Chương30

Ngày hôm sau kiểm kê lại: đưa cho các cô nương tiền

boa và tiền thưởng cho Tôn ma ma, thì thu được ba ngàn hai trăm lạng.

“Công tử, các cô nương đều muốn đích thân cảm tạ

ngài.” Nói xong thấy các cô nương của Nghênh Xuân Lầu đều quỳ xuống, “Đa tạ đại

ân của công tử, không những trả lại khế ước bán thân cho bọn tiểu nữ, còn để

cho bọn tiểu nữ kiếm được tiền, bọn tiểu nữ cả đời này làm thân trâu ngựa để

báo đáp ân tình của công tử.” Nói rồi đều khóc dần lên.

“Các chị em, đứng lên cả đi, sau này có tiền thì sống

cho tốt, cơm thanh xuân không ăn được cả đời, nếu như có một ngày muốn ra đi,

thì đi xa một chút, tìm một nơi có thể dừng chân, cũng có tiền sinh sống.” Các

cô gái đều đồng tình, đa số đều là con gái nhà nghèo, tiếc rằng bị bán vào đây,

bị người ta chà đạp.

Nghe Tô công tử nói như vậy, lại càng cảm kích khóc

không thành tiếng.

Một tháng gần đây, Nghênh Xuân Lầu từ một tăng lên

mười, từ mười tăng thành trăm, chỉ cần những người đã từng qua kỹ viện thì

không ai là không biết Nghênh Xuân Lầu. Không những rượu có mùi vị đặc biệt,

ngay cả phong cách của các cô nương cũng có hương vị đặc biệt a. Nhìn thấy thì

khỏi phải nói, quả là làm cho người ta lưu luyến a.

Vào một ngày thời tiết quang đãng, Vũ Phi quyết định

đi dạo phố, mặc theo phong cách nam nhân, một mình đi về phía phiên chợ.

“Cầu xin ngài, thiếu gia, xin ngài tha cho tiểu dân,

tiểu dân sẽ trả tiền, cầu xin ngài” Tiếng cầu xin van nài vang lên, lọt vào tai

Vũ Phi, liền đi về phía phát ra âm thanh, trước mặt có một đám người bao quanh.

Chen vào đám người, thấy một tiểu cô nương mười sáu

mười bảy tuổi bị hai người đàn ông cường tráng túm lấy lôi đi về phía trước,

phía trước có một vị công tử trẻ chung xấu xí th* t*c bước tới, nhìn là biết

không phải người tốt, mặc cho tiểu cô nương cầu xin, cũng không thèm để ý.

“Đợi một chút, giữa ban ngày ban mặt, ba người đàn ông

ức h**p một tiểu cô nương, không sợ người khác chê cười sao?”

“Chuyện của bản công tử ngươi quản ít đi, nợ tiền

không trả, thiên kinh địa nghĩa.”

“Cô ta nợ ngươi bao nhiêu tiền, ta trả thay cô ấy cho

ngươi.”

“Năm trăm lạng, ngươi trả nổi không?”

“Không phải, thiếu gia, rõ ràng tôi chỉ vay một trăm

lạng thôi a.” Tiểu cô nương vội vàng hét lên.

“Đây là năm trăm lạng, thả vị cô nương này ra.” Nói

rồi lấy ra một tờ ngân phiếu.

“Ô, không nhìn ra a, chỉ là một tên công tử bột lắm

tiền, dám quản chuyện của ta, nhà ngươi sống không thoải mái rồi.” Nói rồi bắt

đầu động thủ.

Vũ Phi nhìn đối phương động thủ, một chân đá tới,

khiến hắn ngã nhào xuống đất. Vị đại hán cường tráng phía sau lập tức xông đến,

Vũ Phi chỉ biết một chút võ để phòng thân, đối phó với hai người có võ công

thực sự chắc chắn không phải là đối thủ. Nhìn thấy một chưởng tiến đến, Vũ Phi

theo bản năng nhắm chặt mắt lại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.