Chương 28: Anh Ngậm Miệng Lại Cho Tôi
Trịnh Minh Lãng người cũng như tên, tâm tính sáng ngời, tính cách sảng khoái. Ở thời điểm Trọng Vũ rơi vào vực sâu tăm tối nhất, anh ấy giống như một vầng thái dương rực rỡ, không màng đến sự lạnh lẽo của tảng băng trôi, cứ thế hào phóng tỏa nắng chiếu rọi về phía cô.
Trọng Vũ lại là kiểu người dù trời nắng vẫn che ô, từ chối giao tiếp xã hội. Chiếc ô của cô có cấu tạo phức tạp và chất liệu vô cùng kiên cố. Cô có thể cảm nhận được chút hơi ấm từ Trịnh Minh Lãng, nhưng phần lớn ánh nắng đều bị cô gạt ra ngoài bóng râm.
Ngày quyết định vay tiền, Trọng Vũ đã soạn một tờ giấy vay nợ vô cùng chi tiết và rõ ràng. Trên đó ghi rõ thời hạn trả nợ, cùng với những hậu quả cô phải gánh chịu nếu không trả nợ đúng hạn, v.v.
Trịnh Minh Lãng chưa từng gặp cô gái nào khuôn phép và rạch ròi đến vậy. Anh ấy cũng không nói lời sáo rỗng, điềm nhiên nhận lấy tờ giấy nợ rồi lập tức chuyển cho cô tám vạn tệ.
Hai người, một người không hỏi lý do vay tiền, một người cũng chẳng thèm giải thích tại sao lại tìm đối phương để vay.
Trịnh Minh Lãng bảo vệ lòng tự tôn của Trọng Vũ, đồng thời không tạo cho cô bất cứ áp lực tâm lý nào. Trọng Vũ giữ vững ranh giới tình bạn, không hề vì mượn tiền mà nghiêng chiếc ô trên đỉnh đầu mình về phía anh ấy.
Một năm sau, Trọng Vũ trả nợ đúng hạn kèm theo cả tiền lãi, lại còn tặng thêm một món quà giá trị để cảm ơn.
Trịnh Minh Lãng dần nhận ra cô đã có đối tượng hẹn hò từ lâu. Một lần tình cờ bắt gặp hai người ở cổng trường, thấy đối phương cũng ra dáng đàn ông, anh ấy liền tự giác lùi bước.
Trong buổi liên hoan trước khi tốt nghiệp, Trịnh Minh Lãng đã có một màn tỏ tình chính thức. Hôm đó Trọng Vũ uống khá nhiều, đôi mắt lúc nào cũng điềm tĩnh, lúc đó bỗng ánh lên vài tia sáng mờ nhạt. Nhưng khi anh ấy định hỏi thêm điều gì đó, Trọng Vũ đã say mèm ngã vào lòng bạn cùng phòng.
Bước đột phá thực sự giữa hai người là vào mùa đông năm kia.
Lúc đó Trọng Vũ chuyển đến Thượng Hải, hai người gặp lại nhau trong một buổi họp lớp. Trịnh Minh Lãng không thể ngờ rằng, sau lần gặp mặt đó, Trọng Vũ lại chủ động hẹn mình đi ăn.
Anh ấy dò hỏi Chu Tuần thì mới biết, cô đã dứt khoát với cậu bạn học cấp ba kia rồi. Đã cắt đứt được một năm, một cách vô cùng sạch sẽ và triệt để.
Sau bữa ăn đầu tiên, có qua có lại, họ hẹn nhau lần thứ hai. Vốn dĩ là bạn học cũ, đã có sẵn nền tảng tin tưởng, nay tuổi tác và vốn sống đều đã bước sang một trang mới, sự tương tác giữa những người trưởng thành càng trở nên thoải mái hơn. Chẳng ai né tránh ý định muốn tiến xa hơn.
Sau đó, họ có lần hẹn thứ ba, thứ tư. Họ gạt bỏ quá khứ, chậm rãi tìm hiểu nhau. Trịnh Minh Lãng dần nhìn thấy trong mắt Trọng Vũ sự hài lòng dành cho mình.
Thế nhưng, mối quan hệ mập mờ ấy lại đột ngột dừng lại, để lại cho Trịnh Minh Lãng một dấu chấm than đầy hụt hẫng và khó hiểu.
Một cô gái trông có vẻ thực tế và chín chắn như vậy, lại không sẵn lòng bàn về chuyện tương lai với anh ấy.
Trịnh Minh Lãng lớn lên trong một gia đình êm ấm và khá giả. Anh ấy khao khát có được một mối quan hệ tình cảm lành mạnh, ổn định và bền lâu.
Trọng Vũ không chỉ là cô gái anh ấy có cảm tình, mà còn là người anh ấy cho rằng rất phù hợp để làm bạn đời.
Họ học cùng trường, cùng chuyên ngành, có nhiều sở thích chung. Tính cách họ bù trừ cho nhau, cảm xúc cũng đều rất ổn định. Hai người hòa hợp đến vậy, chẳng có lý do gì lại không thể nắm tay nhau xây dựng một mối quan hệ bền vững hơn.
Vào những lúc tiếc nuối tột độ, Trịnh Minh Lãng lại cố suy đoán về những nhân cách ẩn giấu của Trọng Vũ. Ngoài sự cô độc do thiếu vắng tình thân mang lại, cậu bạn học cấp ba đã chiếm giữ cô nhiều năm nhưng chẳng hề có động thái thực tế nào kia, chắc chắn đã gây ra một ảnh hưởng cực kỳ tiêu cực.
Thậm chí anh ấy còn cảm thấy, quan điểm tình yêu của Trọng Vũ đã bị kẻ đó làm cho lệch lạc, hỏng bét.
Trọng Vũ nhận ra sự thay đổi tâm lý của Trịnh Minh Lãng. Nhưng giống như lúc không hỏi lý do cô vay tiền năm đó, anh ấy vẫn cư xử vô cùng lịch thiệp, giữ thể diện cho cô đến cùng, không hề gặng hỏi xem rốt cuộc cô có thật lòng thích anh ấy hay không.
Cũng chính vì vậy, họ dừng lại ở ngưỡng cửa của tình yêu. Họ lùi về vị trí bạn bè bình thường, để khi gặp lại, cả hai có thể dùng cách điềm nhiên nhất để xóa tan đi chút ngượng ngùng trong lòng.
Năm đó, ngay từ cái nhìn đầu tiên, Kiều Tư Hành đã cảm thấy đôi mắt của Trọng Vũ rất đặc biệt.
Những lần tiếp xúc sau đó càng chứng minh cho ấn tượng ban đầu của anh. Đó quả thực là một đôi mắt kiên cường, tràn đầy linh khí, không bao giờ rơi lệ cũng chẳng bao giờ cười lớn.
Lúc bấy giờ, gu thẩm mỹ của anh còn nhiều hạn chế, anh thích nhìn những đôi mắt hay cười hơn. Mỗi khi Trọng Vũ phóng về phía anh ánh nhìn lạnh lẽo như tảng băng trôi, anh đều vô thức coi đó là một lời tuyên chiến không lời.
Nhưng lúc này đây, trong mắt Trọng Vũ lại phảng phất nỗi bi thương của những chuyện đã qua. Cô gần như chưa bao giờ bộc lộ những cảm xúc như vậy.
Cô nói không hề oán trách anh, nhưng sự bi thương của cô đã tố cáo tiếng lòng thực sự.
Cô đang xót xa cho những trải nghiệm trong quá khứ của mình, hay đang hoài niệm về những năm tháng giao thoa hời hợt giữa họ? Bất kể là vì lý do gì, chắc chắn cô từng thất vọng về anh.
Kiều Tư Hành dang rộng vòng tay, ôm trọn Trọng Vũ đang âm thầm đau khổ vào lòng.
Bàn tay anh giống như lúc v**t v* Thịt Bao và Trứng Cuộn, cứ thế chậm rãi, nhẹ nhàng xoa lưng cô. Anh ngửi thấy mùi hương trên tóc cô, lắng nghe nhịp thở đều đặn, tĩnh lặng của cô.
Trong sự áy náy, anh cảm thấy một chút yên lòng. Việc cô vẫn chịu tiếp nhận cái ôm của anh, đối với anh đã là món quà lớn nhất mà ông trời ban tặng rồi.
Trọng Vũ không hiểu anh đang muốn bày tỏ điều gì. Là lời an ủi muộn màng sao? Hay là dùng hành động thân mật để hóa giải thứ tâm trạng phức tạp khó tả thành lời ngay lúc này?
Cằm cô tựa lên vai anh, cảm xúc của cô cũng buông neo trên người anh.
Một cái ôm bất ngờ, yên bình, dịu dàng và kéo dài như thế này, lại là một khoảng trống hoàn toàn trong ký ức của cô.
Giây phút này, cô mới dám thừa nhận bản thân thực sự có chút cứng miệng. Trong rất nhiều khoảnh khắc của quá khứ, cô cũng từng khao khát được anh ôm ấp như thế này. Chỉ là một cái ôm thôi, cũng đủ để dập tắt những sóng gió đắng cay đang cuộn trào trong lòng.
Sự dịu dàng ấy, dễ dàng nhấn chìm một cái tên khác.
Cô thầm nghĩ, nếu bản thân từng có khoảnh khắc nào đó đa tình, thì ba chữ "Trịnh Minh Lãng" cũng chưa từng được xếp trước cái tên Kiều Tư Hành.
Haiz, tại sao chứ. Tình cảm cô dành cho người đàn ông này, thực sự mãnh liệt đến vậy sao?
Trịnh Minh Lãng thực ra cũng rất tốt...
Cô khẽ buông một tiếng thở dài bên tai Kiều Tư Hành.
Một bác sĩ trực ca bước vào cửa, bắt gặp cảnh tượng này liền phi như bay ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại.
Một phút sau, tin tức đã lan truyền đến quầy y tá: Bác sĩ Kiều công khai âu yếm bạn gái ngay trong văn phòng!
Kiều Tư Hành rất hài lòng với buổi tối hôm nay.
Trong phần thưởng đặc biệt buổi tối, Trọng Vũ ngồi vào trước cây đàn piano của anh.
Đầu tiên cô đàn một đoạn nhạc trong La La Land, sau đó lại đàn bài Memory.
Kiều Tư Hành say sưa lắng nghe. Đợi cô đàn xong, anh đánh lại một đoạn của La La Land, rồi rủ cô: "Xem phim không? Xem La La Land nhé?"
Trọng Vũ chớp chớp hàng mi dài nhìn anh: "Anh vậy mà không bảo tôi đánh cho có lệ, hiếm thấy thật."
"Bây giờ tôi nói chắc cũng chưa muộn đâu nhỉ." Kiều Tư Hành luồn tay ra sau ôm eo Trọng Vũ, nhấc bổng cô đặt lên đùi mình, kề sát mũi lại ngửi ngửi: "Em còn định giả vờ đến bao giờ nữa? Vừa bước vào cửa, mắt em đã l*t s*ch quần áo của tôi rồi còn gì."
Trọng Vũ đón lấy hơi thở của anh, bàn tay lần mò xuống dưới: "Anh đúng là không chịu đứng đắn gì cả."
"Ai không đứng đắn hả?"
Trọng Vũ bị anh cù vào eo khiến cả người buồn buồn, trong lòng cũng ngứa ngáy, liền hung hăng véo anh một cái: "Hay là bác sĩ Kiều dùng phép thuật đuổi 'bà dì' của tôi đi đi."
Ai đó cực kỳ thất vọng, nhưng vẫn ấn người đẹp xuống phím đàn mà hôn ngấu nghiến.
Những dấu hôn lần trước đã nhạt đến mức không còn nhìn rõ, đôi môi người đàn ông lại dịu dàng lướt qua...
Đúng lúc này, điện thoại của Trọng Vũ rung lên.
Bùa đòi mạng của Hề Nhiễm đến rồi.
Trọng Vũ vừa bắt máy gọi video, Hề Nhiễm đã trừng to mắt báo cáo những gì tai nghe mắt thấy tối nay: "Ê này, tôi gặp bạn trai cũ của cậu rồi! Đúng là một anh chàng đẹp trai ngoan ngoãn..."
Gương mặt Kiều Tư Hành lập tức ló ra trên màn hình điện thoại, lông mày anh gần như xoắn tít lại với nhau.
"Cậu nói cái gì cơ!"
Hề Nhiễm nhìn thấy bộ mặt của tên này thì sững người, sau đó sợ đến xanh mặt, lắp bắp nói năng lộn xộn: "Trời ơi, Trọng Vũ cậu chưa về nhà à! Cậu qua chỗ cậu ta qua đêm hả, sao cậu không nói sớm! Tôi... tôi và Chu Tuần vẫn đang ở ngoài, thôi tôi phải đi đạp xe tiếp đây!"
Giây tiếp theo sau khi cuộc gọi video bị ngắt, Kiều Tư Hành ném mạnh chiếc điện thoại của Trọng Vũ vào góc sô pha. Người đàn ông vừa lúc nãy còn đang ân ái tán tỉnh, giờ đây giữa hai hàng lông mày chỉ còn lại ngọn lửa giận dữ bừng bừng: "Bạn trai cũ? Bạn trai cũ ở đâu ra? Là ai? Tên gì? Em lén lút yêu đương sau lưng tôi từ bao giờ?"
Trọng Vũ bỗng thấy đau đầu dữ dội. Nhưng cô vẫn ngồi ngay ngắn lại, v**t v* lại bộ quần áo xộc xệch, cố gắng kìm nén cảm xúc, bình tĩnh nói với Kiều Tư Hành: "Chúng ta bao nhiêu năm không liên lạc, ý trong câu nói đó của anh cũng có nghĩa là từ đó tuyệt giao rồi còn gì. Thế nào, bị anh đá rồi tôi còn không được phép quen người mới à? Lúc anh học năm ba Thạc sĩ, cái cô sinh viên trường Luật kia gửi ảnh mặc váy ngắn cho anh, chẳng phải anh cũng đi hẹn hò với người ta sao? Tôi có chất vấn anh không? Trong thời gian chúng ta chiến tranh lạnh, anh không tiếp xúc với cô gái nào khác à?"
"Em bớt ngụy biện ở đây đi! Đang nói chuyện của em thì tập trung vào chuyện của em, lôi mấy cái chuyện cũ rích của tôi ra làm gì? À, em giấu giếm kỹ thật đấy, đến bây giờ mới chịu thừa nhận là em từng lén xem trộm điện thoại của tôi. Việc em thấy người ta gửi ảnh cho tôi, hóa ra là để chờ đến một ngày mang ra làm bằng chứng ngụy biện cho bản thân đúng không?" Kiều Tư Hành xả một tràng vẫn chưa hả giận. Anh đứng phắt dậy khỏi ghế sô pha, từ trên cao nhìn xoáy vào mắt Trọng Vũ: "Tôi nói cho em biết, Trọng Vũ, tôi không có nhiều tâm cơ như em. Tôi làm gì, không làm gì đều đường đường chính chính phơi bày ra đó, em không tin thì cứ việc đi hỏi từng người một!"
"Anh gào cái gì mà gào, anh có biết bây giờ anh trông chẳng khác nào một quả thuốc nổ không hả!" Trọng Vũ hận không thể bịt kín tai lại.
Kiều Tư Hành lại cứ khăng khăng ép cô ngẩng mặt lên nhìn anh: "Em chột dạ cái gì? Em có tin bây giờ tôi gọi điện hỏi ngay lập tức không!"
"Anh hỏi ai?"
"Hề Nhiễm không nói thì tôi hỏi Chu Tuần! Chu Tuần không nói thì tôi đi tìm Chương Toàn! Tôi phải xem xem cái loại đàn ông cô lén lút tìm kiếm sau lưng tôi nó là cái thể loại gì!"
"Kiều Tư Hành! Anh nói năng khó nghe quá rồi đấy!"
"Khó nghe à? Những lời khó nghe hơn tôi còn chưa nói đâu!"
Phổi Trọng Vũ cũng sắp nổ tung đến nơi rồi. Đây là lần đầu tiên cô thấy khả năng chịu đựng áp lực của mình lại kém cỏi đến vậy.
Con người khi tức giận rất dễ buông những lời thiếu suy nghĩ.
Hiếm khi cô lại rơi vào trạng thái mất lý trí như vậy. Cô dùng âm lượng tương đương để đáp trả lại gã đàn ông hở tí là bùng nổ này: "Anh tưởng anh là cái loại tốt đẹp gì chắc? Năm xưa tôi mới ngoắc ngón tay một cái là anh đã trèo lên giường tôi rồi, ngần ấy năm trời còn không biết anh đã lăng nhăng với bao nhiêu cô gái rồi nữa!"
"Em..."
"Em cái gì mà em! Anh ngậm miệng lại cho tôi!"
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
