Chương 39: Khắc Tinh Là Phân Thân Của Thần Tình Yêu

Mùa xuân trôi qua chớp mắt.

Chuyên gia kỹ thuật tìm Trọng Vũ nói chuyện, hỏi cô có muốn chuyển sang làm mảng nghiên cứu không.

Bài báo khoa học xuất sắc lần trước đã rinh về khoản tiền thưởng chuyên đề, tổng bộ còn cấp thêm nguồn tài nguyên học thuật. Giám đốc kỹ thuật và mấy vị trưởng nhóm đều thống nhất rằng Trọng Vũ là ứng viên sáng giá cho con đường nghiên cứu.

Làm mảng kỹ thuật thì phải chờ đợi lâu năm, dựa vào thâm niên, còn con đường thăng tiến ở mảng nghiên cứu lại rộng mở hơn. Tuy ranh giới giữa các vị trí trong nhóm vẫn còn mờ nhạt, chưa có hệ thống rõ ràng, nhưng Trọng Vũ hiểu tỏng, cuộc nói chuyện này mang tiếng là hỏi ý kiến, thực chất là ngầm thông báo từ nay về sau, cô sẽ là một con ốc vít đắc lực trong việc cày bài báo khoa học.

Cứ đà này, cô và bác sĩ Kiều người đang "chân đạp hai thuyền" cả lâm sàng lẫn nghiên cứu sẽ lại có thêm chủ đề chung để bàn luận.

Ngày cuối tuần tụ tập, Trọng Vũ chống cằm ngồi bên đảo bếp xem Kiều Tư Hành nấu nướng, thở ngắn than dài: "Ghét viết bài luận dã man."

Kiều Tư Hành đang loay hoay với món gà hầm kem kiểu Pháp, lần đầu tiên làm, video hướng dẫn trên mạng vẫn đang bật sẵn một bên. Anh tắt tiếng video, nhướng mày hỏi: "Tiếng Anh của em kém tôi đúng không, hồi xưa ngành của em đâu được thi chứng chỉ chuyên ngành (TEM8), sau này thi TOEFL được bao nhiêu điểm ấy nhỉ?"

Trọng Vũ bày ra vẻ mặt cạn lời: "Anh là cái đồ tinh tướng đầu thai à? Cái gì cũng đòi thi thố, so kè với tôi."

Kiều Tư Hành tiếp lời cực kỳ tự nhiên: "Hồi đó tôi vốn dĩ chẳng muốn lên Bắc Kinh thi, không thì em nghĩ khẩu ngữ của em thắng được tôi chắc?"

Một cục giấy vừa lau tay xong bay vút qua, đáp thẳng vào trán Kiều Tư Hành.

Trọng Vũ điềm nhiên nói: "Giỏi thế thì anh dịch tiếp bài cho tôi đi."

Kiều Tư Hành chép miệng: "Nhóm của các em phân công chán thật đấy, dịch thuật cũng phải nhờ 'người nhà' làm hộ."

"Người nhà" cơ à? Trọng Vũ thầm "phi" một cái trong lòng: "Anh tự dát vàng lên mặt mình giỏi thật."

Kiều Tư Hành mặt dày, tiếp tục hiến kế: "Hay em nhờ một 'người nhà' khác đi. Tiếng Anh của hai đứa mình có giỏi đến mấy cũng đâu bằng bố em được, chú ấy được tính là người trong ngành, lại còn có thể góp ý chuyên môn cho em nữa."

Trọng Vũ hơi khựng lại, không phản bác, một lúc sau mới chống cằm thở dài: "Giờ tôi chẳng thiết tha học hành gì nữa, tối qua ngồi đọc tài liệu mà suýt ngủ gật."

Vừa đổ kem tươi vào nồi, Kiều Tư Hành vừa khuấy đều tay: "Chắc không phải suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đi chơi với tôi nên hết chí tiến thủ rồi chứ. Thế chẳng hóa ra tôi thành con hồ ly tinh cản đường em thăng tiến thành chuyên gia à."

"Anh không tự luyến thì chết được à?"

"Bây giờ tôi càng ngày càng hiểu em rồi đấy." Kiều Tư Hành nhẹ nhàng nói: "Ngày xưa em lúc nào cũng ra vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, chắc là sợ tôi làm em phân tâm việc học đúng không."

Trọng Vũ hết cách, đành gật đầu như cái máy: "Vâng vâng vâng, tôi sợ yêu phi làm khuynh quốc khuynh thành nên trước kia mới ít lật thẻ bài của anh."

Được "tôn vinh", Kiều Tư Hành chẳng thấy có gì ngượng ngùng, bĩu môi đáp: "Dạo này em lật thẻ bài chăm chỉ quá, làm tôi vào phòng mổ mà cứ ngáp ngắn ngáp dài đây này."

"Anh đừng có lỡ tay cắt hỏng não bệnh nhân là được."

"Đợi đến ngày tôi được làm bác sĩ mổ chính rồi em hẵng lo. Lúc đó em sẽ đến chúc mừng tôi chứ?"

Đang trêu đùa lại chuyển sang nói chuyện nghiêm túc, Trọng Vũ cũng hùa theo: "Anh mời thì tôi đi."

Món gà hầm kem đã xong, Kiều Tư Hành chọn một đĩa nấm nhỏ để trước mặt Trọng Vũ. Đồ ăn kèm còn có măng tây nướng và bí đỏ trứng muối.

Rượu do Trọng Vũ pha, cô thích uống gì thì cho cái đó vào. Cuối cùng Kiều Tư Hành nếm được cả vị của Tequila, Gin, nước chanh, muối biển, mơ xanh, hạt tiêu... Cô đúng là một nhân tài.

Trong vòng một tháng, hai người gặp nhau mười lăm lần, ăn chung mười hai bữa. Trong đó, Kiều Tư Hành trổ tài nấu nướng năm lần, năm bữa chẳng món nào lặp lại món nào.

Trọng Vũ nghĩ người này làm đầu bếp thì đúng chuẩn.

Chu Tuần sau khi khỏi tay đã mời Kiều Tư Hành đến nhà ăn cơm, đích thân vào bếp là cách anh thết đãi khách quý nhất.

Đây cũng là một người đàn ông thích nấu ăn.

Hai người cùng xúm vào giúp Chu Tuần. Kiều Tư Hành cản Trọng Vũ đang định đi pha rượu, vờ như vô tình hỏi: "Anh bạn cùng lớp của hai người sao không đến?"

Chu Tuần liếc Trọng Vũ một cái, cười đáp Kiều Tư Hành: "Hôm nay cậu là nhân vật chính, có người ngoài sợ cậu không tự nhiên."

"Có gì đâu, đều là bạn bè cả mà." Kiều Tư Hành cũng đánh mắt sang nhìn Trọng Vũ.

Trọng Vũ thấy bụng dạ tên này bé tí, chắc to nhất cũng chỉ bằng hạt vừng. Giờ cứ hễ không vừa ý là lại lôi Trịnh Minh Lãng ra làm bia đỡ đạn. Có lần lúc cô chuẩn bị l*n đ*nh, anh còn gặng hỏi nếu cô đồng thời gặp anh và Trịnh Minh Lãng thì cô sẽ chọn ai.

Tất nhiên là cô chọn Trịnh Minh Lãng rồi. Thế cái bình giấm chua này mới tức điên lên mà dốc hết sức, cảm giác thế mới k*ch th*ch.

Cô lười chẳng thèm động não suy nghĩ mấy cái giả thiết nhạt toẹt này. Cô chẳng bao giờ trúng tiếng sét ái tình với ai cả.

Lúc ăn cơm, Chu Tuần hỏi Trọng Vũ và Kiều Tư Hành mấy câu chuyện hồi cấp ba.

Người ít nói mà chủ động gợi chuyện thì trọng tâm nằm ở đâu đã quá rõ ràng.

Trọng Vũ và Kiều Tư Hành như hiểu ý nhau, rất tự nhiên nhắc đến cái tên Hề Nhiễm.

Người đàn ông điềm đạm nghe thấy tên này, nét mặt liền chùng xuống, im lặng rót rượu cho mọi người, một thái độ tiến một bước lùi mười bước điển hình.

Tụ tập xong xuôi, hai người quay về căn hộ đối diện. Trứng Cuộn dạo này thân với Kiều Tư Hành lắm rồi, vừa thấy anh là sấn lại gần.

Kiều Tư Hành bế con mèo lên v**t v*, đắc ý hỏi Trọng Vũ: "Trứng Cuộn bây giờ chắc thích tôi hơn rồi nhỉ, dạo này nó ít sang nhà đối diện chơi hẳn."

Trọng Vũ hỏi: "Thế tối nay anh ngủ lại đây không?"

"Không." Gã đàn ông hẹp hòi quả quyết từ chối. Anh thề không bao giờ qua đêm ở cái nơi cô từng hẹn hò với người yêu cũ.

Trọng Vũ gọi video cho Hề Nhiễm, giờ này mà đại tiểu thư lại ngoan ngoãn ở nhà.

"Không đi chơi à?" Trọng Vũ nghe thấy tiếng chó sủa, "Nuôi chó rồi sao?"

Hề Nhiễm bế con cún cô nàng mới nhận nuôi lại gần ống kính: "Zoe, cùng họ Z với cái lũ mọt sách nhà cậu."

Trọng Vũ nhìn con chó lai mắt sáng rực này, khinh khỉnh hỏi: "Cậu có thời gian dắt chó đi dạo không đấy?"

"Đương nhiên, cuộc sống của tôi bây giờ lành mạnh lắm."

"Dạo này bận gì thế?"

"Mới chia tay, đang nghỉ xả hơi."

Trọng Vũ gật đầu tỏ vẻ đã quen: "Được."

Kiều Tư Hành thấy mấy mối tình chớp nhoáng của Hề Nhiễm chẳng khác nào tình một đêm, coi như không phải yêu đương. Câu chuyện giữa đám con gái thật nhạt nhẽo, anh đi chuẩn bị đồ ăn vặt cho Trứng Cuộn và Thịt Bao.

Đi ngang qua bức tường ảnh, anh tiện tay giật luôn tấm ảnh Trọng Vũ mặc đồ bơi đu trên lưng Chu Tuần xuống, nhét tít lên ngăn tủ trên cùng, chỗ mà nếu Trọng Vũ không bắc ghế thì đừng hòng tìm thấy.

Lúc này, Hề Nhiễm trong màn hình bỗng gọi tên Kiều Tư Hành, hỏi anh: "Cao Gia Dương kết hôn mời cậu làm phù rể, cậu đồng ý chưa?"

Lúc Trọng Vũ đưa điện thoại cho Kiều Tư Hành, ánh mắt của anh lại có vài phần lảng tránh, cô lập tức nhận ra có điều bất thường.

Kiều Tư Hành vuốt vuốt lông mày, điềm tĩnh trả lời Hề Nhiễm: "Dạo này bệnh viện đông bệnh nhân lắm, chắc tôi không về được."

Hề Nhiễm chép miệng, điểm đúng huyệt mà không nói toạc ra: "Biết điều phết đấy."

Cuối tháng Cao Gia Dương kết hôn, vợ sắp cưới là một cô bạn cùng khóa nhưng khác lớp hồi cấp ba. Cô bạn này lại là bạn học đại học của Giang Trừng Nguyệt, thế nên mới mời Giang Trừng Nguyệt làm phù dâu.

Kiều Tư Hành vốn chẳng mặn mà gì với chuyện làm phù rể, biết phù dâu là Giang Trừng Nguyệt lại càng dứt khoát từ chối. Cao Gia Dương đã gọi điện giải thích rõ đây chỉ là sự trùng hợp, không hề có ý gán ghép gì cả, nhưng anh vẫn một mực khước từ.

Cúp video xong, Kiều Tư Hành ra ban công giúp Trọng Vũ đang ngồi xổm dưới đất dọn lại ổ mèo.

Trọng Vũ hỏi: "Anh biết điều cái gì?"

Kiều Tư Hành khai thật mọi chuyện.

Đề phòng Trọng Vũ lên tiếng trước, anh vội vã hạ giọng tranh công: "Cảm nhận được lòng chung thủy và sự quan tâm tôi dành cho em chưa? Tôi đã thẳng thừng từ chối không thương tiếc đấy."

Trọng Vũ thản nhiên quan sát nét mặt anh một lúc, sau đó khóe môi khẽ cong lên, dịu dàng đáp: "Nếu không kẹt lịch mổ hay lịch trực thì cứ đi đi, bỏ lỡ đám cưới của bạn thân nhất hồi cấp ba, sau này anh sẽ tiếc nuối đấy. Còn chuyện làm phù rể hay không thì tùy anh. Đám cưới thời đại mới chắc không còn mấy cái hủ tục hành xác phù dâu phù rể nữa đâu."

"Không đi." Kiều Tư Hành kiên định, nói thêm: "Em cũng chẳng cho tôi một câu chắc chắn nào, hại tôi còn không dám nói với Cao Gia Dương là tôi đã phải khuất phục dưới tay em rồi đây này."

"Anh nghe xem câu đó có khó nghe không cơ chứ."

"Em xem lại cái thái độ lên mặt nắm thóp tôi của em có đáng ghét không."

"Đúng, tôi đáng ghét nhất."

Nửa tháng sau, lịch mổ và lịch trực của khoa được công bố, Kiều Tư Hành lập tức gửi cho Trọng Vũ: [Thật không may, đúng hôm diễn ra lễ cưới tôi phải làm phụ mổ một ca phẫu thuật cấp 4, hôm sau lại phải trực ca đêm.]

Trọng Vũ suy đi tính lại một hồi, nhắn lại: [Chuyện tình cảm là chuyện riêng tư, không cần phải khua chiêng múa trống cho bàn dân thiên hạ biết, anh công nhận điều này chứ?]

Một lúc sau cô lại gửi thêm một tin: [Cho dù anh có về làm phù rể, tôi cũng chẳng ghen tuông hay tức giận đâu. Tôi đã vượt qua giai đoạn khó xử đó rồi. Chúng ta, việc ai nấy làm.]

Kiều Tư Hành đưa ra bất kỳ quyết định nào cũng đều hướng tới sự an tâm. Anh không cho rằng việc bỏ lỡ một đám cưới là điều gì đáng tiếc nuối. Làm phù rể cũng chẳng l*m t*nh bạn thăng hoa thêm, vắng mặt ở buổi lễ cũng chẳng khiến tình cảm phai nhạt đi.

Anh biết rõ trong lòng Trọng Vũ, bài học anh cần phải hoàn thiện là gì.

Cuộc đời cần phải có trọng tâm, các mối quan hệ thân thiết cần phải được xếp hạng.

Trọng Vũ mãi mãi là ưu tiên số một, là người duy nhất ngự trị trong trái tim anh.

Có những người sinh ra đã có tài kiểm soát.

Và anh cam tâm tình nguyện để cô soi đường chỉ lối.

Năm đó, chỉ cần cô gửi bừa một địa chỉ, anh đã chẳng do dự mà tìm đến bên hồ. Cô vừa ghé sát môi định hôn, anh đã vội vã, nôn nóng đáp lại.

Mười năm trôi qua, anh sớm nên nhận ra, cô gái mà anh thích chính là khắc tinh trong lòng anh, mà khắc tinh ấy lại chính là hóa thân của thần Tình yêu.

Kiều Tư Hành đem triết lý của mình biến thành lời đường mật gửi cho Trọng Vũ.

Trọng Vũ vẫn đáp lại bằng một chữ lạnh tanh: [Xì.]

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.