Chương 25: Một cái hôn

Rời khỏi nhà Nhậm Hàn, đầu ta vẫn nặng như cũ. Lên

taxi, nói địa chỉ xong, lại nhớ đến đêm qua ta không về nhà, chắc là Ultraman

đói phát cuồng rồi, trái tim nhỏ bé của ta áy náy mất ba giây.

Thấy ta người đầy mùi rượu, quần áo lại nhăn nhúm từ

trong khu biệt thự đi ra, ông chú bảo vệ liếc nhìn ta bằng ánh mắt khinh bỉ

không thể tưởng tượng, tự nhiên cũng không mong muốn bắt chuyện với ta, chỉ lấy

bộ đàm ra tán gẫu với các huynh đệ khác, khí thế ngất trời.

“Thần Tiên, Thần Tiên.” (tên chuối quá thể =…..=!!!)

“Nói.”

“Chiều nay tại Phủ Nam Hà, chơi mạt chược, có đến

không?”

“826, 826, anh lại đi nữa à? Lần trước vẫn còn thua

chưa đủ sao?”

“Đến chứ, đến chứ.”

“Ông đây không sợ, phải lấy lại vốn chứ.”

“Thần Tiên, Thần Tiên, anh có đến được không đó? Nghe

nói đêm qua sinh nhật anh uống đến say mèm hả?”

“Ai nói tôi uống say?!”

“Lão Từ làm chứng, lão Từ làm chứng.”

“Đúng, đúng, ông anh thần tiên, anh lại quên rồi, đêm

qua anh vừa tự bạt tai mình, vừa nói ‘Các người cho rằng ông đây không dám đánh

sao, ông đây đánh cho các người xem’!”

Phì!

Ta đứng trong bãi đỗ chờ xe, không chút tử tế phì

cười.

Cười xong, trong đầu ta một tia sáng chợt lóe, bỗng

nhiên nhớ tới một câu: “Các người nói tôi không dám hôn, bà đây hôn cho các

người xem —-”

Ầm ầm ầm!

Những câu này lướt qua bên tai, phút chốc ta như bị

sét đánh trúng đỉnh đầu, cảm giác này giống như… Trong không gian bị bịt kín

tràn ngập khí gas bỗng nhiên có người châm lửa. Phút chốc, chỉ vì một câu của

ông chú kia, đầu ta nổ tung, từng đoạn trí nhớ vụn vặt tối hôm qua dũng mãnh

tràn về.

Đầu tiên, vẫn là quán lẩu Nhất Phẩm, sếp Lý Tử Nho

phẫn nộ cầm di động rít gào, “Nhậm Hàn, cậu làm ra chuyện tốt rồi đấy, bây giờ

cô ấy bất tỉnh rồi, Tiểu Duy với Tiểu Trịnh cũng say quên trời đất, cậu tự đi

mà mang cô ấy về!”

Chẳng bao lâu sau, Nhậm Hàn đã đứng trước mặt, chăm

chú nhìn ta đang cười ngơ ngơ, nhíu mày lại, chậc lưỡi hỏi Xán Xán: “Tóm lại cô

ấy uống bao nhiêu?”

Xán Xán nhíu vai, “Không nhiều, nhiều nhất cũng chỉ

hai chén. Phó tổng giám đốc Nhậm anh cũng thật là, muốn tặng quà thăng chức cho

Bạch Ngưng sao không tự mình quang minh chính đại tặng đi? Sao lại còn bảo sếp

tôi mang quà tới làm gì?”

“Ai nói là quà! Chỉ là đúng lúc trong nhà còn nhiều

rượu quá, tiện thể bảo Tử Nho mang đến đây, ai biết cô ấy dễ say như thế!”

Sếp hừ lạnh, “Thế à? Dù sao rượu cũng là cậu bảo tôi mang

đến, nha đầu lừa đảo giờ bất tỉnh rồi, nặng chả khác nào lợn chết, tôi với Xán

Xán lôi mãi vẫn không được, cậu xem rồi tự mà lo liệu đi.”

“Về công ty trước đi.”

Lại đổi cảnh, vẫn từng đấy người như cũ, ta với Tiểu

Trịnh say như chết, Tiểu Chí cũng đang ngủ, được lão Huyền dìu đi, chị Tiếu Phù

và Xán Xán vẫn còn tỉnh táo đôi chút, còn có Tiểu Duy khóc lóc đòi Slime, có

thể nói, hôm nay, một bình rượu XX xa xỉ trị giá mười nghìn, đã làm cho lần hội

họp này của chúng ta chấm dứt… thật oanh liệt.

Tiểu Trịnh: “Tiểu Ngưng Tử, không, không tệ…. Cuối

cùng ngày hôm nay nhà cô cũng được toại nguyện.”

Ta: “Tại sao? Ha ha.”

Tiểu Trịnh: “Cười ngơ cái gì? Mày có bản lĩnh thì hôn

hắn một phát cho chị xem, thế nào, cơ hội tốt thế này cơ mà.”

Nhậm Hàn đang dìu ta nghe vậy mặt mày bực bội, xốc ta

đang rũ xuống lên cao một chút, nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Đừng quấy rối.”

Chỉ một vẻ mặt như vậy thôi đã hoàn toàn chọc giận đầu

óc đang choáng váng của bổn tiểu thư, ta quẹt miệng nheo mắt, “Hừ, anh không

cho tôi cứ hôn!”

Tiểu Trịnh vẫn châm ngòi thổi gió như cũ, “Được, có

gan thì hôn đi!”

“Các người nói ta không dám hôn, bà đây hôn cho các

người xem ————”

Chụt!

Giây tiếp theo, ta kiễng chân, “Như nguyện dĩ thường”

(mong muốn được thỏa mãn) cưỡng hôn Nhậm Hàn. Hai đôi môi chạm vào nhau, đúng

lúc ấy cửa mở ra, Xán Xán, chị Tiếu Phù đang xách túi cùng với sếp, con ma men

Tiểu Chí, Tiểu Duy, Tiểu Trịnh hoàn toàn cứng người.

Buông cái đầu heo đẹp trai của Nhậm Hàn ra, ta phi

thường đắc ý, “Tôi đã bảo rồi, tôi dám làm!”

…………

Nội dung sau đó, ta không muốn cũng không dám nhớ lại.

Trước mặt ông anh lái xe, ta hung hăng tự tát vào mặt mình một cái, thế này…

Chuyện gì đây a!

Thì ra, không phải là ta say rượu nhưng không làm

loạn, chỉ là tạm thời chưa nhớ lại mà thôi. Mỉa mai là hồi nãy ta còn chẳng

biết xấu hổ, nói chuyện với Nhậm Hàn nhiều như thế. Cho nên mới nói, rượu bia

này nọ, thật đúng là thuốc độc thủng ruột. Nó có thể giúp ngươi nói ra những

chuyện trước đây không dám nói, khiến ngươi làm những chuyện trước đây không

dám làm. Nếu lúc ấy ta còn lý trí, nếu lúc ấy ta còn khống chế được bản thân,

ta đây chắc chắn sẽ không làm chuyện bừa bãi như vậy.

Không ngờ ta lại dám hôn trước mặt nhiều người trong

công ty như thế.

Ta ôm mặt, ngay cả tâm lý muốn chết cũng có.

Bên này, đồng chí lái xe thấy ta đột nhiên hết tự tát

lại khóc lóc, sợ ta nghĩ quẩn trong lòng bèn dùng giọng điệu từng trải khuyên

ngủ: “Em gái, có chuyện gì thì nghĩ thoáng một chút.”

Ta còn chưa kịp trả lời anh ta nửa câu, nhạc chuông di

động chợt vang lên. Ta giống như thuốc nổ nhảy dựng lên, rút di động ra, nhìn

lên màn hình: Nhậm Hàn.

“…”

Làm sao bây giờ? Đón gió lung lay, ta cảm thấy sống

không bằng chết.

Tiếng chuông càng lúc càng lớn ta mới nhớ ra, vừa rồi

lúc ta về, Nhậm Hàn nói đi ra ngoài mua đồ ăn cho ta. Đầu óc ta mơ mơ màng

màng, nhắc đến “Ăn” ta nghĩ ngay đến Ultraman đang đói bụng suốt một ngày một

đêm, cho nên chưa kịp chờ Nhậm Hàn trở về đã mơ mơ màng màng lên taxi.

Nhậm Hàn sẽ nghĩ như thế nào đây?

Rũ bỏ trách nhiệm? Chạy trốn? Tối hôm qua chúng ta ăn

xong, sếp và Nhậm Hàn gọi cho người nhà của từng đồng nghiệp, bảo họ đến đón lũ

ma men về, sau đó sếp thẳng tay ném ta cho Nhậm Hàn, sau đó Nhậm Hàn đem ta về

nhà. Nhưng tại sao? Rõ ràng hắn biết nhà của ta, lại còn đưa ta về nhà hắn,

nghĩa là sao?

Còn nữa, người đẹp ở nhà hắn hôm nay là ai? Nhậm Băng

Sơn bình thường tàn khốc thế mà hôm nay thấy ta không khỏe lại còn nói đi mua

đồ ăn cho ta. A a a! Đầu của ta đặc hết lại, trong lúc bối rối, cắn răng rồi

lại cắn răng, cuối cùng ta bấm vào nút từ chối nghe máy.

Dĩ nhiên, Nhậm Hàn không định buông tha cho ta.

Lát sau, ta được hai tin nhắn liên tiếp. Không cần nói

cũng biết ai gửi.

Mes 1: Muốn về hả?

Mes 2: Đừng hiểu lầm, tôi gọi điện chỉ để nhắc nhở cô,

chiều nay tôi muốn đi mua giường, nếu cô không sợ tôi vô tình mua phải cái

giường xa xỉ hơn một trăm ngàn thì không đi cũng được.

Ta ngẩn người, xét thấy túi tiền bị đe dọa, ta mặt dày

nhắn lại: Gì cơ? Muốn tôi bồi thường cái giường kia á?

Nửa phút sau.

Nhậm Hàn: Cô nôn bẩn hết rồi, chẳng lẽ muốn tôi bồi

thường à?

Nhậm Hàn: Bạch Ngưng, đừng nói với tôi là cô nghĩ chỉ

hôn một cái như thế tôi đã thành vật sở hữu của cô đấy?

Ta bị tin nhắn thứ hai của Nhậm Hàn làm cho nghẹn họng

không nói được gì, một lúc lâu sau, cuối cùng ta cũng nước mắt ràn rụa nói với

đồng chí lái xe: “Anh à, phiền anh quay xe lại Phủ Nam Hà vậy.”

“Hả? Sao thế? Chỗ này với chỗ lúc nãy cô nói là ngược

hướng đấy nhé!”

“Tại vì tôi muốn nhảy sông.”

Sự thật chứng minh, ta không chỉ có tiềm chất bi kịch,

còn có tiềm chất nữ sắc lang, đã thế lại còn trêu vào con khổng tước ngạo kiều

thụ không thể trêu. Dự cảm của ta nói cho ta biết, những ngày sau này chắc chắc

ta sẽ không được yên ổn.

Ultraman, mẹ với con, sau này chắc ngay cả bánh bao cũng

không có mà ăn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.