Chương24: Hiểu rõ

Có thức ăn từ Lô gia

mang đến, thật hiển nhiên cấp bậc cơm chiều cũng được nâng cao không ít, Vương thị là một người khéo tay, làm ra thức ăn dĩ nhiên hương vị sẽ

không tệ.

Tô Căn nói, trước khi Tết đến muốn dựng vách ngăn

trong sân lên, còn phòng bếp phải chờ sang Năm mới mới có thể xây, tuy

nhiên cơm nước xong hết Tô Việt còn nhờ Tô Căn hướng dẫn tận tâm một

phen, đơn giản là không muốn để tâm tư dựa dẫm vào người khác nảy sinh,

nam tử hán không dựa vào ông trời mà phải dựa vào chính đôi tay của bản

thân, thế mới là lợi ích của cả cuộc đời.

Kỳ thực Tô Căn vẫn

có thể dự đoán trước, vì đứa con trai cả Tô Sở chỉ trong hai năm học

trường tư, tiếp đó hắn đã có thể lên trấn trên lần lượt hỏi mấy cửa hàng đối diện đường cái xem có nhà nào cần thầy dạy học, cuối cùng hắn cũng

tìm được việc làm ở cửa hàng vải dệt, riêng chỉ về điểm này thôi thì Tô

Sở bọn họ một nhà ba người sẽ không thoải mái như thế, mà Tô Sở qua vài

năm nổ lực, đã làm đến Đại Hỏa kế (#Huongbb: Cái ni tớ không biết, ai

biết thì giúp tớ nhé;) còn về nghề của anh Cả này trước đó tớ có nhầm

nói là mở tiệm gạo, thật ra chỉ là làm ở đó thôi, tớ cũng sẽ sửa lại

sau:D),lần trước chưởng quầy còn cố ý bồi dưỡng hắn làm tiên sinh phòng thu chi.

Mà đối với thằng con trai nhỏ Tô Việt này, cũng

đồng dạng như thế, Tô Căn suy nghĩ căn cứ vào những gì thu được từ đường đi trước của thằng cả, một mình Tô Việt từ sau khi học trường tư xong

sau đó cũng không muốn đi trấn trên nữa, bất luận có đánh mắng thế nào

cũng không chịu đi, thấy hắn thế mà có thể giúp chút việc đồng án, còn

hỗ trợ việc trong nhà, thẳng đến mấy năm trước đột nhiên hắn lại chạy

lên trấn trên, vừa mới đầu Tô Căn còn mừng thầm cho rằng đứa con này

cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, muốn lên trấn trên tìm việc làm, nên cứ

mở một mắt nhắm một mắt mặc kệ hắn.

Ai ngờ hắn không phải đi

làm việc, mà là đi hưởng thụ, còn muốn ông bỏ tiền ra, lúc này Tô Căn

mới vỡ lẽ nhưng đã không thể cứu vãn được nữa.

Đã nhiều ngày quan sát thằng con vẫn yên ổn sau ngày thành thân, vợ chồng già bọn họ cũng có thể yên tâm.

Nhưng mà gia cảnh Thông gia so với nhà mình tốt hơn không chỉ một ít, trong

lòng Tô Căn áp lực bội phần, ông sống hơn nửa đời người cũng chưa từng

bị người ta đâm thọt sau lưng bao giờ, thế mà lúc này không nghĩ tới bởi vì chuyện của đứa con này mà bị người khác giễu cợt là bấu víu người

cao sang hoặc có người nói ông nịnh nọt.

Nghe mấy lời lải

nhải của Tô Việt, Tô Căn có chút buồn bực hỏi, "A Việt, ngươi nói Nhạc

phụ ngươi sao lại kỳ quái như vậy, trước kia chúng ta ở cùng một thôn

mười mấy năm với họ, cũng không thấy ông ta tỏ vẻ giàu có gì, ông ta vẫn luôn là người trầm ổn, tại sao lần này vì gả đi khuê nữ chính mình mà

đem những điều cất giấu mấy năm nay phá vỡ?"

"Cha, thế này

thì có quan hệ gì tới chúng ta, ông ấy nếu lại cho ta cái gì thì ta cố

gắng từ chối thôi, còn nếu thật sự từ chối không xong thì cứ coi như là

mượn dùng, có thể cho Uyển Chi hay dùng trên người Uyển Chi, còn không

thì giữ lại cho đứa nhỏ sau này. Đồng thời là ngoại tôn của ông ấy mà,

không có gì là không ổn", Tô Việt cau mày an ủi phụ thân hắn.

Gật đầu, Tô Căn lại dằn dò hắn, một mặt giống như tự nói với chính ông, rồi để hắn trở về phòng.

Trở lại phòng mình, nhìn thấy Lô Uyển Chi đang nửa nằm nửa ngồi tựa vào

giường, trong tay còn cầm một quyển du ký đang cúi đầu đọc sách dưới

ngọn đèn dầu. Nàng thấy Tô Việt vào nhà ngẩng đầu lên nhìn một cái rồi

lại cúi đầu đọc tiếp.

Tô Việt chậm rãi thong thả đến gần rồi

ngồi xuống giường ngay đối diện nàng, nâng bàn tay nhẹ nhàng cầm lấy

quyển sách trong tay nàng, sau đó nhìn thẳng vào mắt nàng nói, "Uyển

Chi, buổi tối đọc sách có hại cho mắt, để sau này ban ngày hãy đọc".

Lô Uyển Chi vội vàng dời ánh mắt, nàng kỳ thực nghĩ rằng hôm nay kể từ lúc trở về từ Lô gia trong lòng nàng có chút kỳ quái nho nhỏ, bất kể là

việc Tô Việt cự tuyệt ý tốt của phụ thân hay là chuyện mẫu thân nói Tô

Việt lên trấn trên ăn chơi đàng đ**m, nàng vẫn rất không thoải mái.

Trong khoảnh khắc hắn vào phòng, trong đầu Lô Uyển Chi chỉ một mực nghĩ xem

cả đêm dài dằng dặc này sẽ trãi qua thế nào đây, hai người dù sao cũng

không thể không nói gì trực tiếp đi ngủ. Nếu hắn lại muốn làm chuyện tối hôm đó với nàng vậy nàng nên làm gì bây giờ, còn nếu hắn trách móc việc phụ thân mình áp đặt đưa đồ cho hắn thì sao.

"Uyển Chi, hôm

nay về nhà Nhạc phụ đại nhân có nói với nàng chuyện cửa hàng trấn trên

hay không?", vẻ mặt Tô Việt thoải mái hỏi, phảng phất như đang tâm sự

thân mật của hai người.

Có thể là bị sự thoải mái của Tô Việt cảm hóa, Lô Uyển Chi hít vào một hơi, gật đầu, "Cha có nói với ta một chút".

"Uyển Chi, nàng thấy ta nên cự tuyệt không? Hiện tại nàng là vợ ta, về sau

tất cả chuyện gì cũng nghe theo lời nàng, nếu nàng gật đầu ta sẽ nhận

lấy, nếu nàng lắc đầu về sau một chữ ta cũng không đề cập tới", Tô Việt

thâm tình thân thiết nhìn chăm chú vào đôi mắt Lô Uyển Chi, trong mắt

thể hiện đầy vẻ quan tâm.

Lô Uyển Chi mẫn cảm tột cùng, tuy

rằng biểu cảm và thái độ của Tô Việt theo kiểu 'nàng là một đương gia',

nhưng hắn càng làm như vậy càng làm nàng không thể mở lời, phụ thân đã

từng nói rõ thái độ của hắn lúc đó, hắn thế nhưng không thích lên trấn

trên tiếp quản mấy cửa hàng kia.

Mà ngay lúc đầu, một chút ý

niệm 'thôi cứ để cho hắn đi' nảy sinh ngay lập tức đã bị Lô Uyển Chi bp cht, tuy rằng nàng không phải hiểu Tô Việt mười mươi, nhưng sự kiên

trì trong lòng hắn nàng vẫn biết rõ.

"Tô Việt, chính chàng muốn đi sao?", Lô Uyển Chi nâng lên khuôn mặt khẩn trương nhỏ nhắn, nghiêm túc hỏi hắn.

"Ta không muốn đi, đại trượng phu sao có thể dựa dẫm vào người khác, tuy

nói rằng Nhạc phụ không phải là người khác, nhưng mà ta không muốn chiếm tiện nghi được đưa tới cửa thế này. Nàng cảm thấy sao?", Tô Việt đồng

thời đẩy vấn đề giao cho Lô Uyển Chi.

"Chàng nói đúng, vậy

thì từ chối chuyện này đi", Lô Uyển Chi nghe theo lời hắn, trong lòng

nàng hết sức rõ ràng, cho dù có ép buộc Tô Việt đồng ý đi nữa, lấy tính

tình hồ đồ của hắn, nhất định cũng sẽ không thể kinh doanh tốt được, còn không bằng cứ từ bỏ như vậy.

Nghĩ đến nguyện vọng sẽ không

bao giờ được thực hiện, sắc mặt Lô Uyển Chi có vẻ chán nản sa sút, nàng

nhìn thoáng qua Tô Việt nói, "Sắc trời không còn sớm, nghỉ thôi", nói

xong tự nàng quay đầu cởi áo khoác trên người, nằm vào ổ chăn.

Tô Việt cũng c** q**n áo theo, thổi tắt đèn rồi leo đến cạnh nàng nằm xuống.

Nằm cận kề ôn hương nhuyễn ngọc, từng nếm trãi tư vị mất hồn Tô Việt cảm

thấy toàn thân lập tức bùng lên cơn nóng bất chợt, rất nhanh phía dưới

cũng nổi lên phản ứng, đang ngẩng cao đầu.

Theo ý nguyện của

phần nào đó trên người, bàn tay của Tô Việt chui vào trong áo lót Lô

Uyển Chi, miệng nỉ non gọi tên Lô Uyển Chi.

Mới nếm thử mùi

vị tình ái, cơ thể Lô Uyển Chi cũng cực kỳ mẫn cảm, trong nháy mắt khi

lúc bàn tay Tô Việt đang nhẹ nhàng vỗ về bờ eo nàng, nàng cảm thấy trong bụng nổi lên một hơi nóng. Nhưng mà trong đầu nàng còn nhớ tới câu nói

lơ đãng của mẫu thân lúc ban ngày, không để Tô Việt đến gần mạnh mẽ xoay người.

Thử để nàng đối mặt với mình nhưng không có kết quả,

Tô Việt cũng không gấp, một mình hắn chăm chú dán sát người vào nàng, dò xét bên dưới tìm được cánh môi Lô Uyển Chi.

Lô Uyển Chi nhất thời cảm thấy bờ môi mình đột ngột có cảm giác tựa như bị cn mt tê

dại khiến nhìn nhịn không được lè lưỡi (□),lại bất chợt lúc này bị Tô

Việt đang chờ đợi bắt được, thừa dịp đem chiếc lưỡi của hắn quấn lấy

nguồn ấm áp ngọt ngào đó, cùng nhảy múa với chiếc lưỡi của Lô Uyển Chi,

hút lấy vị ngọt ôn nhu trong miệng nàng.

Đến khi hôn môi

không thể thỏa mãn được Tô Việt, một bàn tay to lớn của hắn tham lam

tiến vào trong áo lót của Lô Uyển Chi, v**t v* đường cong đặc thù mềm

mại, cảm nhận da thịt ấm áp tựa chỉ có như vậy mới có thể đem lửa cháy

hừng hực trong cơ thể hạ thấp một chút.

Dần dần, Tô Việt bị

cơn lửa bùng cháy trong cơ thể thiêu rụi mọi ý nghĩ của hắn, hắn mặc kệ

buông tha cái h*m m**n nóng bỏng đang phán tán khắp nơi, xoay người phủ

lên cơ thể mềm mại của nữ nhân, đợi đến khi xác nhận Lô Uyển Chi đã

chuẩn bị tốt cho chính mình cũng là lúc, hắn không chút do dự muốn xâm

nhập vào nơi đặc thù ấm áp ướt át khít khao tuyệt vời kia.

Lúc này trong đầu Lô Uyển Chi cũng là một mảnh mênh mông, nơi nào Tô Việt

chạm đến đã sớm nhẹ nhàng run rẩy. Nàng nhịn không được những kch thch vỗ về Tô Việt mang đến khiến nàng bật cười, ra sức th* d*c, thậm chí

ngẩng đầu chủ động cn mt chiếc môi mỏng của Tô Việt.

Ngay

lúc Tô Việt vừa mới tiến vào người nàng, trong lòng nàng vẫn chấn động

bởi vì sợ hãi đau đớn như lần trước không xảy ra, lại nhớ tới lời Trương thị nói với nàng loại chuyện này chỉ đau một lần, nên hơi buông lỏng

tâm tình.

Mà khi Tô Việt cảm nhận người dưới cơ thể mình căng thẳng cũng dừng mọi di chuyển, đợi đến khi thấy biểu cảm trên mặt Lô

Uyển Chi thả lỏng hơn mới đem phần dưới của mình một đường tiến thẳng

vào n** m*m m** kia.

Trong khoảnh khắc của hắn hoàn toàn nằm

gọn trong người nàng, nàng phát ra một tiếng hét kinh hãi, không phải là đau đớn mà là mất hồn, nàng cảm thấy lúc này chính mình đạt được sự

viên mãn, nhịn không được nâng hai đùi ngọc, dùng tứ chi thon dài cẩn

thận quấn quýt lấy hắn, muốn đem hắn nhét vào chỗ sâu nhất trong cơ thể

mình.

Mà Tô Việt, nắm lấy chiếc eo thon mềm mại không xương,

tần xuất chuyển động từ chậm chạp đến chậm rãi rồi xâm nhập càng nhanh

hơn, nghe tiếng rên yêu kiều cao thấp bên tai mình, ở đỉnh điểm vui

sướng cực hạn quay cuồng quên mình. . .

Đợi đến khi cơn mây

mưa qua đi, Tô Việt cứ ôm lấy Lô Uyển Chi không rời tay, một bàn tay ấm

áp khoác ngang hông nàng như có như không khẽ v**t v* qua lại, có thể

cảm nhận mùi vị mồ hôi vừa rồi mới thấm ra ngọt ngào dinh dính.

Chờ sau khi Lô Uyển Chi ngừng th* d*c, nàng lập tức nghĩ đến vấn đề muốn

hỏi, phủi ra bàn tay Tô Việt xuống, quay đầu quan sát ánh mắt hắn, hết

sức nghiêm túc hỏi, "Trước ta chàng có từng chạm qua nữ nhân khác

không?"

Cả đầu mờ mịt, Tô Việt không biết vì sao nàng bỗng nhiên hỏi tới vấn đề này, nhưng vẫn trịnh trọng lắc đầu, "Không có!"

"Ta không tin! Vì sao đối với chuyện đó chàng lại thuần thục như thế?", lòng đầy căm phẫn, Lô Uyển Chi có hơi tức giận.

"Ta chỉ xem qua, chưa từng làm!", không chút ngại ngùng Tô Việt cao giọng giải thích. Mảy may không nói gì thêm.

Nếu chuyện tân hôn nam nữ mà không biết thì biết động phòng như thế nào,

thế chẳng phải ngay cả đứa nhỏ cũng không có sao? Vì để bản thân thể

hiện có chút anh dũng trước mặt Lô Uyển Chi, một ngày trước hôm thành

thân Tô Việt đã lên kỹ viện trước kia hắn thường xuyên lui tới ở trấn

trên, Lưu lão tứ nơi đó lấy ra một quyển kinh gốc.

Sau khi

trở về, một mình hắn trốn trong phòng xấu hổ đỏ mặt nhìn xem, hơn nữa

trước kia nghe mấy bằng hữu trước mặt mình nói qua mấy lời th* t*c, vì

thế, hắn đã hiểu, hoàn toàn thấu hiểu. Hơn nữa bây giờ qua hai lần trãi

nghiệm thực tế, hắn càng hiểu rõ, vì sao tân hôn đặc biệt nam nhân đều

không rời khỏi nàng dâu, còn như không có nàng dâu thì cũng muốn thường

xuyên đến Hoa Lầu một chuyến.

"Chàng đừng gạt ta, loại chuyện tư mật này, người ta làm sao có thể để cho người ngoài quan sát?", Lô

Uyển Chi với vẻ mặt đừng hòng lừa ta, trong lòng nàng đối với chuyện này vô cùng - phi thường để ý, nàng thậm chí còn nghĩ tới, nếu Tô Việt đã

chạm qua nữ nhân khác, chính nàng sẽ không để hắn chạm vào người nàng dù chỉ một đầu ngón tay.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.