Chương5

Tháng 11 thời tiết trở lạnh , từng cơn gió lạnh buốt thổi

tung chiếc rèm của ô cửa sổ Uyên Nhi ngồi học bài bỗng nhiên rung mình vì lạnh

, tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ cô rất muốn biết hiện giờ ở nhà cha mẹ

đang làm gì có nhớ cô không ? Bảo Ngọc từ ngoài bước vào thấy Uyên Nhi buồn bã

nhìn ra ngoài cửa sổ biết bạn đang nhớ nhà , Bảo Ngọc tới gần ngồi xuống cạnh

Uyên Nhi an ủi

  • Cậu nhớ nhà à ?

Quay lại nhìn Bảo Ngọc , Uyên Nhi buồn bã gật đầu

  • Ừ mình nhớ cha mẹ

Rồi cô chợt nhớ ra đã nhập học lâu như vậy nhưng cô chưa bao

giờ thấy Bảo Ngọc gọi hay nhắc gì đến gia đình cả , Uyên Nhi tò mò nhìn Bảo Ngọc

  • Sao mình chưa bao

giờ nghe cậu kể về gia đình với mình ?

Nghe xong câu hỏi đó khuôn mặt Bảo Ngọc trở nên buồn bã mệt

mỏi , Uyên Nhi thấy bạn như vậy thì nghĩ là mình đã hỏi sai gì đó nên rối rít cả

lên

  • Mình nói sai gì sao

, sao bạn buồn vậy ?

Mỉm cười nhợt nhạt Bảo Ngọc lắc đầu cầm tay Uyên Nhi nói nhỏ

  • Mình sẽ kể cho cậu

về gia đình mình nhưng hứa với mình nghe xong cậu đừng ghét mình nha

Uyên Nhi khó hiểu gật đầu , Bảo Ngọc thở dài bắt đầu kể

  • Gia đình mình có ba

người , cha mình , mình và …

Đến đây Bảo Ngọc dừng lại một chút giọng nói nghẹn ngào ,

Uyên Nhi nắm lấy tay Bảo Ngọc thật chặt , Bảo Ngọc hiểu ý mỉm cười nhẹ nhàng

nói tiếp

  • Và chị gái của mình

Bảo Kim , chị ấy hơn mình ba tuổi từ nhỏ mình và chị ấy đã rất thân thiết

Uyên Nhi nhìn Bảo Ngọc bằng ánh mắt ngưỡng mộ

  • Cậu có chị gái ư

thích thật đấy

Nhìn thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của Uyên Nhi , Bảo Ngọc hít vào một

hơi thật sâu

  • Đúng nhưng hai năm

trước chị ấy đã qua đời rồi

  • Hả ?

Uyên Nhi giật mình đứng phắt dậy

  • Chết ….chết rồi ?

Gật đầu buồn bã Bảo Ngọc kéo Uyên Nhi ngồi xuống nghẹn ngào

kể tiếp

  • Hai năm trước chị

Kim và mình đã cãi nhau , sau đó mình bỏ đi trước khi băng qua đường thì một

chiếc xe ô tô lao tới mình không kịp né nên chỉ đứng đó nhưng cậu biết không

khi đó chị Kim mặc dù đang giận mình nhưng vẫn chạy tới đẩy mình ra kết quả chị

ấy đã ra đi mãi mãi …

Kể đến đây Bảo Ngọc gục đầu xuống khóc nấc lên , Uyên Nhi im

lặng đưa tay lên vỗ vai bạn an ủi . Bảo Ngọc vừa khóc vừa nói tiếp

  • Sau đó cha mình

không còn nói chuyện với mình nữa mọi người đều ghét mình , bởi vì nếu mình

không ngang bướn cãi nhau với chị ấy thì mọi chuyện sẽ không sảy ra chị ấy sẽ

không chết …

Uyên Nhi thấy mắt cay cay rồi từng giọt nước mắt chảy ra cô

ôm lấy Bảo Ngọc cảm nhận từng chút run rẩy nhè nhẹ thì thầm

  • Không sao đâu mình ở

đây với cậu mình sẽ không bao giờ ghét cậu sẽ luôn ở bên cậu

Gió thổi không ngừng , bầu trời âm u mây đen dày đặc rồi từng

hạt mưa rơi xuống sân trường vắng vẻ trong căn phòng ký túc tiện nghi sang trọng

hai cô gái ôm nhau khóc nức nở


Ký túc xá nam

Hành lang ký túc xá dường như dài vô tận , Tuấn Anh mệt mỏi

lê từng bước nặng nề hôm nay là lần đầu tiên trong hai năm qua anh đối mặt với

Bảo Ngọc , từ sau cái chết của Bảo Kim anh chưa hề gặp lại cô ấy đúng vậy người

anh muốn bảo vệ là Bảo Kim . Hôm nay đứng từ xa nhìn Bảo Ngọc bị Khánh Thi đánh

đập anh cũng không hề có ý định chạy ra giúp đỡ vì anh hận Bảo Ngọc , hận cô đã

cướp đi mạng sống của người con gái anh chân trọng nhưng khoảnh khắc đó khi cô

nhắm mắt chấp nhận anh lại không kìm chế được mà xông ra cứu cô . Khi đó Tuấn

Anh sửng sốt không ngờ Bảo Ngọc lớn lên lại giống Bảo Kim như vậy nhưng anh vẫn

không nén được khó chịu mà nói những lời tổn thương cô , bản thân Tuấn Anh biết

cái chết của Bảo Kim không hoàn toàn là do Bảo Ngọc nhưng khi nhìn thấy cô tim anh

sẽ rất đau rất đau nên anh không còn cách nào khác ngoài tránh xa Bảo Ngọc tàn

nhẫn với cô ấy …

Bước vào phòng Tuấn Anh nhìn thấy Uy Vũ đang nhìn mình chằm

chằm , Tuấn Anh cười hỏi

  • Nhìn gì ?

Nhìn bạn thân chăm chú Uy Vũ đứng dậy đi tới trước mặt Tuấn

Anh bàn tay đặt lên trán bạn

  • Có sốt không ?

Gạt tay Uy Vũ ra Tuấn Anh về giường của mình ngôi xuống

không nói gì , Uy Vũ đi tới ngồi xuống giường khoanh tay trước ngực lảm nhảm

  • Nghe nói cậu đuổi mụ

đanh đá Khánh Thi để cứu Bảo Ngọc ?

Lười trả lời câu hỏi đó Tuấn Anh ậm ừ một tiếng rồi nằm xuống

, Uy Vũ nhìn Tuấn Anh một cái rồi nói tiếp

  • Nếu tôi nhớ không

nhầm thì cậu không thích cô ấy mà ? à ghét thì đúng hơn nhỉ ?

Khó chịu nhíu mày Tuấn Anh ngồi dậy mệt mỏi lên tiếng

  • Chỉ là vì không muốn

cô ta bị thương thôi dù sao nếu cô ta bị thương Uyên Nhi của cậu nhất định sẽ

không vui , cậu muốn Uyên Nhi buồn sao ?

Uy Vũ lắc đầu , anh hiểu Tuấn Anh đang nghĩ gì chắc chắn do

Bảo Ngọc quá giống Bảo Kim nên cậu ta mới làm như vậy .

  • Lý do đó hoàn toàn

là bịa đặt ,

Dừng một chút anh nhìn thẳng vào Tuấn Anh nói rõ từng chữ

  • Tuấn Anh , cậu nên

nhớ Bảo Ngọc cho dù có giống đến đâu nhưng cô ấy không phải Bảo Kim hoàn toàn

không phải

Tuấn Anh cười khổ nhìn Uy Vũ

  • Tôi biết chứ cậu

cho rằng tôi cứu Bảo Ngọc vì cô ta giống Bảo Kim sao ?

Lắc đầu nhè nhẹ Uy Vũ nhìn thẳng vào Tuấn Anh chắc chắn

  • Không phải tôi nghĩ

mà sự thật chính là như vậy , Tuấn Anh cậu đừng vì họ có gương mặt giống nhau

mà nhầm lẫn tôi biết cậu yêu Bảo Kim nhưng cậu cũng đừng vì Bảo Ngọc giống Bảo

Kim mà nhầm lẫn

Mệt mỏi đứng dậy Tuấn Anh đi ra khỏi phòng trước khi đi còn

không quên nói với Uy Vũ

  • Cậu nghĩ quá nhiều

rồi

Nhưng chỉ có Tuấn Anh mới hiểu câu nói kia có bao nhiêu miễn

cưỡng , Uy Vũ nói đúng có lẽ trong khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Bảo Ngọc anh

đã nghĩ rằng đó là Bảo Kim nhưng anh không muốn thừa nhận cũng chưa từng có ý định

xem Bảo Ngọc là Bảo Kim cả …

Cơn mưa ngày càng nặng hạt trên con đường vắng người Tuấn

Anh đứng nhìn mưa rơi anh thở dài nhắm mắt lại thì thầm

  • Bảo Kim anh nhớ em

Tuấn Anh không hề biết rằng khi anh nói câu đó thì ở phía xa

một cô gái đang bịt miệng dấu đi tiếng khóc của mình . Bảo Ngọc nhìn bóng dáng

đau khổ của Tuấn Anh cô gục xuống dưới khóc nấc lên cô nhớ lại cái ngày định mệnh

đó , ngày cô

mất đi chị gái mất đi tất cả …

********* Flash Back **********

Đó là một ngày mưa , mưa rơi không ngừng nghỉ Bảo Ngọc chạy

thật nhanh về nhà quần áo cô ướt đẫm nước mưa , nhìn thấy chiếc xe đạp thể thao

quen thuộc cô nở nụ cười vui vẻ thốt lên

  • Anh ấy đang ở đây

Chạy thật nhanh vào nhà để gặp người ấy nhưng vừa tới cửa

tâm trạng vui vẻ phấn khích của cô đã vụt tắt cô thấy người ấy , người cô ngưỡng

mộ ngay từ lần gặp đầu tiên Tuấn Anh và chị gái cô Bảo Kim đang ôm nhau . Bảo

Ngọc quay người chạy đi không dám quay đầu lại , trái tim cô rất đau đớn như bị

một bàn tay bóp chặt cô nhớ lại cuộc nói chuyện giữa hai chị em cô cách đây hai

ngày , lúc đó cô hỏi Bảo Kim

  • Chị ơi anh Tuấn Anh

có bạn gái chưa ?

Bảo Kim nhìn cô khuôn mặt hiện lên sự ngạc nhiên nhưng vẫn

trả lời

  • Chưa nhưng sao em hỏi

vậy ?

Dừng lại Bảo Kim chợt thốt lên

  • Em không phải là

thích Tuấn Anh đấy chứ ?

Bảo Ngọc ngại ngùng cúi đầu không nói năng gì , thấy vậy Bảo

Kim cười to

  • Ôi em gái đáng yêu

của tôi đang xấu hổ sao , em thích cậu ấy thật rồi

Bĩu môi một cái Bảo Ngọc nũng nịu

  • Chị đừng nói cho

anh ấy nha , nha

Cuộc nói chuyện cách đây hai ngày hiện rõ như một đoạn phim

quay chậm trước mắt Bảo Ngọc , chị ấy biết cô thíchTuấn Anh nhưng tại sao chị ấy

lại ôm anh ? Bảo Ngọc ra sức chạy chạy mãi cho tới khi ngã gục xuống đất đầu gối

rỉ máu .

Tối hôm đó khi Bảo Ngọc về nhà cô đã bị cha mắng một trận ,

nhưng cô chẳng có cảm giác gì cả . Khi về đến cửa phòng Bảo Ngọc thấy Bảo Kim

đang lo lắng đi qua đi lại vừa thấy cô lên đã nắm lấy tay cô hỏi han ân cần

  • Em có sao không ?

sao lại dầm mưa như vậy lỡ cảm lạnh thì sao ? chân em chảy máu rồi vào chị bôi

thuốc cho .

Bảo Ngọc lạnh nhạt vùng tay ra khỏi tay Bảo Kim lạnh lùng

nói

  • Không cần

Bảo Kim lặng thinh nhìn cô mắt long lanh nước

  • Em sao vậy ?

Mỉm cười chua sót Bảo Ngọc hét lên

  • Chị là đồ đạo đức

giả chị biết tôi thích anh ấy tại sao còn làm như vậy ?

Sững người , Bảo Kim run run nói

  • Chị đã làm gì

Bảo Ngọc nhìn người đứng trước mặt bằng ánh mắt chán ghét

  • Tôi thấy hết rồi chị

đang ôm anh ấy

Nói xong cô bỏ chạy ra ngoài , Bảo Kim nhanh chóng đuổi theo

trời mưa càng nặng hạt Bảo Kim kéo tay cô lại giải thích

  • Không em hiểu lầm rồi

chị không có thích anh ấy là anh ấy , anh ấy ôm chị Ngọc à tin chị đi chị làm

sao có thể đối với em như vậy chứ ?

Nghe lời giải thích đó Bảo Ngọc càng tức giận cô thét lên

  • Chị đang khoe

khoang sao , chị đang muốn cho tôi biết người anh ấy yêu là chị sao ? Bảo Kim

tôi ghét chị tôi ghét chị …

Hét lên trong nước mắt Bảo Ngọc lao ra đường cái bỗng nhiên

tiếng còi lớn vang lên chói tai khiến cô bừng tỉnh , cô muốn chạy nhưng chân mềm

nhũn không thể cử động đúng lúc chiếc xe chuẩn bị đâm vào Bảo Ngọc thì một lực

đẩy mạnh mẽ khiến cô té sang bên cạnh . Bảo Ngọc chỉ kịp hét lên

  • Chị…………….

Mưa vẫn rơi Bảo Kim nằm đó máu chảy đầm đìa , Bảo Ngọc chạy

tới ôm lấy chị gái liên tục xin lỗi

  • Chị em xin lỗi chị

đừng ngủ được không đừng nhắm mắt em xin chị

Nhưng Bảo Kim vẫn nhắm mắt bàn tay buông thõng Bảo Ngọc đau

đớn chị cô đã chết , vì cô mà chết…

Tang lễ của Bảo Kim diễn ra hai ngày sau đó , cha Bảo Ngọc không nhìn mặt cô , khiến cô rất đau

lòng nhưng cô hiểu bản thân đáng bị như vậy khi sinh ra cô lấy đi mạng sống của

mẹ khi lớn lên cô tước đi mạng sống của chị , cô đáng bị như vậy …

Ngày diễn ra tang lễ Tuấn Anh suất hiện cô thấy anh khóc ,

cô đưa khăn cho anh nhưng anh gạt tay cô ra nói với cô

  • Cô là kẻ giết người

cút đi …

Tổn thườn chồng chất gia đình ấm áp cũng tan biến hằng đêm Bảo

Ngọc chỉ biết ôm di ảnh của chị gái khóc không thành tiếng . Cô ước gì có thể

chết cùng với Bảo Kim đã nhiều lần ý nghĩ tự vẫn hiện ra trong đầu nhưng cô

luôn không thực hiện được bởi vì cô quá hèn nhát đúng vậy cô quá hèn nhát . Sau

hai năm sống trong sự lạnh lùng của cha Bảo Ngọc quyết định xin vào học ở trường

nội trú , cô không muốn mỗi đêm cha phải khó chịu khi thấy cô , cô không muốn sống

một mình trong căn nhà cô đơn lạnh lẽo …

Kí ức mờ nhạt nhưng đau đớn không hề thuyên giảm Bảo Ngọc

nhìn bóng dáng cao lớn phía xa nhìn anh thật cô đơn lạnh lẽo nước mắt lại rơi …

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.