Chương 45: Hủy Bỏ Hôn Lễ

Tin nội bộ từ phía Bắc Kinh truyền đến, Lục Chinh – nhị thiếu gia nhà họ Lục, có công ty dính líu đến hành vi hối lộ và rửa tiền, sắp bị đưa vào danh sách truy nã. Lục Chinh đã âm thầm bỏ trốn, trong giới rỉ tai nhau rằng: Anh ta đã được ông cụ Lục Vạn Lâm đưa sang Thụy Sĩ.
Đến con trai ruột cũng không giữ nổi, thời điểm này coi như thắng bại đã phân:Thế lực nhà họ Lục đã tàn.
Nghe nói ở Bắc Kinh, vì chuyện này mà chấn động dữ dội, để tránh bị liên lụy, các gia đình lớn đều lần lượt đưa con cái ra nước ngoài tránh bão.
Bên Giang Thành, từng nhà nhìn thấy người nhà họ Thời như nhìn thấy ôn thần, hận không thể trốn xa, sợ bị dính líu nửa phần.
Cũng chính lúc này, An Khanh bị bố cô ra lệnh cưỡng chế: "Không thể tiếp tục ở bên Thời Luật được nữa."
Không thể, nghĩa là phải hủy bỏ hôn ước, không còn nửa điểm quan hệ với Thời Luật, phải giương mắt nhìn nhà họ Thời biến thành trò cười trong miệng người đời vào một ngày không xa.
Nhẹ thì sụp đổ, nặng thì vào tù mất mạng.
Sống trong đại viện này cũng đã mười mấy năm, cô từng tận mắt chứng kiến không ít người mà cô từng dẻo miệng gọi là chú, là bác, là ông, vì những hành vi phạm pháp mà phải vào cảnh lao lý.
Cũng từng thấy những người vì nhẹ dạ cả tin, bị người khác giăng bẫy, rơi vào kết cục chết oan trong tù.
Cái giới này từ xưa đến nay đã là như vậy: Chìm chìm nổi nổi, thật thật giả giả, là người trong cuộc, bạn vĩnh viễn không biết giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
...
Ngồi trong phòng bao khách sạn Quốc Tân bên Tây Hồ, An Khanh ôm túi chườm trong lòng. Đang kỳ kinh nguyệt, cô vốn thường xuyên bị đau bụng kinh nhưng vẫn nén đau đến đây, vì lòng cô quá loạn, cô cần một nơi yên tĩnh không bị quấy rầy để tĩnh tâm lại.
Điện thoại đặt trên bàn ăn, đã bị cô chuyển sang chế độ im lặng không làm phiền.
Hướng mắt ra cửa sổ sát đất nhìn về phía Tây Hồ và tháp Lôi Phong, cô nhớ lại lần đầu tiên xem mắt với Thời Luật ở đây, rồi đến sau này đạt được thỏa thuận hợp tác, trở thành đồng minh.
Bữa tiệc đính hôn long trọng, Thời Luật ân cần xoa bóp mắt cá chân cho cô.
Khi cô bị họ hàng châm chọc, Thời Luật đã đặt nụ hôn lên trán cô: "Tôi đã nói rồi, em là nữ Bồ Tát của nhà tôi, ở nhà tôi em có thể nghênh ngang mà đi."
Rõ ràng cô là nữ bồ tát, vậy mà tại sao, cô lại phải bất lực trơ mắt nhìn người đàn ông lương thiện ấy trở thành trò cười cho người khác?
Đặc biệt là lúc này, phòng bao bên cạnh vang lên những tiếng cười to đắc chí. Phòng bao cô đang ngồi đơn độc có độ vang lớn, có thể nghe rõ mồn một những lời lẽ dẫm đạp, bỏ đá xuống giếng.
"Nhà họ Thời lần này hết đắc ý nổi rồi chứ? Ha ha, lần này chỗ dựa đổ hoàn toàn rồi, bọn họ ăn khổ tới nơi rồi!"
"Lúc trước liên hôn với nhà họ An vẻ vang lắm mà, vậy mà chưa đầy một năm, nhà họ An đã phải đá phăng bọn họ đi rồi."
"Tôi ngứa mắt cái dáng vẻ kiêu ngạo của thằng con trai nhà đó từ lâu rồi! Trước đây tôi đến tận cửa tặng quà, nó dám ném cả thùng vàng của tôi xuống đất! Mẹ kiếp, còn bày đặt ra vẻ với tôi, mấy lão già như Ngụy Trung Văn còn không dám! Nó là cái thá gì, làm con rể Ủy viên An rồi mà không biết mình là ai nữa!"
"Nhà An Khang Thăng có phải dạng vừa đâu, nhà họ Lục đã tàn, nhà họ Thời với nhà họ Vương đều phải ngã theo thôi, lúc này ông ta đâu có ngu mà đẩy con gái mình vào hố lửa!"
Những lời khó nghe, chói tai vô cùng, nhưng cũng thực tế đến mức khiến người ta buồn nôn.
An Khanh siết chặt nắm đấm, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, lúc này cô vô cùng khinh bỉ chính mình, bởi vì nếu đổi lại là Thời Luật ngồi đây, nghe thấy những người này giễu cợt cô, anh tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ.
Gần như không còn chút do dự nào, cô ôm túi chườm đứng dậy, gõ cửa phòng bao bên cạnh.
Nén cơn đau bụng kinh, cô mỉm cười điềm tĩnh đứng ở cửa, ánh mắt dừng lại ở người đàn ông lớn tuổi ngồi ghế chủ tọa với gương mặt đã tái mét: "Cháu cứ ngỡ là thành phần xã hội nào muốn khoe khoang tiền của mới chạy đến khách sạn Quốc Tân nói nhăng nói cuội, không ngờ bác Trương cũng ở đây ạ?"
Bác Trương: Trương Hướng Tiền.
Trương Hướng Tiền là người vừa mới dọn vào đại viện sống năm nay. Những người còn lại, An Khanh chưa từng thấy qua, cũng không quen biết.
Đám người đó cũng không nhận ra cô, một kẻ trong đó đã uống say liền đập bàn đứng phắt dậy: "Con nhãi ranh nào chui ra thế! Dám nói chuyện với Cục trưởng Trương của chúng ta như vậy!"
Trương Hướng Tiền lập tức đứng bật dậy: "Uống vài hớp rượu vào là không biết mình là ai rồi phải không! Dám đập bàn với con gái nhà Ủy viên An à!"
Những kẻ đó vừa nghe thấy thân phận của cô, từng tên một trong nháy mắt từ hổ hóa thành chuột.
Không đợi An Khanh lên tiếng, mười mấy người đàn ông lớn tuổi hơn cô đồng loạt đứng dậy tự vả vào mặt mình.
Tiếng tát chát chúa vang lên, An Khanh vẫn giữ nụ cười nhạt, không chút biến đổi cảm xúc, cô thậm chí còn dẻo miệng nói một câu: "Bác Trương, sau này hôn lễ của cháu và Thời Luật vẫn tổ chức ở khách sạn Quốc Tân, đến lúc đó bác nhất định phải ghé qua uống thêm vài ly nhé."
"Nhất định, nhất định phải uống." Tay Trương Hướng Tiền đã bắt đầu run rẩy vì hoảng loạn.
Ông ta không thể ngờ được cô con gái yếu đuối của nhà Ủy viên An khi bảo vệ vị hôn phu lại có thể không tiếc việc trở mặt với những bậc tiền bối như bọn họ.
Đặc biệt là trước khi rời đi, cô gái này còn nhẹ nhàng buông một câu: "À, bác Trương, cháu chợt nhớ ra một chuyện, tháng trước báo đưa tin trên đường Đại Trác có chiếc xe thể thao bỗng dưng bốc cháy, cháu thấy biển số xe, hình như là xe của anh Lâm nhà mình, bác nhớ bảo anh Lâm qua Cục giao thông lấy xe nhé, chiếc xe đó đắt lắm, lại còn là phiên bản giới hạn, cứ vứt mãi ở đấy là thế nào ạ?"
Anh Lâm chính là Trương Lâm, con trai lớn của Trương Hướng Tiền.
Trương Lâm cực kỳ mê đua xe, đua trên đường Đại Trác rồi đâm vào trạm xe buýt, lại còn lái xe khi say rượu, để con trai không liên lụy đến mình, người làm bố như Trương Hướng Tiền đã bảo Trương Lâm bỏ xe chạy trốn, hiện người vẫn đang trốn bên Mỹ.
...
Rời khỏi khách sạn Quốc Tân, An Khanh lái xe về phía bờ Tây Hồ, đã hẹn với Thời Luật 9 giờ gặp nhau ở Liễu Oanh Lí.
Trước khi đi, Thời Luật đã chuẩn bị tâm lý, vì An Khang Thăng đã gọi điện cho bố anh, bày tỏ rằng vào thời điểm mấu chốt này, hôn ước của hai nhà buộc phải hủy bỏ.
An Khang Thăng đã thất hứa mà vứt bỏ lời hứa ban đầu, từ chối việc tiếp tục kề vai sát cánh.
Bởi vì cục diện đã định: Nhà họ Lục tất bại, nhà họ Thời tất đổ.
Ở nhà lúc này cũng loạn cả lên, mẹ anh Cao Việt không ngừng chửi An Khang Thăng không phải người, bố anh Thời Thiều Ấn thì nói: "Nếu đổi lại bố là An Khang Thăng, bố nghĩ bố cũng sẽ làm như vậy."
Trong lòng Thời Luật biết rất rõ, bất kể là An Khang Thăng hay bố anh, hay những người khác trong giới này, dưới cơn sóng dữ này đều sẽ đưa ra lựa chọn giống nhau.
Cho nên sau khi gặp An Khanh, để không làm cô khó xử, Thời Luật đã chủ động đề nghị: "Hủy bỏ hôn lễ, giải trừ hôn ước đi."
Bụng dưới co thắt một trận, An Khanh càng đau hơn.
Thấy sắc mặt cô trắng bệch, lưng hơi khom lại, nhận thấy điều bất thường, Thời Luật vội vàng ngồi xuống bên cạnh: "Em không khỏe sao?"
"Đau bụng kinh." Đau đến mức An Khanh không thể thẳng lưng nổi, ôm chặt chiếc túi chườm nóng trong lòng.
Thời Luật lập tức bế cô lên đi ra ngoài.
Nằm trong lòng anh, túm chặt lấy vạt áo khoác của anh, An Khanh – người đang đau đến mức ướt đẫm hàng mi – sẽ vĩnh viễn không quên đêm nay: Thời Luật bế cô vào xe, dùng tốc độ nhanh nhất đưa cô đến bệnh viện Tây Hồ, đăng ký cấp cứu cho cô, ở bên cạnh khi cô truyền thuốc giảm đau, không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán cho cô, rồi dịu dàng thì thầm bên tai: "Một lát nữa sẽ không đau nữa, em ngủ một chút đi." 1

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.