Chương 9: Tu La Tràng

Hậu quả của trận say khướt là đầu óc quay cuồng, nhức nhối, không thể đến trường lên lớp được nữa.
An Khanh xin phép nhà trường nghỉ học, nằm vật lại giường, cố gắng nhớ lại đêm qua lúc gặp Thời Luật.
Từ cuộc trò chuyện với anh ở cửa hàng rượu vang, đến khách sạn, rồi việc cô nắm tay gã bạn trai hờ này nói cười vui vẻ, cho tới lúc vào phòng khách sạn, cô cởi áo khoác, áo len...
Không thể hồi tưởng thêm được nữa, Thời Luật sẽ nghĩ cô thế nào đây?
Một kẻ nát rượu cứ say vào là cởi đồ loạn xạ? Hay một con sói gian ác đầy bụng mưu mô?
Thời Luật biết cô đã tỉnh, anh gõ cửa sau khi nhận được sự đồng ý thì vặn tay nắm cửa bước vào: "Trưa nay qua nhà tôi ăn cơm, hôm nay mẹ tôi xuống bếp."
An Khanh nghe hiểu liền, mẹ anh chắc nghĩ rằng tối qua hai người đã "gạo nấu thành cơm" nên mới đặc biệt vào bếp ăn mừng.
Thế nên đối với người đàn ông trước mặt này, quá trình cô làm loạn vì say rượu đêm qua chẳng quan trọng chút nào, kết quả của ngày hôm nay mới là quan trọng nhất.
Sau khi rửa mặt tắm rửa, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo, An Khanh không nhịn được mà hỏi: "Rõ ràng anh rất biết cách ứng phó với người nhà, vậy mà vẫn để mất cô gái đó à?"
Câu hỏi vừa thốt ra, An Khanh chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: Cô bắt đầu tò mò về đoạn tình cảm đó của Thời Luật, muốn biết cô gái mà anh không thể quên được ấy rốt cuộc ưu tú đến nhường nào?
Ưu tú đến mức... để có thể sở hữu cô gái ấy một lần nữa, anh đã âm thầm bày ra một ván cờ lớn như vậy, chỉ để có được cả giang sơn lẫn mỹ nhân.
"Bỏ đi, anh cứ coi như tôi chưa tỉnh rượu, chưa hỏi gì cả." An Khanh cười gượng đặt máy sấy tóc về chỗ cũ, quay người trở về phòng.
"An Khanh." Thời Luật gọi cô lại.
Cô quay đầu nhìn anh, trên mặt vẫn là nụ cười dịu dàng.
"Em là một cô gái thông minh." Thời Luật chỉ nói với cô nửa câu này.
Đúng vậy, chỉ nửa câu.
Bởi vì nửa câu sau chính là: Đừng phạm sai lầm ngớ ngẩn như này nữa.
Thời Luật không nói hết vì anh biết với sự thông minh của cô gái trước mặt, trong mối quan hệ hợp tác sắp tới, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ hỏi quá giới hạn về chuyện tình cảm của anh thêm lần nào nữa.
Và cũng chính nửa câu nhắc nhở này đã khiến An Khanh hoàn toàn hiểu rõ vị trí của cô gái kia trong lòng anh — không thể bàn luận, càng không thể mạo phạm.
Bạch nguyệt quang? Hay nốt chu sa?
Trên đường về nhà thay quần áo để đến nhà họ Thời, An Khanh vẫn còn suy nghĩ về vấn đề này.
Rốt cuộc là cô gái như thế nào mới có được sự thiên vị của anh?
Và lý do gì đã khiến anh để lạc mất người ta?
Dưới nỗi nghi hoặc ấy, An Khanh không thể diễn cảnh tình nhân thắm thiết trước mặt người nhà họ Thời như mọi khi. Ăn xong bữa trưa, cô lấy cớ chiều có tiết học để rời khỏi nhà họ Thời sớm.
Cô không đến trường mà tìm đến nhà Mạnh Lão.
Cô đến đây là để nghe ngóng chuyện của Thời Luật và cô gái kia, kết quả là... lại đụng phải Ôn Chính.
Ôn Chính đến để chào từ biệt Mạnh Lão.
Vì Sơ Nhược Tuyết bị phong sát, toàn bộ quảng cáo và tài trợ đều bị rút sạch, kịch bản vai nữ chính đã cầm chắc trong tay cũng bị nghệ sĩ khác cướp mất, anh ta phải về Bắc Kinh nhận lỗi với mẹ, để tránh việc bà nổi giận mà tiếp tục xuống tay độc ác với Sơ Nhược Tuyết.
An Khanh không ngờ lại gặp anh ta ở đây, trước mặt Mạnh Lão, cô lịch sự chào hỏi một tiếng.
Kết quả là vừa chào xong, Thời Luật lại tới...
Thời Luật đến để bàn chính sự với Mạnh Lão, bởi vì anh đã quyết định đi theo con đường mà bố anh đã vạch sẵn, chuẩn bị vẹn toàn cho cuộc tranh cử Thị trưởng thành phố Giang Thành vào hai năm sau.
Mạnh Lão không ngờ chiến trường giữa các tình địch của ba người họ lại diễn ra ngay tại nhà mình, ông thầm nghĩ: Đúng là sống lâu trên đời cái gì cũng có thể thấy được.
Thời Luật thản nhiên đi đến bên cạnh An Khanh, nắm lấy tay cô ngay trước mặt Ôn Chính: "Mặc mỏng thế này sao? Có lạnh không?"
"Cũng ổn." Tay cô quả thực rất lạnh, khi được lòng bàn tay ấm áp của anh bao bọc lấy, chẳng hiểu sao An Khanh lại có cảm giác an toàn chưa từng có.
"Ngày 28 tháng Chạp tại khách sạn Quốc Tân Tây Hồ sẽ diễn ra tiệc đính hôn của tôi và Khanh Khanh. Nếu Ôn thiếu có thời gian, hy vọng anh có thể đến chúc phúc cho chúng tôi." Thời Luật vừa cười nhẹ sưởi ấm tay cho An Khanh, vừa không quên nói thêm một câu: "Nếu Ôn thiếu có thể đến dự tiệc đính hôn, Khanh Khanh sẽ vui lắm đấy."
Anh hỏi: "Đúng không Khanh Khanh?"
Diễn giỏi thật đấy, ngay cả ghen tuông cũng có thể diễn chân thực đến vậy...
Nếu không phải vì quá hiểu rõ anh làm tất cả những điều này đều là vì cô gái đã bị anh đánh mất kia, An Khanh thầm nghĩ: Có lẽ cô thực sự sẽ không chống đỡ nổi sự dịu dàng của người đàn ông cáo già này mất.
Nhìn sang Ôn Chính, anh ta cũng không hề yếu thế, bình tĩnh thản nhiên đáp lại: "Chuyện đại hỷ như liên hôn giữa hai nhà Thời - An, dù không có thời gian tôi cũng sẽ sắp xếp để tham gia. Huống hồ, tôi và Khanh Khanh còn từng là bạn học cũ."
Bạn học cũ, cũng là bạn trai cũ...
An Khanh không tham gia vào cuộc đấu ngầm giữa hai người đàn ông, cô giả vờ như không có chuyện gì, cầm ấm trà rót thêm nước cho họ.
Suốt cả quá trình, cô không nói một lời.
Dù sao thì "đã tỉnh rượu", cô phải trở lại làm đại tiểu thư nhà họ An hiểu lễ nghĩa, dịu dàng và không cáu kỉnh.
Hơn nửa tiếng sau, Ôn Chính rời đi. Anh ta vừa đi, An Khanh đã nhận được tin nhắn từ một số lạ.
Một đoạn ngắn ngủi: [Khanh Khanh, em phải nghĩ cho kỹ, anh ta không hề yêu em.]
Vẫn như mọi khi, cô xóa tin nhắn, chặn số. Bởi vì "tình yêu" quá xa xỉ, An Khanh chưa bao giờ dám mơ tưởng mình sẽ có được.
Kể cả việc hẹn hò với Ôn Chính, lúc đầu An Khanh cũng không nghĩ đến việc tìm kiếm tình yêu, chỉ cảm thấy gia cảnh tương xứng, anh ta lại theo đuổi cô gần hai năm, yêu đương thấy cũng hợp.
Đúng vậy, là "hợp".
Với Thời Luật cũng vậy, rất hợp.
Hợp đến mức vì đôi bên đều có mục đích riêng nên mới trở thành đồng minh.
Đồng minh không phải là bạn gái, thế nên, cô không nên vượt quá giới hạn.
Vì vậy, sau khi Ôn Chính đi, An Khanh cũng không ở lại để hỏi Mạnh Lão về cô gái trong lòng Thời Luật, và những ngày sau đó, cô cũng không còn phí tâm tư vì chuyện này nữa.
Khoảng thời gian tiếp theo ở bên Thời Luật cũng vậy, An Khanh không bao giờ hỏi thêm nửa câu vượt giới hạn về cô gái ấy.
Họ đã quay trở lại phương thức chung sống của "đồng minh" lúc ban đầu: Trước mặt mọi người thì ân ái mặn nồng, sau lưng thì tương kính như tân (kính trọng nhau như khách).
--------------------------------------------------------------------------------------------
Ủng hộ mình tại đây MB Bank: 0337026607 - Nguyễn Như Quỳnh

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.