Chương 1
Ngày thành thân, kiệu hoa còn chưa chạm đất, phu quân đã phát bệnh lao mà ch//ết.
Mẹ chồng mắng ta khắc chồng, quay đầu liền bán ta với giá hai mươi lượng bạc cho gã thợ rèn ở Thành Đông.
Lần đầu gặp gã thợ rèn đó, hắn cao lớn vạm vỡ, khắp người toàn cơ bắp, vẻ mặt hung dữ, nhìn qua là biết không phải người tốt.
Ta sợ hãi trốn vào góc tường run rẩy, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên mặt.
Gã thợ rèn dùng toàn bộ tiền tiết kiệm mua ta, chẳng qua chỉ là muốn cưới một người vợ để sinh con, sống qua ngày.
Thế nhưng khi hắn vén khăn trùm đầu, nhìn thấy khuôn mặt ta, gã đàn ông thô kệch đã hai mươi tám năm này lại đỏ bừng cả tai...
Nến hỷ cháy được một nửa, người đã không còn.
Ta ngồi bên mép giường, khăn trùm đầu còn chưa vén, tiếng khóc bên ngoài đã vang lên. Không phải kiểu gào khóc thảm thiết, mà là tiếng nức nở nghẹn ngào, đứt quãng, nghe còn r//ợn người hơn cả tiếng gào.
Ta muốn vén khăn trùm đầu, tay đưa ra rồi lại rụt về. Khăn trùm đầu của tân nương phải do tân lang vén, đây là quy củ. Thế nhưng phu quân của ta ngay cả cửa động phòng cũng chưa vào, nghe nói là trước đó tiếp khách uống quá chén, ho vài tiếng, liền ho ra một bãi m//áu, người ngã thẳng ra sau, không bao giờ tỉnh lại nữa.
Bên ngoài tiếng bước chân hỗn loạn, có người gọi "mau đi mời đại phu", có người gọi "trước tiên khiêng người lên giường", lại có người đang khóc. Ta nghe tiếng khóc đó, trong lòng trống rỗng, không biết là nên khóc theo, hay là nên làm gì.
Ta cứ ngồi như vậy, từ hoàng hôn ngồi đến nửa đêm.
Sau đó cửa mở, người bước vào là mẹ chồng ta. Bà ta giật phăng khăn trùm đầu của ta, ta ngước mắt, vừa vặn đối diện với đôi mắt sưng đỏ của bà ta.
Đôi mắt đó nhìn ta, từ đỉnh đầu nhìn xuống tận gót chân, như thể muốn l*t s*ch một lớp da của ta vậy.
"Mày..." Bà ta mấp máy môi, giọng khàn đặc, "Mày đúng là đồ sao chổi."
Ta không lên tiếng. Ta biết lúc này nói gì cũng đều là sai.
Bà ta bỏ đi, cửa đóng lại kêu rầm một tiếng chấn động.
Ta lại ngồi bên mép giường thêm một đêm.
Ngày hôm sau ta mới biết, phu quân của ta mắc bệnh lao ba năm, giấu không cho ai biết, cứ thế kéo dài đến tận khi sắp không xong mới cưới ta vào cửa. Theo quy củ ở đây, là xung hỉ. Lấy mạng của ta, để xung hỉ cho hắn.
Xung không thành.
Mấy ngày tiếp theo, ta như một món đồ bị v//ứt vào sài phòng. Không ai đưa cơm cho ta, ta tự mình đi tìm ở nhà bếp, bị mẹ chồng bắt gặp, bà ta t/át một cái, mắng ta "mệnh khắc chồng còn mặt mũi mà ăn". Ta cứ thế nhịn đói, đói suốt ba ngày.
Ngày thứ tư, cha chồng đến.
Ông ta đứng ở cửa sài phòng, ngược sáng, không nhìn rõ mặt, chỉ thấy một bóng đen sì chắn ở đó.
"Ra đây."
Ta đi ra, theo ông ta đến đường ốc. Trong đường ốc đang ngồi một bà lão, mặt mũi béo tốt, trên tay đeo ba chiếc nhẫn vàng, đang bưng trà uống.
Mẹ chồng đứng một bên, trên mặt đầy vẻ cười nói, nụ cười đó ngày ta gả vào ta chưa từng thấy qua.
"Người ở đây rồi," mẹ chồng đẩy ta về phía trước, "Bà xem đi, da trắng thịt mềm, mới mười sáu, thân thể tốt, biết làm việc biết sinh đẻ."
Bà lão kia đánh giá ta từ trên xuống dưới, như nhìn súc vật, bắt ta há miệng, bắt ta xoay người, bắt ta đưa tay ra xem.
"Dáng vẻ thì được," bà lão chép chép miệng, "Chỉ là cái mệnh này... Hai mươi lượng, đắt quá."
"Không đắt không đắt," mẹ chồng vội nói, "Bà cứ đi nghe ngóng bên ngoài xem, quanh đây trăm dặm, tìm đâu ra người vợ xinh xắn thế này? Hơn nữa, gã thợ rèn Thành Đông kia danh tiếng thế nào bà cũng biết rồi đấy, hai mươi tám tuổi không ai thèm gả, hai mươi lượng bạc mua được người vợ về, hắn lãi to rồi."
Ta đứng đó, nghe họ mặc cả, cứ như nghe người ta bàn chuyện mua một con lợn, mua một con gà. Ta muốn chạy, nhưng chân không nhấc nổi. Ta muốn hét, nhưng trong cổ họng như bị nhét một cục bông.
Cuối cùng bà lão kia đứng dậy, từ trong ng//ực lấy ra một cái bọc vải, ném lên bàn.
"Mười lăm lượng."
"Đã nói là hai mươi!"
"Mười lăm lượng," bà lão lườm mẹ chồng một cái, "Có lấy không? Không lấy ta đi đây."
Mẹ chồng vội ấn chặt cái bọc vải đó, trên mặt nặn ra một nụ cười: "Lấy lấy lấy, mười lăm lượng thì mười lăm lượng."
Bà lão đi rồi, trước khi đi còn để lại một câu: "Ngày mai giờ Ngọ, tiệm rèn Thành Đông, đưa người đến cho ta."
Tối hôm đó, mẹ chồng đưa cho ta một bữa cơm. Một bát cơm trắng, bên trên đậy hai miếng thịt. Ta ba ngày chưa ăn gì, bưng bát mà tay run rẩy. Ta vừa ăn vừa khóc, nước mắt rơi vào bát, hòa cùng cơm trắng nuốt xuống.
Mẹ chồng ngồi bên cạnh nhìn ta, hiếm khi không mắng ta.
"Cô cũng đừng oán chúng ta," bà ta nói, "Nhà chúng ta tình cảnh thế nào cô cũng thấy rồi đấy, tiền mua qu/an t/ài còn không gom đủ. Gã thợ rèn Thành Đông kia, người tuy có hung dữ một chút, nhưng dù sao cũng là người làm nghề chân chính, cô theo hắn, không ch//ết đói được đâu."
Ta không nói gì.
Bà ta đẩy bát thịt đó về phía ta.
"Ăn đi, ăn xong bữa này, sau này sống ch//ết thế nào, không còn liên quan đến chúng ta nữa."
Ngày hôm sau, ta ngồi một chiếc xe bò, bị người ta đưa đến Thành Đông.
Xe dừng trước một cánh cửa gỗ cũ nát. Bà lão đánh xe nhảy xuống, túm lấy ta lôi xuống, đẩy vào trong cửa.
"Người đưa đến cho bà đây, mười lăm lượng, đếm kỹ đi."
Ta lảo đảo hai bước, đứng vững lại, ngẩng đầu lên.
Sau đó ta nhìn thấy hắn.
Hắn đứng giữa sân, c** tr*n, trên vai vắt một chiếc khăn lau mồ hôi, đang cầm búa rèn sắt. Lửa lò chiếu rọi thân hình hắn đỏ rực, cái vóc dáng đó, rộng đến đáng sợ, bờ vai như hai ngọn núi nhỏ, cánh tay còn to hơn đùi ta, từng khối cơ bắp cuồn cuộn, bên trên chảy đầy mồ hôi, dưới ánh lửa lấp lánh.
Hắn nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt đó, đen, góc cạnh rõ ràng, x/ương mày cao, hốc mắt sâu, lúc nhìn người con ngươi không hề lay động, như loài sói vậy. Trên cằm một vòng râu quai nón xanh đen, từ má kéo dài đến tận mang tai, càng làm khuôn mặt đó thêm hung dữ.
Ta rùng mình một cái.
Hắn nhìn ta, cứ nhìn như thế, cũng không nói gì. Lửa lò nhảy múa trong mắt hắn, làm da đầu ta tê dại.
Bà lão kia nhận tiền, lắc m/ô/ng bỏ đi. Cửa đóng sầm lại sau lưng bà ta, một tiếng "bộp" vang lên, như thể tách biệt hoàn toàn ta với thế giới bên ngoài.
Trong sân chỉ còn lại hai người chúng ta.
Hắn không nhúc nhích, ta cũng không nhúc nhích. Chỉ có lửa trong lò kêu lách tách, tia lửa b*n r*, rơi bên cạnh chân hắn, hắn cũng chẳng chớp mắt lấy một cái.
Ta lùi lại một bước.
Hắn lại nhìn ta một cái, sau đó ném búa xuống đất, xoay người vào nhà.
Ta đứng trong sân, không biết có nên đi theo vào không. Mặt trời chiếu xuống, làm lưng ta nóng rát, nhưng ta vẫn thấy lạnh, cái lạnh từ trong xư//ơng tủy tỏa ra.
Một lúc sau, hắn lại đi ra. Lần này mặc một chiếc áo khoác, vẫn là màu đen, mồ hôi thấm ướt dán chặt vào người, làm thân hình cơ bắp đó càng thêm đáng sợ. Hắn bưng một cái bát trong tay, đưa về phía ta.
"Ăn đi."
Chỉ một từ, giọng vừa thô vừa trầm, như đá lăn qua vậy.
Ta không dám nhận.
Hắn nhíu mày, nhét bát vào tay ta, xoay người lại đi rèn sắt.
Bát còn nóng, ta cúi đầu nhìn, là một bát mì, bên trên có hai quả trứng ốp la.
Ta bưng bát mì đó, đứng dưới ánh mặt trời, nước mắt lại rơi xuống. Lần này không phải vì sợ, mà không biết tại sao. Có lẽ là vì đói, có lẽ là vì bát mì quá thơm, có lẽ là từ hôm qua đến hôm nay, cuối cùng cũng có người không mắng ta là đồ sao chổi, không dùng ánh mắt nhìn súc vật đó để nhìn ta.
Hắn quay lưng về phía ta rèn sắt, từng nhát từng nhát, búa n//ện vào sắt, tia lửa bay tung tóe.
Ta ăn hết bát mì đó, đến cả nước cũng uống sạch sành sanh.
Gả Cho Thợ Rèn - DJ Da