Chương 7

Nam Thiến yên lặng bất động,

không rõ là kinh ngạc hay là khẩn trương nhiều hơn.

Đây là lần thứ hai anh hôn

cô, lần đầu tiên là trước đêm cô rời đi, đêm đó hai người đều uống rượu, mặc dù

có hôn môi, cũng không nhớ rõ đó là tư vị gì, nhưng hiện tại cô hoàn toàn thanh

tỉnh, có thể rõ ràng cảm giác được môi của anh, lưỡi anh, hương vị của anh,

cùng với sự ôn nhu và h*m m**n của anh.

Ôn nhu như vậy làm cho cô

không tự chủ được bắt đầu đáp lại, môi lưỡi giao quấn, chỗ sâu nhất trong yết

hầu anh phát ra một tiếng rn r, nháy mắt liền làm nụ hôn sâu sắc.

“Ân... khụ! Khụ!”

Thình lình xảy ra tiếng ho

khan đánh gãy hình ảnh duy mĩ này, Nam Thiến sợ tới mức trong nháy mắt đột

nhiên lấy lại tinh thần, nhanh chóng dùng sức đẩy Khấu Đạt ra. Nhưng động tác

cô dù nhanh, cũng không nhanh bằng ông chủ sớm đứng ở một bên lấy vẻ mặt ái

muội hướng về phía cô cười ranh mãnh, hại cô không thể chỉnh lại khuôn mặt nhất

thời đỏ lên được.

“Thực xin lỗi, quấy rầy

chuyện yêu đương của hai người, nhưng mà tôi cần bát sạch để buôn bán nha.” Ông

chủ cười hi hi nói.

“Thực xin lỗi, ông chủ, chỗ này

đã sạch.” Nam Thiến xấu hổ lại lòng tràn đầy áy náy, vội vàng đem một cái giỏ đã

rửa sạch bát đưa cho ông chủ.

“Ông là chủ nơi này sao?”

Khấu Đạt đột nhiên mở miệng hỏi.

Ông chủ nhìn về phía anh.”Đúng,

có việc sao?”

“Tôi muốn giúp vợ của tôi từ

chức.”

“Vợ cậu?” Ông chủ kinh ngạc

nhìn về phía Nam Thiến. “Anh ta là chồng của cô?”

Người đàn ông này một thân

tây phục thẳng tắp, thấy thế nào đều giống người có tiền, hoàn cảnh gia đình

cũng không sai, làm sao có thể để cho vợ của mình lưu lạc đến chợ đêm rửa chén

bát kiếm tiền? Ông nhíu mày.

“Trước đây hai chúng tôi có

điểm bất hòa nhỏ, cô ấy một mạch rời nhà trốn đi, hại tôi lo lắng đòi mạng,

nay đa tạ ông chủ đã chiếu cố.” Như là có thể nhìn thấu tâm tư ông chủ, Khấu

Đạt tự động tự phát mở miệng giải thích, đồng thời biểu đạt lòng biết ơn.

Nghe hắn nói như vậy, hoài

nghi trên mặt ông chủ nhất thời tán đi, ông thân thủ vỗ vỗ bả vai Khấu Đạt, lấy

biểu tình “ta biết” nói: “Phụ nữ luôn hành động theo cảm tình như vậy, vất vả cậu.”

Nam Thiến không dám tin trợn

to hai mắt, không có lời nào để nói. Đàn ông vì sao luôn tin tưởng người đàn

ông khác nói như thế, cho dù đối phương là lần đầu tiên gặp mặt?

“Ông chủ...” Cô mở miệng, lại

bị đánh gãy.

“Nam Thiến, cô cùng chồng về

nhà đi, về sau khi vợ chồng cãi nhau không cần lại hành động theo cảm tình rời

nhà đi ra ngoài, biết không? Đến, đây là tiền lương trong khoảng thời gian này

của cô.” Nói xong, ông chủ lấy tiền trong túi ra tính đưa cho cô.

Việc đã đến nước này, cô còn

có thể nói cái gì? Chỉ có thể c** q**n áo lao động, tạ tiếp nhận tiền xong, bực

mình xoay người rời đi.

Rời đi chỗ làm công xong, một

bàn tay lén lút từ phía sau cầm tay của cô, cô dùng sức bỏ ra, Khấu Đạt thử lại

một lần, mà cô cũng lại đá.

“Em tức giận?” Anh ở phía sau

đầu thật cẩn thận hỏi.

Cô trầm mặc không nói, chỉ đi

về phía trước. Cô không nên tức giận sao? Anh dựa vào cái gì thay cô từ chức,

ngay cả một chút nên tôn trọng cũng không để cho cô? Không cùng anh chia tay,

không có nghĩa là anh có quyền can thiệp quyết định cùng công tác của cô!

“Nhưng là anh thật sự luyến

tiếc nhìn em vất vả như vậy nha, em có biết khi anh nhìn thấy em một người

ngồi xổm góc sáng sủa rửa chén phản ứng đầu tiên là gì không? Anh nghĩ muốn giết

chính mình.” Anh theo sát phía sau cô, nói thật chân thành.

Nam Thiến tiếp tục im ắng.

“Một tháng qua anh vẫn đều

tìm em, muốn nói lời thật lòng với em, muốn sám hối với em, muốn nói cho em

anh là cái đồ ngu ngốc, chỉ có khi mất đi mới có thể bỗng nhiên bừng tỉnh,

bừng tỉnh đại ngộ hiểu được người mình trong lòng chân chính để ý, thích, yêu

là ai.”

Cô vẫn như cũ trầm mặc đi về

phía trước, nhưng mà cước bộ dồn dập cũng không tự chủ chậm lại.

“Phụ nữ chủ động rời anh đi có

rất nhiều, mặc kệ là vì tiền, vì thừa nhận không được áp lực, hoặc là cảm

thấy anh rất hoa tâm, yêu anh quá mệt mỏi... các loại lý do đều có, nhưng người

duy nhất làm cho anh hoảng ý loạn là em. Em đột nhiên rời đi làm cho anh không

biết làm sao, cảm giác tâm như là đột nhiên sụp đổ một khối, muốn tìm lại mà

không trở lại.”

Chỉ là sụp đổ một khối mà

thôi, còn cô hoàn toàn tan nát cõi lòng, anh biết không?

“Cái loại cảm giác này anh

không biết nên hình dung như thế nào, thực hoảng, thực loạn, thực vô định mà

cũng rất đau. Anh không dám về nhà, bởi vì nơi đó tràn ngập hình ảnh của em, về

nhà làm cho lòng tham của anh đau rất đau.”

Chỉ có về nhà là đau lòng,

bên ngoài sẽ không sao? Cô không có lúc nào là không đau lòng, cho dù rời anh

đi, ly khai khỏi nhà kia, trong lòng của cô, đau sớm trở thành một bộ phận cuộc

sống hằng ngày, anh biết không?

“Nam Thiến, tha thứ anh được

không?” Anh cầm tay cô, thấp giọng thỉnh cầu, cảm giác cô không hề có ý định bỏ

ra tay anh ra, không ngừng cố gắng yêu cầu. “Cho anh một cơ hội nữa được không?

Biết đau lòng thống khổ xong, anh cam đoan tuyệt đối sẽ không lại chọc giận em

thương tâm, cho em đau lòng.”

“Dựa vào cái gì muốn tôi tin

tưởng cam đoan của anh? Chỉ bằng hé ra miệng sao?” Đột nhiên dừng lại cước bộ,

cô mặt không chút thay đổi xoay người đối mặt anh.

Khấu Đạt sửng sốt một chút,

đột nhiên lộ ra một tia cười khổ. Quả nhiên là phụ nữ, lời nói đều giống nhau.

“Vậy em muốn như thế nào mới

bằng lòng tin tưởng anh?” Anh hỏi cô.

So với việc vắt óc suy nghĩ

ra cách, không bằng để cô đưa ra điều kiện có vẻ nhanh hơn, dù sao anh đã hạ

quyết định quyết tâm, chỉ cần cô nguyện ý trở lại bên anh, mặc kệ muốn anh trả

giá cái gì lớn lao, anh đều nguyện ý. Bất quá nói trở về, danh nghĩa tài sản của

anh đều đã biến thành của cô, anh còn có thể trả giá cái gì lớn hơn nữa đâu?

“Đây là vấn đề tôi hỏi anh.”

Cô nói.

“Anh biết, nhưng anh không biết

đáp án gì mới làm cho em vừa lòng, cho nên em trực tiếp nói cho anh biết đi.”

Một chút, anh bổ sung. “Mặc kệ em yêu cầu cái gì, anh đều đáp ứng.”

Tuy rằng anh nói như vậy,

nhưng Nam Thiến thật đúng là nghĩ không ra chính mình có thể yêu cầu anh cái

gì. Yêu cầu anh toàn tâm toàn ý yêu cô, không cho phép lại phản bội hôn nhân

cùng tình yêu bọn họ sao? Loại sự tình này nếu yêu cầu là được, trên đời ly hôn

cũng sẽ không cao như vậy.

“Nghĩ ra không?” Anh hỏi.

“Tôi không cần tiền của anh.”

Cô đột nhiên toát ra một câu.

Khấu Đạt sửng sốt một chút,

dừng ở ánh mắt của cô không khỏi trở nên càng ôn nhu. “Anh biết.” Anh nói. “Nhưng

mà có rất nhiều phụ nữ muốn, cho nên chỉ cần tiền của anh hoàn toàn về sở hữu

của em, anh nghĩ ý nghĩ tiếp cận anh của nữ nhân hẳn là tự động giảm bớt.”

“Anh muốn nói cho tôi biết

hết thảy đều là do người phụ nữ kia chủ động, anh không sai?” Nam Thiến nhìn

anh nhíu mày, không tin anh sẽ nói ra lời không phụ trách nhiệm như vậy, đem

trách nhiệm toàn đổ lên người đối phương.

“Không, lần này hoàn toàn là

anh sai, là anh chần chừ, dùng tình không chuyên, định lực không đủ, mới có thể

hại em thương tâm, anh thật sự thực có lỗi.” Anh khiểm thanh nói.

“Chỉ có hại tôi thương tâm

sao? Còn đối phương đâu?” Cô nhịn không được hỏi.

“Cô ta lấy tiền xong, vui vẻ

dùng sức hôn anh một chút rồi bước đi, anh không thấy cô ta có chút nào thương

tâm.” Khấu Đạt tự giễu nhếch miệng cười.

Ngốc sửng sốt một chút, cô

lập tức lộ ra áy náy biểu tình. “Thực xin lỗi.”

Chỉ thấy trên mặt anh trào

phúng biểu tình ở trong nháy mắt biến mất, thủ nhi đại chi là vô tận nhu tình

cùng cảm động, cùng với cảm giác không biết nên làm thế nào với biểu tình bất

đắc dĩ của cô.

“Đứa ngốc.” Anh thân thủ phủ

nhẹ lên tóc cô. “Người lấy tiền của anh rồi rời đi cũng không phải em, em

làm chi theo anh xin lỗi?”

Nam Thiến nghe vậy sửng sốt

một chút. Nói cũng đúng, làm chi muốn cùng anh xin lỗi đâu? Phản ứng cô nên có

hẳn là vui sướng khi người gặp họa, cười nhạo anh xứng đáng mới đúng, nhưng mà...

Không biết, chỉ là cô không

thể xát muối lên chuyện của người khác, nhất là vết thương của anh.

“Em thật là ngốc, đại ngốc.”

Anh nỉ non, thừa dịp cô ngẩn người hết sức lại lần nữa cúi người hôn cô.

Thời gian lúc này như tạm

dừng, môi của anh phúc thượng của cô, nóng cháy mà ôn nhu hôn cô, làm cho cô ý

loạn tình mê ỷ hướng anh, thiếu chút nữa rn r ra tiếng. Đây là lần thứ ba anh

hôn cô, đêm nay lần thứ hai...

“Tít...”

Âm thanh nhỏ vang lên liên

hồi bỗng nhiên bừng tỉnh cô, làm cho cô nhanh chóng lui về phía sau, lại phát

hiện chính mình cả người không biết khi nào đã rơi vào trong lòng anh, bị tuyên

cáo chủ quyền của anh dường như vây quanh.

“Anh... Buông tay.” Vẻ mặt cô

đỏ bừng cúi đầu, nhẹ nhàng giãy giụa, hoàn toàn không dám nhìn hướng bốn phía.

Trời ạ, cô như thế nào đã

quên nơi này là chợ đêm đâu? Thế nhưng cùng anh trước mặt mọi người hôn anh,

nha, trời ạ!

“Đừng nhúc nhích.” Anh đột

nhiên thấp giọng cảnh cáo.

“Tôi muốn động liền động!” Cô

có chút tức giận, khi anh không chọn thời gian địa điểm, càng tức khi biết sao

mình dễ dàng đã bị anh hôn đến mê muội.

“Em làm cho anh có phản ứng

sinh lý.” Anh dán tại bên tai cô thấp giọng nói.

Oanh! Một trận khí nóng bỗng

nhiên theo ngực thẳng hướng ót, Nam Thiến cả người cứng đờ, đầu trống rỗng,

không chỉ có động tác giãy giụa ngừng lại, ngay cả hô hấp cũng đi theo dừng

lại. Sau khi hết thảy động tác đều đình chỉ, cảm giác ngược lại càng sâu sắc,

không chú ý tới chuyện phía trước, nháy mắt cảm nhận được toàn bộ sự hiện diện

của anh, khao khát của anh, hô hấp của anh, phản ứng sinh lý cứng rắn của

anh kề sát vào cô.

“Anh...” Thanh âm của cô nghẹn

ở trong cổ họng. Nơi này là chợ đêm đông đúc người nha, anh làm sao có thể, anh

rốt cuộc suy nghĩ cái gì?

“Anh không quên chuyện tối

hôm đó, anh muốn yêu em, vợ yêu à.” Anh lại lần nữa thiếp tựa vào bên tai cô,

khe khẽ nói thầm.

Cô không tự chủ được nuốt

nuốt nước bọt trong miệng, cảm thấy toàn thân khô nóng đến không chịu được.

Người đàn ông này thật sự thực đáng giận, anh như thế nào có thể nói với cô như

vậy? Tối hôm đó... Nhớ tới chuyện tối hôm đó, cô rốt cuộc nhịn không được run

rẩy một chút.

Run rẩy của cô làm cho ánh

mắt anh trong nháy mắt trở nên càng thêm nóng cháy, anh đột nhiên chế trụ cánh

tay của cô, lôi kéo cô chạy về phía trước.

“Khấu Đạt?” Thình lình xảy ra

hành động khiến cho vẻ mặt cô kinh ngạc, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện

gì.

Anh không có lên tiếng trả

lời, tiếp tục lôi kéo cô xuyên qua đám người ở chợ đêm, không ngừng mà chạy về

phía trước.

Anh rốt cuộc muốn kéo cô đi

chỗ nào nha?


Phụ nữ dễ bị lừa - không, có

lẽ là nên đổi thành cô dễ bị lừa mới đúng.

Nam Thiến đem ánh mắt theo

quan sát khách sạn trang hoàng bên trong chuyển qua trên mặt chồng ngủ say bên

cạnh, vô thanh vô tức than nhẹ một tiếng.

Hiện tại nên làm cái gì bây

giờ, muốn sử dụng trò cũ thừa dịp lúc anh ngủ say chạy trốn sao?

Nhìn mặt anh ngủ say, cô mím

môi tức tối.

Người đàn ông này thật sự

thực đáng giận, còn chưa nói rõ ràng, vấn đề cũng còn không có giải quyết liền

đem cô đè trên giường, anh nghĩ như vậy là có thể xóa bỏ phẫn nộ cùng tổn

thương của cô sao?

Đáng giận, anh thật sự thực

đáng giận!

Mà nói ngược lại, cô không có

nghiêm khắc cự tuyệt tựa hồ cũng có sai, vì sao cô không ở khi phát hiện kế

hoạch của anh, nghiêm nghị nhanh chóng cự tuyệt, dùng sức đem anh đẩy ra, quát

anh muốn vào khách sạn mắc gì kéo thêm cô vào?

Trừng mắt nhìn mặt anh ngủ

say, cô càng nhìn càng cảm thấy tức giận, rốt cục nhịn không được thân thủ

giáng một cái tát ở trên mặt anh.

“Bốp!”

“Chuyện gì?” Anh phút chốc bị

bừng tỉnh trợn mắt.

“Có muỗi.” Cô nói.

“Phải không?” Vẻ mặt anh ngơ

ngác, không tỏ ra nghi ngờ gì, lại lần nữa nhắm mắt lại.

Nhìn anh an ổn ngủ, Nam Thiến

nhịn không được ngứa tay lại ở trên gương mặt anh hạ xuống một cái tát.

“Bốp!”

Trong nháy mắt anh lại mở mắt

ra, phản ứng lúc này bất đồng lúc nãy, lúc này anh lên án nhìn chằm chằm cô. “Em

đánh anh.”

“Không có nha, em đánh muỗi.”

Cô trợn mắt nói dối.

“Em gạt anh, anh không có

nghe thấy tiếng muỗi bay.” Anh chỉ chứng cứ rõ ràng.

“Phải không? Có thể là tiếng

điều hòa quá lớn, cho nên anh mới không nghe thấy.” Cô nhún vai, nói dối mà mặt

không đỏ, khí không suyễn.

Anh có chút đăm chiêu nhìn cô

trong chốc lát, sau đó lại lần nữa nhắm mắt lại.

Cô khó có thể tin mở to hai

mắt, khi đang nghĩ anh còn muốn tiếp tục ngủ, lại nghe thấy anh đột nhiên mở

miệng.

“Trên mặt anh hẳn là còn có

muỗi? Đánh đi.” Anh nhắm mắt lại, nhận mệnh nói.

Trừng mắt nhìn anh, Nam Thiến

hoàn toàn không biết nên làm cái gì bây giờ. Khi anh nói như vậy, kêu cô như

thế nào rảnh tay, đánh anh cho được? Trọng yếu nhất là, cô không muốn cho anh

toại nguyện, như ý của anh, nghĩ đến nhẹ nhàng mấy cái tát, có thể xóa bỏ tổn

thương anh đối với cô sao?

“Không có.” Cô dỗi nói, sau

đó lập tức xoay người đưa lưng về phía anh, nhắm mắt lại ngủ.

Phía sau một trận xôn xao,

thân thể anh ấm áp rắn chắc mà tr*n tr** đột nhiên theo sau lưng ôm lấy cô,

một bàn tay phía dưới lướt qua bên hông của cô, mềm nhẹ đặt ở trên lưng cô, đem

cô vòng tiến trong lòng anh.

“Anh yêu em, vợ.” Anh nói.

Cô trầm mặc mà chống đỡ.

“Thực yêu thực yêu em nha.”

Anh còn nói.

Cô tiếp tục trầm mặc.

“Yêu em như núi cao biển sâu

nha.” Anh không ngừng cố gắng nói.

Cổ họng cô không hề phát ra

tiếng nào

“Tận đến khi là ngày tận thế

của Trái Đất cũng yêu em nha.” Anh tiếp tục nói.

“Chỉ nói suông mà không làm

thì cũng vô dụng.” Sợ lại làm cho anh múa mép khua môi, chính mình nhịn không

được cười ra tiếng, Nam Thiến giả bộ lãnh đạm mở miệng.

Phía sau anh đột nhiên một

trận trầm mặc.

“Ý em là muốn anh không cần

nói, mà làm sao?” Anh im lặng trong chốc lát, thử ra tiếng.

Nam Thiến không có đáp lại,

quyết định nếu ngay cả đạo lý đơn giản như vậy cô vẫn phải nói cho anh, cô về

sau liền thật sự không để ý tới anh.

“Anh đã biết.” Kế tiếp anh

đột nhiên đem tay đặt ở trên người cô dời lên trên, mềm nhẹ bao lại b* ng*c của

cô, bắt đầu liên tiếp âu yếm v**t v*.

“Anh đang làm sao?” Thanh âm

của cô phút chốc ngạnh trụ.

“Không thể chỉ nói xuông, cho

nên anh yêu em.” Anh một bên hôn môi cùng cái gáy mẫn cảm của cô, một bên thì

thào trả lời.

“Em không có ý này, anh nhanh

chút dừng tay.” Nam Thiến nghiêm khuôn mặt đang đỏ lên, giãy giụa kêu.

“Không được, trừ bỏ biểu hiện

ở cuộc sống hằng ngày, đương nhiên cũng muốn biểu hiện ở trên giường.” Anh quả

quyết cự tuyệt, hai tay đặt ở trên người cô, đôi môi đồng thời càng không ngừng

dao động, khiêu khích những chỗ mẫn cảm trên người cô.

Một lần thân thiết trước đã

bỏ hết quần áo che đậy trên hai người bọn họ, nhiệt độ cơ thể anh nhanh chóng

lên cao cùng tiếng tim đập dồn dập tạo sức nóng bên trong vô, còn có dc vng

cũng giống anh, làm cho cô nhịn không được rn r ra tiếng, thân thủ muốn ngăn

cản, lại bất lực...

Vợ yêu tuy rằng về nhà, nhưng

Khấu Đạt lại phát hiện hết thảy đều trở nên không giống với trước đây.

Cô không hề mỗi ngày chỉ ở

nhà, khuôn mặt tươi cười nghênh chờ anh về nhà, bởi vì cô có công tác.

Cô cũng không lại chịu mệt

nhọc thay anh chuẩn bị bữa sáng, bữa tối, sửa sang lại nhà cửa, bởi vì người lĩnh

lương như cô luôn so với ông chủ tự do như anh ra ngoài sớm hơn, càng có nhiều

việc, còn càng mệt.

Sau đó, cô lại càng không

giống khi anh đa xã giao về nhà, thay anh rót nước trà, khăn mặt, thân thiết

hỏi anh có khỏe không, có mệt hay không, đã đói bụng chưa, bởi vì trước khi anh

về nhà, cô đã ngủ trước.

Tức giận sao? Thất vọng sao?

Cảm thấy cô không nên như vậy đối đãi với anh, muốn phát hỏa, oán giận sao?

Anh căn bản là không có quyền

để oán giận, bởi vì hết thảy đều là anh gieo gió gặt bảo, trừng phạt đúng tội,

ai kêu anh trước kia không hiểu quý trọng, hiện tại mới hối hận?

Hối hận đã không còn kịp rồi,

hiện tại anh phải làm như thế nào tìm về người vợ trong trí nhớ luôn tươi cười,

chịu mệt nhọc lại ôn nhu hiền thục đến ngây ngốc, phải làm như thế nào khiến

cho cô từ công tác, chuyên tâm đem lực chú ý cùng thời gian đều lưu cho anh

cùng cái nhà này.

Người đàn ông vì sao đợi cho

mất đi xong mới hối hận?

Anh đột nhiên nhớ tới mẹ vợ

từng hỏi qua anh vấn đề này, anh hiện tại cũng rất muốn tìm cá nhân tới hỏi.

Ai!

Buổi sáng tỉnh lại, phát hiện

vợ bận rộn đã ra ngoài, trên bàn cơm trống rỗng, trong phòng cũng im ắng, Khấu

Đạt rốt cục hạ quyết định quyết tâm nhất định phải nghĩ biện pháp làm cho cô

khôi phục cách sống vừa kết hôn một tháng kia, cùng anh quý trọng tính yêu lúc

đó mới được, anh thề với trời!

Về phần muốn làm như thế nào,

vậy hảo hảo suy nghĩ một chút.

“Bin! Bin!”

Thình lình xảy ra thanh âm

gây ra sự chú mục, nghe thấy mọi người không tự chủ được tìm theo tiếng nhìn

lại, Nam Thiến tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Thời gian tan tầm, trên đường

xe đông như nước chảy, một chiếc xe BMW suất khí hưu lữ đứng ở ven đường cái,

cửa xe mở ra, một người đàn ông anh tuấn đi xuống xe, ánh mắt phụ nữ bốn phía

nháy mắt đều sáng đứng lên, sau đó liền thấy anh ta vẫy tay giương giọng: “Vợ!

Nơi này.”

Vợ? Hóa ra ai đó đã muốn chết

hi vọng!

Không dự đoán được Khấu Đạt

sẽ xuất hiện ở đây, Nam Thiến thực tại sửng sốt một hồi lâu, lúc sau mới hoài

nghi đi ra phía trước.

“Anh làm gì ở đây vậy?” Cô

kinh ngạc hỏi.

“Tới đón em tan tầm nha.” Anh

mỉm cười, mở cửa xe, ôn nhu đem cô ngồi vào trong xe, lại đóng cửa xe, ngồi

lên chỗ điều khiển xe.

“Gần đây công tác không có

việc gì sao?” Cô hoài nghi nhìn anh. Khi hai người bọn họ ở cùng một chỗ,

trong trí nhớ của cô anh vẫn đều bề bộn nhiều việc, ngay cả ngày nghỉ cũng

không ngoại lệ.

“Cũng có.” Anh trả lời.

“Vậy làm sao có thể có rảnh

tới đón em?” Cô hơi hơi nhướng mày.

“Làm việc dù bận cũng phải về

nhà cùng vợ ăn cơm nha.” Nhìn cô một cái, anh nói giỡn.

Nam Thiến sửng sốt một chút,

không nói gì mà nhìn lại, không biết anh là thật sự, hay là cùng cô nói giỡn.

“Tại sao không nói lời nào?”

Anh nhìn cô trầm mặc liếc mắt một cái.

“Em không biết nói gì.” Cô

nói thực ra.

“Em có thể nói em muốn ăn cái

gì nha, cơm Trung Quốc, cơm Tây, hoặc là muốn anh tự tay làm bữa tối cho em ăn

đều được.”

“Anh nấu cơm?” Cô thực hoài

nghi.

“Sẽ không.”

Nam Thiến lộ ra vẻ mặt “em

biết mà”. “Nếu không, anh muốn như thế nào tự tay làm bữa tối cho em ăn?” Cô

hỏi.

“Anh có thể học nha.” Anh đột

nhiên lấy vẻ mặt thần bí, biểu tình hề hề nhìn cô. “Trên thực tế, anh đã học

hai khóa nấu ăn, làm cơm rang trứng cùng phiên gia đản hoa canh, nếu em không

ngại, anh có thể làm cho em ăn.”

Nam Thiến khó có thể tin nhìn

anh, không thể tin anh sẽ đi khóa học nấu ăn, điểm này không giống với chuyện

anh thường làm nha.

“Anh nói thật vậy chăng?” Cô

nhịn không được nhíu mày.

“Cái gì là thật? Bữa tối do

anh nấu sao?”

“Chuyện đi khóa học nấu ăn.”

Anh gật đầu. “Nếu em không

tin, về nhà chờ xem anh bày ra tài nghệ mới em sẽ tin.”

“Vì sao anh đột nhiên lại

muốn đi học nấu nướng?” Suy nghĩ trong chốc lát, cô mở miệng hỏi.

“Bởi vì anh muốn nấu cơm cho

em ăn, trước kia đều là em nấu cho anh ăn, hiện tại em cũng đi làm, anh nghĩ

ngẫu nhiên cũng nên đến lượt anh nấu, như vậy mới công bằng.” Anh mỉm cười với

cô, cười rõ ràng lấy lòng, làm cho Nam Thiến nhất thời trong lúc đó lại không

biết nên nói gì.

“Anh không cần làm như vậy.”

Sau một lúc lâu, cô nói.

“Anh không có làm cái gì nha.

Quyết định nhanh một chút em muốn ăn cái gì, nếu không có ý kiến, trở về nhà ăn

món anh thích nha.”

“Em muốn ăn mỳ thịt bò.” Cô

nhanh chóng trả lời, còn không muốn nhìn anh vì cô trở lại bộ dáng làm canh

thang, làm cho cô mềm lòng nhanh hơn, nhanh hơn buông khí giới đầu hàng anh.

“Được.” Khấu Đạt có chút đăm

chiêu nhìn cô một cái, gật gật đầu. “Xem ra em có vẻ không thích cơm rang

trứng, lần khác anh lại học món khác.”

Cô vẫn không có lên tiếng trả

lời.

Kế tiếp anh mang cô đi ăn mỳ

thịt bò, hỏi cô có mệt hay không, vốn định mang cô lên núi xem cảnh đêm, cô lại

nói một câu mệt chết, anh đành hủy bỏ kế hoạch, dẹp đường hồi phủ.

Về nhà tắm rửa xong, cô ngả

đầu liền ngủ, anh cũng bên cạnh cô lên trên giường ngủ tới tận sáng, sau đó

không biết khi nào thì lại đứng lên công tác, bởi vì khi cô nửa đêm tỉnh lại,

anh đã không ở bên người, đèn thư phòng lại sáng, mơ hồ còn có thể nghe thấy

thanh âm anh đang làm việc.

Buổi sáng tỉnh lại, anh cũng

không ở, Nam Thiến làm qua loa rửa mặt chải đầu ra khỏi phòng, chỉ thấy anh nằm

trên sô pha phòng khách vù vù ngủ nhiều, mà trên bàn cơm tắc chuẩn bị tốt bữa

sáng anh không biết khi nào đi mua trở về.

Bữa sáng vẫn còn chút ấm

nóng, có thể thấy vừa được mua trở về không lâu.

Tối hôm qua anh công tác đến

rạng sáng mới đi mua bữa sáng, vẫn là vì riêng cô mà làm vậy sao?

Nhìn vẻ mặt anh thần thái rõ

ràng mỏi mệt, cô có điểm không tha cùng đau lòng, nhưng suy nghĩ lại một chút,

thật là vốn không cần phải vậy, là anh tự đem chính mình khiến cho như vậy mệt,

cô lại không nói anh thay cô đi mua bữa sáng không phải sao? Huống hồ anh cũng

không phải tiểu hài tử, mệt mỏi tự mình phải nghỉ ngơi, cô căn bản là không cần

phải lo lắng.

Trong lòng nghĩ như vậy,

nhưng trước khi cô ra ngoài đi làm, mặc kệ là cước bộ hoặc là động tác cũng

không tự chủ được mà vô cùng nhẹ nhàng. Bất quá ngay cả như vậy, khi mở cửa

phát ra “khách” một tiếng, vẫn là đánh thức anh dậy.

Nghe thấy thanh âm, Khấu Đạt

trong nháy mắt liền theo trên sô pha ngồi xuống, lấy biểu tình mơ hồ quay đầu

xem cô.

“Em muốn đi làm.” Do đã đánh

thức anh, cô đành phải mở miệng nói với anh.

“Anh đưa em đi.” Anh lau mặt,

từ trên sô pha đứng dậy.

“Em đi xe công cộng được rồi,

anh ngủ tiếp trong chốc lát đi.” Cô nhịn không được nói.

“Em quan tâm anh sao?” Anh

lập tức vui mừng lộ rõ trên nét mặt. “Anh thật là cao hứng.”

Nghe anh vừa nói như vậy, Nam

Thiến nhất thời có chút xấu hổ. Cô gần đây đối với anh thật sự có lạnh lùng vô

tình như thế? Chẳng qua câu nói muốn anh ngủ tiếp trong chốc lát, khiến cho anh

kinh hỉ như vậy?

“Đúng rồi, anh có mua bữa

sáng, em ăn chưa?” Anh bỗng nhiên nhớ tới.

Cô gật đầu.

Khấu Đạt vừa lòng nhếch miệng

cười. “Tốt lắm, đi thôi, anh đưa em đi làm.”

“Anh...” Nam Thiến muốn nói

lại thôi.

Anh nhíu mày xem cô.

“Không có việc gì.” Cô lắc

đầu, quyết định vẫn là quan sát một thời gian trước rồi nói sau.

Cái này gọi là giang sơn dễ

đổi, đánh chết cái nết không chừa, ai biết anh giờ khắc này hao hết tâm tư lấy

lòng, ngay sau đó có thể hay không lại cõng cô cùng nữ nhân bên ngoài kết giao?

Cô một khi bị rắn cắn, mười

năm sau vẫn sợ, vẫn là đợi một thời gian nữa nhìn xem đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.