Chương23: Chờ

Suốt dọc đường đi chỉ

một mình Tô Việt ở phía sau phụ đẩy xe, Lô Uyển Chi đi bên cạnh, cảnh

tượng đồ sộ lúc đi và lúc về hoàn toàn tương phản, về đến nhà đã mất một lúc khá lâu sau, người đi trên đường trong thôn không nhiều lắm, ngẫu

nhiên gặp phải hai người Tô Việt bọn họ cũng thản nhiên gật đầu chào hai người, nhìn đến một xe đẩy chất đầy đồ ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, Tô

Việt tựa như không nhìn thấy.

Mà Lô Uyển Chi vẫn trước sau như một, ngẩng đầu mĩm cười.

Về đến nhà, Vương thị nhìn thấy một xe chất đầy đồ linh tinh sắc mặt có

chút khó vui, bà kéo cánh tay vừa mới buông càng xe của Tô Việt vào

buồng trong, Tô Việt quay đầu dặn Lô Uyển Chi về phòng trước, bên ngoài

trời lạnh, nhưng mà nhìn vẻ mặt bất an của nàng, hắn hiểu không nói gì

thêm đành để lát nữa về giải thích sau.

Vào buồng trong,

Vương thị nhỏ giọng hỏi, "Nhạc gia của ngươi có chủ ý gì đây? Đẩy một xe đầy đồ về nhà chúng ta, để người ta nhìn còn không cười chê sao, ngươi

không ở rể, chúng ta càng không thể chiếm tiện nghi của người khác".

Tô Việt an ủi mẫu thân, "Đồ ngoài đó ngoại trừ đưa cuộn vải cho nương, tất cả đồ còn lại đều là của Uyển Chi, chắc họ nghĩ là về sau không còn ở

bên kia nên không thể đi tới đi lui mà lấy, nếu có người hỏi thì nương

cứ trả lời như thế".

"Phải không?", Vương thị không tin hỏi

lại, lần trước bà đi Lô gia, lúc bấy giờ bà đã cảm thấy Trương thị đối

với Lô Uyển Chi có chút đặc biệt, vừa mới đầu bà cũng tưởng là chắc họ

yêu thương khuê nữ nhà họ thôi, về sau suy nghĩ cẩn thận trở lại, mới

hiểu ra đó là cưng chiều, bản thân bà cũng có khuê nữ, cũng hết sức yêu

thương con bà, nhưng bà tuyệt đối sẽ không đến mức thế này, ngay cả gọi

con tới rót ly nước cũng không nỡ mở miệng sai khiến.

Thế nhưng, không thể lay chuyển được niềm yêu thích của thằng con mình, bà cũng không còn cách nào.

Gật đầu, Tô Việt bỏ thêm vài câu, "Đúng rồi, còn có một số thức ăn, để lúc

sau con sẽ chuyển tới phòng bếp trước, vừa đúng lúc hai ngày nữa là Năm

Mới, chúng ta cũng không cần lên trấn trên mua thêm, Nhạc phụ của con

bọn họ chuẩn bị rất nhiều đồ nhưng ăn không hết, nên đưa cho chúng ta

dùng".

Kỳ thực, những lời này ngay cả bản thân hắn cũng không tin, nhưng mà phải nói ra để an ủi nương hắn, tuy rằng nương hắn có lẽ

cũng không mấy tin tưởng, thế nhưng Vương thị không biết Lô gia họ giàu

có đến mức nào, chắc là tạm thời còn không đoán ra được cái gì khác.

"Xem ra Nhạc gia này của ngươi ngược lại thật sự có bạc ngầm, trước kia vẫn

không nghe người trong thôn nói nhà bọn họ giàu có nhiều tiền cỡ nào,

không biết nên thay ngươi cảm thấy vui mừng hay là đáng tiếc", Trương

thị than thở, trong lòng bà thật sự không tin, hiện tại nông gia hạng

trung, ngày thường mùa đông ngoại trừ của cải trắng thì ngay cả món cá

cũng là món xa xỉ, càng đừng nói tới có thể dễ dàng mua thịt ăn.

Thế nhưng biết phải làm thế nào đây, mọi thứ hiện tại đều đã nằm trong sân

nhà mình, bà thở dài khoát tay nói, "Cha ngươi ngày hôm qua đi ra ngoài

đánh bài, nay mai hai người các con bắt đầu dựng tường trong sân lên,

chuyện của hai đứa chúng ta cũng không quản nữa. Sau này khi có con, nếu sẵn lòng để ta giúp đỡ thì ta sẽ giúp, không đồng ý thì cứ làm hệt như

đại ca của ngươi, ta cũng không có ý kiến".

Tô Việt vốn đang

muốn khuyên nhủ nương hắn vài câu, nhưng mà lời nói đến bên miệng lại

nói không ra. Nhớ tới đống đồ còn ngoài sân cần phải tháo xuống hắn

liền quay đầu ra khỏi phòng.

Trước hết đem hai cuộn vải

Trương thị gửi đưa cho Vương thị chuyển xuống, những đồ khác đại đa số

là thức ăn, tất cả được chuyển tới phòng bếp, còn có một ít quần áo và

vài cuốn sách của Lô Uyển Chi thì được chuyển vào phòng của bọn họ.

Đều đã thu dọn xong, khi trở lại phòng thì bắt gặp vẻ mặt sợ sệt cúi đầu ngồi không biết đang suy nghĩ gì của Lô Uyển Chi.

Chậm rãi đến gần, Tô Việt kéo bàn tay nàng, để Lô Uyển Chi và hắn đồng thời

ngẩng đầu nhìn nhau, nhẹ giọng hỏi, "Uyển Chi, nàng có tâm sự sao?"

Lô Uyển Chi vẫn không có thói quen với đụng chạm của hắn, nghĩ muốn rút

bàn tay nhỏ bé ra khỏi bàn tay to lớn của hắn, kết quả thử hai lần đều

không được, đành phải thôi. cn m** d**, Lô Uyển Chi thấp thỏm bất an

hỏi, "Nương vừa nói với chàng cái gì? Có trách ta không nên mang nhiều

đồ từ nhà đến đây không?"

Nàng, chân không bước ra khỏi nhà

cũng không có đại biểu là ngăn cách với thế giới bên ngoài, khoảng thời

gian này người trong thôn tụ tập đông đúc khắp nơi, nàng vẫn biết rất

rõ, đột nhiên mang theo nhiều đồ linh tinh khác nhau trở về, trong lòng

Vương thị khẳng định sẽ không thoải mái, nàng lo sợ vì việc này mà khiến cho mẹ chồng nảy sinh khoảng cách với mình.

Lắc đầu, Tô Việt cười nói, "Bà làm sao có thể làm như thế, tính tình của nương ta rất

tốt, nói với ta về chuyện nhanh chóng bắt tay xây vách ngăn trong sân",

vỗ lên mu bàn tay Lô Uyển Chi.

Nhìn thấy Lô Uyển Chi vẫn còn

vẻ mặt không tin lời hắn, Tô Việt nở nụ cười, "Nàng còn chưa tin ta hay

sao, lại nói tới lần trước, nương ta đi đến nhà nàng gặp nàng lần đầu

tiên trở về liền không ngừng khoa trương, nói nàng thanh tú cỡ nào, xinh đẹp bao nhiêu, nói ta đời này cưới nàng làm vợ là Tô gia chúng ta hưởng được tiếng thơm, tổ tông hiển linh".

Tô Việt vừa nói vừa để

hai tay tạo thành chữ thập ở trước ngực thì thào than thở, "Tổ tông phù

hộ", nhắm nửa con mắt đá lông nheo với Lô Uyển Chi.

Hì hì một tiếng, Lô Uyển Chi nhìn thấy vẻ buồn cười như thế của Tô Việt nhoẽn

miệng cười, rõ ràng là sự việc rất nghiêm túc lại bị hắn dùng biểu cảm

cùng giọng điệu nói ra thật là buồn cười.

Thấy Lô Uyển Chi

nhoẽn miệng cười, Tô Việt sửng sốt, đây là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy Lô Uyển Chi tươi cười xán lạn như thế, giờ phút này phảng phất như tất cả mọi thứ xung quanh đều yên lặng làm tôn lên nụ cười của Lô Uyển

Chi, bên miệng nàng có hai lúm đồng tiền nhỏ như có như không ẩn hiện

theo nụ cười của nàng cũng khép khép mở mở, trông rất sinh động.

Mà Lô Uyển Chi nhìn thấy Tô Việt với bộ dáng bỗng nhiên nghiêm túc nhìn

chằm chằm nàng, s* s**ng trên mặt buồn bực hỏi, "Trên mặt ta có gì sao?"

Lắc đầu, Tô Việt đng tnh nói, "Uyển Chi, nàng thật là xinh đẹp!"

Cái này Lô Uyển Chi cười không nổi nữa rồi, khuôn mặt đột nhiên vọt lên một chút ửng hồng. Ngượng ngùng đứng dậy nói đi thu dọn quần áo.

Thế nhưng nàng vừa nghiêng người đã bị Tô Việt giữ chặt, một phen ôm nàng

vào lòng nói, "Uyển Chi, bộ dáng đỏ mặt của nàng càng xinh đẹp".

Lô Uyển Chi không biết trả lời như thế nào, chỉ bị hơi thở nam tính bao

phủ khắp nơi có chút choáng váng đầu óc, giơ cánh tay lên nhẹ nhàng đẩy

Tô Việt ra, tuy nhiên đợi đến khi chạm vào cánh tay mạnh mẽ của Tô Việt

thì lại giống như đang nhẹ nhàng v**t v*.

Tô Việt vừa đng tnh lập tức ôm nàng dâu thẹn thùng của hắn vào lòng, lúc này còn không trộm hương thì đợi đến khi nào.

Vì thế, hắn dùng đôi môi của mình chạm trực tiếp vào cánh môi anh đào thơm mát rồi ra sức nhào nặn tàn ác. Hai người hô hấp dần dần không còn vững vàng, một bàn tay của Tô Việt đã luồn tới áo bông trên người Lô Uyển

Chi, giờ phút này trong đầu hắn không ngừng oán hận mùa đông, mặc nhiều

lớp quần áo thế nào thật sự không thể sờ tới.

Tay hắn vừa lần mò vừa thám hiểm đến mép gờ tròn, bên ngoài vang lên tiếng kêu của

Trương thị, "A Việt, A Việt, ngươi ra ngoài nhanh một chút".

Tô Việt vốn không muốn để ý tới nương già của hắn, giờ phút này cho dù bên ngoài có ngàn vàn chăng nữa hắn cũng không muốn đi nhặt, nhưng mà âm

thanh của Vương thị đã truyền tới.

Hơn nữa thật hiển nhiên,

Lô Uyển Chi trước ngực hắn cũng nghe thấy, cơ thể mềm mại không xương

của nàng nhất thời cứng đờ, vội vàng đẩy hắn muốn tách ra.

Nhận thấy hai tay của Tô Việt vẫn siết chặt eo mình không buông, Lô Uyển Chi nóng nảy, "Nương gọi chàng, chàng nhanh đi đi!"

Cau mày lạnh mặt, Tô Việt đầu tiên là trả lời một tiếng với bên ngoài, sau

đó nhìn lại cái miệng nhỏ bị mình hôn đến sưng đỏ của Lô Uyển Chi, nhất

thời cảm thấy vô lực.

Thật sự là không thể bỏ được ôn hương

nhuyễn ngọc trước mặt này, Tô Việt cúi đầu lại hôn lên má Lô Uyển Chi

một cái, ở bên tai nàng thấp giọng bày tỏ, "Uyển Chi, buổi tối chúng ta

tiếp tục".

Đen mặt ra khỏi phòng, Tô Việt có chút bực mình hỏi, "Nương, người lại có chuyện gì?"

Vương thị thấy vẻ mặt buồn bực của nhi tử đầu tiên là sửng sốt một chút, tuy vậy

rất nhanh đã hiểu được, bà cũng đã từng trãi qua tuổi trẻ, nam nữ vừa

thành thân đều dính nhau như keo sơn, đặc biệt là nam nhân, thật giống

như dây lưng quần trên người nàng dâu mình, hận không thể suốt ngày bám

chặt trên người nàng.

Tuy nhiên bà rất nhanh đã phản ứng kịp, nở nụ cười một chút nói, "Không phải là ta gọi ngươi, là Tô Tề cách

vách gọi ngươi, hình như là nói chuyện cùng đi giết heo nhà người ta

đấy, muốn ngươi đi hỗ trợ, nói là đợi sau khi ngươi từ Nhạc gia trở về

thì đi tìm hắn, ta vừa rồi quên nói cho ngươi biết chuyện này".

Tô Việt nói đã biết, muốn nhấc chân đi về hướng nhà Tô Tề, kết quả lại bị

Vương thị gọi trở về, "A Việt này, cái này đều phải có mức độ, nghĩ tới

con bò thử xem, khi chúng ta dùng nó cày ruộng cũng thường phải nghĩ

ngơi một chút, nếu không lần sau nó sẽ không làm việc tốt được. Con dâu

lấy về là để thương yêu, ngươi cũng không thể cứ dính sát như thế".

(#Huongbb: Chỗ này tớ hơi chém, đại khái là nghĩa nó như thế khựa

khựa...)

Tô Việt không nghĩ tới nương già của hắn sẽ nhắn nhở hắn chuyện này, hai bên má hơi ửng hồng sau đó không kiên nhẫn nói một

tiếng đã biết, trong lòng không ngừng phản bác, "Nương của ta ơi, sao

người có thể đem Lô Uyển Chi so sánh với bò được, so với bò Lô Uyển Chi

còn xinh đẹp hơn".

Đến nhà Tô Tề, quả nhiên là, thì ra trước

đó cha Tô Tề là thợ giết heo trong thôn, người trong thôn hễ tới mấy dịp Lễ tết, việc hiếu hỉ khi muốn giết heo, đều sẽ đến mời cha Tô Tề đi

giết, lúc này cha Tô Tề tuổi tác đã lớn, Tô Tề là cha truyền con nối,

thừa kế nghiệp cầm dao giết heo của cha hắn.

Qua hai ngày nữa là Năm mới, trong thôn có mấy nhà muốn giết heo bán thịt, sẽ đến thỉnh

Tô Tề qua, lúc trước chỉ một mình Tô Tề làm nên cần thời gian khá lâu,

dù sao giết xong còn phải lấy mấy phần đầu heo, chân tay heo dọn dẹp cho người ta, lông heo cũng phải cạo sạch sẽ, tốn nhiều thời gian. Cho nên

muốn để Tô Việt đến hỗ trợ, nghĩ hắn ở nhà một mình không có người nói

chuyện, còn phải kéo heo xuống nước (tức là dìm heo chết rồi mới giết

mổ),còn giò heo gì đó, vừa vặn làm đồ nhắm.

Tô Việt nghe Tô

Tề đề nghị xong cúi đầu suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu nói, "Để ta giết heo, cạo lông heo gì đó cũng có thể, nhưng mà ta sẽ không kéo heo xuống nước, thủ đoạn này ta đều thấy ghê tởm, hơn nữa ta nói trước, ngoại trừ móng heo những cái khác ta đều không cần, bốn cái móng heo đều phải cho ta".

Tô Tề cười nói, "Biết tên tiểu tử nhà ngươi từ nhỏ đã

thích sạch sẽ, không thành vấn đề, ngươi không cần kéo đầu heo xuống

nước cũng hợp ý với ta".

Vì thế sau khi thương lượng ổn thỏa, Tô Tề để Tô Việt sáng sớm ngày mai ăn điểm xong sẽ đi qua. Sau khi Tô

Việt gật đầu liền trở về nhà.

Như thường lệ, cơm chiều vẫn là Vương thị nấu, Lô Uyển Chi tay chân luống cuống đứng ở phòng bếp muốn

hỗ trợ, trong lòng nàng cảm giác áy náy càng ngày càng mãnh liệt. May mà Vương thị cười an ủi nàng nói không cần để trong lòng, bây giờ bản thân bà còn làm được thì để bà làm, sau này không di chuyển được nữa có rất

nhiều cơ hội để nàng hầu hạ.

Vẻ mặt Lô Uyển Chi nghiêm túc

đáp, "Nương, người yên tâm khi người già, ta và A Việt sẽ hiếu kính với

người thật tốt", nàng nói những lời này không có suy nghĩ muốn lấy lòng

người, ngược lại khiến Vương thị nghe xong trong lòng nở hoa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.