Chương40: Cậu là Hoàng Huy?

-Hoàng Huy..._Gia Hân có chút

mất tự nhiên, cô không biết phải giải thích sao với Minh Huy. Minh Huy sững

người khi nghe cái tên kia phát ra từ miệng Gia Hân, trấm giọng hỏi:"Cậu

biết rồi à?" Gia Hân gật đầu. Minh Huy khẽ thở dài:"Cuối cùng thì

cũng bị lộ"_Sau đó rất nhanh lấy chiếc điện thoại mà ở đầu dây bên kia vẫn

còn vang lên tiếng nói của Hoàng Anh:"Hoàng Huy tôi thề sẽ tung tin cho cả

trường biết anh là...tút...tút"_Minh Huy không muốn nhiều lời với Hoàng

Anh, anh nhanh chóng tắt điện thoại.

-Cậu là Hoàng Huy thật sao?_Gia

Hân

-Ukm_Minh Huy

-Sao cậu lại đổi tên vậy?_Gia

Hân hỏi, cô cảm thấy rất tò mò. Nhưng khi thấy mặt Minh Huy biến sắc cô liền

nói:"A...Tớ tò mò thôi nếu cậu không muốn kể thì cũng không sao...Tớ..."

-Cậu muốn nghe?_Minh Huy nhìn

Gia Hân. Gia Hân gật đầu. Minh Huy nét mặt có chút u buồn kể mọi chuyện cho Gia

Hân nghe: Năm anh 16 tuổi Hoàng Huy đã có một gia đình rất hạnh phúc, ăn sung

mặc sướng, không cần phải suy nghĩ đến tiền bạc, hưởng một cuộc sống mà nhiều

người mơ ước. Nhưng rồi đến một ngày khi anh tình cờ đi ngang qua phòng ba mẹ

anh và nghe được đoạn đối thoại giữa hai người -Cô còn định giấu tôi đến bao

giờ? Thằng Hoàng Anh là con của ai hả? Cô nói đi_Ba anh tức giận, hai mắt đỏ

ngầu như muốn xé tan người đối diện, tay túm lấy áo mẹ anh.

-Hức...Tôi thật sự không

biết..._Mẹ anh nức nở quỳ xuống dưới chân ba anh.

-Cô đang đùa tôi đó sao? Qua

đêm với thằng nào mà giờ không biết. Sao lại lừa gạt tôi suốt mười mấy năm qua?

Có biết tôi đã tin rằng cô sinh đôi, có biết tôi đã đặt niềm tin vào tụi nó cho

tụi nó ăn học đàng hoàng thành người. Thì ra cũng chỉ là đứa con dơ bẩn của kẻ

khác được tay cô mang về. Nếu tin này lan ra ngoài thì tôi còn mặt mũi nào mà

tôi nhìn thiên hạ hả?_Ba anh gầm gừ trách mắng mẹ anh.

Anh đứng nhìn ở ngoài cuối

cùng cũng không chịu đựng được bước thẳng vào phòng -Mẹ à mẹ ngoại tình sao?

Thằng Hoàng Anh không phải em ruột của con? Mẹ nói đi có phải không. Làm ơn nói

là con nghe nhầm đi_Hoàng Huy đau khổ nhìn mẹ anh nhưng vẫn hy vọng lời bà nói

là giả và anh đã phải thất vọng:"Mẹ xin lỗi"_Mẹ anh cúi gằm mặt xuống

nước mặt xuống cố nén cho nước mắt không rơi nữa. Hoàng Huy chết đứng tại chỗ.

Anh không ngờ người mẹ mà anh yêu quý nhất, người phụ nữ đối với anh là người

chung thủy nhất.Còn thằng em trai mà anh yêu thương lại không cùng dòng máu với

anh. Giờ đây mọi thứ tốt đẹp về gia đình mà anh tạo dựng trong mắt anh lại đang

tan vỡ ngay trước mặt anh. Sao lại có thể xảy ra chuyện đó được? Sao mẹ

anh lại có thể tàn nhẫn đến vậy? Lừa gạt anh suốt mười mấy năm qua. Mẹ ngoại

tình với người khác vậy mẹ sống với ba làm gì? Vì tiền sao? Hoàng Huy lắc

đầu:"Con thật sự thất vọng về mẹ"_Sau đó đứng dậy đi ra khỏi nhà. Từ

ngày hôm đó mọi việc diễn ra rất tồi tệ. Hoàng Huy khi nào cũng uống rượu đến

say mèm mới về nhà mà khi về lúc nào cũng thấy ba mẹ anh cãi nhau, ba anh đành

đập mẹ và Hoàng Anh. Mẹ anh cuối cùng cũng không chịu nổi nhất quyết cùng Hoàng

Anh rời khỏi nhà. Được mấy tuần ba anh ổn định lại hết mọi chuyện, tin tức một

chút cũng không được truyền ra ngoài. Lúc ba anh định chuyển toàn bộ tập đoàn

Hoàng Lâm lại cho anh thì anh lại bỏ nhà đi. Hai tháng sau anh lại nghe tin mẹ

anh thắt cổ tự tử chết nhưng lại không đến thăm mộ mẹ dù chỉ một lần. Không

phải vì anh ghét mẹ mà là vì sợ nỗi đau hai năm trước lại ùa về trong tâm trí.

Gia Hân nghe từ đầu tới cuối

nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má. Cô thật không ngờ Minh Huy phải

chịu nỗi đau này. Anh đã ra ngoài kiếm sống bằng chính đôi tay của mình thật

đáng khâm phục.

-Sao cậu lại khóc?_Hoàng Huy

tay đưa lên má Gia Hân quệt nhẹ đi những giọt nước mắt.

-Không có gì... Chỉ là tớ

thấy mình thật bình thường không có nghị lực như như cậu_Gia Hân khẽ lắc đầu.

-Đồ ngốc cậu trong mắt tớ cậu

là tuyệt nhất_Hoàng Huy khẽ ôm Gia Hân vào lòng an ủi. Tim Gia Hân lại đập rộn lên.

-Hoàng Huy... Sao cậu lại làm

vậy_Gia Hân hơi bối rối trước hành động thất thường của Hoàng Huy.

-Cậu nói rồi nếu mình làm gia

sư dạy cậu học thì mình muốn gì cậu cũng làm có đúng không?_Hoàng Huy đẩy nhẹ

người Gia Hân ra, đôi mắt đen nhìn thẳng vào mắt Gia Hân.

-Ukm_Gia Hân gật đầu, thầm

nghĩ:" Sao cậu ấy lại hỏi vậy? Không lẽ lại ra yêu cầu quá đáng đối với

mình. Mình vì tin cậu ấy không giống Thiên Long cho nên mới nói vậy nhưng liệu

cậu ấy có quá đáng giống tên sao quả tạ kia không?"

-Vậy được rồi. Yêu cậu của tớ

là... Làm bạn gái tớ nhé._Hoàng Huy nhìn Gia Hân đầy mong chờ. Gia Hân hai má

đỏ lên, toàn thân nóng ran, tim đập thình thịch, mặt không dám đối diện với

Hoàng huy mà cúi xuống:"Hoàng Huy...Cậu biết tớ cũng thích cậu mà..."

Hoàng Huy nghe xong vui mừng nhắc bổng Gia Hân lên:"Em chấp nhận làm bạn

gái anh rồi nhé!"(Thay đổi cách xưng hô lun đấy)

-A...Bỏ em xuống đi...Xấu hổ

chết đi được_Gia Hân đỏ mặt tía tai. Hoàng Huy nhận ra hành động quá khích của

mình vội đặt Gia Hân xuống.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.