Chương8: Phiền phức (1)

Tại

lớp 12a3 -Trời

ơi có ai tin nổi không chị Gia Hân đi học sớm kìa_Hương Mai ngạc nhiên nhìn Gia

Hân đang lũi thũi đi vào lớp tâm trạng không mấy vui vẻ.

-Tối

qua tao gặp ác mộng nên mới dậy sớm bây giờ đang rất mệt mỏi_Gia Hân 2 mắt lừ

đừ nhìn Hương Mai

-Oh

trời tội nghiệp con bạn tôi_Hương Mai vỗ vai Gia Hân mấy cái rồi về chỗ đặt cặp

xuống bàn.

Gia

Hân cũng vào chỗ định đặt cặp xuống bàn thì mặt cô sửng sốt -Cái

quái gì đây_Gia Hân nhìn chiếc bàn học của cô toàn là giao lam, mắt mèo trên

còn ghi mấy dòng chữ : Mày là đồ xấu xa; Gia Hân mày không biết xấu hổ sao?; Đồ

không biết điều, Không biết thân phận;...

Đám

con gái trong lớp nhìn nhau cười khúc khích.

-Trời

hết trò rồi sao_Hương Mai quay xuống nhìn bàn Gia Hân đầy tức giận

-Không

sao chỉ là mấy trò mèo của con nít tao không để tâm đâu_Gia Hân nói rồi thu dọn

mấy thứ ghê tởm ấy. Nếu cô khóc hoặc ngồi bàn khác thì sẽ càng làm bọn con gái

thích thú mà chọc cô nhiều hơn thôi.

Gia

Hân còn lót giấy trên bàn ghế ngồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra khiến bọn

con gái tức điên người

-Sao

cậu lại lót giấy trên bàn ghế vậy_Minh Huy ngạc nhiên nhìn Gia Hân giờ mới đến

nên không biết chuyện gì xảy ra.

-Không

liên quan gì đến cậu, tránh ra!_Gia Hân nói rồi đẩy người người Minh Huy ra,

lạnh lùng bước lên phía bàn trên đưa vở cho Hương Mai.

-Sao

cậu lại lạnh lùng với tớ như vậy?_Minh Huy cầm tay Gia Hân lên ánh mắt hiện rõ

sự lo lắng

-Gia

Hân vẫn còn mệt tinh thần cũng chưa ổn định cậu đừng làm phiền nhỏ nữa có được

không_Hương Mai lên tiếng

-Ukm...Tớ

xin lỗi_Minh Huy bỏ tay Gia Hân ra về chỗ trong lòng không vui:"Phiền

sao?"

-Reng...Reng_Tiếng

chuông báo hiệu vào học. Cô chủ nhiệm bước vào lớp -Các

em trật tự nào! Trường ta có tổ chức một buổi leo núi vào ngày mai những em nào

có bệnh về hô hấp hoặc tình trạng sức khỏe không tốt thì nên ở nhà._Tiếng cô

giáo vừa dứt thì lập tức cả lớp đều vui mừng hưởng ứng. Được đi chơi sau những

ngày học mệt mỏi thì còn gì bằng.

-Đi

leo núi à cũng vui á. Mày đi được không?_Hương Mai quay xuống nghiêng đầu nhìn

Gia Hân

-Được

mà_Gia Hân mỉm cười, cô không muốn làm Hương Mai mất vui.

Các

tiết học trôi qua nhanh chóng rồi cũng đến giờ ra chơi:"Reng...Reng"

Theo

lời của Thiên Long thì bây giờ Gia Hân phải lên phòng hội trưởng để cho anh

"sai vặt".

Gia

Hân mau chóng sắp xếp sách vở định đi thì -Chắc

cậu đói rồi tớ có mua bánh su kem cho cậu nè_Minh Huy nói rồi đưa túi bánh ra

trước mặt Gia Hân. Mặc dù rất đói nhưng Gia Hân vẫn dứt khoác nói -Cảm

ơn nhưng tôi đang bận lắm_Gia Hân nói rồi bước đi. Minh Huy nhìn theo Gia Hân

môi khẽ cong lên:"Đúng là khó gần nhưng em sẽ mau chóng thuộc về tôi

thôi".

Gia

Hân chân bước gần tới phòng hội trưởng thì vô tình nghe được cuộc đối thoại của

Thiên Long và Kim Ngân -Thiên

Long em đã nhập học ở trường này để được gần anh nè_Kim Ngân vòng tay qua cổ

Thiên Long khi anh đang ngồi trên ghế sopha.

-Đủ

rồi tránh ra đi_Thiên Long lạnh lùng hất tay Kim Ngân ra.

-Anh

sao vậy từ hôm qua đến giờ anh cứ lạnh lùng với em thật sự không chịu nổi nữa

rồi_Kim Ngân nói ánh mắt có chút bực tức

-Là

cô đã làm tôi ra như thế này cô hài lòng chưa_Thiên Long quát

-Em

thật sự xin lỗi, em biết em đã sai.Tình cảm của anh ta chỉ là giả dối chỉ có

anh là yêu em thật lòng_Kim Ngân nói nước mắt bắt đầu rơi trên khuôn mặt nhỏ

nhắn.

-Bây

giờ mới biết thì đã quá muộn rồi_Thiên Long lạnh giọng

-Anh

vẫn còn yêu em mà đúng không?_Kim Ngân nhìn Thiên Long mong chờ câu trả lời.

-Không_Câu

nói lạnh lùng của anh đã làm cho Kim Ngân đau khổ tột cùng. Kim Ngân lắc đầu -Em

không tin! Anh nói dối. Anh vẫn còn yêu em..._Kim Ngân chạy nhanh ra khỏi phòng

hội trưởng nước mắt lăn dài trên má. Gia Hân xót xa nhìn Kim Ngân chạy đi. Cũng

vì Thiên Long anh ta quá lạnh lùng không cho Kim Ngân cơ hội sửa chữa lỗi lầm.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.