Chương 1

Đã kết hôn với Bùi Cẩn Xuyên được năm năm. Đêm tân hôn, chỉ vì một cuộc điện thoại của bạch nguyệt quang trong lòng anh, anh vội vàng ra nước ngoài suốt ba tháng. Tôi trở thành trò cười cho cả giới. Mọi người đều chế giễu, dù tôi có dùng ơn cứu mạng để gả vào nhà họ Bùi, Bùi Cẩn Xuyên cũng sẽ không yêu tôi. Nhưng vậy thì sao? Tôi nhìn đôi mày mắt giống hệt Thẩm Triệt kia. Tôi cũng chẳng yêu anh. 01 Khi bức ảnh Bùi Cẩn Xuyên và Cố Tri Hạ cùng xuất hiện ở sân bay được đẩy lên hot search, tôi đang nằm trong bệnh viện, sắp xếp cho trợ lý về cuộc họp công ty lát nữa sẽ diễn ra. Trợ lý Tiểu Mộc nhìn tôi, muốn nói lại thôi. “Giang tổng, Bùi tổng anh ấy…” Tôi khựng lại một chút rồi mở điện thoại, trên hot search hiện rõ mấy dòng chữ lớn [Tổng giám đốc tập đoàn Bùi thị cùng mỹ nhân nổi tiếng Cố Tri Hạ tay trong tay xuất hiện tại sân bay!] Bên dưới còn kèm theo một bức ảnh, Tri Hạ đi phía trước, cô ta hơi nghiêng đầu, dịu dàng nhìn về phía Bùi Cẩn Xuyên đang ở chếch phía sau. Phần bình luận bên dưới ngập tràn [Aaaaa, nữ minh tinh dịu dàng và vệ sĩ tổng tài lạnh lùng của cô ấy!] Tôi chỉ liếc qua một cái rồi thoát khỏi trang. “Đi thôi, đến công ty.” Tiểu Mộc có chút lo lắng, cẩn thận lên tiếng “Hay là cô nghỉ thêm một lát đi ạ? Tôi liên hệ với trợ lý của Bùi tổng để gỡ hot search.” Giọng tôi rất bình tĩnh “Chuyện hot search, không cần quan tâm.” Với năng lực của Bùi Cẩn Xuyên, nếu anh không muốn thì chẳng ai có thể để ảnh của anh nằm chễm chệ trên đó. Bây giờ ảnh có thể xuất hiện, chỉ có thể nói là anh không quan tâm. Hoặc nói thẳng ra, chính anh đã ngầm cho phép chuyện này, đúng là sức mạnh của bạch nguyệt quang. Tôi biết cuộc hôn nhân này là do mình cưỡng cầu. Từ năm mười bảy tuổi, lần đầu tiên gặp Bùi Cẩn Xuyên, tôi đã giống như con thiêu thân lao vào lửa, theo đuổi anh suốt bốn năm. Cuối cùng, ông nội không thể nhìn tiếp được nữa, ông lấy ân tình năm xưa từng cứu ông nội Bùi một mạng làm điều kiện trao đổi. Bùi Cẩn Xuyên đồng ý cưới tôi. Một ngày trước lễ đính hôn, anh đến tìm tôi chỉ để hỏi một câu “Em suy nghĩ kỹ chưa?” Tôi nhìn đôi mày mắt đẹp đẽ của anh, không chút do dự gật đầu. Anh nhàn nhạt đáp một tiếng “Được.” Tôi như ý nguyện, trở thành Bùi phu nhân, nhưng ngay trong đêm tân hôn, anh đã vội vàng ra nước ngoài chỉ vì một cuộc điện thoại. Khi ấy tôi mới biết, trong lòng Bùi Cẩn Xuyên vẫn luôn có một bạch nguyệt quang. Đó là tiểu hoa đán mới nổi trong giới giải trí, Cố Tri Hạ. Đêm tân hôn ra nước ngoài cũng là để ở bên cô ta. Ba năm sau khi kết hôn, anh mở rộng thị trường nước ngoài, đến mức cả năm chúng tôi cũng chẳng gặp nhau được mấy lần. Sau này, dù đã về nước, anh cũng hiếm khi chủ động liên lạc với tôi. Tôi luôn phải thông qua thư ký của anh mới biết được lịch trình của anh. Ngoài những chuyện sinh hoạt vợ chồng theo lệ thường, giữa chúng tôi không còn bất kỳ cử chỉ thân mật nào khác. Giống như vô số cặp vợ chồng liên hôn trong giới này. Chỉ là bây giờ, tôi nghĩ, mối quan hệ như thế này, có lẽ sắp kết thúc rồi. 02 Trên đường về công ty, tôi nhắm mắt, suy nghĩ về phương án hợp tác với nhà họ Chu. Nhưng dòng suy nghĩ bị cắt ngang bởi một cuộc điện thoại. Nhìn cái tên hiện trên màn hình, tôi nhíu mày. Tôi đưa tay nhấn nghe. “Anh về rồi.” Giọng Bùi Cẩn Xuyên lạnh nhạt. Chỉ nghe giọng thôi, tôi cũng biết có lẽ anh đang ngồi trong xe, mặt không cảm xúc, tay siết điện thoại. Tôi nhàn nhạt “ừ” một tiếng. “Ông nội bảo tối nay về nhà cũ ăn cơm.” Đi công tác hai tuần, chẳng hề liên lạc lấy một lần, không trách lúc này anh lại gọi cho tôi. “Không có thời gian, em có việc.” Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Tạch. Điện thoại bị ngắt. Tôi khẽ nhếch khóe môi, ném điện thoại sang một bên. 03 Không phải tôi cố tình đối đầu với Bùi Cẩn Xuyên, mà bởi vì tối nay là tiệc sinh nhật của lão phu nhân nhà họ Chu. Ông cụ nhà họ Chu là một họa sĩ nổi tiếng có uy tín bậc nhất trong nước. Trước đây, khi tôi vẫn chưa từ bỏ hội họa để chuyển sang học tài chính, ông từng đích thân chỉ dạy tôi. Khi ấy tôi chỉ là một cô nhi có chút năng khiếu hội họa, lão phu nhân nhà họ Chu cũng đối xử với tôi rất tốt. Nếu không có bà, có lẽ cha mẹ ruột của tôi cũng sẽ không thể tìm thấy tôi. So với việc cùng Bùi Cẩn Xuyên trở về nhà cũ dùng một bữa cơm với bầu không khí kỳ quái… Tiệc sinh nhật của lão phu nhân nhà họ Chu quan trọng với tôi hơn. Tôi trao món quà đã chuẩn bị cho bà, là một món đồ sưu tầm mà mấy ngày trước tôi đấu giá được, cùng với một bức tranh do chính tôi vẽ năm xưa. Lão phu nhân kinh ngạc v**t v* bức tranh, bà vẫn rất tiếc nuối vì tôi đã không tiếp tục con đường hội họa. “Vãn Thanh, năm con còn trẻ đã nổi danh. Một bức tranh con vẽ năm mười bốn tuổi đã được bán đấu giá với giá lên tới bảy chữ số. Lúc còn sống, ông nhà ta ngày nào cũng nhắc đến tranh của con…” Tôi cụp mắt, khẽ mím môi. Bà thở dài “Thôi, con đã trở về nhà họ Giang, sớm muộn gì cũng phải tiếp quản việc kinh doanh của gia đình. Học tài chính cũng chẳng có gì không tốt… Dù sao cũng không thể để gia nghiệp nhà mình rơi vào tay một người không có quan hệ huyết thống…” Lão phu nhân thở dài. “Chỉ là cậu nhóc nhà họ Bùi kia…” Bà không nói tiếp nữa, chỉ vỗ nhẹ lên tay tôi. Tôi dịu dàng cười. Xung quanh bỗng trở nên xôn xao, một bóng người bước tới, dừng lại bên cạnh tôi. Giọng nói quen thuộc vang lên “Chúc lão phu nhân nhà họ Chu sống lâu trăm tuổi.” Tôi đột nhiên siết chặt tay.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.