Chương 29: Bằng mọi giá

Editor: An Dung Ni

Beta: Mạc Y Phi

Chưa đến sáu giờ sáng, Hà Diễn vẫn còn đang trong mộng đẹp

thì đã bị cha

Hà đang chuẩn bị ra ngoài tập dưỡng sinh gọi dậy.

“A Diễn, ngoài

cửa có một

người đàn ông

tìm con, họ

Mã, con có

quen

không?”

Hà Diễn nhíu mắt, trở mình. “Ai?”

“Hình như tên là… Mã Tu Hòa.”

Hà Diễn ngẩn người nhìn cha Hà, sau đó bật mạnh dậy. “Cha,

cha nói thât

sao?”

“Lừa con làm gì? Cha còn đang bận đi tập dưỡng sinh nữa.

Người đàn ông

họ Mã kia

hình như đến

tìm con có việc gấp lắm, cha thấy giờ mới là

sáng

mùa đông mà khi anh ta chạy đến, đầu còn đầy mồ hôi…”

Hai phút sau, Hà Diễn nhanh chóng thay lại bộ quần áo tử tế

đi ra, thấy Mã

Tu Hòa đang đứng ở ngoài cửa, sắc mắt có vẻ tệ.

Mã Tu Hòa vừa mở miệng liền hỏi: “Cậu có biết Cố Thất Hải đang ở đâu

không?”

Hà Diễn nghe xong, liền có cảm giác không đúng: “Cô ấy đã xảy

ra chuyện

gì sao?”

“Cả đêm qua cô ấy không về nhà, điện thoại cũng không liên

lạc được.”

“Sao có thể?” Hà Diễn dường như nghe thấy trong lòng mình

có tiếng lộp

bộp.

“Cô ấy không giống

loại người tùy hứng, hay là cô ấy đến thăm họ hàng

hay bạn bè thân thiết nào đấy?”

“Cô ấy ở thành phố Hương không có bạn bè nào thân thiết,

người ở khu trọ

nói lúc chạng vạng hôm qua có thấy cô ấy vội vã rời nhà đi.

Tôi cũng đã thử

đến phòng tranh hỏi qua, đồng nghiệp ở phòng vẽ của cô ấy

nói hôm qua cô ấy

nghỉ làm, nên cũng không rõ tình hình của cô ấy ra sao, người

quen của cô ấy,

người có thể tìm được

tôi cũng đều tìm rồi, sớm như vậy

mà đã

đến tìm cậu,

cũng là muốn xem cậu có manh mối gì về chỗ ở của cô ấy hay

không?”

“Xin lỗi, tôi cũng không biết gì.”

Mã Tu Hòa

nghe vậy có

chút chán nản,

lúc này điện

thoại của anh

vang

lên, là Phó Cảnh Diệu gọi đến, sau khi phỏng đoán Cố Thất Hải

và Tiêm Tiêm

cùng nhau mất tích, anh đã gọi ngay cho Phó Cảnh Diệu, bảo

Phó Cảnh Diệu

điều tra việc Cố Thất Hải mất tích từ các phương diện khác.

“Tu Hòa, tôi đã điều tra thông tin ghi chép các cuộc gọi điện

thoại của Cố

Thất Hải, chạng vạng hôm qua, Cố Thất Hải đã gọi cho Tiêm

Tiêm nhiều lần

nhưng không có ai nghe máy, mà cuộc gọi có người nghe cuối

cùng của cô ấy

là vào đêm, gọi đến đồn cảnh

sát.” Phó Cảnh

Diệu nói nhanh.

“Tôi hỏi qua

đồng nghiệp trực điện thoại, đại khái tầm lúc bảy giờ tối

qua, bọn họ đúng là

đã nghe điện

thoại báo nguy của Cố Thất Hải,

nhưng sau khi

nghe máy, thì

đầu bên kia lại không nói gì, cho nên lúc ấy bọn họ chỉ coi

đó là cuộc gọi quấy

rầy mà thôi. Tu Hòa, chuyện

đến nước này, tôi cũng không có cách nào khác

mà đưa ra phỏng đoán xấu nhất, Cố Thất Hải đêm qua có lẽ đã

gặp chuyện gì

đó, đang muốn báo công án để được giúp đỡ thì ngoài ý muốn bị

ngăn lại…”

Hà Diễn đứng trước mặt

Mã Tu Hòa, tuy anh không nghe được nội

dung

cuộc gọi của Phó Cảnh Diệu, nhưng anh vẫn luôn để ý đến

sắc mặt càng lúc

càng xấu đi của Mã Tu Hòa.

Hà Diễn hỏi: “Sao rồi? Là tin về nơi Cố Thất Hải đã ở lại

sao?”

Mã Tu Hòa lắc đầu nói: “Bạn ở cục cảnh sát nói cho tôi biết,

đêm qua Cố

Thất Hải từng gọi đến cục cảnh sát, nhưng sau khi bắt máy,

đầu bên kia lại im

lặng.”

“Báo nguy?Chẳng đó lúc ấy cô ấy gặp nguy hiểm?”

Kinh nghiệm cho Mã Tu Hòa biết, Hà Diễn đã

đoán đúng, nhưng câu trả

lời ấy, lúc này lại trở nên cực kì khó khăn.

Hà Diễn mất bình tĩnh đi qua đi lại vài bước, đột nhiên nhớ

đến tiêu đề của

một trang tin tức liên quan đến Viên Từ Lâm….

“Không phải là tên sát nhân ‘người hâm mộ’ kia ra tay với

cô ấy chứ?”

“Tạm thời lúc này vẫn chưa thể xác định được.” Mã Tu Hòa thấp

giọng nói

thêm

“Nhưng tôi hi vọng là không phải.”

Hà Diễn dùng sức túm lấy cổ

áo Mã Tu

Hòa, mà anh

cũng không hề né

tránh.

“Nếu không phải do anh, có lẽ cả đời cô ấy cũng sẽ không phải

đối mặt với

một tên sát nhân bn th như vậy, là chính tay anh mang

phiền toái này đến

phiền phức khác đến cho cô ấy! Dù cho anh ở cùng một chỗ với

người phụ nữ

khác, chúng tôi cũng chỉ cần đứng cạnh anh, nhìn anh, nhưng vì sao mà anh

không thể bảo vệ tốt cô ấy?” Tính cách Hà Diễn luôn ôn hòa,

có lẽ cả đời này,

anh chưa từng tức giận lớn như vậy, anh hận Mã Tu Hòa, hận

không thể đánh

đổi tất cả mọi thứ của mình để đổi lại cho Cố Thất Hải có

thể bình yên trở về,

“Nếu tôi là anh, tôi sẽ tình nguyện đi tìm cái chết, chứ không muốn cô ấy vì

tôi mà gặp nguy hiểm.”

Mã Tu Hòa

nhìn Hà Diễn,

nói từng từ một, “So với cậu,

tôi càng không

muốn.”

Anh gạt đôi tay Hà

Diễn trên cổ mình xuống, “Dù bằng giá

nào đi chăng

nữa, tôi cũng nhất định sẽ đưa cô ấy trở về.”

---_

Dù Phó Cảnh Diệu đã cho người đi điều tra manh mối về chuyện

của Tiêm

Tiêm, nhưng Mã

Tu Hòa vẫn

quyết định tự

mình đến nhà

Tiêm Tiêm một

chuyến.

Nhà của Tiêm Tiêm nằm ở vị trí rất hẻo lánh, Mã Tu Hòa phải

mất một thời

gian kha khá mới có thể tìm được ví trí cụ thể.

Anh vỗ vỗ cánh cửa sắt cũ rỉ, gọi vào trong mấy tiếng, thì

thấy cánh cửa

mở ra một khe nhỏ, một cái đầu nhỏ rụt rè nhìn ra.

“Mã tiên sinh?”

Dù Mã Tu Hòa và gia

đình Tiêm Tiêm gặp mặt rất ít, nhưng Mã Tu Hòa

vẫn nhận ra, đây là em trai đang học tiểu học của Tiêm

Tiêm.

May mà em trai Tiêm Tiêm rất tin tưởng Mã Tu Hòa, sau khi

biết được Mã

Tu Hòa sẽ giúp tìm chị gái về, dù Mã Tu Hòa hỏi chuyện gì,

cậu bé cũng thành

thật trả lời hết.

“Chị nói, chị ấy nhất đinh sẽ đi tìm cái người không chịu

trả di vật của mẹ

để tính sổ.”

Mã Tu Hòa biết người trong lời nói của em trai Tiêm Tiêm

chính là Viên

Từ Lâm.

Thì ra Tiêm Tiêm sớm

đã biết cảnh

sát phái người

âm thầm bảo vệ cô,

nhưng vì để tránh việc cảnh sát ngăn không cho cô tìm Viên

Từ Lâm tính sổ,

chạng vạng hôm qua, Tiêm Tiêm đi làm về xong, vẫn giả bộ

như đang ở nhà,

nhưng thực ra, nhân lúc cảnh sát không để ý, cô đã giả làm

nhân viên vệ sinh

lén đi ra ngoài. Sau đó liền mất tích.

Cho dù có tức đến mức nào đi chăng nữa, Mã Tu Hòa cũng cho

rằng Tiêm

Tiêm sẽ không tự nhiên mà bỏ lại em trai của mình mà mất

tích một buổi tối,

chỉ sợ tình

trạng hiện tại đúng

như Mã Tu

Hòa lo lắng,

người hâm mộ đã

chứng kiến quá

trình tranh chấp,

cũng như làm bị thương

Viên Từ Lâm của

Tiêm Tiêm, cô bé mất tích chắc chắn người hâm mộ kia không

tránh khỏi có

liên quan.

Mà xét theo quan hệ của Cố Thất Hải và Tiêm Tiêm, có lẽ khi

Tiêm Tiêm

bắt đầu đi tìm Viên Từ Lâm để tính sổ, cô bé đã gọi cho Cố Thất Hải, thẳng

thắn nói hết những chuyện mình đang muốn làm ra.

Mà Cố Thất Hải tính tình lương thiện, sẽ vì ngăn cản Tiêm

Tiêm mà chạy

đến chỗ cô bé, nhưng

đúng lúc ấy lại bắt gặp người hâm

mộ đang ra tay với

Tiêm Tiêm, vì thế bàn tay ma quỷ của người hâm mộ lại duỗi

về phía Cố Thất

Hải….

Mã Tu Hòa mới đầu chỉ là phỏng đoán như vậy, bên Phó Cảnh

Diệu lại có

tin mới, Phó Cảnh Diệu đích thân đến công ty taxi kiểm tra,

vì đường đến phố

Liên Ngọc rất xa, lại vắng vẻm nên có hai tài xế đến phố

Liên Ngọc lúc chạng

vạng tối qua lần lượt có

ấn tượng với Tiêm Tiêm và Cố Thất Hải, từ đó giả

thiết Cố Thất Hải và Tiêm Tiêm cùng gặp nạn ở phố Liên Ngọc

lại càng chắc

chắn hơn.

Mã Tu Hòa đã tiếp xúc với nhiều vụ án tàn nhẫn như vậy,

nhưng giờ phút

này mới thực sự cảm nhận được, cái gì gọi là cảm giác càng

tới gần sự thật, lại

càng cảm thấy đau khổ.

Mã Tu Hòa nhanh chóng đến biệt thự Viên gia ở phố Liên Ngọc,

khác với

khi bị thương, sắc mặt Viên Từ Lâm đã tốt hơn nhiều, còn

cách ăn mặc của cô

ta vẫn xinh đẹp động lòng người như trước.

“Đúng như anh nói, cái cô nữ sinh tên Tiêm Tiêm kia lúc chạng

vạng hôm

qua đúng là có tìm đến em, em để cho cô ta diễu võ dương

oai ở cửa một lúc,

ừm, chắc tầm khoảng mười phút đi, sau đó thấy phiền quá nên

gọi người đến

đuổi cô ta về.” Viên Từ Lâm bình tĩnh nói, “Nhưng mà em

không gặp Cố Thất

Hải.”

Theo cách nói của Viên Từ Lâm, sau khi rời khỏi biệt thự

Tiêm Tiêm mới

bị người hâm một bắt đi, mà Cố Thất Hải nghe tin rồi chạy đến

cũng đúng lúc

lại chứng kiến một màn như vậy…

Viên Từ Lâm để ý thấy

khuôn mặt đẹp trai của Mã Tu Hòa có chút

tái đi,

đoán già đoán non hỏi, “Không phải là….. Cố Thất Hải gặp

chuyện chứ?”

Mã Tu Hòa yên lặng coi như đã cho cô ta đáp án: “Là người

hâm mộ làm

sao?”

“Có thể.” Mã Tu Hòa nhìn bốn phía, quả nhiên như lời Phó Cảnh

Diệu nói

lúc trước, phố Liên Ngọc rộng lớn như vậy, nhưng dọc đường

lại không hề có

chiếc camera nào.

Viên Từ Lâm đã tinh ý nhận ra Mã Tu Hòa đang muốn tìm gì,

“Không cần

tìm, dù phố Liên Ngọc có lắp camera đi chăng nữa, thì cũng

chỉ là để trang trí,

không có chức năng quay phim, chụp ảnh gì đâu.”

“Vì sao? Nếu có thể ở phố Liên Ngọc, chút tiền để trang bị

thiết bị an ninh

như vậy chẳng phải không hề đáng bận tâm đối với những người

như cô sao?

Vù sao lại để ý đến nó như vậy?”

“Đương nhiên vấn đề không phải ở tiền. Mà là ở thân phận.”

Viên Từ Lâm

nói, “Càng là người ở đỉnh kim tự tháp, cuộc sống của họ lại

càng không cần

đến ánh sáng, bí mật là điều quan trọng hơn tất cả.”

Mã Tu Hòa lạnh lùng hỏi: “Cho dù phải trả giá bằng cả tính

mạng?”

Viên Từ Lâm nở nụ cười sâu xa, đáp án đã rõ ràng.

Mã Tu Hòa không thể đồng tính với chuyện này.

Có những lúc, vì có loại người ôm quan điểm vô vị này tồn tại,

nên khiến

cho một vụ án mãi mãi không thể sáng tỏ được, mà một mạng sống cũng cứ

như vậy mà mất đi.

Những người ‘vô tội’ đó, còn khiến người khác cảm thấy tức giận

hơn cả

những tên tội phạm.

Viên Từ Lâm nhìn Mã Tu Hòa đang yên lặng không nói gì, hơi

thở của anh

có vẻ còn gấp hơn trước, cô vốn luôn không kiêng nể gì, đột

nhiên không dám

lại gần anh nữa.

Cố Thất Hải,

vì sao cô được Mã

Tu Hòa chú

ý đến hết lần này đến lần

khác?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.