Chương 15: Không đội trời chung

  • Công ty

Hoàng Kỳ trả cho ông bao nhiêu thì tôi sẽ trả gấp đôi. Chỉ cần ông chịu bán

mảnh đất đó lại cho tôi thôi. - Nhật Minh nhìn người đàn ông trung niên đối

diện mình bằng ánh mắt thuyết phục.

Ông ta

nhìn anh, xoa cằm nghĩ ngợi.

  • Hừm...

Để tôi xem lại. Nếu như công ty Hoàng Kỳ trả giá cao hơn nữa thì tôi không chắc

đâu nhé.

Ông ta

nhìn anh cười cười, cái cười lộ rõ sự tham lam vô đáy.

  • Được!

Nếu Hoàng Kỳ trả cao hơn thì tôi cũng sẽ trả cao hơn. Ông cứ từ từ suy nghĩ,

nếu được thì hãy gọi điện cho tôi. Bây giờ tôi có việc nên xin phép về trước.

Anh đứng

dậy, chào ông ta lần cuối rồi rời khỏi công ty ông ta.

Sở dĩ

Nhật Minh đến đây là vì anh nghe Nhân Sinh nói bên công ty Hoàng Kỳ đang định

mua mảnh đất của công ty Hải Dương để triển khai kế hoạch cho xây một cái khách

sạn lớn. Ông Dương - chủ của công ty Hải Dương vì đang kẹt tiền để trả nợ do

thua cổ phiếu nên đành phải bán đi “mảnh đất ngàn vàng” để lấy tiền

trả nợ. Sở dĩ gọi đó là “mảnh đất ngàn vàng” vì mảnh đất này được rất

nhiều công ty Bất động sản nhắm đến và vì nó nằm ngay mặt tiền nên dễ dàng thu

hút khách. Tin ông Dương bán đi mảnh đất đó lan truyền trên các báo và đài đưa

tin. Ban đầu Nhật Minh cũng không chú ý lắm đến nó vì anh vẫn còn khá nhiều đất

để trống và chưa có kế hoạch triển khai. Nhưng nghe Nhân Sinh nói công ty Hoàng

Kỳ đã đến gặp ông Dương với ý định muốn mua mảnh đất đó nên anh mới đi gặp ông

ta để thương lượng. Nếu là người khác mua, anh đương nhiên sẽ không chen chân

vào nhưng nếu là công ty Hoàng Kỳ thì dù là một mảnh đất cỏn con không có giá

trị, anh vẫn quyết tranh giành đến cùng.

Vì anh đã

từng nói với hắn là bất cứ một dự án nào của công ty Hoàng Kỳ đều sẽ không qua

khỏi tay anh. Anh nói được, nhất định sẽ làm được.

Sau khi

anh rời đi, ông Dương lấy điện thoại ra gọi cho Tổng giám đốc công ty Hoàng Kỳ.

  • A lô,

anh Kỳ hả? Tôi muốn báo cho anh biết một tin, Nhật Minh vừa đến tìm tôi...

Ông ta

nói lấp lửng khiến cho người ở đầu dây bên kia hơi lo lắng, bây giờ chỉ cần

nghe đến tên Nhật Minh là ông Kỳ đều cảm thấy lo sợ.

  • Cậu ta

đến tìm ông làm gì? Không phải... - Ông Kỳ dường như đoán ra được điều gì đó,

tay ông ta nắm chặt đến nỗi những đốt ngón tay trở nên trắng bệch.

  • Đúng

vậy, cậu ta muốn mua lại mảnh đất mà ông đang muốn mua với giá... gấp đôi cái

giá tôi đưa ra. - Ông Dương cười khà khà ra chiều thích thú. - Sao? Ông có định

tăng tiền thêm không? Nếu không thì tôi sẽ bán nó lại cho cậu ta đấy.

  • Ông nói

cái gì? Sao lại có thể thế được? - Ông Kỳ tức giận quát to vào trong điện thoại

khiến cho ông Dương phải để điện thoại ra xa cả nửa mét, tránh cho màng nhĩ của

mình bị tổn thương. - Chẳng phải lúc đầu ông đã đồng ý bán nó lại cho tôi rồi

sao? Sao bây giờ ông lại nói như thế?

Ông Dương

cười khoái trá

  • Nhưng

cuối cùng, ai trả giá cao hơn thì tôi sẽ bán cho người đó. Quy luật trên thương

trường luôn là vậy. Tôi cho ông ba ngày, nếu như ông không đưa ra được mức giá

cao hơn thì tôi buộc phải bán “mảnh đất ngàn vàng” ấy lại cho cậu

thanh niên đẹp trai kia rồi.

Ông Dương

cố tình nhấn mạnh hai chữ “ngàn vàng” để khơi dậy lòng h*m m**n của

ông Kỳ. Nhưng đáp lại ông ta là hai từ “khốn kiếp” từ đầu dây bên kia

truyền đến. Ông ta cười to, nụ cười ma quái vang vọng khắp phòng.

Bên kia,

ông Kỳ tức giận đấm mạnh hai tay xuống bàn, đôi mắt đỏ ngầu ánh tên những tia

nhìn giận dữ. Bàn tay run run, ông ta bấm số gọi cho Nhật Minh.

  • Cậu làm

vậy là sao? Tôi đắc tội gì với cậu, cớ sao cậu lại hết lần này đến lần khác

cướp mất cơ hội làm ăn của tôi?

Lần trước

cũng chính anh đã làm tay ngang khiến ông ta đứng ngoài dự án xây dựng một khu

chung cư ở tỉnh A. Trong khi công ty anh thu được mấy chục tỷ thì ông ta chỉ có

thể nuốt nước bọt tiếc nuối.

  • Đúng là

ông không làm gì tôi nhưng nếu ông muốn biết tại sao tôi làm vậy thì hãy hỏi

con rể tương lai của ông đấy! - Nhật Minh từ tốn nói.

  • Cậu

muốn nói đến Đan Huy? - Ông Kỳ nhíu chặt hai hàng lông mày, vẻ tức giận ngày

càng thêm sâu.

Không có

câu trả lời.

Vì anh đã

cúp máy.

  • Khốn

kiếp! - Ông Kỳ lại gọi thêm một số khác. - Cậu qua phòng gặp tôi ngay!

Ông ta

vứt điện thoại lên bàn, day day thái dương để điều chỉnh lại tâm tình đang

không được ổn định.

Năm phút sau,

Đan Huy có mặt tại phòng ông Kỳ.

  • Cậu có

biết, mảnh đất công ty Hải Dương định bán cho mình đã bị Nhật Minh mua lại rồi

không? - Ông ta cố gắng giữ bình tĩnh để nói chuyện với hắn nhưng trong giọng

nói vẫn không giấu được vẻ run run.

  • Ông nói

cái gì? - Đan Huy cũng ngạc nhiên không kém gì ông Kỳ khi nãy, chỉ khác một

điều... sắc mặt hắn dần trở nên trắng bệch. - Tại sao hắn lại làm vậy?

Ông cười,

sau đó đứng dậy đập bàn cái “rầm”, quát

  • Đến giờ

mà cậu còn hỏi tôi câu đó nữa à? Chính cậu ta nói nếu tôi muốn biết lý do thì

nên hỏi cậu đấy. Rốt cuộc thì cậu đã làm gì khiến cho cậu ta hết lần này đến

lần khác nhúng tay vào chuyện làm ăn của tôi vậy hả?

Người ta

hay nói thương trường cũng như chiến trường, nhưng xưa nay công ty Trương Nhật

và công ty Hoàng Kỳ vốn không xem nhau là đối thủ, không cạnh tranh cũng chẳng

liên quan gì đến nhau. Cả hai xem nhau như chưa từng quen biết nhưng ông Kỳ lại

có ấn tượng khá tốt về Nhật Minh. Một chàng trai không chỉ có ngoài hình nổi

trội mà còn có cả sự thông minh, sự nhạy bén sâu sắc trong lĩnh vực kinh doanh

Bất động sản mà nếu không có tài năng thực sự thì sẽ rất khó đứng vững trong

môi trường cạnh tranh khốc liệt này. Không những vậy, ông ta còn nể phục anh

bởi vì một chàng trai chỉ mới hai mươi sáu tuổi như anh đã được lên làm chức

Tổng giám đốc điều hành cả một công ty lớn khi chỉ vừa đi du học trở về.

Ông Kỳ

từng có ý định sẽ hợp tác kinh doanh với bên công ty Trương Nhật nên ông ta đã

cho người đi tìm kiếm thông tin về Nhật Minh. Nhưng khi ông ta gọi điện cho

anh, bảo muốn hợp tác thì anh đã thẳng thừng từ chối: “Xin lỗi nhưng tôi

không có hứng thú với bên công ty có kẻ thù của tôi đang làm việc.”

Ông ta

không hiểu, hỏi anh thì chỉ nhận được một tiếng tút dài trong điện thoại. Đến

bây giờ thì ông Kỳ mới hiểu là tại sao khi đó anh lại nói như vậy, đó là bởi vì

Đan Huy lúc đó đang làm việc cho công ty ông ta.

  • Chuyện

này... - Hắn mím môi, lúng túng không biết nói sao.

  • Tôi

không cần biết cậu và cậu ta có ân oán gì nhưng tôi cho cậu ba tháng, nếu như

cậu không thể khiến cho cậu ta dừng ngay việc này thì tốt nhất cậu nên biến

khỏi công ty tôi đi. Đồ bất tài!

  • Ông...

  • Hắn tức giận khi nghe thấy ba chữ cuối cùng ông Kỳ nói, bàn tay nắm chặt đến

nỗi phát ra những tiếng răng rắc. - Tôi đã vì công ty này mà cống hiến hết mình

vậy mà ông lại nói tôi bất tài sao?

  • Đúng!

Đúng là cậu đã mang lại rất nhiều lợi ích cho công ty nhưng cũng vì cậu mà công

ty bị tổn hại không ít. Thế nên cậu nghĩ tôi có nên giữ lại một kẻ như thế

không?

Lúc này

thì cơn giận hắn cố kìm nén đã lên đến đỉnh điểm nhưng hắn vẫn cố giữ bình tĩnh

để không hành động dại dột, đó là chạy đến đánh cho con cáo già ấy một trận.

  • Được

rồi, tôi sẽ gặp hắn để nói chuyện.

Ông Kỳ

nhìn vẻ mặt của Đan Huy cảm thấy rất chán ghét, ông ta phẩy phẩy tay bảo hắn đi

ra ngoài.

Đan Huy

quay bước đi ra ngoài, cánh cửa bị một lực mạnh tác động nên gây ra một tiếng

”sầm” rất lớn.

Hắn trở

về phòng làm việc của mình, đem mọi sự tức giận gạt hết tất cả mọi thứ trên bàn

xuống, rải rác khắp nơi. Cái bảng màu xanh có in hai chữ “Giám đốc”

màu trắng nằm trơ trọi ở một góc cạnh ghế sô pha. Hắn đi tới, nhấc chân lên và

đá thật mạnh vào cái bảng đó làm cho nó văng xa hơn. Giám đốc ư? Thật ra, hắn

chỉ là một công cụ kiếm tiền của ông Kỳ mà thôi.

Hắn hừ

lạnh, điều hắn muốn làm nhất bây giờ chính là tận tay g**t ch*t Nhật Minh cho

hả giận.

“Mày

được lắm! Mối thù này, tao sẽ tính với mày cả gốc... lẫn lời.”

Ngồi

xuống ghế, ánh mắt oán giận của hắn nhìn về bức tường đối diện - nơi có một bức

ảnh của Nhật Minh với bốn cái phi tiêu lần lượt ghim vào trán, mắt, cổ và ngực

trái của anh.

Đan Huy

đi tới, gỡ từng cái phi tiêu ấy vứt đi và cầm trên tay tấm ảnh của anh. Hắn giơ

lên trước mặt mình, nhếch môi.

  • Sẽ có

ngày... mày sẽ lụi bại dưới tay tao. Nếu không phải là công việc thì sẽ là tình

cảm. Tao thề là sẽ không để mày có được tất cả đâu!

Để tấm

ảnh nằm ngang, sau đó hắn xé dọc từ cổ anh xuống. Cuối cùng là nhàu nát nó

trong tay.

Vứt xuống

đất, hắn dùng chân giẫm lên như thể muốn nói sẽ có ngày hắn sẽ đạp lên anh mà

sống.

Hắn và

anh... mãi mãi không đội trời chung!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.