Chương 49: Giấy đăng Ký Kết Hôn

Đêm nay, không chỉ có An Khanh và Thời Luật thao thức. Tại đại viện nhà họ An và nhà cũ nhà họ Thời, An Khang Thăng và Thời Thiều Ấn cũng thức trắng đêm.
Khi biết Thời Luật đã quay về căn hộ ở gần Tòa thị chính, An Khang Thăng định hạ lệnh cho người canh chừng anh, tuyệt đối không để anh đi đăng ký kết hôn với con gái mình vào thời điểm nhạy cảm này.
Nhưng khi tay vừa giơ lên, ông lại nhớ đến ổ khóa mật mã trong thư phòng bị đục tung bằng búa và dao gọt trái cây, vệt máu đỏ khô khốc trên cây búa, trên cả chiếc két sắt...
Nhớ lại cảnh tượng dì Vân miêu tả lúc An Khanh khóc lóc đập két sắt... An Khang Thăng lại nghĩ đến chính mình.
Ông nhớ đến năm xưa ngoài phòng sinh ở bệnh viện, ông đã gào khóc van xin bác sĩ và y tá phải cứu bằng được vợ mình, và cả những uất ức mà con gái đã âm thầm chịu đựng bấy lâu nay để bảo toàn danh tiếng cho người bố này...
"Thôi bỏ đi..." An Khang Thăng phẩy tay, đi lên lầu, "Cứ tùy chúng nó vậy."
...
9 giờ sáng ngày hôm sau, tại Cục Dân chính quận Tây Hồ. An Khanh đợi được Thời Luật đến đúng giờ.
Cô từng tưởng tượng vô số lần về cảnh tượng mình cùng Thời Luật đi đăng ký: khoác lên mình bộ váy thật đẹp, trang điểm thật tinh xảo, cười rạng rỡ như hoa chụp ảnh cùng anh, cùng nhau đọc lời thề nguyện, có hoa tươi và tiếng vỗ tay của gia đình...
Nhưng không ngờ rằng lúc đăng ký thật sự: cô lại để mặt mộc, đôi mắt sưng húp với quầng thâm, cố gắng nặn ra nụ cười hở tám chiếc răng để cùng Thời Luật trong chiếc sơ mi trắng, dưới ống kính máy ảnh, có được tấm ảnh chung thứ hai kể từ khi quen biết ngoài tấm ảnh trong tiệc đính hôn.
Trong ảnh tiệc đính hôn, cô diện lễ phục, ưu nhã và kiêu ngạo như một con công. Còn trong ảnh giấy kết hôn, ánh mắt cô u sầu chẳng khác nào thiếu phụ bị bỏ rơi.
Nhiều năm sau, khi An Khanh đang đi dạy học tình nguyện ở Vân Nam hồi tưởng lại cảnh tượng lần đầu lĩnh giấy kết hôn với Thời Luật, cô mới nhận ra mọi thứ thực chất đều là định mệnh: đã được an bài, không thể trốn, cũng chẳng thể tránh.
Bởi vì dù là tiệc đính hôn hay giấy kết hôn, thần sắc của Thời Luật vẫn như cốc nước lọc: hoàn toàn không có chút dao động cảm xúc nào.
Trái ngược với vẻ bình thản của Thời Luật, người nhà họ Thời đối đãi với An Khanh vô cùng nhiệt tình.
Những dây pháo đỏ dài hàng chục mét, lồng đèn đỏ treo cao, ngay cả Cao Việt – người chủ mẫu của gia đình cũng đi nhuộm lại tóc, chăm sóc da và trang điểm kỹ càng. Bà diện sườn xám, khoác tay Thời Thiều Ấn bảo: "Lão Thời này, tôi nói không sai chứ? Khanh Khanh chính là nữ Bồ Tát của nhà mình! Số vượng phu! Lại còn vượng cả nhà họ Thời chúng ta nữa."
Cũng trong ngày hôm nay, An Khanh lại gặp Thịnh Thư Ý tại nhà họ Thời – cô cháu gái bằng tuổi với Thời Luật. Mẹ của Thịnh Thư Ý là Thời Thu, do Thời Thiều Ấn và người vợ trước Lương Uyển Như sinh ra.
Sau khi ly hôn với vợ trước, Thời Thiều Ấn mới cưới "ánh trăng sáng" Cao Việt vào cửa. Cao Việt sinh con khi tuổi đã cao, 38 tuổi mới sinh Thời Luật, 48 tuổi lại liều mạng sinh thêm cậu con út Thời Thiên. Đó cũng là lý do Thời Thiều Ấn rất cưng chiều Cao Việt.
Cao Việt theo ông từ năm 18 tuổi, nhẫn nhục chịu đựng làm người tình bên ngoài gần 20 năm, cho đến khi chính thất Lương Uyển Như chủ động từ bỏ cuộc hôn nhân chỉ có lợi ích này, ông mới đưa bà vào nhà họ Thời.
Thiên hạ đồn đại Thời Thiều Ấn là kẻ chiếm đoạt tài sản nhà vợ, lợi dụng sự ái mộ của Lương Uyển Như, đa số đều gọi ông là "phượng hoàng nam".
Nhưng thực tế, nguyên nhân hai người kết hôn là: Nhà họ Thời là thế gia trăm năm, gốc rễ ở tỉnh Giang Bắc rất sâu, sản nghiệp trải dài khắp cả nước, nhà họ Lương cần mượn tài lực của nhà họ Thời để củng cố nền móng cho mình.
Ngược lại, nhà họ Thời cũng cần thế lực của nhà họ Lương để đưa gia tộc lên một tầm cao mới. Sự kết hợp của hai nhà là đôi bên cùng có lợi, không có chuyện ai chiếm đoạt của ai, cũng chẳng có chuyện " phượng hoàng nam" nào ở đây cả.
Sở dĩ An Khanh biết rõ như vậy là vì bố cô, An Khang Thăng, đã kể cho cô nghe.
Giờ đây gặp lại Thịnh Thư Ý và Thời Thu, An Khanh bỗng nhiên liên tưởng đến chính mình: Liệu một ngày nào đó trong tương lai, cô cũng sẽ phải ở trong căn nhà cũ trăm năm này, sinh cho Thời Luật một mụn con?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên đã bị cô dập tắt ngay lập tức. Vì ngày đó sẽ không bao giờ đến.
Trong tim Thời Luật chỉ có Tiểu Cẩn của anh, nếu có nhu cầu sinh lý, anh thà tự giải quyết còn hơn chạm vào cô vợ trên danh nghĩa này dù chỉ là một ngón tay. Hơn nữa, Thời Luật đã bị diễn xuất xuất thần của cô đánh lừa, tưởng rằng cô đang ở bên Ninh Trí Viễn.
Nghĩ đến đây, An Khanh mỉm cười khoác tay Thời Luật, tự nhiên gọi Cao Việt một tiếng "Mẹ", gọi Thời Thiều Ấn một tiếng "Bố". Cô còn gọi Thời Thu là "Chị", và nghe Thịnh Thư Ý – cô cháu gái lớn hơn mình một tuổi – gọi một tiếng "Mợ út".
Từ ánh mắt của Thịnh Thư Ý, An Khanh cảm nhận được một loại "tiếc nuối".
Không sai, là tiếc nuối, không phải thương hại.
Tiếc cho người mợ út này lại đi theo cậu út của cô ấy...
Trực giác mạnh mẽ mách bảo An Khanh: Thịnh Thư Ý chắc chắn là người biết rõ nội tình.
Lúc cùng ăn cơm trưa tại nhà họ Thời, Thịnh Thư Ý cởi áo khoác treo lên giá, An Khanh vô tình nhìn thấy chữ "Nhất" (一) thêu ở cổ tay áo cô ấy.
Trong đầu cô lập tức hiện lên chữ "Nhất" khắc trên chiếc máy hát đĩa đen ở tiệm rượu trong rừng thủy sam, cả những mẫu lá khô treo đầy tường, góc dưới bên trái cũng đều có chữ "Nhất". Lại nghĩ đến thái độ và ánh mắt cung kính của quản lý Cao Kiện mỗi khi gặp cô và Thời Luật...
Trực giác nhạy bén mách bảo An Khanh rằng: Người đứng sau tiệm rượu và tiệm trà ấy, chắc chắn có liên quan mật thiết đến cô gái Thịnh Thư Ý này. Nếu không, làm sao quản lý lại có thể chăm sóc khách hàng tận răng từ tấm chăn đến bát canh lê ấm bụng, rồi còn phá lệ cho cô tá túc lại tiệm rượu giữa đêm hôm như thế?
"Khanh Khanh, canh này giúp ấm bụng, con uống canh trước đi." Cao Việt múc một bát canh đậu đỏ táo tàu, nhiệt tình xoay bàn xoay đến trước mặt cô.
"Cảm ơn mẹ." An Khanh định đưa tay ra bưng.
Thời Luật nhanh hơn một bước bưng lấy bát canh: "Cẩn thận nóng."
Đúng là rất nóng, vì canh vừa mới nấu xong. Húp một thìa canh vào bụng, trong lòng An Khanh bỗng trào dâng một cảm giác thỏa mãn lạ kỳ. Thời Luật có lẽ không cho cô được tình yêu cô muốn, nhưng những sự quan tâm và che chở khác cô đều đã nhận được rồi, hà tất phải tham lam thêm nữa?
Thế nên hôm nay, An Khanh đã chủ động đổi cách xưng hô, lần đầu tiên gọi Thời Luật là: "Chồng".
Nguyên câu cô nói là: "Cảm ơn anh nhé, chồng."
Cô gọi thì rất thuận miệng nhưng Thời Luật nghe xong lại thấy nghẹn lòng.
Sau bữa trưa, trên đường đưa An Khanh về đại viện, Thời Luật lạnh lùng lên tiếng cảnh cáo: "Sau này lúc riêng tư đừng gọi tôi là chồng nữa."
"Ồ." An Khanh mỉm cười gật đầu, không nói thêm gì.
Vừa hay, Ninh Trí Viễn gọi điện thoại đến. Để không làm Thời Luật nghi ngờ, An Khanh không hề né tránh mà bắt máy, dùng giọng điệu rất dịu dàng trò chuyện với Ninh Trí Viễn.
"Đúng vậy, đăng ký rồi, anh phải lì xì cho em một phong bao lì xì lớn nhé."
"Một cái không đủ đâu, phải phát mấy cái vào."
"Anh không có ở đây mà, chẳng phải nên phát thêm cho em mấy bao lì xì sao?""
Những lời nói bình thường đó lọt vào tai "người chồng" Thời Luật chẳng khác nào cô đang làm nũng với Ninh Trí Viễn.
Khi cô kết thúc cuộc gọi với Ninh Trí Viễn thì cũng gần đến cổng đại viện, Thời Luật mở lời hỏi: "Có phải tôi cũng nên phát cho em vài bao lì xì lớn không? Để cảm ơn em đã giúp đỡ nhà họ Thời trong lúc gặp hoạn nạn."
"Bố mẹ chẳng phải đã cho rồi sao?" An Khanh vén tay áo lên, khoe hai chiếc vòng ngọc phỉ thúy đắt giá trên cổ tay: "Cũng phải 8 chữ số trở lên đấy, gả cho anh, tôi chẳng thiệt chút nào."
Cô nói tiếp: "Bố mẹ nói rồi, ngày mai sẽ mang sính lễ sang nhà tôi, tuyệt đối không để tôi chịu uất ức."
Thần sắc Thời Luật vẫn lãnh đạm như cũ: "Vậy người chồng này nên tặng em cái gì đây?"
"Để tôi nghĩ xem nào..." An Khanh giả vờ suy nghĩ nghiêm túc, sau đó mới lên tiếng: "Không cần tặng quà cáp gì đâu, sau khi đi Vân Nam chụp xong ảnh cưới, tôi phải sang Canada ở vài ngày, lúc đó anh giúp tôi nói khéo với bố tôi là được."
Sang Canada đồng nghĩa với việc đi tìm Ninh Trí Viễn. Đi tìm cậu ta, nghĩa là sẽ lên giường, sẽ làm tình...
Cảnh tượng đó vừa hiện ra trong đầu, một ngọn lửa vô danh lập tức bùng cháy trong lồng ngực Thời Luật. Lần đầu tiên anh cầm lái mà mất tập trung, mắt thấy chiếc xe sắp lao thẳng vào gốc cây ven đường mà chân anh lại quên bẵng việc đạp phanh.
---------------------------------------------------------------------------------------------
Editor: Ghen tuông mất kiểm soát nhưng cái miệng lúc nào cũng lạnh lùng với An Khanh, giờ thì hay rồi cả hai gặp tai nạn luôn. Chịu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.