Chương 39

Tuần trước, cha già biết được ta lấy tiền của ông ý,

hơn nữa còn có ý quỵt nợ, bèn tự đánh BMW đến văn phòng của chúng ta. Ta bị ép

phải nghiêm chỉnh ngồi trong xe lắng nghe vài phương án trả nợ mà chủ tịch Bạch

đưa ra.

Phương án 1: Bỏ việc ở tòa soạn, về tập đoàn Bạch Thị

làm, lấy lương trừ nợ.

Phương án 2: Nội trong một tuần nhè hai mươi nghìn ra.

Cân nhắc đến quan hệ huyết thống, tiền lãi có thể không trả.

Phương án 3: Giao Ultraman ra, đem chó gán nợ.

“Còn có phương án 4 không ạ?” Ta chớp mắt, ra vẻ đáng

thương.

Thầy già là người sinh ra ta, ông nghĩ như thế nào

chẳng lẽ ta còn không biết? Thủ đoạn đàm phán mà chủ tịch Bạch cao tay thường

sử dụng chính là, đầu tiên tung ra vài phương án ngươi không thể chấp nhận,

khiến đối phương có cảm giác rơi vào đường cùng, sau đó lại chỉ cho ngươi một

con đường sáng.

Nghe vậy, thầy già quả nhiên cười sang sảng, vỗ vỗ bả

vai của ta, bày ra vẻ mặt người cha hiền từ: “Tất nhiên là có, mày là con gái

độc nhất của bố, làm sao bố mày lại đẩy mày vào đường cụt được.”

“Thế thì xin bố chỉ dạy.”

“Gần đây Bạch Thị chúng ta có đặt quan hệ hợp tác lâu

dài với một tập đoàn nước ngoài, nhưng nói cho cùng, đến thời khắc quan trọng

thì cả hai bên vẫn chưa thật sự tín nhiệm lẫn nhau. Vừa khéo hắn có một đứa con

trai, bố muốn con gái rượu đi nhìn thử xem.”

“Hả?” Ta mở to mắt, vẫn cảm thấy hơi hơi mù mờ, nhìn

thử xem? Nghĩa là… cho nên mới nói, thầy già cứ yên ổn làm nhà giàu mới nổi là

được rồi! Sao lại còn cố tỏ ra nho nhã làm gì, nói chuyện cũng trở nên quanh co

lòng vòng mất rồi.

Thầy già thấy ta không hiểu, cả giận nói: “Nghĩa là

bảo mày đi xem mắt! Thấy ổn thì làm đám cưới cho bố mày! Bố mày mệt với mày

quá, nói chuyện với mấy đứa ít văn hóa như bọn mày nhiều lúc bó tay toàn tập.”

o(╯□╰)o Tại sao ta lại có một người cha

như vậy cơ chứ!

Chủ tịch Bạch à, ít nhất thì con cũng là sinh viên đại

học chính quy á.

Lúc đó, bởi vì trong lòng vẫn còn vương vấn Nhậm Ma

Vương, ta ngay thẳng cự tuyệt phương án xem mắt, đàm phán thất bại hoàn toàn.

Nhưng giờ này, trái tim vì Nhậm Hàn chạy mất mà tan nát, ta tự nói với bản

thân, không nên tìm một cái cây để đi thắt cổ tự tử, nhất là mấy cái cổ thụ

xiêu xiêu vẹo vẹo. Việc xem mắt trước tiên là để trả nợ, thứ hai là để hỗ trợ

cho công việc của thầy già, dù sao thì cứ đi xem thử, nếu thấy không thích thì

về bảo với thầy một tiếng, uống một ly cà phê mà đổi lại được hai vạn, nghĩ

kiểu gì cũng thấy đáng, thế nên ta đáp ứng.

Hôm đi xem mắt, Nhậm Hàn vẫn không gửi cho ta lấy nửa

tin nhắn hay gọi điện gọi đóm gì cả, ta tuyệt vọng tắt nguồn, trang điểm trang

nhã, đến quán cà phê sớm ngồi chờ đối phương.

Ta vừa hớp một ngụm cappuccino, chợt nghe một cô bé

bàn bên cạnh reo lên với đám chị em: “Đẹp trai quá, đẹp trai quá, nhìn bên kia

kìa!”

Ta hóng hớt nhìn theo hướng cô bé chỉ, zai đẹp! Ta

thích nhất là nhìn zai đẹp, có đôi có cặp thì càng tốt. Vừa quay đầu lại, chỉ

thấy người này mặt đẹp như tượng tạc, mày sắc như kiếm, đôi mắt đen huyền như

thể nhìn thấu tâm can người khác, mái tóc vuốt lên không theo quy tắc, trái lại

nhìn có phần thông minh tháo vát.

Đến khi anh chàng zai đẹp dừng trước mặt ta, khóe

miệng ưa nhìn khẽ nhếch lên, ta lại bắt đầu cảm thấy kích động. Lúc muốn gặp

ngươi nhất thì ngươi trốn mất; lúc không muốn gặp ngươi thì ngươi lại nhảy ra

quấy rối. Ta hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn Nhậm Hàn.

Đẹp trai thì có gì hot, không phải là cuối cùng cũng

bị ta ăn hay sao!

Ta mặc kệ không thèm nói câu nào, trong đầu lại bắt

đầu tính toán. Nếu lúc này ầm ỹ với Nhậm Hàn ở đây thì không chỉ làm ta mất giá

mà còn khiến hắn hiểu được ta vô cùng, vô cùng để ý chuyện hắn chạy trốn hôm

đó. Nghĩ vậy, ta xoay người giả bộ như không có chuyện gì, chớp mắt cười “Phó tổng Nhậm, thật tình cờ quá.”

Ta đã coi chuyện đêm đó coi là tai nạn ngoài ý muốn

rồi, tốt nhất là vị công tử của tập đoàn nước ngoài kia nên xuất hiện ngay lập

tức đi, vừa đẹp trai vừa phong độ, để cho Nhậm Hàn tức chết càng hay.

Thế nhưng, sự thật là, Nhậm Hàn nghe xong câu này, ánh

mắt sâu kín, chăm chú nhìn ta một lát rồi mới thoải mái ngồi xuống phía đối

diện ta, cười dm đng: “Không tình cờ, tôi là đối tượng xem mắt của em.”

Trước khi ra khỏi cửa, mẹ già đặc cách gọi điện thoại

dặn ta: Không được trang điểm quá đậm, tự nhiên đơn giản là hay nhất. Thế nên,

mẹ già truyền đạt kí kíp xem mắt năm đó, nếu lần đầu xem mặt mà trang điểm kỹ

quá, thứ nhất là gây cảm giác căng thẳng cho cả hai, thứ hai là cho dù con có

xinh đẹp, để lại ấn tượng đầu rất tốt cho đối phương. Nhưng về lâu về dài, con

bắt đầu qua quýt về ngoại hình trước mặt người ta, hoặc không có thời gian

trang điểm, cho nên ấn tượng của con bắt đầu giảm dần. Đến khi kết hôn, con về

nhà thì tháo hết trang sức, mà ra khỏi cửa lại trang điểm rực rỡ, chắc chắn

trong lòng chồng con sẽ sinh nghi ngờ vô căn cứ.

Cho nên, cách tốt nhất vẫn là trang điểm thật tự

nhiên, nhưng giờ phút này, ta lại hối hận vì đã không trang điểm đậm hết cỡ để

dọa cho đối tượng xem mắt phải sợ chạy mất. Nhậm đại công tử gọi một cốc

cappuccino giống ta, rồi lạnh lùng nói: “Máy bay bị trễ, có phải chờ lâu lắm

rồi không?”

Lời mở đầu kinh điển khi đi xem mắt, sự việc tới nước

này, ta tiến không được, lùi cũng không xong, chỉ còn biết phối hợp với Nhậm

đại thiếu gia diễn kịch tiếp. “Anh thành công tử của tập đoàn nước ngoài từ bao

giờ vậy?” Ta nhớ rõ cha Nhậm Hàn là chủ tịch tập đoàn giải trí, con gái ông là

ngôi sao dưới trướng.

Nhậm đại thiếu gia ho khan, nhíu mày nói: “Mẹ của anh

có một nửa dòng máu là người Anh, sau này gả về Nhậm gia, công ty ALLE cũng

theo đó mà thành lập chi nhánh ở Trung Quốc, bà liền làm quản lý cho tập đoàn ở

bên này luôn.”

Khó trách, ta bừng tỉnh. Thảo nào Nhậm Hàn vừa vào

công ty, đám con gái trong công ty liền tíu tít thảo luận về chiếc mũi ưa nhìn

của Nhậm Hàn, muốn cao bao nhiêu có bấy nhiêu, đôi con mắt hình như cũng không

quá giống màu đen bình thường của chúng ta. Thì ra do hắn có một phần tư dòng

máu ngoại quốc?

Nếu ta đoán không nhầm, huyết thống này rất có khả

năng là của một dòng dõi quý tộc Anh quốc, bảo sao keo kiệt như chủ tịch Bạch

mà có thể sẵn sàng bỏ ra một cục tiền hàng chục nghìn để ta chịu đi xem mắt, có

thể câu được tên con rể như vậy thì cả mười Bác Hi cũng không bằng.

Ta nhướng mày: “Nhậm tiên sinh không cần giải thích

với tôi.”

Nghe vậy, Nhậm Hàn dừng một chút, ngẩng đầu nhìn ta, đôi

mắt chớp sáng bất định. Quen nhau gần một năm, ta lúc cao hứng nịnh bợ thì gọi

hắn là “Phó tổng Nhậm”, khi ở riêng thì gọi “Nhậm Hàn”, lén lút thì ngầm gọi là

“Nhậm Ma Vương”, nhưng vẫn chưa bao giờ gọi hắn là “Nhậm tiên sinh”, trong nhất

thời, Nhậm tiên sinh chưa quen với cách xưng hô mới, cứng ngắc một lát mới nói

tiếp “Nếu đã là xem mắt, tôi cần phải giải thích rõ thân

thế của mình.”

Nhìn bộ dạng trấn tĩnh như không của Nhậm Hàn, ta hận

đến nghiến răng trèo trẹo, đây là âm mưu! Chắc chắn 100% là đại âm mưu! Nhậm

Hàn không biết đã dùng thủ đoạn gì để thu phục thầy u ta, nói không chừng điều

kiện dùng hai mươi nghìn đồng ép ta đi xem mắt là do hắn chủ mưu!

Hơn nữa, tại sao lại đẻ ra khoản nợ hai mươi nghìn

này, Nhậm Hàn rõ hơn ai hết. Lúc này ta hoài nghi ngay từ đầu Nhậm Hàn đã biết

thân phận là con gái nhà giàu mới nổi của ta, một mặt hắn giả ngu không biết,

mặt khác dụ dỗ trêu đùa ta ở tòa soạn. Nếu bây giờ mà ta còn không nổi điên thì

tính nhẫn nhịn của ta đã được rèn luyện quá tốt rồi.

Ta cố không xù lên, bắt chước bộ dạng hai tay đan xen

chống cằm của Nhậm Hàn.

“Được rồi, bây giờ nói xong chưa?”

Nhậm Hàn nhíu mày, “Nghĩa là sao?”

Ta cười lạnh lùng, bày ra vẻ mặt tươi tắn: “Thân thế

của tôi thì chắc là Nhậm tiên sinh đã biết rất rõ rồi, tôi không cần phải giới

thiệu lại chứ? Ok, buổi xem mắt kết thúc.” Dứt lời, ta liền đứng dậy định đi,

Nhậm Hàn thấy thế, nhanh như chớp túm lấy ta kéo lại, quán cà phê vốn đang im

lặng nhất thời quay hết cổ lại, bao nhiêu anh mắt đều đổ dồn về phía chúng ta.

Ta nghiến răng trầm giọng: “Bỏ ra!”

Đôi mày đẹp đẽ của Nhậm Hàn nhanh chóng nhíu lại: “Em

làm sao thế? Điên à?”

Lửa giận đè nén đã lâu của ta ngùn ngụt phụt lên,

trừng mắt nói: “Tôi làm sao? Không phải là đang xem mắt sao? Tôi thì anh biết

rồi, anh thì tôi cũng không lạ gì, bây giờ tôi cảm thấy không hợp ý, không muốn

nói chuyện tiếp nữa, không được à?”

“Bạch Ngưng ——–” Nhậm Hàn còn muốn nói gì nữa nhưng ta

hoàn toàn không muốn nghe, nghĩ đến suốt một thời gian dài bị trêu đùa như thế,

lại nghĩ đến đêm đó hắn chạy mất, nắm tay của ta càng siết chặt lại. U nó! Ta

không khùng lên thì ngươi cho rằng ta là con thỏ trắng thuần khiết sao?

Không buồn giằng giật mệt người, ta cảnh cáo: “Tôi nói

lần cuối, bỏ ra!”

Nhậm Hàn mím môi, dường như đang suy nghĩ cái gì, tay

thì vẫn cứ nắm chặt không buông, ta nhắm mắt trầm tĩnh hai giây cân nhắc hậu

quả, sau đó nhấc đôi giày cao gót 3cm lên, hít sâu một hơi, không chút do dự

đạp mạnh xuống.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.