Chương35: Bị vu oan

12h đêm tại quán Sweet tất

cả các nhân viên phục vụ hay vệ sinh đều tập trung ở đây. Tất cả mọi người đều

không biết đã xảy ra sự việc" trọng đại" gì mà gọi họ đến vào giờ

này, cái giờ mà đáng ra họ đang trong nệm êm chăn ấm và chìm trong giấc ngủ ngàn

vàng.

-Mọi người tôi gọi mọi

người đến đây là có việc cần nói_Ông chủ quán nhìn một hàng nhân viên phục vụ

lẫn vệ sinh.

-Oa... có chuyện gì mà bác

gọi vào giờ này vậy_Hoàng Anh ngáp ngắn ngáp dài nhìn ông chủ quán.

-Quán chúng ta bị mất 5

triệu không rõ nguyên nhân. Nếu ai trong số mọi người lấy thì hãy tự nhận tôi

sẽ tha còn không để tôi nói công an điều tra thì người đó sẽ bị đuổi việc._Ông

chủ quán nghiêm giọng nhìn mọi người.

-Trời tới 5 triệu tôi làm

gì có gan đó_N1

-Ăn trộm không phải là bản

tính của tôi_N2

-Chúng ta đâu có điên mà

đụng vào tiền của ông chủ_N3

-Đúng đó ông chủ giấu tiền

kĩ lắm mà giờ mất lại đổ cho chúng ta_N4

....Pla...Pla...Mọi người

ai nấy cũng bàn tán xôn xao.

-Là Minh Huy cậu ấy

lấy_Thanh Nga lên tiếng khiến mọi người ngỡ ngàng. Ai mà không biết trước giờ

Minh Huy rất tốt bụng lại thật thà. Vậy mà giờ Thanh Nga nói vậy khiến mọi

người ngạc nhiên vô cùng.

-Minh Huy là cậu có thật

không?_Ông chủ quàn nhìn Minh Huy gay gắt.

-Không phải tôi, Thanh Nga

cô đừng có quá đáng như vậy_Minh Huy nhìn Thanh Nga, cô ta chẳng phải nói anh

phải hối hận sao? Thì ra là dùng cách này.

-Tối hôm qua cậu ta tan

muộn nhất, chính mắt tôi đã thấy cậu ta vào phòng riêng của ông chủ trong

quán._Thanh Nga cố bịa ra một tình huống thật nhất.

-Lúc đó là tầm mấy giờ_Chú

công an lên tiếng.

-Từ 6h đến 6h30_Thanh Nga

nói dối không chớp mắt.

"Chẳng phải lúc đó

mình về rồi sao?"_Minh Huy thoáng nghĩ trong đầu.

-Này anh lấy trộm tiền của

ông chủ thật hả_Hoàng Anh nhìn Minh Huy. Tuy trước giờ cả hai đều hay gây gổ

với nhau nhưng anh chưa một lần nào thấy Minh Huy ăn cắp tiền hoặc làm những

việc đại loại vậy.

-Không. Tôi đã nói là tôi

không lấy mà_Minh Huy khó chịu. Sao anh có thể bị con nhỏ kia vu oan một cách

dễ dàng như vậy. Nhìn con nhỏ Thanh Nga đang nở nụ cười đắc thắng với anh mà

anh phát bực. Ở đâu ra cái loại người đó vậy?Thật trắng trợn!

-Minh Huy cậu còn gì để chối

cãi nữa không đã có nhân chứng rồi_Ông chủ quán nhìn Minh Huy lộ ra nét mặt

khinh thường.

-Minh Huy anh có bằng chứng

gì  chứng minh mình vô tội không_Hoàng

Anh lên tiếng.

-Bằng chứng sao? Lúc đó tôi

về với Gia Hân sau đó có đi chụp ảnh đôi, thời gian ghi ở sau tấm ảnh._Minh Huy

-Vậy ảnh đó đâu?_Hoàng Anh

gấp gáp hỏi.

-Gia Hân giữ_Minh Huy trả

lời.

-Sao không gọi cô ấy đến

đây đi_Hoàng Anh gắt. Minh Huy sao anh ta ngốc đến vậy?

-Bây giờ là nửa đêm cô ấy

chắc không đến đâu. Với lại cô ấy ham ngủ lắm._Minh Huy.

-Anh khùng chắc? Gia Hân cô

ấy thích anh mà chẳng lẽ anh không biết? Chắc chắn cô ấy sẽ tới. Đưa điện thoại

cho tôi đi_Hoàng Anh phát bực. Minh Huy đưa điện thoại cho Hoàng Anh trong đầu

xuất hiện hàng loạt các câu hỏi:" Gia Hân cô ấy cũng như mấy đứa con gái

kia thôi? Thấy người mình yêu gặp khó khăn thì bỏ mặc? Cô ấy thật sự sẽ đến như

lời thằng nhóc kia?"

-Alo. Minh Huy đang gặp rắc

rối ở quán Sweet tớ cho cậu 5' nếu không tới và mang mấy bức ảnh đôi đến đây thì

Minh Huy bị đuổi việc_Hoàng Anh nói ngắn gọn sau đó cúp máy không đợi con người

kia nói gì thêm.

Kết thúc cuộc gọi Minh Huy

rất nôn nao, lo lắng, thắc mắc: không biết cô có đến thật không?

4'59s sau -Rầm_Gia Hân mở toan cửa

quán. Trên người chỉ mặc một chiếc đầm ngủ phong phanh, mỏng manh, người thở

dồn như gấp gáp lắm. Mọi người ngạc nhiên nhìn cô sau đó là thương cảm:"Tội

nghiệp!Chắc cô chạy dữ lắm"

-Phù...May là tới kịp. Minh

Huy sao cậu lại cần ảnh này?_Gia Hân mặc dù không biết chuyện gì đã xảy ra với

anh nhưng nghe giọng Hoàng Anh cực kì nghiêm túc nên cô đoán đã xảy ra chuyện

rất nghiêm trọng và cô gấp gáp chạy tới đây.

-Minh Huy bị nghi ngờ à

không là vu oan lấy trộm tiền của ông chủ_Hoàng Anh giải thích, không quên liếc

xéo Thanh Nga đầy hàm ý khiến cô giật mình lo sợ.

-Trời. Minh Huy sao có thể

làm những việc đó được cậu ấy rất tốt bụng mà_Gia Hân nói, tay đưa cho chú công

an mấy bức ảnh.

-Thời gian bị vu oan là từ

6h-6h 30' lúc đó cậu và Minh Huy đang về nhà mà đúng không?_Hoàng Anh nói nhấn

mạnh hai chữ vu oan khiến Thanh Nga đứng gần đó tay siết chặt lại. Chẳng lẽ kế

hoạch của cô lại bị lật đổ nhanh đến vậy?

-Ukm. Sau ảnh có ghi rõ

thời gian nữa mà_Gia Hân nói. Chú công an xem xét sau đó quay sang ông chủ khẽ

gật đầu.

-Thanh Nga cô giải thích

sao về việc này?_Ông chủ quán nhìn Thanh Nga, ông rất ghét những người nói dối.

-Chắc tại tôi... nhầm_Thanh

Nga nói mắt không dám nhìn mọi người.

-Còn không xin lỗi Minh

Huy_Ông chủ trừng mắt nhìn Thanh Nga

-Tôi xin lỗi!_Thanh Nga mặc

dù không phục nhưng cũng đành làm theo lời ông chủ. Lời nói rõ ràng là mang

tính bị ép buộc, không một chút thành thật.

-Mọi người làm gì mà xôn

xao quán lên thế?_Vợ ông chủ quán bước ra ngạc nhiên khi giờ này mà lại có

nhiều nhân viên đến vậy. Đã thế lại còn có công an đến.

-Chúng tôi đang điều tra về

vụ mất tiền của chồng bà là 5 triệu đồng hiện vẫn chưa điều tra ra thủ

phạm._Chú công an giải thích.

-Là tôi lấy đó_Vợ ông chủ

quán bình thản nói.

-Hả_Đồng loạt tất cả các

nhân viên đều há hốc miệng kinh ngạc.

-Cái ông này đãng trí ghê

hôm bữa tôi nói lấy tiền đó đi mua sắm vậy mà giờ lại làm quá chuyện lên_Vợ ông

chủ quán nhìn chồng mình đang đứng đờ người ra.

-Thì ra chuyện chẳng có gì

nghiêm trọng vậy mà làm quá lên vậy thật chẳng ra sao_Chú công an lắc đầu ngao

ngán. Còn tất cả các nhân viên thì nhanh chân về nhà mà ngủ tiếp. Họ phát bực

với ông chủ quán này nửa đêm nửa hôm mà bắt họ đến vì ba chuyện không đâu.

-May thật, Minh Huy không

bị đuổi việc_Gia Hân thở phào nhẹ nhõm. Chợt Minh Huy anh ôm cô vào lòng. Gia

Hân bất ngờ bị ôm liền đẩy nhẹ người anh ra:"Minh Huy à cậu làm sao

vậy?"

-Yên nào. Chỉ một chút thôi.

Hãy để tớ cảm nhận được trái tim cậu đang đập nhanh hơn vì tớ._Minh Huy nhẹ

nhàng nói,ôm chặt lấy Gia Hân hơn.

Thời gian như ngưng đọng

với họ. Họ có thể cảm nhận rõ hai trái tim đang cùng chung nhịp đập, hơi ấm từ

cơ thể cả hai tràn sang nhau, đủ sưởi ấm họ trong tiết trời se se lạnh về đêm.

Hoàng Anh từ xa nhìn thấy

cả hai, khóe môi hơi cong lên:"Gia Hân cô đang làm anh tôi có lòng tin vào

cô hơn đấy"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.