Chương 28

Từ hôm giận dữ với Dạ

Diễm Hương rồi rời đi, Hoàng Phủ Ngạo Thiên cũng bận nhiều việc nên

không đến Phượng cung. Hắn cũng muốn cách xa nàng một chút để hiểu cho

rõ cảm giác của hắn với nàng. Ngày ngày nghe Ảnh Nhất báo cáo về cuộc

sống hưởng thụ chẳng thay đổi của nàng thì hắn càng có thể khẳng định

nàng không hề thích hắn mà hắn thì lại rất thích nàng. Minh chứng là hắn luôn muốn dứt khỏi đống tấu sớ để đi đến Phượng cung nhìn nàng một cái. Nàng luôn hiển hiện trong đầu óc hắn làm hắn không tập trung làm việc

được. Như lúc này, dưới đài là Tuệ phi và Thần phi, hai phi tử vừa được

sắc phong thế vào vị trí của Ngọc phi và Hiền phi ,đang cùng nhau múa vô cùng quyến rũ nhưng trước mắt hắn lại chỉ nhìn thấy vũ điệu dưới tán

hoa đào của Dạ Diễm Hương. Tối nay là dạ tiệc để tẩy trần cho sứ giả của Sơn quốc nên các phi tử của hắn nhân cơ hội, không ai không ra sức biểu diễn tài năng mong được hắn chú ý. Nhưng sự chú ý của hắn lại chỉ đặt

trên vị Hoàng hậu đang ngồi cạnh hắn. Hắn nhận thấy Hoàng hậu còn chăm

chú thưởng thức tài năng của các phi tử hơn hắn rất nhiều. Ánh mắt của

nàng không hề giấu giếm sự khen ngợi. Nàng chẳng ghen tỵ với họ một chút nào. Điều này cũng chứng tỏ nàng chẳng có chút tâm tư nào với hắn cả.

Bỗng cảm thấy buồn, Hoàng Phủ Ngạo Thiên nâng một ly rượu nên rồi uống

cạn. Lan phi vừa kết thúc bài cầm thể hiện tuyệt kỹ của mình trong tiếng hoan hô vang dội của mọi người, sứ giả của Sơn quốc liền đứng ra -“Khởi bẩm Thánh thượng, thật vinh hạnh cho sứ giả Sơn quốc chúng thần nhận

được sự tiếp đón nồng hậu của quý quốc. Hậu cung của Bệ hạ quả là vườn

hoa đầy hương, sắc vượt xa Sơn quốc chúng thần. Nhưng vừa rồi mới chỉ

thấy tứ phi ra mặt, không biết Hoàng hậu nương nương có nể mặt chúng

thần thể hiện chút tài năng. Thiết nghĩ người đứng đầu hậu cung tuyệt

đối không thế kém hơn. Chúng thần rất mong đợi!”

Tên sứ thần này

cũng thật to gan. Hoàng Phủ Ngạo Thiên thật muốn một kiếm g**t ch*t tên

sứ thần này. Hắn thế nhưng lại muốn Hoàng hậu của hắn biểu diễn cho hắn

xem. Là muốn nàng múa cho hắn xem sao? Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Dạ

Diễm Hương đang cầm ly trà thưởng thức vũ nhạc thì nghe sứ giả Sơn quốc

nói thế cũng giật mình. Tên này đã móc ngoặc với vị phi tử nào rồi mà

lại muốn dồn nàng vào chân tường thế này. Ai trong hoàng cung cũng nói

nàng chẳng có tài năng gì nhưng vị sứ thần này lại phủ đầu nói tài năng

của nàng tuyệt đối không kém tứ phi. Nếu nàng ra biểu diễn mà không bằng tứ phi thì không phải là mất mặt lắm sao? Nàng không ra biểu diễn thì

lại là không thể nể mặt sứ thần, làm mất mặt Hoàng thượng. Nhưng thể

diện của vị Hoàng đế này không nằm trong phạm vi nàng quan tâm nên nàng

định lên tiếng từ chối thì thấy Hoàng Phủ Phong chạy lại phía nàng, kéo

ống áo nàng rồi nói -“Mẫu hậu, Phong nhi muốn nghe mẫu hậu đàn!”

Hoàng Phủ Ngạo Thiên cũng đang định mắng tên sứ thần thì nghe tiếng Hoàng Phủ Phong nói liền quay sang nhìn Dạ Diễm Hương. Hắn thấy nàng xoa đầu

Hoàng Phủ Phong rồi nói -“Được, mẫu hậu đàn cho Phong nhi nghe!”

Tiểu Lan và Tiểu Trúc đứng bên cạnh nàng giật mình kinh ngạc. Thế nhưng tiểu thư lại đồng ý đàn. Tiểu thư cũng quá cưng chiều đại hoàng tử đi. Thật

ra nói Dạ Diễm Hương vì chiều ý Hoàng Phủ Phong cũng chỉ đúng một phần.

Nàng muốn biểu diễn cầm nghệ lúc này là muốn lập một chút uy cho Phong

nhi dựa vào. Mấy hôm nay Phong nhi đến Quốc tử giám học đã bị một vài

đứa bé cho rằng bé được một vị Hoàng hậu không tài không thế nhận nuôi

mà khi dễ bé. Nàng cũng hiểu Phong nhi muốn nàng đàn lúc này là không

muốn nàng bị chê cười. Đã vậy thì nàng đàn thôi.

Hoàng Phủ Ngạo

Thiên càng kinh ngạc hơn khi nàng đồng ý đàn. Nàng biết đàn sao? Trước

giờ hắn chỉ thấy nàng nghe Tiểu Lan và Tiểu Trúc đàn thôi chứ chưa bao

giờ thấy nàng động đến cầm. Nàng là muốn chiều ý nhi tử nên định đàn bừa sao? Hắn định lên tiếng cản nàng lại thì đã thấy nàng tiến vào giữa

đài. Cây cầm Lan phi vừa đàn vẫn còn đề đó. Nàng ngồi vào vị trí, nhìn

về phía hắn nở một nụ cười ngọt ngào rồi cất tiếng -“Vậy ta đành bêu xấu!”

Dứt lời Dạ Diễm Hương liền bắt đầu đàn. Tiếng đàn vừa cất lên đã làm tất cả mọi người xao xuyến. Cả không gian vừa rồi còn ồn ào liền lặng ngắt chỉ còn lại tiếng đàn của nàng réo rắt. Không biết gió từ đâu nổi lên mang

theo từng đợt, từng đợt cánh hoa đào rải xuống thân Dạ Diễm Hương như

múa phụ họa cho tiếng đàn của nàng, làm khung cảnh nơi nàng ngồi đánh

đàn thật diễm lệ, thật mộng mơ. Rồi nàng cất tiếng hát hòa cùng với

tiếng đàn “Kiếp trước chàng là một nhánh hoa đào

Giấu ta trong cả trời thương nhớ

Hồng trần mênh mang, ta nào thấu tỏ

Ánh mắt yêu thương chàng đã gửi trao

Kiếp sau nguyện là một cánh hoa đào

Để được úa tàn trong tay chàng

Nghe tiếng chàng thở than nơi trần thế

Hoa dẫu có úa tàn cũng chỉ thương nhớ nét mặt chàng

Kiếp trước chàng là một đóa hoa đào

Giữa hồng trần, lặng lẽ khai hoa

Nhớ chàng, ta gửi tình vào hoa đó

Dưới trăng tàn, mặc nhung nhớ nhạt phai

Kiếp sau ta lại là một nhành đào

Viết duyên tình đôi mình giữa những cánh hoa

Người thương hoa không hiểu ý hoa

Mối tình này thật lắm gian nan

Lấy ba kiếp tình, đổi một kiếp cùng chàng nên duyên

Chỉ mong kiếp này đôi ta có thể gặp gỡ

Lấy ba kiếp tình, đổi một kiếp cùng chàng nên duyên

Chẳng ước chi kiếp sau mới tương phùng

Lấy ba kiếp tình, đổi một kiếp cùng chàng nên duyên

Bởi kiếm tìm quá lâu, duyên phận sao ngắn

Lấy ba kiếp tình, đổi một kiếp cùng chàng lên duyên

Để đôi ta chẳng còn lỡ những tháng ngày bên nhau.”

(Tam sinh duyên _ )

Dạ Diễm Hương kết thúc nhưng không có một tiếng vỗ tay nào. Tất cả vẫn còn ngẩn ngơ chìm trong tiếng hát trong sáng và ngọt ngào của nàng. Nàng

dừng đàn nhưng tiếng đàn vẫn như còn vướng vất vang vọng khắp không

gian.Tình cảm của bài hát được nàng truyền tải qua tiếng cầm, giọng ca

đã đong đầy trong tim mọi người trong lúc nàng hát nàng đàn nay nàng đã

dừng hát dừng đàn nhưng tình cảm đó vẫn không vơi như kìm giữ tâm hồn

người ta, không cho người ta thức tỉnh. Khi mọi người hoàn hồn thì Dạ

Diễm Hương đã không còn ngồi ở đài biểu diễn nữa. Mọi người ngơ ngác tìm bóng dáng nàng thì thấy nàng đã trở về vị trí của mình, một tay ôm

Hoàng Phủ Phong một tay rót trà.

Hoàng Phủ Phong ngồi trong lòng Dạ Diễm Hương vô cùng hân hoan. Bé biết là mẫu hậu đàn rất giỏi mà.

Tiểu Trúc tỷ và Tiểu Lan tỷ đã nói mẫu hậu còn đàn hay hơn cả hai tỷ ấy. Mà hai tỷ ấy còn đàn giỏi hơn cả Lan phi nữa. Xem lần này có ai còn dám coi thường mẫu hậu của bé nữa không?

Hoàng Phủ Ngạo Thiên cũng

ngẩn ngơ chưa thoát hoàn toàn khỏi tiếng đàn tiếng ca của Dạ Diễm Hương

mà nhìn nàng thản thiên uống trà. Tiếng cầm của nàng vượt xa những gì

hắn có thể tưởng tượng ra. Nếu nói tiếng cầm của Lan phi trước đó rất

hay nhưng cũng chỉ hay bởi kỹ thuật thượng đẳng thì từ hay không đủ để

diễn tả tiếng cầm của Dạ Diễm Hương. Tiếng cầm của nàng không chỉ có kỹ

thuật thượng thừa mà vô cùng có hồn. Bằng chứng là nàng uống cũng được

nửa tách trà rồi nhưng những khán giả của nàng vẫn như còn đang đang

chìm đắm trong mối thâm tình “Lấy ba kiếp tình, đổi một kiếp cùng chàng

nên duyên”. Hoàng Phủ Ngạo Thiên uống cạn ly rượu cầm trong tay như cố

dìm xuống nỗi buồn bực, sự ghen tỵ trong lòng. Nàng những lời này dành

cho ai mà có thể sâu lắng, nặng tình như vậy? Trong lòng nàng vốn đã có

bóng dáng nàng yêu tha thiết như vậy nên mới không để ý đến hắn sao?

Người nào lại có thể được nàng “Lấy ba kiếp tình, đổi một kiếp cùng

chàng nên duyên”?

Sứ giả Sơn quốc hồi phục tinh thần liền quỳ xuống nói vang lên cắt ngang suy nghĩ của Hoàng Phủ Ngạo Thiên -“Cầm kỹ cùng giọng hát của Hoàng hậu nương nương quả là thiên hạ vô song.

Thần vô cùng vinh hạnh được đến đây và thưởng thức ca khúc này. Thần

cũng vô cùng ngưỡng mộ tình cảm của Đế - Hậu Phong quốc. Thần xin Hoàng

hậu nương nương cho phép thần mang ca khúc này về Sơn quốc. Không biết ý Hoàng hậu thế nào?”

Mọi người cũng lấy lại ý thức sau những lời của sứ giả Sơn quốc. Mọi người liền xì xào

-“ Ra đây là bài hát Hoàng hậu tặng cho Hoàng thượng.”

-“ Cũng đúng thôi vì trước khi đàn Hoàng hậu đã hướng Hoàng thượng cười vô cùng ngọt ngào mà.”

-“ Hoàng hậu với Hoàng thượng thâm tình như vậy sao””

-“Thật đáng ngưỡng mộ!”

-“....”

Hoàng Phủ Ngạo Thiên cố gượng cười nói -“Trẫm mệt rồi, mời sứ thần cứ tiếp tục, trẫm về nghỉ ngơi trước.”

Hắn vừa bước đi vừa buồn bực. Bài hát đó là dành cho hắn ư? Hắn mong sao

đúng là như thế nhưng hắn biết nụ cười trước khi nàng đàn là dành cho

Hoàng Phủ Phong đang đứng cạnh hắn chứ không phải cho hắn. Vậy bài hát

đó nàng vì ai mà hát? Sự ghen tỵ, buồn bã, phẫn nộ như thủy triều dâng

lên trong lòng hắn, xé nát tim hắn, lấp đầy tâm trí Hoàng Phủ Ngạo

Thiên. Hắn chạy vội đi như thể ở lại đó một giây phút nữa hắn sẽ không

nhịn được mà bóp cổ nàng tra hỏi xem tên khốn trong tim nàng là ai.

Lan phi, Thần phi, Tuệ phi nhìn Hoàng thượng cứ như vậy mà rời đi không

thèm nhìn các nàng một cái nào mà vô cùng thất vọng. Lại nhìn Dạ Diễm

Hương đang cùng sứ giả chép nhạc phổ mà vô cùng căm tức. Vốn nghĩ nàng

ta chỉ là nữ nhân giang hồ không giáo dưỡng nên muốn mượn sứ giả Sơn

quốc làm nàng ta bẽ mặt rồi các vị đại thần sẽ nhân cớ đó mà dâng tấu

đòi phế hậu. Ai biết cầm kỹ cùng giọng ca của nàng ta lại tốt đến làm

người ta mê mẩn đến vậy. Lần này đúng là “không bắt được chuột lại mất

nắm gạo”!Vẫn là phải đợi cơ hội khác để hạ nàng ta.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.