Chương 173: Gặp lại nhưng không quen biết

“Đi mà đi mà, Liên Nhi chỉ muốn chơi ở

đây thôi mà, mẹ yêu quý của con, Liên Nhi hứa với mẹ, Liên Nhi nhất định ngoan ngoãn không quấy phá, chỉ ngoan ngoãn xem các ca ca tỷ tỷ này

thôi được không?”

Hậu trường là một cái lán đơn giản chật

chội, một cô bé con phấn điêu ngọc mài chừng năm sáu tuổi, tóc búi hai

bên như hai cái sừng, đang nũng nịu lắc lắc tay vị phu nhân Viên ngoại

lang kia, giọng làm nũng ngọt ngào khiến người nghe muốn mềm nhũn, mà vị phu nhân Viên ngoại lang vẻ mặt vốn dĩ ôn hòa, giờ đã chuyển thành

nghiêm nghị, không chút động dung sai a hoàn ôm cô bé đi, sau đó áy náy

nói với Liễu Viên Thanh “Thật sự xin lỗi, tiểu nữ không tốt, nhất định là quấy rầy đến mọi người phải không?”

Liễu Viên Thanh nghe vậy vội vàng xua

tay: “Phu nhân nói gì vậy? Lệnh thiên kim thông minh hoạt bát, vô cùng

đáng yêu, sao có thể gây phiền phức cho chúng tiểu nhân chứ?”

Nói xong, ông ta lanh mắt thấy Tiểu Ngư,

vội nói: “Đông gia, vị này chính là phu nhân Viên ngoại lang, phu nhân,

đây là Đông gia của chúng tôi.”

“Thì ra cô chính là Diệp cô nương.” Phu nhân Viên ngoại lang mỉm cười gật đầu.

“Đúng là tiểu nữ.” Tiểu Ngư từ lúc nghe

tiếng hô của Liễu Viên Thanh đã thu gọn lại cảm xúc của mình, lúc này

thấy bà ta chào hỏi trước, liền lễ phép cúi người chào, thản nhiên nói “Bái kiến phu nhân.”

Vừa nói, nàng vừa thoáng liếc qua Phạm

Bạch Thái đứng bên cạnh, chỉ thấy nó căng thẳng cúi đầu, thân người hơi

run lên, rõ ràng là đang cố kiềm chế tình cảm của mình, lại nhìn cô bé

kia không ngừng làm nũng kia, không khỏi im lặng thở dài.

Không ngờ nàng vừa nghĩ tới muội muội

cùng mẹ khác cha kia, cô bé con bỗng nhiên nổi hứng thú với nàng, nũng

nịu hỏi: “Tỷ tỷ, mặt nạ hình con bướm của tỷ đẹp quá, có thể cho ta

đeo thử một chút không?”

Câu này vừa ra, Tiểu Ngư và Phạm Bạch Thái không khỏi đều sững sờ.

“Còn nói lung tung. Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần, không được tùy tiện hỏi xin đồ của người ta. Hà Nhân, mau ôm cô nương đi. Nếu nó còn tùy hứng nữa, ngươi cứ nhốt nó lại trong

phòng.” Không đợi Tiểu Ngư trả lời, phu nhân Viên ngoại lang đã không nể mặt.

“Đừng mà. Mẹ ơi… Liên Nhi muốn xem kịch,

Liên Nhi muốn xem kịch thôi mà!” Cô bé con gào lên thảm thiết, gương mặt nhỏ nhắn lập tức trở thành rưng rưng muốn khóc, vừa đáng yêu vừa đáng

tội.

“Phu nhân.. Ngài cứ để tiểu thư chơi một

lúc đi!” Một giọng nói rụt rè khe khẽ bỗng nhiên vang lên, mọi người

nhìn theo, liền thấy là một thiếu niên tầm mười ba mười bốn tuổi ở bên

cạnh Tiểu Ngư. Chỉ thấy đôi mắt to của cậu ta hơi ửng đỏ, lấp lánh khát

vọng khác thường, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào phu nhân Viên ngoại lang.

“Ngươi…” Phu nhân Viên ngoại lang nhìn

mặt Phạm Bạch Thái, gương mặt trang điểm đẹp đẽ bỗng nhiên thoáng chút

hoảng hốt, nhất thời quên nói chuyện.

Phạm Bạch Thái muốn nhìn bà ta, bà ta

cũng nhìn Phạm Bạch Thái, nhưng Tiểu Ngư đều nhìn thấy rõ sắc mặt hai

người, trong lòng không khỏi có chút mịt mờ. Gương mặt Đông Đông đã được dịch dung một chút, nhưng tại sao bà ta còn nhìn thằng bé như vậy? Lẽ

nào thật sự là do bản năng mẫu tử? Nếu đúng như vậy, vì sao bản thân

mình lại không có chút cảm giác nào?

“À, thưa phu nhân, đây là thằng bé sai

vặt trong gánh hát, nó còn nhỏ dại, nếu va chạm phu nhân, xin phu nhân

nể tình tiểu nhân mà tha thứ cho nó!” Thấy không khí là lạ, Liễu Viên

Thanh vốn giỏi nhìn mặt đoán ý liền vội vàng tiến lên hòa giải.

“Ha ha, Liễu trưởng ban hiểu lầm, ta

không trách nó.”Phu nhân Viên ngoại lang ôn hòa cười cười, dời mắt khỏi

Phạm Bạch Thái, chỉ là Tiểu Ngư lại nhạy cảm nhìn thấy trong mắt bà ta

một chút ưu thương mất mát nhàn nhạt.

Bà ta nhận ra Đông Đông? Hay là nhớ tới đứa con của mình có lẽ cũng đã lớn như thằng bé này?

“Mẹ, Liên Nhi thật sự sẽ ngoan mà!” Liên

Nhi thấy diễn biến chệch khỏi ý muốn của mình, lập tức thông minh tiếp

tục triển khai cuộc tấn công ngọt ngào của mình, lắc lắc thân hình mềm

mại cầu xin: “Nếu mẹ lo lắng, có thể để Hà Nhân tỷ tỷ ở lại nhìn con mà, mẹ.. mẹ yêu quý của con…”

“Được rồi, chỉ được chơi một lúc thôi,

nếu không đến tối sẽ phạt con chép Thiên Tự Kinh đó.” Phu nhân Viên

ngoại lang rốt cuộc bất đắc dĩ buông tha, sau đó dặn dò Hà Nhân mấy câu

trong tiếng hoan hô của Liên Nhi, gật gật đầu về phía Tiểu Ngư và Liễu

Viên Thanh rồi mang theo a hoàn khác ra ngoài. Tiểu Ngư chú ý thấy bà ta không còn nhìn về phía Đông Đông nữa.

Phu nhân Viên ngoại lang vừa đi, Liên Nhi liền giãy khỏi tay Hà Nhân, cười hì hì chạy về phía Phạm Bạch Thái: “Ca ca chơi với ta được không?”

Phạm Bạch Thái khó xử nhìn Tiểu Ngư,

trong đôi mắt ửng đỏ hàm chứa khát vọng. Tiểu Ngư nhẹ nhàng gật đầu, cô

bé tên gọi Liên Nhi này tuy không cùng cha nhưng vẫn cùng mẹ, đều là

muội muội ruột thịt của nàng và Đông Đông, hơn nữa còn ngây thơ hồn

nhiên như vậy, sao nàng có thể nhẫn tâm cự tuyệt chứ!

Nhìn hai người vui vẻ quấn quýt chơi với nhau, Tiểu Ngư cười cười đi ra ngoài, đứng dưới giàn thường xuân như trước.

Lúc này, ánh mắt nàng hướng về khu vực

khách nam ở một phía khác khán đài, dựa vào thính lực hơn người, một lát đã từ trong lời mọi người nhận ra thọ tinh của buổi tiệc hôm nay: Một

người đàn ông trung niên ít nhất đã hơn bốn mươi tuổi, thân hình mập mạp cộng thêm một cái bụng phệ, tại to mặt chữ điền, gương mặt luôn tươi

cười thật giống như một ông Phật Di Lặc mở miệng là cười.

Đây là người chồng hiện tại của mẹ đẻ nàng?

Tiểu Ngư ngạc nhiên nhìn vị Viên ngoại

lang kia, lại xem lại bà mẹ đẻ trông nhiều lắm cũng chỉ hơn hai mươi

tuổi của nàng, nhớ tới lão cha anh tuấn đang lúc tráng niên ở nhà, không khỏi tự giễu cười, nhất thời cũng không rõ trong lòng có tư vị gì.

Nếu lúc trước Nhị thúc muốn nói tin tức

thám thính cho nàng, nàng không lạnh lùng cự tuyệt thì lúc này có lẽ đã

không có cảm giác đột ngột thế này, ít nhất nàng sẽ biết trước mình còn

có một muội muội, ít nhất nàng cũng có tâm lý chuẩn bị.. Chỉ là nói vậy, nàng lại có gì mà chuẩn bị cơ chứ? Có một số việc mặc kệ là biết sớm

hay muộn, vẫn luôn phải trải qua, phải nếm mùi.

Hơn nữa… Đông Đông tuy rằng muốn nhận mẹ ruột, nhưng mẹ ruột của nó không biết liệu có muốn nhận nó hay không?

Dù sao, hiện giờ bà ta đã có gia đình của riêng mình, và thậm chí, bà ta đã là phu nhân Viên ngoại lang.

Khác với tâm trạng phức tạp của Tiểu Ngư, Bách Linh các lần đầu ra ngoài biểu diễn rất thành công, thưởng của Lô

phủ cũng hơn rất nhiều so với dự đoán từ trước. Hơn nữa, theo như lời vị Nhị quản gia kia nói, hôm nay mấy vị phu nhân ngồi kia đều rất thích,

còn nói lần sau nếu trong phủ có mở tiệc nhất định sẽ mời bọn họ đến

biểu diễn.

Chuyện này Liễu Viên Thanh dĩ nhiên không dám tự quyết định, trước đành ba phải ậm ờ ứng phó, tính sau đó thương

lượng với Tiểu Ngư. Nhưng chờ ông ta quay lại tìm người, lại nghe nói

Đông gia đã đi rồi.

Mà lúc này, Tiểu Ngư đã khôi phục nguyên trạng, cùng với Phạm Bạch Thái sóng vai đi trên đường cái.

“Đông Đông, đệ có biết tỷ tỷ hai ngày

trước có nhận một vị nghĩa huynh, đệ nói, chúng ta mời huynh ấy về nhà ở cùng được không?” Sau khi rời khỏi Lô phủ, Tiểu Ngư suy nghĩ một hời,

cảm thấy chuyện hôm nay vẫn nên để cho Đông Đông chút thời gian, liền cố ý không đề cập đến chuyện mẹ đẻ hai người.

“Dạ, nghĩa huynh tỷ tỷ chính là đại ca

của Đông Đông, tỷ tỷ nói là được rồi, phụ thân và ca ca nhất định cũng

sẽ không phản đối.” Phạm Bạch Thái ngoan ngoãn gật đầu, hôm nay được gặp lại mẹ đẻ, lại thấy được sự thân thiết giữa bà mẹ và cô em gái chưa bao giờ được gặp kia, so với tính cách trước nay vẫn hoạt bát và thoải mái

của nó, lúc này Đông Đông có vẻ trầm tĩnh khác thường.

Tiểu Ngư nhìn thấy rõ, đau lòng, nhưng

nhất thời nàng cũng không thể làm gì được, có lẽ về đến nhà, nghe ngóng

suy ngẫm rõ tình hình, sẽ tìm một cơ hội đi gặp riêng bà ta! Dù cho bà

ta không công khai thừa nhận hai chị em họ, nhưng chỉ cần có thể thỉnh

thoảng đến gặp Đông Đông, chắc chắn nó vẫn sẽ cảm thấy vui vẻ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.