Chương21

Sau chuyến đi dài, cuối cùng cũng về đến hoàng cung,

cho dù Thạnh Hạo có van xin lấy lòng như thế nào, cũng không thèm để ý đến

chàng, lúc nào cũng bận rộn chuẩn bị đại lễ cho thái hậu.

“Tập lại một lần nữa!” nghe thấy lệnh của Vũ Phi, tứ

nam tứ nữ tiếp tục nhảy theo nhạc.

Cuối cùng đại công cáo cũng thành rồi! Công sức mấy

ngày nay cuối cùng cũng không bị mất trắng.

Chính điện – Xích Nhật cung, lễ mừng thọ thái hậu

Sau khi văn võ bách quan hành lễ xong, cuối cùng cũng

đến tiết mục mọi người chờ đợi: Ca múa mừng thọ.

Các phi tần khác hầu hết đều biểu diễn múa lụa, múa

phi thiên, văn võ bách quan xem múa mê mẩn. Vạn Yên Nhiên nhìn khinh bỉ, tỉa

tót tỉ mẩn, lát nữa sẽ cho các ngươi thấy thế nào gọi là “múa”.

“Thần thiếp Yên Nhiên, cung chúc mừng thọ thái hậu, mãi

mãi xinh đẹp, sức khỏe dồi dào! Đặc biệt múa một điệu để mừng thọ thái hậu!”

Nói rồi liếc mắt tán tỉnh hoàng thượng.

Nhạc khúc cất lên, Yên Nhiên cũng múa theo nhịp tiết

tấu, quả nhiên là quyến rũ hấp dẫn, làm tâm thần người ta khó tả. Nhìn xung

quanh, thấy ánh mắt bị mê hoặc của mọi người, Vạn Yên Nhiên cười đắc ý, động

tác thu mình hoàn mỹ, kết thúc màn biểu diễn.

“Yến Nhiên múa quả là rất đẹp, hễ xem là biết kinh

nghiệm rất thâm hậu, người đâu, thưởng năm trăm lạng vàng.” Thái hậu vui vẻ

nói.

“Da tạ thái hậu ban thưởng.” Vạn Yên Nhiên hài lòng

lui xuống. Màn biểu diễn cuối cùng là của Tiêu Vũ Phi, hừ, ta rất muốn xem hôm

nay ngươi diễn trò gì để chúc thọ thái hậu. Lập tức khiêu khích nhìn sang phía

Vũ Phi.

Cảm thấy từ xa có ánh mắt không thân thiện, Vũ Phi

cũng không thèm bận tâm, nụ cười vẫn luôn luôn hiện trên mặt.

“Thần thiếp Vũ Phi chúc mẫu hậu: niên niên hữu kim

nhật, tuế tuế hữ kim triều (mỗi năm đều có ngày này, mỗi tuổi đều có tiệc như thế

này). Nói rồi “bốp bốp” vỗ tay hai cái.

Chỉ thấy hai cung nữ đẩy một chiếc xe gỗ vào, xung

quanh chiếc xe được trang trí bằng hoa hồng đỏ, lam khác nhau, ở giữa chiếc xe

bày một thứ hình tròn tầng tầng giống như tháp, bên trên chèn thêm các loại nến

đủ màu sắc, kèm theo bài hát “Happy birthday” từ từ đến trước chỗ ngồi của thái

hậu.

“Mẫu hậu, đây là phong tục của quê hương con, sinh

nhật thì đều phải ước, thổi nến, cắt bánh ga tô. Như vậy ước nguyện sẽ trở

thành hiện thực.”

Nhìn chiếc xe hoa ngũ sắc trông rất vui mắt, nhìn

chiếc bánh ga tô từ trước đến nay chưa từng thấy qua, nghe tiết tấu đặc biệt

của bài hát, mọi người vừa kinh ngạc khâm phục, vừa ngưỡng mộ. vui nhất tất

nhiên là thái hậu và hoàng thượng rồi, Vũ Phi này a, còn hơn cả quỷ.

Ăn bánh ga tô, quần thần lần lượt lộ thần sắc kinh

ngạc, từ trước đến nay chưa từng ăn qua món điểm tâm vừa thơm ngọt vừa mềm vừa

vào cho vào miệng lập tức tan ra như thế, có cơ hội nhất định thỉnh giáo hoàng

hậu nương nương bí quyết cánh làm mới được.

“Hoàng hậu nương nương, lễ vật của người không chỉ có

món điểm tâm này chứ?” Yên Nhiên cố ý nói.

“Đương nhiên rồi, để chúc thọ thái hậu, đương nhiên

phải chuẩn bị tốt mới phải, không những phải long trọng, mà nhất định phải mới,

phải lạ, phải đặc biệt nhất.” Nói rồi lại “bốp bốp” vỗ tay hai cái.

Chỉ thấy bốn cung nữ kéo theo một tấm màn trướng, đi

đến vị trí trung tâm thì dừng lại, cũng không biết trong tấm màn trướng có thứ

cổ quái gì, tất cả mọi người đều nhìn tấm màn trướng vẻ chờ đợi.

Bỗng nhiên, Phong Nhẫn dùng khinh công từ trong màn

trướng bay ra, đồng thời mở màn trướng ra.

Chỉ thấy trong màn trướng có bốn nam bốn nữ, đeo mặt

nạ lông vũ, nam nữ tương ứng xếp thành bốn nhóm, đứng theo hình chữ nhất.

Lại nhìn đến trang phục của bọn họ, nam mặc áo đuôi

tôm màu tím đậm, bên trong mặc áo sơ mi màu trắng . Nữ đều mặc váy cổ thấp ngắn

đến đầu gối, trên thân váy đều gắn đầy ngọc và trân châu, phản chiếu ánh sáng.

Tóc của nữ búi cao, kẹp bằng cặp đơn giản, bên trên gắn lông vũ nhiều màu. Nữ

quay người lại eo sắp rớt xuống thì được tay của nam đỡ lấy. Tạo hình kì quặc

thu hút tất cả con mắt và hơi thở của mọi người.

“Music” Vũ Phi lên tiếng hạ chỉ.

Lập tức khúc Waltz vang lên, bốn đôi nhảy cũng nhảy

theo tiết tấu, động tác trơn chu mềm mại, giống như ánh sáng chói chiếu lên

người, giống như ráng mây rực rỡ. Các đôi không ngừng xoay vòng, váy múa không

ngừng đu đưa. Trong cái hoang dã kèm theo sự cao quý, trong cái thoải mái kèm

theo sự trang trọng.

Những người có mặt, có người thì trố mắt ra nhìn, có

người thì nhìn đến nỗi mắt phát sáng, người ngồi trên ghế cũng bất giác đung

đưa theo giai điệu, thái hậu và hoàng thượng mắt không rời khỏi kiệt tác của Vũ

Phi, ngay cả Vạn Yên Nhiên cũng nhìn đến nỗi ngây người.

Sau điệu Waltz, mọi người vẫn đắm chìm trong cảm giác

lâng lâng, một lúc lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.