ trước tới giờ chưa bao giờ phải

chịu ấm ức như vậy.

-Ngươi, các ngươi….

Nhìn hai người vẫn đứng bất động, Diệp Vân Tuyết tức giận quay đầu đi, nước mắt rơi xuống.

Hai mắt nàng ta mơ hồ đẫm lệ, nhìn gương mặt tuấn mỹ bất phàm đang

nằm trên giường, nam tử so với ác ma còn đáng sợ hơn trong lời đồn, tim

nàng ta không kìm được mà run rẩy. Nàng ta thật không ngờ, ở An Khánh,

thậm chí là toàn bộ Đông Ly đều đồn rằng nam nhân vô tình tàn nhẫn như

ác ma, không ngờ nam nhân ấy lại là người tuấn mỹ, dịu dàng chăm sóc và

quan tâm như vậy. Hắn vì nàng ta mà bất kỳ điều gì cũng có thể làm, ngay cả trả giá bằng cả sinh mạng, mà nàng ta, lúc trước vì lời đồn mà không muốn hòa thân, thậm chí không tiếc dùng kế bức Diệp Vân Sơ thay thế

mình.

Nghĩ vậy, trái tim Diệp Vân Tuyết vô cùng đau đớn, hối hận để trong

lòng, nàng nhẹ nhàng v**t v* gương mặt hắn, khóc thảm thiết, nghẹn ngào

nói -Vệ Thần, chàng tỉnh đi, tỉnh dậy, tỉnh dậy đi, đều là lỗi của Tuyết nhi, là lỗi của thiếp, chàng mau tỉnh lại đi….

Diệp Vân Sơ vừa bước vào phòng thì thấy đúng cảnh tượng bi ai này.

Diệp Vân Tuyết, xảo quyệt gian trá, tâm ngoan thủ đoạn như Diệp Vân

Tuyết mà không để ý tới hình tượng, quỳ gối bên giường, khóc tới mức

ruột gan đứt thành từng khúc, mà Hạ Vệ Thần như ác ma kia vẫn nằm trên

giường không nhúc nhích, trông như đã chết rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.