Chương 60: Không Thuần Khiết
Nghe ra những lời đầy ẩn ý của Thời Luật, An Khanh không hề biện minh cho mình dù chỉ nửa lời.
Cô hiểu rằng trong mắt người đàn ông này: việc cô phá két sắt, trộm sổ hộ khẩu để đi đăng ký kết hôn với anh, tất thảy đều vì muốn anh tiếp tục làm tấm lá chắn cho mình; cũng là vì lo sợ một ngày nào đó thời cuộc bất ổn, lỡ như nhà họ An ngã ngựa, cô vẫn còn cái cây cổ thụ là anh để bám víu.
Màn kiểm chứng đêm đó, anh vừa muốn tìm ra nguyên nhân vì sao Tống Cẩn lại bài xích mình, vừa muốn nhìn cho rõ xem trong lòng cô rốt cuộc có Ninh Trí Viễn hay không...
Tất cả đã quá muộn, biện minh chỉ càng thêm bôi đen.
Huống hồ, biện minh để làm gì?
Thời Luật đã mặc định cô là kẻ thực dụng đầy diễn xuất, bố cô nghĩ cô nhìn xa trông rộng, ngay cả Mạnh Lão cũng khen cô làm đúng.
Chuyện này vừa hay lại có thể chặt đứt hoàn toàn tâm tư của cô, đôi bên cùng có lợi, tội gì mà không làm?
...
Rời khỏi bệnh viện, Quý Bình lái xe đưa An Khanh về lại từ đường nhà họ Thời.
An Khanh đến thăm Cao Việt trước.
Cô lại khôi phục kỹ năng diễn xuất như thường ngày, nhẹ nhàng dỗ dành người mẹ chồng này: "Mẹ còn không hiểu con trai mình sao? Trong lòng anh ấy có mẹ, chỉ là không nói ra thôi. Đấy, anh ấy không cho con ở lại viện chăm sóc mà bảo con về nhà thăm mẹ trước đây này."
Cao Việt tựa người vào đầu giường, sau khi uống thuốc, cảm xúc của bà đã ổn định trở lại. Bà nắm lấy tay con dâu: "Khanh Khanh à, con nhất định phải nói với Thời Luật, mẹ làm tất cả đều là vì nó thôi. Trên đời này làm gì có người mẹ nào lại hại con trai mình?"
"Con hiểu tấm lòng của mẹ mà. Mẹ cũng vì thương đứa con dâu này nên mới tức giận tranh cãi với anh ấy." An Khanh đưa cho bà một liều thuốc an thần bằng lời nói: "Mẹ yên tâm đi, con tự biết mình phải làm gì, sẽ không giở tính tiểu thư vào lúc này đâu. Mẹ đối tốt với con như vậy, sao con có thể buông tay mặc kệ gia đình này mà đi được?"
Nghe xong những lời này, Cao Việt cảm động đến rơi nước mắt: "Cảm ơn con, Khanh Khanh. Trong cái nhà này chỉ có con mới hiểu được nỗi khổ của mẹ, mẹ thật sự cảm ơn con."
"Đều là người một nhà cả, mẹ đừng khách khí như vậy." An Khanh tiếp tục an ủi: "Mẹ đừng suy nghĩ nhiều nữa, ngày mai Thời Luật xuất viện rồi. Mẹ lo mà đi ngủ đi, sức khỏe của mẹ mới là quan trọng nhất, bố với Tiểu Thiên lo lắng lắm rồi kia kìa."
"Con về là mẹ yên tâm rồi, nhà này có con mẹ mới ngủ ngon được."
An Khanh thầm nghĩ: Có thể không ngủ ngon sao? Dù sao mình cũng là "nữ Bồ Tát" có thể cứu nhà họ Thời vào thời điểm mấu chốt mà.
Thế nhưng, người con rể như Thời Luật đối với nhà họ An mà nói, chẳng phải... cũng là vị "nam Bồ Tát" sao?
Mỗi người đều có toan tính riêng, mỗi người đều có bàn tính nhỏ của mình. 1
Rời khỏi phòng của Cao Việt, đi qua một đoạn hành lang dài, thấy phòng trà bên bờ hồ vẫn còn sáng đèn, cô biết bố chồng Thời Thiều Ấn đang ở bên trong.
Quý Bình và Lý Liên Quân dường như từ khi vào đó vẫn chưa trở ra. An Khanh đã có nhận thức rõ ràng hơn về vai trò của hai người này trong gia đình này.
Đặc biệt là ngày hôm sau, trong nhà có không ít bậc trưởng bối ghé thăm. Quý Bình và Lý Liên Quân canh giữ ngay cửa nhà chính, không cho phép bất kỳ ai lại gần. An Khanh đại khái cũng đoán được, những người đó chính là "đội ngũ cố vấn" của nhà họ Thời mà bố cô từng nhắc tới.
Từng người một đều là những nhân vật có tuổi, có uy tín và danh tiếng lẫy lừng. Cô nhận ra một người là chủ tịch hội thư họa, một người khác là chủ tịch hội đồng quản trị của một công ty nội thất niêm yết ở Tô Châu, những người còn lại cũng đều nắm giữ vị thế không thể lay chuyển trong các lĩnh vực nhất định.
Những người này đều vì chuyện của nhà họ Thời mà đến.
Đến thăm vào thời điểm nhạy cảm này, tuyệt đối không phải hạng "môn khách" thông thường.
Nhớ lại lúc ở Lệ Giang, khi vừa ra khỏi sân bay, một người đàn ông mặc âu phục kiểu Trung Quốc đã cung kính đón rước, mang một chiếc Maybach mới tinh cho Thời Luật lái.
Trước khi đi, Thời Luật cũng chỉ để xe lại bãi đỗ sân bay, tùy tiện đưa chìa khóa cho một thanh niên.
Căn homestay bên hồ Nhĩ Hải, từ sau khi gia đình bốn người bọn họ dọn vào, cũng không nhận thêm bất kỳ vị khách nào khác.
Nhưng khi về đến Giang Thành, Thời Luật vẫn chỉ đi chiếc Volkswagen Phaeton đó. Gara nhà họ Thời cũng chẳng có siêu xe nào, đa số đều là dòng Audi và Volkswagen.
Nhưng của hồi môn cho nàng dâu này, chỉ riêng ngọc bích, trang sức và tranh chữ, tùy tiện lấy một món ra cũng đủ khiến cô nổi danh trong đại viện.
Anh rể cũ của Thời Luật là Thịnh Lương Hải, một ông trùm ngành dệt may, từng là người giàu nhất Giang Thành.
Quán trà và cửa hàng rượu vang trên con đường rừng thủy sam kia, An Khanh đã nhờ bao nhiêu người dò hỏi mà đến nay vẫn không tra ra được ông chủ đứng sau là ai.
Giờ đây ngẫm lại những lời của Mạnh Lão, phải thừa nhận rằng, An Khanh cô quả thực là kẻ "thông minh" trong mắt người khác.
Các vị khách rời đi sau bữa cơm trưa.
An Khanh, trong vai trò "vật may mắn" của gia đình, đương nhiên phải tươi cười đứng cạnh Thời Luật để tiễn khách.
Đợi khách khứa đi hết, cửa viện khôi phục lại vẻ tĩnh lặng thường ngày, An Khanh quay đầu lại thì thấy Thời Luật đã sải bước về phía phòng trà.
Anh thậm chí không thèm chào cô một tiếng, đến diễn cũng chẳng buồn diễn nữa rồi.
Đi ngang qua phòng trà, cô nghe thấy Thời Luật đang gọi điện thoại bên trong, hình như là đặt hoa hồng đỏ, 999 đóa, gửi đến homestay Hảo Vận Lai.
Hóa ra là đặt hoa hồng cho Tiểu Cẩn của anh ta...
An Khanh cười khổ lướt qua, không dừng lại nghe thêm nửa lời. Trở về hậu viện, cô đưa mắt nhìn một lượt ngôi nhà cổ trăm năm này. Một cây ngọc lan sừng sững đứng giữa sân, cây này đã có tuổi đời trăm năm, Cao Việt nói nó còn già hơn cả ngôi nhà này, là nhân chứng cho sự hưng thịnh và suy tàn của mấy thế hệ nhà họ Thời.
Nhớ lại lúc đầu xuân khi mới về đây, khung cảnh hoa ngọc lan trắng nở rộ tuyệt đẹp biết bao, An Khanh không khỏi tự hỏi: Liệu mình có thể ở lại đây cho đến mùa hoa ngọc lan năm sau nở rộ hay không?
Hoa ngọc lan nở từ tháng 2 đến tháng 4, lúc đó thắng bại sắp định, thời cuộc có lẽ cũng không còn biến động nữa...
Thôi bỏ đi, An Khanh cúi đầu, không tính toán ngày tháng nữa.
Dù sao, kế hoạch mãi mãi không đuổi kịp sự thay đổi.
Vì vậy, khi Thời Luật đi ra hậu viện, vào phòng lấy áo khoác rồi đi ra cửa sau, An Khanh cũng không hề mở miệng giữ lại.
Những ngày chung sống tiếp theo cũng vậy.
Cả hai người bọn họ đều như những kẻ câm, vào nhà chẳng ai nói với ai câu nào.
Thời Luật thường trở về vào lúc gần rạng sáng sau khi cô đã ngủ say. Chiếc sofa trở thành nơi nghỉ ngơi thường trực của anh, anh chưa từng tiến lại gần giường dù chỉ nửa bước.
Anh cũng dậy sớm hơn cô. Khi cô ngủ dậy vệ sinh cá nhân thì anh đã ăn xong bữa sáng ở nhà ăn.
Thời Luật cũng không bao giờ đợi cô. Ăn xong anh sẽ lên xe để Quý Bình lái rời đi, có khi đi biền biệt mấy ngày mới về, anh cũng chưa bao giờ nhắc tới việc mình đã đi đâu.
Về phần Cao Việt và Thời Thiều Ấn, họ cũng nhắm mắt làm ngơ trước mối quan hệ của hai vợ chồng cô, đúng như lời Thời Luật nói trước khi cưới: "Ngoại trừ bố em ra, chẳng ai quan tâm chúng ta có ân ái hay không, họ chỉ quan tâm chúng ta có kết hôn và đăng ký hay không mà thôi."
Nhưng thực ra, Thời Luật đã sai rồi.
An Khanh cảm thấy bố mình cũng chẳng mấy bận tâm. Từ lúc lĩnh chứng đến nay, chỉ có dì Vân là hỏi cô: "Cậu rể dạo này sao không cùng Khanh Khanh về nhà nữa?"
Lần nào cô cũng cười bảo: "Anh ấy bận tối mắt tối mũi, không phải đang trên đường đi công tác thì cũng là đang xử lý công vụ, chẳng khác gì bố cháu cả. Tầm này bọn họ lấy đâu ra tâm trí mà ở nhà?"
"Cũng đúng, dù sao thì bây giờ cũng chẳng còn được như xưa nữa."
Đến cả người làm như dì Vân còn biết "bây giờ chẳng còn được như xưa", thì vị tiểu thư nhà họ An như cô, hà tất phải giả ngây giả ngô làm gì? 1
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
