Chương4

Sân trường ồn ào tiếng nô đùa cười nói , Uyên Nhi và Bảo Ngọc

đang đi dạo cùng nhau trong sân trường vừa đi vừa nói chuyện thì bỗng nhiên có

một đám nữ sinh đứng chắn trước mặt hai người , Uyên Nhi tránh qua bên nào họ sẽ

lại đi theo sang bên đó cuối cùng cô ngẩng lên thắc mắc nhìn đám nữ sinh trước

mặt hỏi

  • Sao lại chắn đường

tôi ?

Kẻ đứng đầu mấy nữ sinh đó là một cô gái có gương mặt sắc xảo

mang chút dữ tợn cô ta đứng ra trước mặt Uyên Nhi ra vẻ đàn chị nói

  • Gặp đàn chị thì phải

chào không phải sao nhóc …

Uyên Nhi biết đám nữ sinh này nghĩ cô là ma mới nên dở trò

gây sự nhưng họ nhầm rồi cô không hề giống những ma mới khác đâu , cười một tiếng

Uyên Nhi chớp mắt ra vẻ ngây thơ nói

  • Nhưng trong bảng nội

quy của nhà trường không có cái gì gọi là gặp đàn chị là phải chào nha

Cô gái có gương mặt dữ tợn tức giận dơ tay lên muốn tát Uyên

Nhi những cánh tay bỗng nhiên bị cản lại , Uyên Nhi cầm lấy cánh tay của cô ta

hất mạnh ra đanh đá nói

  • Đừng có mạo hiểm thế

cô có biết nếu cánh tay này làm gương mặt tôi bị thương thì cô sẽ thê thảm thế

nào không ?

Cô ta vừa giận vừa xấu hổ hôm nay cô đến là để dằn mặt Uyên

Nhi vì Uyên Nhi đắc tội với anh Uy Vũ và Thiên Kim nhưng không ngờ cô gái này

cũng không đơn giản không những không sợ hãi mà còn khiến cô xấu hổ trước bạn

bè .

Uyên Nhi thấy gương mặt cô ta lúc xanh lúc trắng như là con

tắc kè đổi màu vậy thì cười ha ha vui vẻ kéo Bảo Ngọc bỏ đi , Đi một đoạn Bảo

Ngọc kéo tay Uyên Nhi lại lo lắng nói

  • Uyên Nhi à chúng ta

vừa nãy hơi quá đáng rồi

Uyên Nhi cười lắc đầu

  • Không quá đáng, rất

vui haha

Bảo Ngọc thở dài kéo Uyên Nhi ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó

buồn bã giải thích

  • Uyên Nhi mình biết

bạn rất dũng cảm thẳng thắn nhưng có những việc sảy ra trong ngôi trường này mà

bạn không biết

Uyên Nhi thấy thái độ lo sợ của Bảo Ngọc thái độ nghiêm túc

trở lại hỏi bạn

  • Ý bạn là khi nãy

mình không nên đắc tội với bà già đáng ghét kia ?

Bảo Ngọc gật đầu lại thở dài nói

  • Thật ra cô gái khi

nãy là Khánh Thi bạn của Thiên Kim mình nghĩ rằng chuyện chúng ta bị đe dọa khi

nãy là do Thiên Kim điều khiển cậu nhớ không rất nhiều người đã thấy Thiên Vũ

và cậu ở căng tin hôm nay

Uyên Nhi nghe tới cái tên Uy Vũ hai tay bất giác nắm chặt

thành nắm đấm răng nghiến kèn kẹt

  • Cái tên xui xẻo sao

lần nào dính vào anh ta cũng rắc rối như vậy ? Thật muốn điên lên mà

Mắt Bảo Ngọc trừng lớn cô cứ nghĩ dù Uyên Nhi có can đảm ra

sao khi nghe xong ít ra cũng phải có chút lo lắng nhưng không ngờ cô ấy thực sự

không sợ chút nào …

Uyên Nhi không để ý tới ánh mắt Bảo Ngọc chỉ ngồi lo chú tâm

nguyền rủa Uy Vũ , “ Tùng tùng tùng “ tiếng trống trường vang lên cắt ngang

dòng suy nghĩ Uyên Nhi nhanh nhẹn đứng dậy kéo cô bạn đang đờ đẫn nhanh chóng

chạy vào lớp …


Ký Túc xá nam

Trong căn phòng ký túc xá rỗng rãi Uy Vũ nằm trên giường tai

đeo tai nghe nhàn nhã nhắm mắt lại , đột nhiên cửa phòng bật Tuấn Anh hớt hải

chạy vào dựt tai nghe của Uy Vũ ra . Uy Vũ khó chịu cằn nhằn

  • Gì ? tôi lên lớp

đâu ông đi một mình đi

Tuấn Anh lắc đầu nguầy nguậy

  • Không không phải việc

đó

Uy Vũ không chút kiên nhẫn ngồi dậy nhíu mày khó hiểu

  • Vậy lại vụ gì ? hay

lại mang phao vào lớp rồi bị bắt ?

Trừng mắt nhìn Uy Vũ một cái

Tuấn anh nói

  • Cậu im miệng nghe

tôi nói đã

Uy Vũ gật gù đưa tay lên kéo một cái lên miệng mình rồi hướng

ánh mắt về phía Tuấn Anh nhướng mày , Tuấn Anh hài lòng gật đầu nói

  • Hôm nay tôi tình cờ

đi ngang qua sân trường cậu đoán xem tôi thấy gì ?

Uy Vũ nhíu mày không nói gì , Tuấn Anh mỉm cười nói tiếp

  • Thấy cô bé Uyên Nhi

của cậu cùng Khánh Thi đang cãi nhau

Mắt Uy Vũ mở to ngạc nhiên hỏi

  • Cãi nhau ?

Tuấn Anh gật đầu , kể lại sự việc anh đã nhìn thấy ở sân trường

cho Uy Vũ nghe .

Nghe xong Uy Vũ không những không tức giận như Tuấn Anh nghĩ

mà còn mỉm cười hài lòng vỗ tay

  • Không hổ danh là cô

gái của Uy Vũ ta để ý , rất tốt

Chớp mắt nhìn tên con trai vốn luôn lạnh lùng khó gần trước

mặt Tuấn Anh thở dài

  • Bệnh lạnh lùng : đã

chữa được , bệnh tự kỉ : hết thuốc chữa

Nhưng Tuấn Anh vẫn nói thêm

  • Vũ , cho dù Uyên

Nhi không yếu đuối nhưng cậu đừng lơ là quá Thiên Kim sẽ không bỏ qua đâu ,

Uyên Nhi có thể thắng con bé đanh đá Khánh Thi nhưng Thiên Kim thì lại là cả một

vấn đề đấy .

Uy Vũ ngừng đắc ý khuôn mặt cũng bắt đầu hiện lên chút lo lắng

lúc đầu khi bày trò đưa Uyên Nhi vào đây học anh chưa bao giờ nghiêm túc suy

nghĩ về những chuyện có thể sảy đến nhưng hiện tại điều anh cần chính là bảo vện

Uyên Nhi . Uy Vũ quay sang nhìn Tuấn Anh nói với bạn

  • Cậu nghĩ tôi nên

làm gì ?

Mỉm cười hài lòng vì cuối cùng Uy Vũ cũng thôi ngạo mạn dù

chỉ một chút của chút Tuấn Anh nói

  • Cậu để ý hành động

của Thiên Kim còn phần bảo vệ Uyên Nhi của cậu tôi sẽ lo

Gật đầu hài lòng với tính toán của Tuấn Anh tuy trong lòng

Uy Vũ có hơi hụt hẫng khó chịu vì không thể đích thân bảo vệ Uyên Nhi nhưng nếu

anh càng ở gần cô thì nguy hiểm tới với cô càng nhiều vì vậy anh phải chịu đựng

phải nhịn để Uyên Nhi có thể an toàn …

Tuấn Anh nhìn dáng vẻ lo lắng của Uy Vũ lại cảm thấy buồn bã

trước đây anh cũng từng như vậy có người để quan tâm lo lắng , bảo vệ . Thở dài

đứng dậy cố quên đi những suy nghĩ về một ai đó vừa ùa về trong tâm trí Tuấn

Anh mệt mỏi nằm xuống giường “ Gía mà mình cũng có một ai đó quan trọng “ anh

buồn bã nghĩ thầm


Lớp học ồn ã tiếng nói cười bên ngoài Khánh Thi hớt hải chạy

vào nói thầm gì đó vào tai Thiên Kim , Nghe xong Thiên Kim tức giận đập bàn hét

lên

  • Đáng ghét

Không khí vốn đang ồn ào bỗng trở nên im lặng mọi người ngồi

tại chỗ có người thì ngại ngùng tránh ra chỗ khác , Thiên Kim híp mắt nhìn

Khánh Thi quát lên

  • Có mỗi việc đó mà cậu

làm không xong vậy thì cậu có thể làm gì hả ?

Khánh Thi cúi đầu líu díu nói

  • Con bé đó không đơn

giản đâu Thiên Kim nó không hiền lành như chúng ta nghĩ

Hừ một tiếng Thiên Kim tức giận ngồi bịch xuống ghế

  • Vô dụng

Cô đưa tay lên vuốt mái tóc dài màu hạt dẻ của mình suy nghĩ

một chút , bỗng dưng khóe môi nở một nụ cười lạnh cô ngoắc tay với Khánh Thi .

Khánh Thi tới gần Thiên Kim ngồi xuống , Thiên Kim nói nhỏ vào tai Khánh Thi gì

đó rồi hai người nhìn nhau cười xấu xa …


Tan học Uyên Nhi và Bảo Ngọc đi cùng nhau về ký túc xá hai

người vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ ,

“ Ayo! Stop! Let me

put it down another way

I got a boy meotjin!

I got a boy chakhan!

I got a boy handsome boy nae mam da gajyeogan

I got a boy meotjin! I got a boy chakhan!

I got a boy awesome boy wanjeon banhaenna bwa “ (*)

( I got a boy – SNSD )

chuông điện thoại của

Uyên Nhi reo vang cắt ngang cuộc trò chuyện vui vẻ , Uyên Nhi nhìn màn hình điện

thoại quay sang Bảo Ngọc nói

  • Là điện thoại của mẹ

mình Ngọc về trước nhé mình sẽ trở lại sau

Nói rồi Uyên Nhi nhanh chóng bấm nút nghe giọng nói dịu dành

vang lên

  • Mẹ con rất nhớ mẹ …

Bảo Ngọc đẩy gọng kính cười nhẹ đi trước , đi được một đoạn

cô bị Khánh Thi cùng một số nữ sinh nữa chặn đường , Khánh Thi dữ dằn nói

  • Ê con cận mày là bạn

của con bé Uyên gì gì đó hả ?

Nhìn mấy nữ sinh dữ tơn trước mặt Bảo Ngọc sợ hãi lùi lại

phía sau nhưng cô lại bị một ai đó đẩy lên , Bảo Ngọc không phòng bị ngã song

soài ra đất . Khánh Thi cười lớn

  • Sợ ư ? nếu sợ thì

biết điều một chút nghe lời tụi tao

Bảo Ngọc khiếp sợ không nói lên lời chỉ im lặng nhìn Khánh

Thi , Khánh Thi hài lòng với sự sợ hãi đó nói tiếp

  • Tối nay mày hãy đưa

con bé kia tới hồ bơi của trường

Bảo Ngọc lắc đầu

  • Không , tôi không

làm

Khánh Thi tức giận vung tay tát vào mặt Bảo Ngọc khiến cô

đau đớn kêu lên ngã nằm ra đất , Khánh Thi đi tới kéo mái tóc dài của Bảo Ngọc

đe dọa

  • Mày có làm không ?

Gắng nhịn đau đớn Bỏa Ngọc hét lên

  • Không

Buông tay đẩy cô xuống đất Khánh Thi quay lại nhìn mấy nữ

sinh đằng sau cười lạnh nói

  • Xử nó đi

Vô vọng nhìn xung quanh , Bảo Ngọc nắm chặt tay nhắm mắt lại

chấp nhận số phận

  • Mấy người đang làm

gì hả ?

đúng lúc những nữ sinh đó định động thủ thì một giọng nói trầm

ấm vang lên , Bảo Ngọc mở mắt nhìn ra phía sau thì thấy một chàng trai cao lớn

rất quen thuộc đang đứng đó nhìn vào

Khánh Thi bằng ánh mắt dữ tợn , Tuấn Anh nhìn Bảo Ngọc thảm hại ngồi trên đất rồi

lại nhìn Khánh Thi gằn giọng

  • Còn không cút đi ?

Khánh Thi không thể tin nhìn anh , Tuấn Anh là thần tượng của

bao nữ sinh trong trường trước nay các cô gây chuyện anh chưa bao giờ lộ diện

sao bây giờ lại ra mặt ngăn cản ? Không lẽ anh thích nhỏ cận này ? Không thể

nào , Khánh Thi lắp bắp

  • Đây không phải việc

anh nên xen vào anh tránh đi

Cười lạnh Tuấn Anh nhìn Khánh Thi chăm chú hỏi

  • Ý cô là không đi ?

Cô muốn chống lại tôi ?

Khánh Thi vội vã lắc đầu

  • Không , em nào dám

Bảo Ngọc nhìn Tuấn Anh chăm chú anh đang giúp cô sao ? không

thể nào không phải anh ghét cô lắm sao ? ( Kún : chuyện của hai anh chị này

mình sẽ giải thích sau nha )

Tuấn Anh liếc Khánh Thi một cái đi tới đỡ Bảo Ngọc dậy trước

khi đi còn không quên cảnh cáo

  • Nếu tôi còn thấy

các cô làm phiền Uyên Nhi hay Bảo Ngọc thì đừng có trách tôi không nương tay .

Khánh Thi tức giận nhưng không dám nói gì đứng đó nhìn Bảo

Ngọc bằng ánh mắt đầy oán giận chán ghét .

Nghe anh nói vậy Bảo Ngọc hiểu ra , thì ra là vậy tại sao cô

lại quên Tuấn Anh là bạn của Uy Vũ chứ ? Nếu cô không nhầm thì Uy Vũ đang thích

Uyên Nhi nên Tuấn Anh mới đúng lúc ở đó và cứu cô , thở dài Bảo Ngọc thoát khỏi

cánh tay anh buồn bã nói

  • Cảm ơn anh đã cứu

em , em có thể tự đi được

Nhìn điệu bộ muốn thoát khỏi anh của Bảo Ngọc , Tuấn Anh tức

giận hừ lạnh

  • Khỏi dù sao cũng

không phải tôi muốn cứu cô chỉ là tôi sợ Uyên Nhi buồn thôi

Nghe từng câu từng chữ anh nói Bảo Ngọc cười khổ

  • Em biết rồi nhưng

dù sao em vẫn muốn cảm ơn anh , vậy em đi đây

Nói xong Bảo Ngọc quay người rời đi , cô biết anh rất khó chịu

khi thấy cô vì cô rất giống người ấy .

Uyên Nhi nghe xong điện thoại quay về ký túc xá nhưng không

gặp Bảo Ngọc , cô lo lắng chạy đi tìm vừa ra tới cửa phòng thì thấy Bảo Ngọc

trên người lấm lem đất cát mái tóc rối bời mặt còn sưng lên , Uyên Nhi thét lên

  • Cậu làm sao thế này

?

Mỉm cười lắc đầu Bảo Ngọc vào phòng rồi kéo tay Uyên Nhi nói

  • Cậu đừng hét , mình

không sao đâu không cẩn thận nên té ngã thôi

Uyên Nhi biết Bảo Ngọc nói dối cô quát

  • Cậu nói đi ai đánh

cậu ?

Nói tới đây cô bỗng nhớ lại Bảo Ngọc hiền lành hôm qua mới

nhập học làm sao có thể đắc tội gây thù với người khác nhưng cô thì có , Khánh

Thi cái tên đó ngay lập tức hiện ra Uyên Nhi tới gần bạn hỏi

  • Khánh Thi phải

không ?

Bảo Ngọc mở to mắt nhìn Uyên Nhi khiến cô xác định bản thân

đã đoán đúng , Uyên Nhi ngồi xuống ép Bảo Ngọc kể lại tình cảnh lúc đó . Sau

khi nghe toàn bộ mọi chuyện Uyên Nhi khóc nức nở ôm lấy Bảo Ngọc , từ trước tới

nay ngoài cha mẹ chưa ai bảo vệ cô như vậy . Uyên Nhi ôm lấy Bảo Ngọc nức nở

thì thầm

  • Bảo ngọc cảm ơn bạn

vì đã làm bạn của mình cảm ơn bạn …

Nắng vàng soi vào phòng ký túc trong phòng hai cô gái ôm

nhau vừa khóc vừa cười …

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.