Chương20

Ngự thư phòng – cung Xích Nhật

“Hoàng thượng, thần thiếp biết hoàng hậu thanh tu,

không có thời gian chăm sóc hoàng thượng, thần thiếp tự tay hầm canh sâm nhung,

hoàng thượng uống đi cho nóng!” Thạnh Hạo thấy thành ý của Yên Nhiên, không thể

từ chối, liền cầm lấy bát canh uống cạn.

Yên Nhiên thấy hoàng thượng uống canh, trong lòng vô

cùng đắc ý.

Một lúc sau, Thạnh Hạo cảm thấy hơi buồn ngủ, “Yên

Nhiên, trẫm muốn đi nghỉ, nàng cũng về nghỉ sớm đi.”

Hoàng thượng, đêm nay để thần thiếp hầu hạ Người nhé.

Thạnh Hạo vừa định từ chối, thì thấy Vũ Phi đứng trước

mặt, mỉm cười nói với chàng rằng nàng hầu hạ chàng đi nghỉ. Mừng rỡ ôm chặt Vũ

Phi trước mặt, hỏi: “Phi Nhi sao nàng về nhanh thế.” “Thần thiếp nhớ hoàng

thượng, cho nên về sớm một chút.” Nói rồi dìu hoàng thượng đến Lưu Vân cung.

Thạnh Hạo thô bạo kéo quần áo Yên Nhiên, động tác mạnh

mẽ khiến nàng rn r hết lần này đến khác, thở hổn hển, h*m m**n kìm nén mấy

tháng trời cuối cùng cũng có thể giải phóng, phng đng hét: “Hoàng thượng,

mạnh thêm chút nữa, thần thiếp nhớ hoàng thượng chết đi được.” “Phi Nhi, mới

mấy ngày không gặp, sao nàng lại biến thành phng đng như thế, nhưng ta vẫn

thích dáng vẻ xấu hổ của nàng.”

Nghe thấy hai chứ Phi Nhi, lửa dc vng của Yên Nhiên

tan đi một nửa, Tiêu Vũ Phi, ta và ngươi không thể hòa hợp được, không ngờ Vạn

Yên Nhiên ta lại phải dựa vào Vong Ưu Tán để mê hoặc hoàng thượng, đây chẳng

khác gì quà ngươi ban cho. Ta tự hỏi không biết nếu ngươi chết rồi, ta thề rằng

nếu không đạt được mục đích quyết không buông tay.

Sáng sớm hôm sau, Thạnh Hạo tỉnh lại, nhìn Yến Nhiên

nằm bên cạnh, ngạc nhiên sao mình lại đến Lưu Vân cung, về chuyện tối hôm qua,

chỉ nhớ được một ít tình tiết: Yên Nhiên đến đưa canh, bản mình buồn ngủ, kích

thích điên cuồng… những cái khác thì chẳng có ấn tượng gì nữa.

Lúc này Yên Nhiên cũng tỉnh dậy, ánh mắt chan chứa

tình cảm nhìn hoàng thượng “Hoàng thượng, đêm qua Người đối với thần thiếp

chẳng dịu dàng chút nào cả, muốn thần thiếp mấy lần, bây giờ phần dưới của thần

thiếp đau chết đi được.”

Nghe thấy lời Yến Nhiên, Thạnh Hạo bỗng nhiên cảm thấy

có lỗi với Phi Nhi, bản thân đã thề rồi, sao mới có mấy ngày mà đã không giữ

được, trong lòng cũng tự trách mình.

“Người đâu, thay đồ cho trẫm.” Không thèm nhìn Yến

Nhiên lấy một cái, vội vàng rời đi.

Yến Nhiên thấy hoàng thượng không thèm nhìn mình lấy

một cái liền quay người rời đi, cơn giận dữ trong lòng cháy bưng bừng lại càng

sôi lên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.