Chương 8

“Nam Thiến, nhanh chút lại

đây, có người đưa hoa cho cậu nha!”

Nghe thấy tiếng kêu hưng phấn

của nhóm đồng nghiệp, Nam Thiến nghi hoặc từ chỗ ngồi đứng lên, đi đến cửa công

ty, chỉ thấy ngoài cửa một sinh viên vừa học vừa làm ôm một bó hoa hồng to

nhìn về phía cô, mà chung quanh tụ tập vài đồng nghiệp mà trên mặt họ viết rõ

hai chữ hâm mộ cùng tò mò.

“Xin hỏi là tiểu thư Nam

Thiến sao?” Học sinh vừa học vừa làm tại cửa hàng bán hoa hỏi cô.

Cô gật gật đầu.

“Này cho cô, còn phiền toái

cô ký nhận một chút.” Người đưa hoa đem bó hoa đưa cho cô trước, sau đó lại lấy

bút cùng giấy ký nhận đưa cho cô.

Cô hoang mang kí tên, khi đem

bút bi trả lại người đưa hoa, nhịn không được hỏi: “Hoa này thật là tặng cho

tôi sao?”

Đối chiếu chữ ký của cô, cùng

với tên trong yêu cầu gửi hoa giống nhau, người đưa hoa gật đầu. “Đúng vậy.”

“Hỏi cái này làm cái gì? Mau

nhìn là ai đưa.” Đồng nghiệp Tiểu Mĩ khẩn cấp thúc giục.

“Một bó hoa lớn như vậy,

không có một trăm đóa cũng có chín mươi chín đóa nhỉ? Không biết bao nhiêu tiền

nha.” Đồng nghiệp Mĩ Trinh hâm mộ, miệng thở dài.

“Khẳng định là một hai ngàn

chứ chẳng ít, có lẽ càng quý.”

“Nam Thiến, hôm nay là ngày gì,

sinh nhật của cậu sao? Nếu không làm sao có thể có người đưa hoa cho cậu?”

“Có lẽ là người theo đuổi

thần bí đưa cũng không chừng. Nam Thiến, mau nhìn phong thư viết cái gì?” Tiểu

Mĩ chỉ vào phong thư dán tại bó hoa được đóng gói giấy tinh mỹ, lại lần nữa

thúc giục.

Liếc mắt một cái nhìn đoàn

người bốn phía trông mòn con mắt, Nam Thiến rốt cục chậm rãi đem mảnh giấy bên

trong phong thư rút ra, mở ra xem.

“Em yêu.”

“Oa, Nam Thiến, chồng của cậu

thật lãng mạn nha!” Tiểu Mĩ lấy tiếng nói hâm mộ lớn tiếng kêu. “Hoa đã đẹp, cũng

không bằng một phần mười xinh đẹp của em trong lòng anh. Chồng yêu của em.”

“Oa.” Bốn phía nhất thời toát

ra một mảnh tiếng than hâm mộ lại đố kỵ sợ hãi.

“Nam Thiến, cậu làm thế nào có

thể huấn luyện chồng lãng mạn như vậy, dạy tôi được không? Cái đầu trâu nhà tôi

vô tình đến đòi mạng.”

“Đúng vậy, cũng dạy tôi nữa,

chồng tôi căn bản chính là một cái đầu gỗ.”

“Đầu gỗ còn có thể lấy làm

củi lửa thiêu, lỗ hổng tại nhà của tôi căn bản chính là tảng đá vô dụng, vừa

nặng vừa cứng lại chiếm không gian, muốn vứt bỏ chuyển sang người không có

tính văn chương gì.”

Nghe vậy, đoàn người không

khỏi cười thành một mảnh.

“Trở lại chuyện chính, Nam

Thiến, rốt cuộc cậu huấn luyện chồng cậu như thế nào?” Vẻ mặt Mĩ Trinh tò mò nhanh

nhìn cô chằm chằm hỏi.

“Tôi chưa làm cái gì.” Sắc

mặt Nam Thiến ửng đỏ, có chút xấu hổ.

“Ý nói là, chồng của cậu trời

sinh liền lãng mạn như vậy? Không có khả năng, đàn ông cho dù trời sinh lãng

mạn, kết hôn xong cũng sẽ trở nên không lãng mạn, cậu nhất định có tuyệt chiêu

gì, không cần giữ, nói ra cho chúng tôi học tập một chút thôi.”

“Đúng vậy, đúng vậy, không

cần nhỏ mọn như vậy.”

“Nhưng mà tôi thật sự cái gì

đều không có làm.” Nam Thiến khó xử nói. Không thể nói cho các cô ấy biết, ngày

trước chồng cô từng có tình nhân, hiện tại hết thảy hành vi lãng mạn đều là vì

muốn cô tha thứ.

Hoa hồng đại diện cho tình

yêu, cô vẫn cảm thấy thật vui vẻ, thật vui vẻ.

“Có lẽ cái này liên quan đến

việc bọn họ kết hôn chưa đến nửa năm nhỉ, dù sao vẫn đang là tuần trăng mật.”

Tiểu Mĩ nói.

“Nói đến kết hôn không đến

nửa năm, Nam Thiến, cậu ngay từ đầu làm chi muốn gạt chúng tôi là chưa kết hôn

nha?” Mĩ Trinh đột nhiên nhớ tới chuyện này.

Nam Thiến sợ run một chút,

không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào. Cô ngay lúc đó xác thực nghĩ đến

mình đã muốn ly hôn, là thân phận chưa kết hôn a, ai biết...

“Làm chi không nói lời nào?”

“Không có, tôi chỉ đang nghĩ

xem nên nói chuyện này như thế nào.” Nam Thiến do dự nói.

“Cậu không phải lo lắng nếu nói

chuyện kết hôn ra, chúng tôi gọi cậu đem chồng mang ra giới thiệu cho mọi người

biết, sau đó không muốn có người muốn tiếp cận ông chồng đẹp trai của cậu, cho

nên rõ ràng nói chính mình chưa kết hôn?” Tiểu Mĩ đoán hỏi. Nếu cô cũng có một

người chồng đẹp trai như vậy, cô cũng sẽ thật cẩn thận như vậy, thận trọng

phòng bị hồ ly tinh.

“Một khi đã như vậy, sao cậu

lại cho chồng cậu đưa cậu cùng đi làm a? Muốn hại chúng ta hâm mộ đến chết cũng

không cần phải dùng loại phương pháp này đi?” Mĩ Trinh nhịn không được hỏi cô.

“Chuyện này tôi hỏi qua cô

ấy.” Tiểu Mĩ lại lần nữa cướp lời, “Là chồng cô ấy đau lòng cô ấy đi xe công

cộng vất vả, cứng rắn muốn đưa cô cùng đi làm.”

“Oa, Nam Thiến, cậu thật sự

muốn cho mọi người chúng tôi hâm mộ đến chết nha? Cậu rốt cuộc phải làm sao mới

tìm được chồng tốt như vậy, dạy chúng tôi đi, nói cho chúng tôi biết được

không nha?”

“Con cậu đã học tiểu học, cậu

muốn làm chi a?”

“Tôi không thể cùng tảng đá

kia ly hôn, có mùa xuân thứ hai sao?”

Mọi người ngẩn ngơ, đột nhiên

cười to ra tiếng.

“Ha ha ha, nói rất đúng. Nam

Thiến, mau nói cho tôi biết cậu rốt cuộc đi nơi nào tìm chồng?”

Cô không biết làm sao nhìn

bốn phía hé ra vẻ mặt chờ mong, đau đầu không biết nên ứng phó như thế nào đối

với các vấn đề quái dị liên tiếp này, di động đặt trên bàn vừa vặn vang lên,

cứu cô một mạng.

“Điện thoại của tôi kêu.” Cô

nhanh chóng trả lời, chạy như trối chết ôm bó hoa hồng trong tay bước nhanh trở

về chỗ ngồi. “A lô?”

“Em yêu, là anh.”

Cô ngây người một chút, theo

bản năng liếc mắt một cái nhìn nhóm đồng nghiệp vẫn đứng ở trước cửa.

“Có việc sao?” Cô ngồi thẳng

lưng, nhỏ giọng hỏi.

“Nhận được hoa của anh chưa?”

Thanh âm của anh ôn nhu.

“Ừ.”

“Thích không?”

Hỏi như vậy muốn cô trả lời

như thế nào, chẳng lẽ muốn cô nói không vui sao? Thật sự là biết rõ còn cố hỏi.

Đại khái là biết đáp án của

cô, anh sửa miệng lại hỏi: “Nhìn thấy thư rồi sao?”

“Ừ.”

“Tất cả viết trên đấy đều

là thiệt tình của anh nói nha. Hoa có đẹp cũng không bằng một phần mười của em

trong lòng anh.” Anh lấy tiếng nói khàn khàn hùng hậu thâm tình nói hết với cô,

làm cho Nam Thiến ở đầu điện thoại này nhịn không được mặt đỏ lên.

“Chồng của cậu đúng hay không?”

Tiểu Mĩ đột nhiên đứng bên

cạnh hỏi, dọa Nam Thiến một cú sốc, hơn nữa không biết khi nào, mới nãy nhóm

đồng nghiệp đứng ở trước cửa công ty thế nhưng toàn bộ rời trận địa đi vào bên

cạnh người cô.

“Nhất định mà, xem mặt cậu

hồng thành như vậy, còn vẻ mặt hạnh phúc.”

“Oa, thật sự là làm người ta

hâm mộ, thật hâm mộ nha!” Đồng nghiệp cố ý ở bên người cô kêu to.

“Làm sao vậy?” Đầu kia điện

thoại Khấu Đạt cũng nghe thấy xôn xao.

“Không có gì.” Nam Thiến

nhanh chóng trả lời. “Anh còn có việc sao? Không có việc gì em muốn gác điện

thoại.”

“Chờ một chút, có việc.” Khấu

Đạt sợ cô cứ như vậy đem điện thoại cắt đứt.

“Chờ anh một chút.” Nhìn phía

trước mắt hé ra từng khuôn mặt mong chờ, Nam Thiến không thể không nói với Khấu

Đạt ở đầu kia điện thoại, sau đó dừng tay bất đắc dĩ nhìn mọi người, năn nỉ. “Có

thể cho tôi im lặng nói chuyện điện thoại sao?”

Xem vẻ mặt cầu xin của cô,

mọi người đành phải sờ sờ cái mũi tự trở lại chỗ ngồi, bất quá nhưng cũng đồng

thời đem lỗ tai kéo dài nghe lén, dù sao lòng hiếu kỳ ai cũng có.

“Này, anh nói có việc là

chuyện gì?” Nam Thiến cầm di động ngồi trở lại chỗ ngồi, thấp giọng hỏi.

“Buổi tối cùng anh đi tham

gia một yến hội được không?”

Nam Thiến “à” một tiếng, bởi

vì đây là lần đầu tiên anh mở miệng hướng cô yêu cầu loại sự tình này, cô không

biết nên trả lời hảo hoặc không tốt?

“Có thể chứ?” Cô trầm mặc làm

cho anh lại lần nữa ra tiếng.

“Là vì chuyện công việc sao?”

Cô do dự.

“Một nửa.”

Anh trả lời làm cho cô không

được rõ ràng. “Có ý gì?”

“Vốn đơn thuần là vì công

tác, nhưng nghe nói ba của anh cũng phải đi, cho nên vì làm cho ông ta có cơ

hội không có gì ăn no rất nhàn, đành phải chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi buổi

tối của em. Thực xin lỗi, vợ.” Khấu Đạt thở dài.

“Cái anh gọi là ăn no rất

nhàn là ý gì?” Cô không hiểu.

“Ông ta còn không có buông

tha cho.”

“Buông tha cho cái gì?”

Anh bất đắc dĩ than nhẹ thanh.

“Buông tha đem chồng của em giới thiệu cho các danh môn thục nữ, đại ngốc.”

Nam Thiến ngẩn ngơ, đột nhiên

bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra cô cố tình xem nhẹ sự việc, khi không ở bên chồng,

thế nhưng còn có loại sự tình này phát sinh.

Rất nguy hiểm, trước đây cô

như thế nào chưa bao giờ lo lắng qua loại sự tình này? Với “lịch sử” của Khấu

Đạt, rất hiếu có người phụ nữ muốn lấy anh, hơn nữa ở giữa còn một ông bố hay

gây khó dễ, cô đã có hạnh được anh quay đầu cùng sủng ái, vì sao không nắm chắc

hết thảy hạnh phúc này, còn rụt rè, làm bộ làm tịch cái gì?

Thật sự là không thể xem nhẹ,

phải cảnh tỉnh.

“Được, em cùng anh đi.” Cô

trả lời, chợt nhíu mày. “Nhưng em quần áo hôm nay em mặc không thích hợp tham

dự yến hội đêm nay.”

“Điểm ấy em không cần phải lo

lắng, chuyện quần áo giao cho anh là được.” Anh nhanh chóng nói, giống như sợ

cô sẽ vì lý do này mà thay đổi quyết định, làm cho cô có điểm muốn cười.

“Yến hội mấy giờ bắt đầu, cần

em tan ca sớm sao?” Cô hỏi.

Anh suy nghĩ trong chốc lát.

“Em có thể xin phép sao?”

“Nếu có việc là có thể.”

“Như vậy anh bốn giờ đi đón

em có thể chứ?”

“Được.”

Anh đột nhiên trầm mặc một

chút, sau đó thâm tình ôn nhu nói: “Vợ, cám ơn em, còn nữa anh yêu em.” Nói

xong liền cắt đứt điện thoại.

Nam Thiến không tự chủ được

mỉm cười, mới buông di động, đám đồng nghiệp kia thấy lão bản không ở nhà liền

nhàn đến không có việc gì, lập tức vây quanh cô, ngươi một lời ta một lời thỉnh

giáo cách trị chồng của cô, khiến cho cô dở khóc dở cười chỉ kém không kêu cứu

mạng.

Thật hy vọng lão bản nhanh

chút trở về nha!

Nhìn Khấu Đạt thoải mái tung

tiền, bà chủ cửa hàng quần áo tiếp nhận xong, xoay người chỉ huy nhân viên

làm việc, Nam Thiến đã mệt không có khí lực ngăn trở.

Từ trước bốn giờ rưỡi đi vào

gian tinh phẩm của cửa hàng quần áo, cô với Khấu Đạt cùng lão bản nương lưỡi

xán hoa sen giựt giây dưới, thử qua hết bộ quần áo này tới bộ kia.

Bọn họ nói cho cùng thoải

mái, mặc thử lại không nhất định phải mua, mặc thử lại không cần tiền, cho nên

anh liền ngây ngốc để người khác lấy hết bộ này tới bộ khác cho cô thử, sau đó

mạc danh kỳ diệu đôi mang ra thử hết trang sức, vật phẩm, giầy dép, hai chữ “ướm

thử” cứ như không cánh mà bay, đồ mặc thử hoàn toàn biến thành đồ mua về.

Cô đương nhiên là có thử ngăn

cản hành động như nổi điên của Khấu Đạt, nhưng hoàn toàn vô dụng, anh tựa hồ đã

sớm chuẩn bị một trăm lý do thuyết phục cô.

“Cái váy này quá ngắn.”

Khi cô soi mói nói như vậy,

anh sẽ nói: “Chân của em đẹp như vậy, giấu giếm rất đáng tiếc, anh muốn người

khác đều hâm mộ anh, vợ, cho anh kiêu ngạo đắc ý một chút thôi.”

“Cái này rất hở hang.” Khi cô

lấy cớ này, anh còn nói: “Vậy sao? Nhưng anh cảm thấy em mặc vào rất đẹp nha,

hơn nữa ngẫu nhiên đổi hình cũng không sao, em không biết sao, vợ?”

“Màu sắc cái này em không

thích.”

“Nhưng là anh thực thích nha,

em có thể mặc ở nhà cho anh xem thôi.”

“Kiểu dáng này em không thích.”

“Ngẫu nhiên thử một chút hình

thức bất đồng có thể làm cho tâm tình trở nên khoái trá nha.”

Nhưng mà, cô cuối cùng rõ

ràng trực tiếp chỉ ra. “Em chỉ là muốn đi tham gia một yến hội mà thôi, căn bản

là không cần phải mua nhiều quần áo như vậy.”

“Nhưng quần áo đó em đều mặc

đẹp lắm, ở nhà ra ngoài đều thích hợp, huống chi lo trước khỏi họa, ai biết

lão nhân ngày nào đó lại giở trò cũ đáng ghét, đến lúc đó quần áo liền được dùng.

Cho nên lão bản nương, gói tất cả chỗ này lại, còn có hai đôi giày vừa rồi,

cùng linh kiện cần thiết, chúng ta tất cả đều muốn.”

Anh nói xong liền đưa thẻ

bạch kim ra, cô còn có thể nói cái gì?

Không lời nào để nói, thật sự

không lời nào để nói.

Anh thay cô lấy quần áo

thích hợp tham dự yến hội đêm nay, lại nhìn nhóm nhân viên cửa hàng cười đến

toe toét thay bọn họ đem từng túi quần áo chuyển lên xe xong, bọn họ rốt cục

xuất phát đi tới nơi yến hội.

Đó là vị trí độc đáo của biệt

thự tư nhân trên núi Dương Minh, ban đêm đèn đuốc sáng trưng chiếu xuống

có vẻ kim bích huy hoàng, khí phái xa hoa, nhưng so với bên trong biệt thự

trang hoàng cùng bố trí kim quang lòe lòe khoa trương, ngoài phòng hết thảy

liền có vẻ bình thường hơn.

Nam Thiến thực cố gắng mới

làm cho mình giấu giếm bộ dáng nghẹn họng nhìn trân trối, miễn xấu mặt chồng.

Chính là nói thật, cô thật

đúng là muốn biết kẻ có tiền thì trong óc suy nghĩ cái gì, muốn trong nhà biến

thành khách sạn năm sao, thật sự có vẻ thoải mái sao?

“Em suy nghĩ cái gì?”

Khấu Đạt hỏi thình lình làm

cho cô nháy mắt hoàn hồn.

“Không có nha.” Cô vội vàng

lắc đầu.

“Biểu tình của em không phải

nói như vậy nha.” Anh vẻ mặt nghiên cứu nhìn chằm chằm cô.

“Biểu tình của em? Biểu tình

của em nói gì?” Cô lo lắng lấy tay sờ lên gương mặt.

“Nó đang nói có tất yếu đem

phòng ở biến thành như vậy sao? Thật sự là lãng phí tiền.”

Nam Thiến khó có thể tin

trong nháy mắt mở to hai mắt, cứng họng trừng mắt nhìn anh.

“Có tật giật mình như vậy

sao? Chồng biết vợ suy nghĩ cái gì là thực bình thường, không phải sao?” Khấu

Đạt mỉm cười, nhịn không được khuynh thân hôn cô một chút.

Cô thiếu chút nữa không nhảy

dựng lên, theo bản năng lập tức quay đầu nhìn xung quanh trái phải, chỉ sợ màn

làm người ta thẹn thùng vửa rồi sẽ bị người khác nhìn thấy.

“Em đang làm gì?” Khấu Đạt

buồn cười hỏi.

Nam Thiến không có trả lời,

bởi vì cô phát hiện có một - không, ít nhất có hai cô gái lấy ánh mắt đối địch

cùng đố kỵ trừng mắt nhìn cô, bốn mắt giao tiếp, các nàng nhưng lại không hẹn

mà cùng hướng này đi tới, làm cho cô không tự chủ được trận địa sẵn sàng đón

quân địch.

“Làm sao vậy?” Chú ý tới trên

mặt cô biểu tình thay đổi, Khấu Đạt cũng nghiêm túc lên.

Cô không có trả lời, chính là

lẳng lặng nhìn theo ba cô gái đang đi về hướng mình. Xem, cô đã nói ít nhất có

hơn hai đi? Anh mị lực thật lớn a!

Chú ý tới ánh mắt của cô,

Khấu Đạt quay đầu nhìn lại, lập tức nhíu mày.

Ba cô gái kia dường như đồng

thời đi vào trước mặt vợ chồng bọn họ.

“Hi, Khấu Đạt, đã lâu không

thấy.” Cô gái đứng ở bên trái nói.

“Hi, Khấu Đạt.” Cô gái đứng

ở giữa chào hỏi.

“Hi.” Cô gái đứng ở bên phải

nói, trên mặt mang theo mị hoặc tươi cười.

Nam Thiến bất động thanh sắc

đứng ở tại chỗ, muốn nhìn xem anh xử lý trường hợp trước mắt như thế nào, cùng

với giới thiệu cô với anh là quan hệ như thế nào với ba vị đại mỹ nữ đây, chính

là cô vạn vạn không nghĩ tới anh so với cô càng gặp nguy không loạn, như núi

thái sơn phủ băng mà mặt không đổi sắc.

Đầu tiên anh vòng tay ôm lấy

thắt lưng của cô, đem cô kéo đến bên cạnh anh, giữ lấy vòng ôm, cúi đầu nhìn

cô mỉm cười xong, mới ngẩng đầu lên đối mặt các cô gái trước mắt.

“Hi, đã lâu không thấy.” Anh

hoàn toàn thoải mái tự nhiên. “Đây là vợ thân yêu nhất, thân yêu nhất của

tôi, Nam Thiến. Vợ, vị này là Trần Vĩnh Tiệp, lấy của cha anh năm trăm vạn để

chia tay anh. Vị này là Lý Khang Nghi, cũng lấy năm trăm vạn. Về phần vị này...

À, thật có lỗi, tôi đã quên cô tên là gì, cô ta có vẻ chịu thiệt một chút, bởi

vì là bị ba anh nhìn trúng quan hệ, cho nên đại khái một xu cũng không nhận được.”

Khấu Đạt giới thiệu đôi bên,

phương thức giới thiệu không lưu tình chút nào cùng thẳng thắn, làm cho Nam

Thiến đều cảm thấy vì đối phương không đành lòng lên.

“Chồng.” Cô nhẹ giọng kêu to.

“Ừ?” Anh mỉm cười cúi đầu xem

cô. “Chuyện gì?”

Cô không biết nên nói như thế

nào, chỉ có thể không nói gì nhìn anh. Phương thức giới thiệu này có thể hay

không rất thực?

“Em gọi là Trương Ái Ninh.”

Cô gái bị quên tên không cam lòng bị vắng vẻ mở miệng. “Tứ thiếu gia, tuần

trước chúng ta mới thấy qua mặt, nhưng lại không chỉ một lần nha, anh thật sự

là xác minh câu nói ‘quý nhân hay quên việc’ a.”

“Chuyện không chỉ gặp qua một

lần, tôi đương nhiên nhớ rõ, bởi vì cảm giác không chịu nổi, chán ghét này rất

khó quên được, nếu cô cũng từng không thích người khác dây dưa, nên biết.” Khấu

Đạt thong thả nói tiếp.

Chỉ thấy cô gái tên gọi

Trương Ái Ninh sắc mặt nhất thời trắng một mảng, rất phấn khích, tiếp theo liền

giận không thể át trừng mắt nhìn vợ chồng bọn họ một cái, không nói hai lời

liền đá đầu rời đi.

Một người đi rồi, còn lại

hai người.

“Cô có chuyện muốn nói với

tôi sao?” Khấu Đạt nhìn về phía Trần Vĩnh Tiệp vẻ mặt giống như có ngàn vạn lời

muốn nói.

“Khấu Đạt, em lúc trước nhận

lấy tiền của cha anh, kỳ thật là bất đắc dĩ.” Như là luôn luôn chờ đợi anh đem

lực chú ý đặt trên người mình, Trần Vĩnh Tiệp nhanh chóng bày ra bộ dạng cầu

xin mang điểm đáng thương.

“Cái này tôi biết.” Anh lại

xuất hồ ý liêu ngoại trả lời.

“Anh có biết?” Cô ta trong

mắt lập tức hiện ra một chút hy vọng.

“Bởi vì cô thua lỗ hai trăm

vạn trái phiếu, bất đắc dĩ thôi. Mà cô còn lại muốn đầu tư cổ phiếu, cần bổ

sung thêm về tài chính, chuyện đó tôi đều biết, cho nên tôi mới không có trách

các cô không phải sao? Bởi vì ngay lúc đó các cô thực cần tiền.”

Trần Vĩnh Tiệp cùng Lý Khang

Nghi hai người thân thể đồng thời cứng lại, không nghĩ tới anh đều biết tất cả.

Nhưng anh vừa rồi có phải hay không nói, anh cũng không có ý trách cứ? Như vậy...

“Em đến bây giờ còn yêu anh,

Khấu Đạt.” Lý Khang Nghi giành trước bật thốt lên.

“Em cũng vậy, Khấu Đạt. Trừ

anh ra, em không có yêu người đàn ông thứ hai.” Trần Vĩnh Tiệp đi theo xông

tới.

Hai nàng vừa nói xong, lập

tức nhìn chằm chằm đối phương.

Nam Thiến trầm mặc đứng ở tại

chỗ nhìn thấy quỷ dị hết thảy, cảm thấy có điểm buồn cười.

Hiện tại là như thế nào, cô là

vợ chính thức chẳng lẽ là người vô hình sao? Các nàng hoàn toàn không nhìn đến

tồn tại của cô, hướng chồng “của cô” thổ lộ tình yêu, đã thế còn trình diễn tiết

mục tình địch gặp nhau, có thể hay không rất buồn cười a?

“Vợ, mặc kệ các cô ấy nói cái

gì, trong lòng anh chỉ có em, chỉ yêu một mình em, hiện tại cùng tương lai đều

giống nhau.” Khấu Đạt đột nhiên cúi đầu, thâm tình chân thành dừng ở cô, nói

xong còn thuận thế khuynh thân hôn môi cô một chút.

Không nghĩ tới anh sẽ phản ứng

như vậy, Nam Thiến không tự chủ được đỏ mặt, sau đó thấy hai cô gái kia nháy

mắt mở bừng hai mắt, sống chết trừng mắt nhìn cô, dáng vẻ như muốn ăn tươi

nuốt sống.

“Chồng, em đã đói bụng.” Cô

mở miệng nói, không nghĩ lại ở trong này, cùng hai nữ nhân kia mắt to trừng đôi

mắt nhỏ.

“Đáng giận! Anh đã quên em

còn chưa ăn bữa tối, em hẳn là sớm một chút nhắc nhở anh.” Khấu Đạt thấp rủa

một tiếng, tự trách nói. “Đi, anh mang em đi ăn cái gì.” Nói xong, lập tức ôm

cô hướng khu để cơm đi đến, hoàn toàn đã quên hiện trường còn có hai nữ nhân

khác tồn tại.

Nam Thiến có điểm vui vẻ, bởi

vì điều này chứng tỏ anh thật sự không cần hai cô gái kia, trong mắt chỉ có

cô.

Đi vào khu tiệc đứng mới ăn

chút gì, liền không ngừng có người biết Khấu Đạt đi tới chào hỏi, làm cho cô có

điểm không biết vô thố, nhưng anh lại không e dè ôm thắt lưng của cô, gặp người

liền giới thiệu cô là vợ anh yêu nhất, còn không ngừng hỏi cô ăn cái gì, hại cô

trên mặt thủy chung đỏ bừng.

Ba anh quả nhiên cũng tham dự

yến hội này, ông ta tiến đến cùng con chào hỏi, lại hoàn toàn không nhìn thấy

cô là con dâu, hơn nữa tựa như Khấu Đạt lúc trước nói, chỉ cần tìm được cơ hội

liền thay anh giới thiệu danh môn thục nữ, hoàn toàn không nhìn thấy tồn tại của

cô.

Thương tâm sao?

Không, cô ngược lại cảm thấy

cười thì đúng hơn, bởi vì Khấu Đạt luôn luôn tại bên người cô hồ nháo, lập tức

đối với cô động tay động chân, lập tức đối cô kề tai nói nhỏ nói lặng lẽ, lập

tức lại cùng đối phương trang thục, liều mình tán dương vợ là cô có bao nhiêu

ưu điểm, hại cô đứng ở một bên xấu hổ lại cảm thấy buồn cười.

Nhưng rồi người xấu hổ là

cha anh, không chỉ xấu hổ, căn bản là bị anh làm cho tức giận đến sắp hộc máu,

hại cô lo lắng gần chết.

Tóm lại chỉ một buổi tiệc

tối, làm cho cô so với đi trực ban năm ngày còn mệt mỏi hơn, bất quá nhưng

cũng không phải hoàn toàn không thu được gì, ít nhất xác định một sự kiện, đó là

trong mắt và trong lòng anh chỉ có cô mà thôi.

Thật vui vẻ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.