Chương 16: Kẻ thù từ thời đại học

Quá khứ cách đây vài năm, khi

Đan Huy và Nhật Minh mới chân ướt chân ráo bước vào một trường đại học danh

tiếng trong nước.

Đan Huy được vào trường là do

học giỏi và vì gia cảnh không mấy khá giả nên được ưu tiên nhận học bổng toàn

phần. Nhật Minh cũng vậy nhưng gia đình anh không quá nghèo khó nên anh nhường

phần học bổng đó cho người khác có hoàn cảnh khó khăn hơn.

Năm nhất, hai người chỉ như

hai kẻ xa lạ không quen biết nhau và cũng không hề đả động gì đến nhau. Nhưng

khi cả hai cùng bước vào trường, Nhật Minh luôn là người được để mắt đến.

Hắn và anh học cùng ngành

nhưng khác lớp. Có một lẽ dĩ nhiên là vì Nhật Minh nổi trội nên lớp anh cũng

đặc biệt trở nên nổi trội hơn.

Năm hai, Nhật Minh được tuyên

dương trước trường vì đạt giải nhất cuộc thi hùng biện bằng tiếng anh do trường

tổ chức, còn Đan Huy chỉ được giải nhì. Hắn bắt đầu chú ý đến anh, có một chút

ganh ghét nổi lên trong lòng hắn.

Năm ba, anh và hắn cùng tham

gia cuộc thi bóng rổ mà hai người là đội trưởng của hai đội đối đầu nhau. Trận

đấu diễn ra rất quyết liệt dưới sự cổ vũ, hò reo nghiêng về bên Nhật Minh nhiều

hơn. Kết quả, đội anh thắng. Đan Huy ngày một ghét anh hơn. Anh luôn chiếm vị

trí đầu bảng trong danh sách học tập và luôn đứng nhất trong lòng các cô gái.

Không những thế, nam sinh trong trường cũng đều rất nể và quý mến anh, ngoại

trừ hắn. Lòng đố kỵ của Đan Huy sẽ không bao giờ nguôi nếu như anh còn ở lại

đây, tranh giành hết thảy mọi thứ của hắn.

Chạm mặt nhau ở trường hay ở

sân bóng rổ, hắn luôn trao cho anh một ánh nhìn sắc như dao. Còn anh, vẫn mỉm

cười thân thiện với hắn. Vì lúc đó Nhật Minh không nghĩ là hắn ghét anh và vì

anh chưa từng ghét hắn.

Anh và hắn như hai thái cực

khác nhau. Anh hòa đồng, thân thiện bao nhiêu thì hắn khó gần và xa cách bấy

nhiêu. Đó cũng chính là nguyên nhân mà mọi người yêu mến anh hơn.

Có lần, sau khi kết thúc trận

đấu bóng rổ do hai đội tự tổ chức để thử tài nhau, kết quả lần này là đội Đan Huy

thắng. Nhật Minh mỉm cười đưa tay

  • Chúc mừng! Hôm nay cậu chơi

tốt lắm!

Vẻ mặt hất lên tận mây, hai

tay đút vào túi quần, hắn cao giọng

  • Không phải lần nào cậu cũng

thắng được tôi đâu!

Rồi hắn bỏ đi trước những cái

nhìn khó hiểu của mọi người tại sân bóng. Còn Nhật Minh, lúc đó anh chỉ mỉm

cười rồi đi về hướng ngược lại. Sẽ không có ai biết được rằng cú ném bóng quyết

định thắng thua vừa rồi là anh cố tình ném lệch ra ngoài, cố ý thua để hắn một

lần được nở mặt với mọi người. Mọi người không biết, ngay cả hắn cũng vậy.

Anh xem hắn là bạn nhưng hắn

lại xem anh là kẻ địch ở hai chiến tuyến khác nhau.

Năm tư, hắn rất vui khi nghe

tin Nhật Minh đã đi du học. Anh đi rồi sẽ không còn ai chiếm vị trí đầu bảng

của hắn nữa. Khi Nhật Minh còn ở đây, Đan Huy luôn luôn đứng sau anh một bậc.

Nay anh đi rồi, hắn nghiễm nhiên trở thành tâm điểm.

Ngay từ đầu, anh đã hơn hắn

về mọi mặt. Ngoại hình, gia cảnh và học tập, anh đều vượt trội hơn hắn. Nên lần

này, hắn cố gắng học thật giỏi để không phải thua bất kì ai trong xã hội này.

Khi ra trường, Đan Huy xin

vào làm cho một công ty Bất động sản lớn có tiếng và có nhiều chi nhánh cả

trong và ngoài nước - công ty Trương Nhật. Hắn làm việc rất chăm chỉ và luôn

hoàn thành xuất sắc mọi công việc mà cấp trên giao cho. Vì thế mà hắn được Tổng

giám đốc công ty Trương Nhật và cũng chính là tên ông trọng dụng, cho hắn lên

làm Trưởng phòng Dự án. Sự nghiệp của hắn đang lên như diều gặp gió thì hắn

nghe được một tin động trời: Con trai độc nhất của ông Trương Nhật từ nước ngoài

trở về và sẽ đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc ông giao cho. Điều khiến hắn ngạc

nhiên hơn cả là người đó lại chính là Nhật Minh - kẻ thù không đội trời chung

của hắn.

Học cùng một mái trường với

Nhật Minh ba năm nhưng hắn vẫn không hề biết anh lại là con trai độc nhất của

ông Trương Nhật và là người thừa kế công ty. Nếu sớm biết, có thất nghiệp thì

hắn sẽ không bao giờ bước chân vào nơi này.

Lại một lần nữa, hắn vẫn đứng

sau anh. Đúng là oan gia ngõ hẹp!

Khi Nhật Minh bước vào đại

sảnh của công ty, mọi người đều nhiệt liệt vỗ tay chào mừng anh, riêng Đan Huy

thì không. Bàn tay hắn nắm chặt, hai hàm răng nghiến vào nhau như muốn nghiền

nát anh.

Anh mỉm cười, vừa đi vừa liếc

mắt qua một lượt hết tất cả nhân viên và dừng lại trên người hắn. Ánh mắt hai

người giao nhau một lúc nhưng rất nhanh lại lướt qua nhau. Hắn tự hỏi, mới có

mấy năm mà anh không nhận ra hắn ư?

Không! Anh vẫn nhớ hắn, nhớ

rất rõ nữa là đằng khác. Chẳng qua anh bây giờ đã khác, không còn như thời đại

học. Anh đã là Tổng giám đốc của một công ty có uy tín lớn, dù là bạn học cũ

vẫn sẽ không thiên vị mà bỏ qua hay nhường nhịn như cú ném bóng của mấy năm về

trước.

Đến lúc Đan Huy quen Nhã Thi,

hắn mới biết được rằng Nhật Minh cũng thích cô. Điều đó khiến hắn cảm thấy rất

vui, nhất là khi Nhật Minh biết cô là người yêu của hắn và vẻ mặt sững sờ của

anh lúc đó. Phải nói là hắn rất hả dạ, cuối cùng thì hắn cũng có thứ mà anh

không có. Đó là Nhã Thi!

Những lúc rảnh rỗi, Nhã Thi

thường mang cơm đến tận công ty cho hắn. Hai người rất tình cảm khiến cho ai

nấy đều ghen tị. Lúc đó, Nhật Minh vì có công việc định đi ra ngoài, thấy cảnh

hai người cười cười nói nói ăn cơm với nhau, bước chân anh chợt khựng lại. Anh

đứng nhìn cô rất lâu, lại thấy hắn đang nhếch môi nhìn mình, anh một bước đi

thẳng ra ngoài. Cả ngày hôm đó, tâm trạng anh hoàn toàn không tốt.

Rồi cho đến một ngày, khi

Nhật Minh bắt hắn viết đơn thôi việc, hắn đã hận anh tới tận xương tủy mặc dù

hắn biết người sai là mình. Từ lúc anh về công ty đảm nhận chức Tổng giám đốc,

hắn chẳng còn vui vẻ để cống hiến cho công ty. Hắn bắt đầu trở mặt phản bội khi

cấu kết với bên công ty đối thủ, đem hết những kế hoạch, dự án mà công ty anh

sắp triển khai nói lại cho bên đó để họ “vượt mặt” anh. Hắn cũng nhận

được một số tiền không nhỏ khi thông tin cho bên đó. Nhật Minh biết nhưng anh

vẫn nhắm mắt cho qua... vì cô và vì anh muốn xem, hắn có biết đường mà dừng lại

hay không. Là anh đang cho hắn một cơ hội để thay đổi.

Nhưng Đan Huy là một kẻ không

biết điều, lại tiếp tục năm lần bảy lượt bán đứng công ty. Đến khi không thể

nhắm mắt làm ngơ được nữa, anh gọi hắn lên phòng nói chuyện.

  • Cậu biết lý do tôi cho gọi

cậu lên đây không? - Nhật Minh đan hai tay vào nhau, nhìn hắn hỏi.

Đan Huy bình thản nhún vai

  • Cậu không nói thì làm sao

tôi biết.

Dù là cấp dưới, lúc đông

người thì Đan Huy luôn biết giữ phép tắc nhưng khi chỉ có hai người thì hắn tự

cho mình là một người đứng ngang hàng với anh.

Dù vậy, anh vẫn không phê

bình hắn.

  • Trong thời gian qua chắc số

tiền mà công ty đối thủ cho cậu cũng lên tới chín con số rồi nhỉ?

Câu nói của Nhật Minh khiến

sắc mặt của hắn vốn đang bình thường bây giờ đã trở nên thiếu sắc. Trong lòng

hắn khẽ run lên nhưng hắn vẫn cố tỏ ra trầm tĩnh như không có chuyện gì.

  • Tôi vẫn không hiểu ý cậu

lắm. - Mặc dù đã ngờ ngợ đoán ra được ngụ ý trong lời nói của anh nhưng hắn vẫn

vờ vịt hỏi. Đan Huy nghĩ rằng anh đang cố tình phủ đầu hắn nên hắn không dại gì

mà nhận tội.

  • Không hiểu ư? - Nhật Minh

nhếch môi, lấy trong hộc bàn ra một xấp hình đặt lên trước mặt hắn. - Vậy cậu

xem những bức ảnh này rồi sẽ rõ thôi.

Hắn cầm lên, xem thật kĩ.

Trong ảnh là hai người đàn

ông đang ngồi trong một quán cà phê và trao đổi thông tin gì đó với nhau. Bàn

tay hắn hơi run, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Chứng cứ rõ rành rành, hắn

không thể tiếp tục gạt anh được nữa. Hắn đang lo khi anh đã biết được sự thật

thì không biết anh sẽ trị tội hắn ra sao. Hắn sợ... anh sẽ kiện hắn ra tòa.

  • Giờ thì cậu biết rồi phải

không? - Anh cười, một nụ cười mỉa mai. - Tôi cho cậu hai sự lựa chọn. Một là

cậu viết đơn thôi việc và chuyện này sẽ được giữ kín. Hai là cậu được ở lại và

sẽ bồi thường tất cả những tổn thất mà cậu đã gây ra cho công ty. - Nói xong

điều cần nói, anh nhướn mày nhìn hắn. - Thế nào? Cậu chọn một hay hai?

Bồi thường tất cả sao? Hắn

khẽ nhíu mày. Nếu chỉ tính nhẩm không thì con số đó không dưới chín chữ số. Hắn

đào đâu ra số tiền lớn như vậy?

Không còn cách nào để cứu

vãn, hắn đành chọn phương án thứ nhất là viết đơn thôi việc.

  • Tôi sẽ viết đơn thôi việc.

  • Được thôi! - Anh đưa tay về

phía cửa. - Mời!

Hắn quay đi, bước đi vẫn kiêu

ngạo.

Đan Huy không thể hạ mình cầu

xin anh bỏ qua vì từ lâu, hắn cũng đã có ý định rời khỏi công ty anh nhưng

trước khi đi, hắn phải cho anh một vố cái đã.

Hắn không lo khi nghỉ việc ở

đây sẽ không có việc làm vì công ty đối thủ mà hắn thông tin đã từng hứa với

hắn rằng bất cứ lúc nào hắn muốn, đều có thể sang công ty đó làm việc. Ông ta

còn hứa là sẽ cho hắn một chức vụ cao với mức lương xứng đáng.

Nhưng điều mà Đan Huy không

ngờ chính là khi hắn đến gặp ông ta và nhắc lại lời hứa đó thì ông ta lại trở

mặt, nói rằng

  • Xin lỗi! Tôi không thể nào

nhận một kẻ phản bội vào làm việc cho mình. Cậu đã phản bội lại công ty Trương

Nhật thì lấy gì đảm bảo cậu sẽ không làm vậy với công ty tôi?

Hắn tức giận, đứng phắt dậy.

  • Nhưng chẳng phải lúc đó ông

đã hứa với tôi rằng bất cứ lúc nào tôi muốn, đều có thể sang đây làm việc sao?

  • Đan Huy à, sao cậu ngốc

thế? Nếu tôi không nói vậy thì cậu có dễ dàng moi móc thông tin đưa cho tôi

không?

  • Ông... - Hắn chồm tới nắm lấy

cổ áo ông ta, gào to. - Đồ khốn! Sao ông dám lừa tôi?

  • Bỏ tay ra! Đừng để tôi phải

gọi bảo vệ vào và tống cổ cậu đi trước hàng trăm cặp mắt của nhân viên tôi. -

Trước vẻ mặt giận dữ của hắn, ông ta không những không sợ mà còn thản nhiên

cảnh cáo.

Đan Huy thả cổ áo ông ta ra

với một lực khá mạnh. Đan Huy biết mình chẳng thể làm gì được ông ta khi nơi

hắn đang ở là “đất khách quê người”, nếu dám manh động thì hắn còn gì

mà mặt mũi khi bị mấy tên bảo vệ túm cổ lôi đi.

Vốn là một kẻ sĩ diện hão nên

hắn không tiếp tục đôi co với ông ta nữa. Hắn xách cặp lên và đi một cách hiên

ngang ra khỏi phòng ông ta. Trước khi đi, hắn còn để lại một câu

Tôi

nguyền rủa ông... ông già!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.