Chương31

Chỉ nghe thấy “bịch bịch” hai tiếng, tiếp đó là hai

tiếng kêu bi thảm, Vũ Phi mở chừng mắt, một nam tử mặc đồ trắng anh tuấn nho

nhã đứng trước mặt cô, vùng trán giữa hai lông mày lộ ra khí chất cao quý.

“Đa tạ công tử tương cứu.”

“Công tử không cần đa lễ, đây là việc ta nên làm mà.”

Quay người lại nhìn ba người nhếch nhác phía sau, hừ một tiếng: “Còn không mau

cút xéo.”

Ba người vội vàng bò dậy chạy đi. Quần chúng vỗ tay ầm

ầm.

“Hai vị công tử, đa tạ ân cứu giúp của hai vị, hai vị

đã giúp thì giúp cho chót, hãy thu nhận tiêu nữ đi, tiểu nữ đã không có nhà để

về rồi, ở lại đây sẽ lại bị bọn họ bắt đi.” Tiểu cô nương quỳ xuống cầu xin.

“Vậy thì cô đi theo ta.” Vũ Phi đỡ nữ nhi đang quỳ

dưới đất dậy.

“Đến nhà ta rồi, công tử nếu không chê xin mời vào nhà

uống trà.”

Đình viện này quả nhiên độc đáo u nhã, có thể thấy vị

chủ nhân của nó rất biết cách thưởng thức.

“Ta họ Dạ, tên Hàn, xin hỏi tôn tính công tử?”

“Ta họ Tô, tên Nam.”

Hai người nói chuyện cởi mở, như là bạn bè quen nhau

nhiều năm rồi. Hàn huyên đến tận đêm khuya mới đứng dậy cáo biệt rời đi.

Nghênh Xuân Lầu hôm nay vô cùng náo nhiệt, vì mấy hôm

trước đã tuyên truyền tối nay có hoa khôi của Nghênh Xuân Lầu lên đài biểu

diễn, Nghênh Xuân Lầu này từ lúc khai trương đến nay, sân khấu chưa lúc nào

lạnh, tiết mục cũng có ý tưởng độc đáo, khác người, tin rằng tối nay càng đem

đến cho mọi người nhạc nhiên lớn.

“Công tử, mau đến Nghênh Xuân Lầu, muộn là không có cơ

hội xem đâu, đây là lần đầu tiên hoa khôi Nghênh Xuân Lầu biểu diễn a” Một cậu

bé phát truyền đơn đến tận tay cho hai vị công tử phong thái bất phàm.

Vào trong Nghênh Xuân Lầu, không khí quả nhiên khác

biệt, u nhã mà không mất đi khí phách. Người phụ vụ vội vàng tìm chỗ mời hai vị

công tử ngồi xuống, tiếp đại vô cùng chu đáo, nhiệt tình.

“Các vị khách quý, xin cảm ơn các vị lâu nay đã quan

tâm và yêu mến Nghênh Xuân Lầu, để cảm ơn các vị, tân hoa khôi sẽ hát tặng các

vị một bài hát.”

Dưới sân khấu tiếng vỗ tay ầm ầm, tấm màn phông nhẹ

nhàng từ từ kéo lên, thấy một nữ tử đeo mạng che mặt ngồi bên đàn, hình ảnh muôn

vẻ của Anna, lông mày và đôi mắt hài hòa cũng đủ chứng minh cô là nữ tử tuyệt

sắc.

Nhẹ nhàng gảy dây đàn, cất cao tiếng hát Yêu

đến mức tim tan nát, cũng không trách ai, chỉ bởi tương ngộ quá tuyệt vời,

Cho

dù nước mắt cạn khô, tổn thương đến mức tim thành tro cũng mặc.

Em

phá kén thành bướm, vốn bay cùng anh, sợ nhất là anh đi sẽ không trở lại nữa,

Chu

dù đã từng yêu em, đã từng cho em, đã từng nhớ em chính là niềm an ủi.

Em

bay về phía anh, mưa dịu dàng rơi,

Muốn

anh ôm em siết chặt trong lòng, dù cho trên đường đi phải trải qua đau khổ và

nước mắt,

Em

vẫn đuổi theo anh, gió dịu dàng thổi,

Em

bay về phía anh, bao xa cũng không mệt,

Chỉ

cần anh không trách, em cũng sẽ không hối hận,

Tình

yêu đẹp như vậy, con tim em say đắm, cảm giác được yêu.

Vừa cất tiếng, cả Nghênh Xuân Lầu liền không có một

tiếng động, dường như không khí giây phút này cũng ngưng tự lại. Tiếng hát êm

ái động lòng người, bài hát du dương, khiến mọi người liên tưởng đến hồng nhan

tri kỉ cũ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.