Chương36: "Đột nhập" không thành

-Này

sao cậu cứ đi theo tôi hoài vậy?_Gia Hân bực mình quay ra sau nhìn Gia Bảo cứ

đi theo mình. Cô định đi đến phòng hội trưởng mà cứ bị Gia Bảo bám đuôi nên cảm

thấy khó chịu.

-Tôi

đâu có đi theo cô. Chỉ là tôi cũng đi theo hướng này_Gia Bảo nhún vai. Gia Hân

nhìn thấy điệu bộ thản nhiên (như thằng điên) của Gia Bảo mà tức không chịu

được. Rõ ràng là anh vẫn còn để bụng chuyện hôm qua cô ném dép vào mặt anh đây

mà. Nhưng cũng là do anh gây sự trước với cô giờ lại đi theo cô chắc là muốn

quấy rối cô đây. Gia Hân thầm nghĩ:" Hừ! Muốn phá tôi sao còn lâu

nhá" Sau đó cô cất giọng mỉa mai -Ukm

may thật. Tôi cứ tưởng anh đi theo tôi chứ. Tôi định vào nhà vệ sinh mà anh đi

theo chắc mai trên trang web của trường sẽ đăng tin hot: Gia Bảo- warm boy

trường Bright Star bn th, đột nhập vào phòng vệ sinh nữ.

Gia

Bảo nghe xong không những không bực mình mà lại nở nụ cười:"Không sao tôi

vốn là người không coi trọng hình tượng cho lắm bn th với ai chứ với cô thì

tôi không ngại nếu cô muốn"

Gia

Hân nghe xong câu này tức muốn ói máu

Rõ là b*nh h**n mà_Sau đó không nhiều lời với Gia Bảo mà hướng tới phòng vệ

sinh nữ ở gần đó. Gia Hân từ trong phòng mở cửa he hé nhìn ra bên ngoài thấy

Gia Bảo đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

-Vậy

mà còn nói không đi theo mình. Kiếm cớ nói chuyện điện thoại để chờ mình ra đây

mà_Gia Hân hậm hực mở cửa phòng vệ sinh đi ra coi như không thấy Gia Bảo. Cô đi

vòng ra sau trường, Gia Bảo lập tức theo sau cách cô chừng 10m. Một khoảng cách

thích hợp nhất, Gia Hân lập tức đi nhanh hơn qua các dãy phòng, hết lên cầu

thang lại xuống cầu thang. Vòng tới, vòng lui cuối cùng không thấy Gia Bảo đâu

cô mới nở nụ cười đắc ý:" Kaka mem mới vào làm sao rành địa thế như chị

đây được. Còn non lắm em ơi!"(Nhầm to rồi chị ạ) Sau đó bước vào phòng hội

trưởng. Gia Hân vừa vào đã nhìn thấy Thiên Long bên bàn làm việc tay lướt trên

chiếc Ipad mini, vẻ mặt rất nghiêm túc. Chắc là anh đang giải quyết chuyện công

ty. Gia Hân nhìn thoáng qua trên trán Thiên Long đã không còn mang băng nữa, lộ

ra vết thương hôm qua mà nguyên nhân là do cô gây ra khiến cô cảm thấy áy náy

vô cùng.

-Sao

đến trễ?_Thiên Long lạnh lùng lên tiếng nhưng mắt vẫn nhìn vào chiếc Ipad.

-À...Tôi

cần giải quyết một số chuyện_Gia Hân bịa đại lí do gì đó cho qua chuyện.

-Là

chuyện gì?_Thiên Long giờ mới nhìn Gia Hân.

-Này

sao quả tạ tuy tôi là osin của anh nhưng đó là chuyện riêng tư của tôi có cần

phải cho anh biết không vậy._Gia Hân không vui nói. Cảm giác áy náy cũng tiêu

tan hết vì con người trước mặt vẫn lạnh lùng, đáng ghét.

-Sao

quả tạ?_Thiên Long chau mày nhìn Gia Hân. Anh không hề quan tâm đến câu nói của

cô mà chính là quan tâm đến biệt danh sao quả tạ từ miệng cô phát ra rõ ràng là

đang ám chỉ anh.

-À...Ừ...Lúc

trước tôi vẫn hay gọi anh là vậy mà. Anh cũng đâu có ý kiến gì giờ anh bị mất

trí nên không nhớ đó thôi_Gia Hân lại bịa đặt. Thiên Long nghe xong cảm thấy

rất buồn cười nhưng nếu nói lí lẽ thì Gia Hân sẽ phát hiện ra mất nên anh đành

coi như vậy. "Con nhóc này rõ là to gan nhân lúc mình bị mất trí nhớ mà

bịa ra cái biệt danh cực kì đáng ghét"_Thiên Long thầm nghĩ trong đầu sau

đó cũng không nói về chuyện này nữa tay chỉ về chống sách ở cái bàn gần đó ý

nói Gia Hân lại đó đọc sách. Gia Hân mặc dù biết rõ là vậy nhưng vẫn cố làm ra

vẻ không biết:"Sao quả ta ý anh là gì?"

-Đọc

sách_Thiên Long kiên nhẫn giải thích.

-Sao

tôi lại phải đọc sách?_Gia Hân lại làm bộ mặt ngây thơ.

-Hôm

qua cô nói là sẽ nghe lời tôi mà_Thiên Long bực bội nhìn Gia Hân.

-Vậy

hả?_Gia Hân chưng bộ mặt ngây thơ một lần nữa. Rõ là đang chọc tức Thiên Long.

Cô cũng định là làm theo lời hôm qua nhưng mà Thiên Long anh ta đáng ghét đến

vậy làm cô muốn nuốt lời.

-Mau!

Trước khi tôi điên lên_Thiên Long sức kiên nhẫn có hạn.

-Thôi

được_Gia Hân hậm hực bước đến bàn đọc sách. Cô cũng biết mình chỉ có thể chọc

anh ta được đến đây nếu không cẩn thận là bị phạt. Gia Hân đọc được một lúc thì

thấy Thiên Long ra khỏi phòng thầm vui mừng trong lòng:"Chắc ngủ một lúc

cũng không sao. Đọc mấy cuốn sách mà muốn mỏi mắt hà" Sau đó gục đầu xuống

bàn ngủ ngon lành.(Ham ngủ quá)

Gia

Bảo cảm thấy tình hình thuận lợi nên bước vào phòng nhẹ nhàng đến bên chiếc

Ipad để trên bàn làm việc mà Thiên Long vừa mới sử dụng, mở màn hình lên thì

thấy bị khóa bằng mã pin. Gia Bảo suy nghĩ một lúc rồi ấn trên màn hình một dãy

số chuyên dụng của giới thương nhân, chưa đầy 3s có thông báo mật mã chính xác

Gia Bảo chưa kịp vui mừng thì lại hiển thị một kiểu khóa khác. Xem ra Thiên

Long cũng không phải dạng vừa, máy được nâng cấp đến nhiều kiểu khóa khác nhau. Gia Bảo

xem xét một chút rồi cũng nhấn vào một dãy số là ngày tháng năm sinh của Thiên

Long. Sau đó có thông báo khóa đã được mở. Gia Bảo nở một nụ cười đắc ý nhưng 3s

sau nhìn trên màn hình hiển thị hình dấu vân tay đang nhấp nháy thì nụ cười

trên môi cứng ngắc. Gia Bảo tức giận đến nỗi không kìm được đập xuống bàn một

cái rầm:"Khốn kiếp!"

-Gia

Bảo sao anh lại ở đây_Gia Hân bị tiếng đập bàn làm cho thức giấc thì ngạc nhiên

nhận ra Gia Bảo đang có mặt ở đây, trên tay còn cầm chiếc Ipad của Thiên Long.

Gia Bảo nhận ra mình vừa gây sự chú ý không hề nhỏ vội lên đặt chiếc Ipad xuống

bàn như cũ rồi lên tiếng:"Tôi vào định gặp Thiên Long"

-Anh

làm gì với Ipad của anh ta?_Gia Hân nhìn Gia Bảo vẻ nghi ngờ_Hay anh định ăn

cắp tài liệu mật của Thiên Long.

Gia

Bảo nghe tới đây thì thoáng lo sợ, chợt trên môi lại xuất hiện một nụ

cười:"Gia Hân đừng ép tôi phải nói với Thiên Long về chuyện cô không nghe

lời anh ta mà ngủ như vậy"

Gia

Hân giật mình:"Sao anh biết Thiên Long nói tôi đọc sách? Anh theo dõi tôi

từ nãy sao?"

-Đúng

vậy. Tốt nhất cô nên giữ kín miệng nếu không cô cũng gặp rắc rối đó_Gia Bảo

nhếch môi.

-Anh..._Gia

Hân cứng họng. Lời Gia Bảo nói là rất đúng. Anh ta đang dọa cô sao? Rõ là ghê

gớm mà.

-Cạch_Thiên

Long mở cửa bước vào thì thấy Gia Bảo có trong phòng còn Gia Hân thì im lặng

đứng đó.

-Có

chuyện gì? Sao anh lại vào đây?_Thiên Long lên tiếng, mắt như mũi tên băng chĩa

thẳng vào Gia Bảo.

-À...Không

có gì anh ta tới đây gặp tôi có chút chuyện. Nói xong rồi Gia Bảo anh về đi_Gia

Hân lên tiếng trước. Gia Bảo nụ cười hiện rõ trên môi, đầu thầm nghĩ:"Rất

biết điều" Sau đó bước ra khỏi phòng nhưng khi lướt qua người Thiên Long

thì nụ cười trên môi ngưng hẳn bởi câu nói:"Phiền anh nói với Kim Ngân nhanh

chóng xin lỗi Gia Hân về vụ hôm qua nếu không tôi sẽ không tha cho cô ta

đâu_Thiên Long lạnh lùng nói, âm lượng chỉ đủ để cả hai nghe thấy. Gia Bảo dừng

chân sau đó lại bước đi tiếp trong đầu không khỏi bực tức:"Thiên Long rồi

tao sẽ cho mày biết thế nào là đau khổ."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.