Chương 26: Thử giường

Về đến nhà cho Ultraman ăn rồi đi tắm, ta còn chưa kịp

nằm xuống nghỉ ngơi một lát, Nhậm Hàn đã đúng hẹn mò đến. Thị uy cưỡng ép, ta

câm nín rơi lệ theo Nhậm Hàn lên xe. Bác gái tầng một không rõ chuyện, cũng đi

theo gạt lệ nói: “Ngưng Ngưng, cuối cùng con cũng tìm được bố dượng cho

Ultraman rồi.”

Ta xấu hổ, nhưng mà vẫn không quên cò kè mặc cả với

Nhậm Hàn. Ta tươi cười nói: “Phó tổng Nhậm, tối hôm qua thật sự cảm ơn anh.

Nhưng mà tôi thấy cái giường bị tôi nôn bẩn đấy chỉ cần đổi ga trải giường là

được mà? Thế này nhé, tôi mua cho anh bốn bộ ga giường tốt nhất, còn giường thì

thôi nhé?”

Nhậm Hàn vừa lái xe vừa liếc mắt cười lạnh lùng, “Hôm

nay lúc cô ấy đi, cô không thấy à? Cô ấy nói, tối nay trước khi cô ấy về, nhất

quyết phải có giường mới.”

Ta câm nín, vô cùng nghi ngờ người đẹp sáng nay không

biết từ đâu chui ra trong nhà Nhậm Hàn là hắn thuê tới, thế nên tiếp tục thăm

dò. “Hì, người đẹp sáng nay là ai thế?”

Nhậm Hàn nghe vậy, nửa cười nửa không, nhìn chằm chằm

ta, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Cô ghen à?”

Ta nghẹn, lảng sang chuyện khác, “Lái xe, lái xe.”

Nhậm Hàn liếc mắt, giống như đang trêu một con thỏ

nhỏ, nói một câu khiến ta như bị gai chọc vào lưng: “Yên tâm đi, so với cô, cô ấy

cư xử rất chừng mực, sẽ không diễn cái trò xiếc cỏn con tập kích bất ngờ ấy.”

Một lần lỡ hôn thành thiên cổ hận!

(‘Nhất thất vẫn thành thiên cổ hận’, nhại theo ‘nhất

thất túc thành thiên cổ hận’ – một bước sa chân thành thiên cổ hận)

Đến cửa hàng đồ gia dụng, Nhậm Hàn không hổ là công tử

nhà giàu điển hình, xem đi xem lại mãi vẫn không vừa mắt, cuối cùng lại nhìn

trúng cái giường tròn xa xỉ giữa cửa hàng.

Tiểu thư PR thấy Nhậm Hàn đi đi lại lại quanh cái

giường tròn, đôi mắt lóe sáng kích động như nhìn thấy con mồi, nhiệt tình quảng

cáo: “Chiếc giường này của chúng tôi làm từ gỗ thô nhập khẩu từ Pháp, nếu tiên

sinh mua ngay bây giờ, chúng tôi còn tặng kèm một bộ bốn chiếc drap trải giường

trị giá hai ngàn chín trăm chín mươi chín đồng, mặt khác còn có bộ nệm lò xo

này ———–”

Ta cười cười với tiểu thư PR, kéo Nhậm Hàn ra góc nói

nhỏ: “Phó tổng Nhậm, anh xác định tôi phải mua chiếc này?”

Nhậm Hàn nhướng mày theo thói quen, vẻ mặt “Cô không

mua chẳng lẽ tôi mua”. Ta hít sâu, quyết định mặc kể có phải Nhậm Hàn đang đùa

giỡn ta hay không, nhất định phải giành lại ít quyền chủ động, “Nếu là tôi mua,

hẳn là tôi chọn chứ?”

Quả nhiên, Nhậm Băng Sơn đang chuẩn bị hạch tiền ta,

nghe thấy lời này liền khó chịu, “Cô chọn?”

Ta gật mạnh đầu, “Nhà tôi còn một chiếc giường công

chúa tròn lớn, chưa ngủ lần nào, tôi lấy cái kia đền cho anh. Còn nữa, tôi sẽ

mua một bộ ga còn tốt hơn bốn chiếc được tặng này cả ngàn cả vạn lần, thật sự

đáng giá hai ngàn chín trăm chín mươi chín đồng.”

Thật ra, ta còn một chiếc giường tròn, là chiếc lúc ấy

thầy u chuẩn bị để ta làm đám cưới, sau này đám cưới không thành, ta lại rời

khỏi nhà, chiếc giường tròn kia liền nằm trơ trọi trong tầng hầm của nhà ta,

đến bây giờ vẫn chưa bóc tem, bây giờ coi như tận dụng.

Bên này, tiểu thư PR thấy hai người chúng ta nói nhỏ,

sợ con vịt đến miệng còn bay đi, bắt đầu chuyển đối tượng thuyết phục, lôi kéo

ta tíu tít, “Phu nhân, cô đừng do dự nữa. Chiếc giường này của chúng tôi 100%

là loại giường tròn chất lượng tốt nhất. Cô xem đường kính của nó, so với các

loại giường tròn khác đều lớn hơn rất nhiều, chắc chắn đủ cho cô cùng tiên sinh

đây thoải mái lăn lộn!”

Lời dứt, ta và tiểu thư PR bốn mắt nhìn nhau. Tiểu thư

PR có lẽ nóng lòng buột miệng, có lẽ ý muốn nói rằng giường tròn nhà cô ấy tốt hơn

so với đối thủ cạnh tranh một ngàn một vạn lần, nhưng chữ “lăn lộn” này, thật

sự là rất rất rất mạnh mẽ táo bạo.

Bỗng nhiên ta tưởng tượng ra hình ảnh ta cùng Nhậm Hàn

lăn lộn trên giường…

Ta còn chưa kịp mở miệng giải thích “Chúng tôi mua

giường không phải để lăn lộn” và “Tôi không phải phu nhân của hắn”, máu mũi của

ta đã hào hứng chảy thẳng xuống, trong chốc lát, bầu không khí càng có vẻ quái

dị.

Ta thấy sắc mặt của tiểu thư PR hết hồng lại trắng,

trắng lại chuyển sang xanh, vội ngẩng đầu giải thích: “Tôi, tôi, tôi tối qua

uống nhiều rượu, cho nên, máu không tuần hoàn.”

Nhậm Hàn lặng lẽ đưa cho ta một chiếc khăn tay, cười

đến vẻ mặt rực rỡ, cố ý kề sát miệng vào tai ta, nói một câu rồi quay sang tiểu

thư PR: “Không cần nói nữa, cô đóng gói giúp tôi đi.” Ta cứng đờ tại chỗ, không

gì so sánh nổi. Câu mà Nhậm Hàn nói vào tai ta là, “Đừng bảo cô đang tưởng

tượng cái gì không trong sáng đấy? Phải không?!”

Cuối cùng, vẫn là Nhậm Hàn lấy khoản tài chính kếch

xù, phong thái phóng khoáng coi tiền như rác mua cái gọi là ‘Giường tròn chế

tác từ gỗ thô nhập khẩu từ Pháp’. Nhìn cái giường tròn hào nhoáng, ta cố gắng

xoay chuyển tình thế, thề lần này 100% không làm Dương Bạch Lao (Cha của Bạch

Mao Nữ).

Ta nói: “Phó tổng Nhậm, cái giường này là anh mua, tiền

cũng là anh trả, tôi không đồng ý, thế nên tôi không liên quan đến cái giường

này.”

Nhậm Hàn trừng mắt, “Có phải cô định nói cô không trả

tiền?”

Ta cắn răng, cẩn thận suy nghĩ: thứ nhất, nôn bẩn ga

giường phải bồi thường giường, đúng là chuyện lạ trong thiên hạ. Nhậm Hàn câu

kết với người đẹp kia trêu đùa ta, muốn ta ngoan ngoãn gật đầu, chẳng hóa ta

còn Ultraman hơn cả Ultraman; thứ hai, ngày trước chịu đựng Nhậm Hàn thị uy là

vì hắn biết bí mật hủ nữ của ta, đương nhiên, bây giờ việc này đã thành bán

công khai, ta không cần phải vì điểm yếu này mà tiếp tục tự hành hạ bản thân;

thứ ba, giường là Nhậm Hàn mua, nói muốn ta trả tiền cũng là hắn tự quyết định,

từ đầu tới cuối ta cũng chưa nói qua, dù sao ta cũng không giống với Dương Bạch

Lao, không ghi giấy vay nợ, không ký tên điểm chỉ, bây giờ ta chối không nhận,

xem Nhậm Hàn làm gì được ta.

Ta trưng vẻ mặt “Đòi tiền không có, đòi mạng thì có

một cái” nhìn thẳng Nhậm Hàn, lúc đầu ta cứ tưởng mặt Nhậm Hàn sẽ đen như đít

nồi, ai ngờ, trước mặt ta… Lại là khuôn mặt tươi cười như hoa đào hé nở. Ặc! Ta

đần mặt. Phải công nhận, Nhậm Băng Sơn mặt lạnh này khi lộ ra điệu cười hồ ly

quyến rũ, quả thật rất dễ nhìn.

Người nào đó tiếp tục trưng bộ mặt hồ ly gian ác cười

quyến rũ, “Bạch Ngưng, đã từng có ai nói với cô, bộ dạng quỵt nợ của cô rất

đáng yêu chưa?”

“What?” Ta nghẹn họng trân trối nhìn Nhậm Hàn chằm

chằm, có cảm giác hắn bị ma nhập, loại giọng điệu chọc ghẹo lãng mạn này cũng

có thể phát ra từ miệng Nhậm Băng Sơn sao?

Nhậm Băng Sơn không cho ta thời gian sợ hãi than thở,

làm bộ dạng từ ái vỗ vỗ đầu ta, “Thật ra, tôi vốn không định để cô trả, giường

này coi như tôi mua.”

Nghe xong câu này, mắt ta tức khắc sáng như sao, nhấc

chân trước, vẫy đuôi, “Thật á?”

“Thật.”

“Sao tự nhiên anh tốt thế?”

Nghe vậy, Nhậm Hàn cười càng gian ác, chống cằm trưng

bộ mặt đáng yêu nói: “Ngày trước là vì phải diễn trò ép cô, bây giờ,” Nhậm Hàn

dừng một chút, ám muội nói, “quan hệ của chúng ta không giống lúc trước nữa!”

Lúc đó ta vẫn còn đang trong trạng thái hưng phấn vì

không mất tiền, vẫy vẫy đuôi lấy lòng, “Quan hệ không giống lúc trước? Ha ha!

Không giống lúc trước như thế nào?”

Dứt lời, nụ cười nịnh nọt của ta bắt đầu cứng đờ, đang

định thầm kêu không tốt thì muộn. Nhậm Hàn vươn tay giữ ta lại, dùng giọng điệu

cực kỳ buồn nôn thổi một hơi vào tai ta, nói: “Không phải cô đã cng b tôi

trước mặt mọi người à? Cô nói, quan hệ giữa chúng ta còn có thể như trước được

à? Phải không?”

Ai cũng có thể nhận ra Nhậm Hàn lúc này không bình

thường, ta nhớ ra ở công ty từng lưu truyền một câu: Sếp và Nhậm Hàn là “Song

kiếm hợp bích”, hai người tuy là đối thủ một mất một còn, nhưng có chung một

đặc điểm là ———– có thù tất báo. Tại sao, tại sao cái tin tình báo quan trọng

như thế mà ta cũng có thể quên được cơ chứ?

Còn ngốc nghếch theo hắn đi mua giường, lại ngốc

nghếch trở về nhà hắn, lại ngốc nghếch từng bước một dẫm vào cái bẫy của hắn.

A, mẹ ơi, con muốn về nhà.

Bên này Nhậm Hàn thấy ta run rẩy, “dịu dàng” vuốt nhẹ

vành tai của ta nói: “Bạch Ngưng, tiền thì không cần rồi, nhưng mà, cô có nên

làm cái gì đó để tỏ ý cảm ơn hay không?”

Răng ta run run va vào nhau, nói năng loạn xạ, “Anh…

anh muốn… muốn… thế… thế nào?”

“Ha ha”, Nhậm Hàn cười lạnh lùng, dường như lộ ra răng

nanh giữa cái không khí đã đóng băng, “Cô xem, giường thì đã mua rồi, có phải

nên tìm người thử giường hay không?”

Thử, thử giường?

Thử như thế nào?

Ta nhìn chiếc giường tròn xinh xắn, câm nín nuốt nuốt

nước bọt, lần đầu tiên trong đời có cảm giác tuyệt vọng như dê rơi vào miệng

cọp.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.