Chương 82: Lên Thiên đường Hay Xuống địa Ngục

Khóe môi An Khanh khẽ nhếch lên, rõ ràng là đang cười nhưng trong ánh mắt lại vương vấn vẻ bi thương vụn vỡ.
Dáng vẻ ấy khiến Ninh Trí Viễn không khỏi xót xa: "Em biết đối với chị, em đã chẳng còn chút uy tín nào nữa..."
Nhấp một ngụm trà nóng, An Khanh mỉm cười ngắt lời: "Đừng diễn trò sướt mướt này với tôi."
Biết rõ nói gì cũng không thể lấy lại lòng tin như xưa, Ninh Trí Viễn vẫn chọn nói thật lòng: "Năm ba đại học, em trai em gây rối trong tiết của chị, nhà trường gọi phụ huynh. Em đi thay bố, đó là lần đầu em gặp chị, lúc ấy em hoàn toàn không biết bố chị chính là bác An."
"Sau đó bố em từ Macau về, nghe chuyện em trai em gây rối trong tiết của chị, ông ấy đã thẳng tay tát nó một cái. Lúc đó em mới biết chị là con gái bác An."
An Khanh nghe xong thì bật cười.
Hóa ra tất cả đều là âm mưu dàn dựng từ lâu, vốn chẳng hề có cái gọi là tình cờ hay duyên phận.
An Khanh hỏi: "Bố cậu bảo cậu tiếp cận tôi sao?"
"Bố em cảnh cáo em phải tránh xa chị ra." Nói đến đây, Ninh Trí Viễn cũng muốn tự cười nhạo chính mình, cười mình không biết tự lượng sức: "Rõ ràng biết bác An có ơn với nhà em nhưng con cóc ghẻ này vẫn ngày đêm tơ tưởng đến con thiên nga trắng là chị."
"Thiên nga trắng gì chứ, chẳng qua chỉ là một con gà rừng khoác lên mình lớp lông thiên nga mà thôi."
Ninh Trí Viễn nghe vậy mà tức đến đỏ cả mắt: "Chị mắng em, đánh em, hay đạp em thế nào cũng được! Nhưng xin chị đừng dùng những lời lẽ đó để hạ thấp bản thân mình!"
"Còn cần hạ thấp sao?" An Khanh tỏ vẻ thờ ơ: "Sự thật vốn dĩ là thế."
"Bác An là người tốt!"
"Tốt thì có ích gì? Chẳng phải vẫn bị lòng tham làm mờ mắt đó sao?"
Trong lúc Ninh Trí Viễn còn đang tìm lời lẽ để biện hộ cho bố cô, An Khanh đột ngột chuyển chủ đề: "Mấy kẻ ở Macau đó là những ai, cậu có thông tin liên lạc không?"
"..." Ninh Trí Viễn nhất thời không kịp phản ứng.
"Nếu cậu không quyết định được, thì gọi điện bảo bố cậu – Ninh Khải qua đây, tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với ông ấy."
"Chị muốn bàn chuyện gì với bố em?"
"Bàn xem tháng sau ông ấy muốn lên thiên đường hay xuống địa ngục."
Vẻ điềm tĩnh pha chút điên cuồng, vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến Ninh Trí Viễn ngay lập tức nhận ra khoảng cách giữa cậu ta và cô xa xôi đến nhường nào.
Người phụ nữ thấu đáo như cô sẽ không bao giờ để bản thân chìm đắm trong nỗi đau thương quá lâu.
Ninh Trí Viễn nhớ có lần bàn về lịch sử nhà Đường, nhắc đến Dương Quý Phi và Đường Minh Hoàng, An Khanh từng nói với cậu ta: Nếu tôi là Dương Quý Phi, vào khoảnh khắc được Đường Minh Hoàng ban cho ba thước lụa trắng, tôi sẽ tuyệt đối không còn bất kỳ kỳ vọng nào vào người đàn ông đó. Tôi sẽ không tự vẫn và càng không cho bất kỳ ai cơ hội thắt cổ mình. 1
Về cái chết của Dương Quý Phi, lịch sử chỉ ghi lại hai khả năng: tự vẫn hoặc bị siết cổ.
Qua hơn một năm tiếp xúc, Ninh Trí Viễn cảm nhận được cô thực sự không phải kiểu phụ nữ sẽ vì chuyện tình cảm mà bi lụy quá mức.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, từ kết hôn đến ly hôn, rồi trở mặt với nhà chồng cũ, gặp phải biến cố lớn như vậy, tối qua còn khóc thương tâm đến thế, vậy mà hôm nay cô đã tỉnh táo tìm cậu ta để hỏi cho rõ "kẻ thù" gồm những ai.
Nếu là người phụ nữ khác, e rằng chỉ riêng việc ly hôn thôi đã đủ khiến họ gục ngã.
Tuy nhiên, Ninh Trí Viễn vẫn có điều lo ngại: "Bác An đồng ý để chị làm vậy sao?"
An Khanh bật cười tự giễu: "Ngay cả con rể và con gái mình ông ấy còn không bảo vệ nổi, tối qua suýt chút nữa còn mất mạng trong tay con rể cũ, ông ấy lấy tư cách gì mà không đồng ý?"
Lúc này, cô giống như nữ vương đội vương miện, dù ánh mắt vẫn rất dịu dàng nhưng chỉ cần ngồi đó, không cần thốt ra nửa lời cũng đủ để uy hiếp đám quần thần.
Ninh Trí Viễn đột nhiên có động lực, thôi thúc cậu ta không muốn tiếp tục làm quân cờ trong tay bất kỳ ai nữa, cậu ta cũng muốn liều một phen.
...
Suốt hơn một tiếng đồng hồ giải thích rành mạch bằng hình ảnh và video, Ninh Trí Viễn trình bày toàn bộ sơ đồ nhân sự của "vương quốc xám" đó cho An Khanh.
Bao gồm cả "vị quý nhân ở Bắc Kinh" quan trọng nhất – cũng chính là kẻ đứng sau thao túng tất cả bọn họ — Trần Cường.
Trần Cường chính là em vợ của Tiết Bân.
Bảo sao hắn lại dám ngông cuồng đến thế.
Sau khi tìm hiểu rõ danh tính và bối cảnh của những người này, An Khanh lại xác nhận xem trong hai vụ tai nạn xe đó, Trần Cường có tham gia hay không.
Ninh Trí Viễn chắc chắn lắc đầu: "Chính bố em đã vượt mặt đám người Macau để báo chuyện tai nạn cho chú Trần. Chú Trần đã năm lần bảy lượt cảnh cáo bọn họ không được động vào người nhà họ Thời, bảo rằng nhà họ Thời không phải hạng người bọn họ có thể đụng vào."
"Gọi chú Trần nghe thân mật gớm nhỉ." An Khanh cười mỉa: "Cậu không sợ có ngày hắn cũng đâm cho cậu vài mũi tiêm sao?"
"Sao chị biết bố em..."
"Người lên cơn nghiện ngáp không giống người bình thường. Trong mấy đoạn video phỏng vấn thời sự cậu vừa cho tôi xem, lúc bố cậu ngáp có dấu hiệu co giật rõ rệt, những kẻ còn lại cũng có những động tác bất thường như vậy." Lớn lên trong cái giới này, từ nhỏ đã nghe qua quá nhiều chuyện gây sốc, An Khanh từ lâu đã miễn nhiễm: "Nghiện ngập chắc là cái ngưỡng cửa đầu tiên để bước vào giới của bọn họ nhỉ?"
Ninh Trí Viễn gật đầu.
"Dùng ma túy để thao túng, thủ đoạn thật sự quá hèn hạ." An Khanh hỏi tiếp: "Bản thân Trần Cường có nghiện không?"
Thấy Ninh Trí Viễn lại gật đầu, An Khanh đứng dậy: "Đi thôi, gió lớn rồi, thổi hơi lạnh."
Ninh Trí Viễn đi theo sau cô, có chút không nhìn thấu được những bước đi tiếp theo của cô: "Có cần bàn bạc với bố em một chút không?"
"Cậu trông chờ con nghiện giúp mình giữ bí mật sao?"
Một câu nói thức tỉnh Ninh Trí Viễn.
Dù đó là bố ruột của cậu ta nhưng lời này không sai một ly. Một khi cơn nghiện trỗi dậy, vì thuốc thì còn gì là bí mật nữa?
Sau khi xuống núi, Ninh Trí Viễn mới hỏi: "Vậy còn phía bác An?"
"Cứ để ông ấy yên tĩnh ở đây vài ngày đi." An Khanh nhìn về phía dãy núi xa xăm, ánh mắt thoáng chút u uất: "Trong thời gian ngắn, cậu không thể nào đánh thức được một người đang giả vờ ngủ say đâu."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.