Chương 58: Chiếm Hữu
Thời Luật lại hành động trái ngược với lẽ thường, một lần nữa vươn tay kéo An Khanh vào lòng rồi ấn chặt lại.
Anh biết cách kiểm chứng này rất hèn hạ, nhưng vẫn giữ chặt gáy An Khanh, ngửa đầu ép sát vào môi cô.
An Khanh nhanh chóng nghiêng mặt đi, bờ môi mỏng nóng bỏng của Thời Luật sượt qua gò má cô.
Vồ hụt, cũng đồng nghĩa với việc có được một câu trả lời nào đó; Thời Luật vẫn không cam lòng vùi đầu vào lớp áo tắm của cô, ngậm lấy vùng thịt mềm trên xương quai xanh mà mút cắn, càng cắn càng dấn lên cao...
Vẫn có cảm giác, mỗi lần cổ bị anh mút cắn, An Khanh đều có thể cảm nhận được nơi sâu nhất giữa hai chân mình đang... co thắt từng nhịp; theo lực cắn nghiến ngày càng mạnh của anh, cô gồng cứng cả người đẩy mạnh vai anh, cố gắng đẩy anh ra xa.
Càng đẩy, anh lại càng mút mạnh hơn...
Dây đai áo tắm đột ngột tuột ra, ngồi trong lòng Thời Luật trong tình trạng gần như bán khỏa thân khiến An Khanh càng thêm hoảng loạn.
Thời Luật thừa cơ hôn lấy môi cô, siết chặt eo cô rồi đứng bật dậy, bế thốc mông cô lên tiến về phía giường.
Ngã nhào xuống chiếc giường lớn mềm mại, thân hình vạm vỡ của anh cũng thuận thế đè xuống.
An Khanh cảm thấy nụ hôn này không giống với đêm đính hôn hôm đó, lưỡi cô bị anh mút chặt lấy, có sự bá đạo, tràn đầy chiếm hữu, lại càng có thêm ngọn lửa giận dữ và mục đích nào đó.
Một suy đoán táo bạo lóe lên...
Thân thể đang nóng rực bỗng chốc nguội lạnh, mặc cho Thời Luật hôn hít thế nào, nơi đó của An Khanh cũng không còn rỉ ra một chút ướt át động tình nào.
Mọi sự thay đổi của cô đều bị Thời Luật cảm nhận được, anh không cam tâm đưa tay xuống giữa hai chân cô xoa nắn, nhưng nơi đó vẫn khô khốc...
Có được đáp án, Thời Luật thở gấp rời khỏi môi cô, ấn hai tay đang nắm chặt vì tức giận của cô lên đỉnh đầu, đáy mắt cuồn cuộn tia máu đỏ và sự bất mãn: "Không thích, cơ thể sẽ tự động bài xích. Không bài xích, còn cam tâm tình nguyện làm tình, chứng tỏ không chỉ có cơ thể động tình, mà trái tim cũng đã rung động."
"Giống như việc trong lòng em toàn là Ninh Trí Viễn, dù tôi có hôn hít vuốt ve thế nào, cơ thể em cũng không thể nảy sinh phản ứng với tôi."
Đôi bàn tay đang nắm chặt của An Khanh run rẩy, bởi vì suy đoán của cô đã được xác nhận: "Đêm nay anh đối xử với tôi như vậy, là muốn tìm đáp án từ chỗ tôi, xem có phải Tiểu Cẩn của anh trong lòng đã có người đàn ông khác, nên mới bài xích nụ hôn và sự đụng chạm vào của anh hay không." 5
Gần như không cần suy nghĩ thêm, An Khanh dùng lực đẩy mạnh Thời Luật ra, trong lúc ngồi dậy, cô vung tay giáng cho anh một cái tát nảy lửa!
Chát!
Một tiếng động vang vọng trong phòng ngủ.
Sau cái tát này, tay của An Khanh cũng run bần bật.
Cô cố gắng giữ lý trí: "Thời Luật, anh có thể trả lời tôi một câu không? Trong lòng anh, rốt cuộc tôi là cái gì? Đồng minh? Tấm lá chắn? Hay là vật thay thế có cũng được mà không có cũng chẳng sao?"
Thời Luật bước xuống giường, quay lưng về phía cô: "Về Giang Thành rồi đến Cục Dân Chính làm thủ tục ly hôn." 3
Áo tắm vẫn còn lỏng lẻo, thân thể gần như phơi bày ra ngoài.
Chưa từng chịu nỗi nhục nhã này, An Khanh run rẩy đưa tay thắt lại dây đai quanh eo, kìm nén cơn giận dữ ngút trời, gật đầu bình tĩnh nói: "Ly hôn cũng được, ít nhất hãy cho tôi một khoảng thời gian, tôi phải làm công tác tư tưởng cho bố tôi trước, nếu không ông ấy chắc chắn sẽ trở mặt với nhà họ Thời các người."
Lại nhớ ra điều gì đó, cô nói tiếp: "Ngày kia tôi không về Giang Thành cùng mọi người đâu, tôi đi Bắc Kinh một chuyến, trước Tết tôi mới về lại Giang Thành."
Thời Luật đi thẳng ra cửa, chưa từng ngoảnh đầu lại lấy một lần: "Tùy em, em muốn đi đâu thì đi, sau này tôi sẽ không can thiệp vào bất kỳ quyết định nào của em nữa."
...
Thời Luật quả thực đã làm đúng như lời nói, không hề can thiệp thêm.
Rời khỏi cổ trấn Nam Khê, đến sân bay Tam Nghĩa Lệ Giang, An Khanh không chào hỏi Cao Việt trước như thường lệ, cô đẩy vali một mình đi thẳng về phía phòng chờ VIP dành cho chuyến bay đến Bắc Kinh.
"Khanh Khanh, con đi nhầm hướng rồi kìa." Cao Việt gọi với theo, thấy cô vẫn không quay đầu lại, bà liếc nhìn cậu con trai Thời Luật đang trưng ra khuôn mặt lạnh như tiền, mới nhận ra đôi vợ chồng trẻ này đang giận dỗi nhau: "Mau đuổi theo Khanh Khanh đi Thời Luật!"
Ánh mắt Thời Luật lạnh lẽo: "Con chỉ hứa với bố mẹ là cưới cô ấy về nhà, con đã làm được, người thất hứa là mẹ và bố."
Vì đuối lý trước, lại đang ở nơi công cộng như sân bay, vướng bận thân phận nên Cao Việt cũng không tiện nói gì thêm.
Sau khi về đến nhà ở Giang Thành, Cao Việt mới không nén nổi cơn giận mà mắng mỏ đứa con trai này: "Vào thời điểm này nếu con không dỗ dành Khanh Khanh cho tốt, lỡ như con bé ly hôn với con, nhà họ Thời chúng ta sẽ trở thành trò cười cho cả Giang Bắc mất thôi!"
"Năm năm trước đã thành trò cười rồi." Thời Luật không ở lại nhà thêm một giây nào, cầm lấy chìa khóa xe đi thẳng ra ngoài.
"Con đi đâu đấy Thời Luật! Con quay lại đây cho mẹ!"
Mặc cho Cao Việt gào thét, Thời Luật vẫn không hề quay đầu.
Giống như đêm đó ở cổ trấn Nam Khê, khi có được đáp án, anh đã hạ quyết tâm nhất định, dù phía trước có điều gì đang chờ đợi, anh cũng sẽ không kéo An Khanh vào cuộc nữa.
Đó là lý do tại sao đêm đó đối mặt với sự chỉ trích của An Khanh, anh không hề đưa ra bất kỳ lời giải thích nào. 2
An Khanh đến Bắc Kinh có lẽ là để tái hợp với Ôn Chính, hoặc cũng có thể, Ninh Trí Viễn cũng ở Bắc Kinh.
Thời Luật đều không quan tâm, anh chỉ muốn để An Khanh mang theo sự hận thù mà đừng bao giờ quay đầu lại nữa.
Còn về phía Tống Cẩn, anh sẽ dùng cách của mình để bù đắp cho những tổn thương và nợ nần đã gây ra cho cô ấy. 1
An Khanh không biết nhà họ Thời đã loạn thành nồi cháo heo.
Cô sống trong căn hộ ở quận Hải Điện, Bắc Kinh, ngoại trừ Thời Luật ra, cô không nói với bất kỳ ai là mình đang ở Bắc Kinh.
Ngay cả khi Ôn Chính gửi tin nhắn, cô cũng nói mình đang ở Giang Thành, không tiện nghe điện thoại.
Còn Ninh Trí Viễn, cậu ta cũng sắp nghỉ đông để về Giang Thành rồi, chỉ cần cậu ta về, mọi chuyện sẽ bị bại lộ.
Nhục nhã mà cô chịu đựng ở chỗ Thời Luật quả thật quá nhiều, An Khanh không muốn về để làm trò cười nữa. Cô chỉ muốn một mình yên tĩnh ở Bắc Kinh, chờ tình thế hỗn loạn qua đi, rồi mới ly hôn với Thời Luật.
Giận thì giận, nhưng trước đại sự, cô luôn phân biệt rõ ràng. Đặc biệt lần này đến Bắc Kinh, cô cũng nghe được không ít tin đồn nhỏ: phe nhà họ Lục đang vội vàng đưa người nhà ra nước ngoài.
Thế nhưng An Khanh vốn tinh ý lại phát hiện ra một chuyện khó hiểu: Thắng thua vốn dĩ đã định đoạt, nhưng cổ phiếu công ty của Lục Chinh – nhị thiếu gia nhà họ Lục – lại đang được ai đó thu mua ồ ạt, hoàn toàn không có chuyện bị sụp đổ.
Ôn Chính cũng nói với cô: "Chưa đến phút cuối, ai thắng ai thua còn chưa biết được."
Có hôm Ôn Chính thậm chí còn nói một câu: "Có khi việc em gả vào nhà họ Thời lại là lựa chọn đúng đắn nhất đấy."
An Khanh không có thời gian để nghiên cứu kỹ xem mình gả đúng hay gả sai, bởi vì một tuần sau, Thời Luật đã gửi thỏa thuận ly hôn đến cho cô.
Cô còn chưa kịp đọc hết nội dung thì nhận được điện thoại của Cao Việt.
Cao Việt ở đầu dây bên kia khóc nức nở: "Khanh Khanh, Thời Luật bị tai nạn xe rồi."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
