Chương 52

Khi Thủy Dạng Hề tỉnh

lại, đã là buổi trưa ngày hôm sau.

Mở ra hai mắt vẫn mông

lung buồn ngủ như cũ, nhìn thấy ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào phòng,

ánh nắng làm bóng cây loang lổ, lắc lư trong gió, linh động đáng yêu. Bước chân

càng ngày càng gần.

Nháy mắt mấy cái, thuận

tay lấy bình trà trên bàn, tinh tế uống. Đầu rốt cục từ rối rắm chậm rãi rõ

ràng. Mới nhớ tới ngày ấy có thu hoạch ngoài ý muốn.

Thái tử Thịnh Hạ quốc cùng

Thục phi đúng là có quan hệ sao? thế nhưng, hoàng đế không phải rất sủng Thục

phi sao? Như vậy phía sau sủng nịnh, lại còn có một phen tâm tư như vậy, hay

mặt sau, lại có thêm một cái âm mưu nữa?

Nghĩ vậy, Thủy Dạng Hề

theo thói quen nheo lại mí mắt, tay vuốt qua vuốt lại chén trà, hoa văn bên

viền mép chén trà xếp chồng lên nhất thời có chút ngứa, giống con kiến bò qua

bò lại, có chút khó nhịn.

Thục phi? Thục phi sao?

Như thế, thì cùng nhị phu nhân có liên quan mới đúng.

Nói như vậy, cướp đi Thủy

Dạng Tình, là kế hoạch thứ nhất của bọn họ. Nhị phu nhân phải biết được mới

đúng. Nghĩ đến đây, Thủy Dạng Hề ngưng thần đem tình hình tinh tế suy nghĩ một

lần, ngày ấy nhị phu nhân quả thật không biết tình cảnh lúc đó, nên cùng thái

tử Thịnh Hạ quốc nửa điểm can hệ cũng không. Nhưng hôm nay xem ra nhị phu nhân

cùng Thục phi có quan hệ trong đó, nếu không biết âm mưu kia khả năng nhỏ càng

thêm nhỏ. Gia tộc các nàng, một người quang vinh cả họ cùng vinh, một người tổn

hại cả họ tổn hại. Còn có ngày đó Nam Cung Ngự Vũ cũng rất quái dị...

Trong đó, sự việc đến tột

cùng là như thế nào. Thủy Dạng Hề nhất thời có chút mê mang, suy nghĩ không rõ

ràng lắm. Chỉ cảm thấy như là tiến vào một hồ nước đục, đầy bùn lầy trôi nổi,

tựa như một đoàn mây mù, che khuất tầm mắt khi nhìn về nơi xa, thì có chút mơ

hồ không rõ.

Nàng lắc lắc đầu, tự mình

vội vàng rửa mặt chải đầu một phen, cuối cùng quyết định đi ra ngoài một chút.

Mở ra cửa, đã thấy màn

trời rủ xuống, màu lam vô biên vô hạn, ngẫu nhiên có đám mây như lụa mỏng thổi

qua, ở không trung, lưu lại vô hạn kiều diễm. Đại thụ bắt đầu chậm rãi bổ sung

những kẻ hở thiếu sức sống của cây, dương liễu ở bên hô nhẹ lay động trong gió

làm khung cảnh hết sức xinh đẹp. Thời gian chảy qua thật đẹp, đầu xuân cây cỏ

được tắm trong ánh nắng ấm áp càng phát ra hơi thở dày đặc làm người mê say...

Chẳng qua trong sâu kín,

đầu óc không ngừng xoay quanh không lái được nghi ngờ đi. Kỳ thật, nàng không

thích mùa xuân, quá mức nghiên lệ, quá mức rườm rà, say mê mắt người, say nhân

tâm, kết quả là chỉ còn lại có một mảnh trống vắng mê mang bồi hồi không đi.

Có chút thật đáng buồn,

chính như nàng hiện tại, yên lặng đi trước, như thế nào cũng tìm không thấy câu

trả lời của câu hỏi lúc ra khỏi cửa.

Tầng tầng núi non trùng

điệp, lối nhỏ khúc khủy, bất tri bất giác lại đi đến một chỗ quen thuộc. Đẩy ra

hàng rào bằng gỗ tinh xảo, chi nha một tiếng trong bầu không khí xa xưa thật

lâu vang lên, lên án thời gian vô tình.

A, thì ra là Lê hương

viện của nàng. Quả thật có chút thời điểm hoài niệm.

Ngồi trên dây đu, lại một

lần đu lên, vạt áo màu đỏ tung bay, phức tạp lẫn lộn, như một loại lưới dệt,

trong mê ly mông lung.

Thấy một cánh bướm bay

tới, chuyển động ở giữa, cánh xanh biếc, như ánh sáng chợt lóe, ở trong vạt áo

đỏ mà khởi vũ."Vạn hồng tùng trung nhất điểm lục "(*),nhưng

cũng là cảnh đẹp không sai.

(*) Câu này là nói ngược

lại của câu “Vạn lục tùng trung nhất điểm hồng”, nghĩa

là: “Trong vạn sắc xanh của rừng tùng có một

điểm hồng”

Chẳng qua là vạt áo nhẹ

nhàng bay, sợi tơ nhẹ nhàng, hoàn toàn bao phủ điểm màu xanh nhỏ bé này, khiến

cho con bướm ở tại trong đó nhảy, nhưng làm sao cũng không thể thoát khỏi cái

lưới đang bao phủ nó.

Thấy hình ảnh như vậy,

Thủy Dạng Hề bất giác nở nụ cười. Nhìn con bướm màu lục vẫn đang dẫy dụa trong

trói buộc đó, có chút bất đắc dĩ lắc đầu. Như vậy dẫy dụa sẽ chỉ làm cho chính

mình càng bị cắm sâu vào mảnh lưới hồng kia, nếu gặp phải các cô nương thích

đẹp thì vây hãm càng sâu. Chẳng bằng dừng cánh lại, tạm nghỉ một phen, đã có

thể giấu tài, lại có thể bình tĩnh quan sát tình hình. Chẳng phải là dàn xếp

lại con đường đi sao.

Nàng kinh ngạc nhìn con

bướm kia đang bay loạn, có chút sững sờ. Đúng vậy, dàn xếp lại đường đi, lấy

bất biến ứng vạn biến. Hiện nay tình thế hỗn loạn không rõ, mò mẫn không rõ

ràng, sao không bình tĩnh xem biến đổi, tìm chỗ mấu chốt.

Nhất thời, nhắm mắt, sợi

dây thừng phía trên lệch qua, xích đu lắc lư chậm rãi ngừng lại. Vạt áo chớp

lên cũng dừng lại. Một chút màu xanh theo sắc đỏ phá không mà ra, trầm bổng

hướng về phương xa bay đi.

Thục phi cùng thái tử

Thịnh Hạ quốc quan hệ đã là không còn là hoài nghi. Về phần nhị phu nhân có

biết hay không, kỳ thật cũng không mấu chốt. Biết cũng thế, không biết cũng

thế. Tóm lại, toàn bộ nhân vật chính đã muốn lên đài. Về phần người phối hợp

diễn không biết có hiểu tâm tư nhân vật chính không, mấu chốt không biết sẽ

thất bại hay không.

Cũng có lẽ, kế hoạch cướp

tân nương lần đó, quả thật là hạ hạ sách, ngay cả thời gian thông báo cho nhị

phu nhân cùng Nam Cung Ngự Vũ đều không có. Ai kêu hoàng đế hành động bất ngờ

như vậy, đột nhiên hạ chỉ tứ hôn.

Như vậy xem ra, Thủy Dạng

Tình lúc này đang nằm trong vòng đấu đá lẫn nhau, song phương đều cho rằng là

một lợi thế tốt. Trải qua một phen ép buộc này, hoàng đế bên kia nếu lại muốn

dùng Thủy Dạng Tình kìm hãm thế lực của Thủy tướng phủ, sợ là thất bại, ít nhất

nhạc sĩ kia sẽ không tiếp tục phối hợp. Mà bên thế lực của Thục phi, kế hoạch

phân chia tướng phủ cùng hoàng đế, coi như là thành công một nửa.

Nếu như đoán không sai,

bọn họ sẽ phải gặp mặt Thủy Dạng Tình cùng thế lực bên trong hoặc là sắp sửa

thu phục thế lực đám hỏi, để mở rộng thực lực của bọn họ. Đây là phương pháp

hữu hiệu và ngắn gọn cần phải làm.

Xem ra, đợi mấy ngày nữa,

có lẽ sẽ có trò hay để nhìn.

Bất quá, mục đích cuối

cùng của thế lực Thục phi là gì? Vì giúp Nam Cung Ngự Vũ đoạt được ngôi vị

hoàng đế? Nhưng lại không tiếc liên hợp thái tử Thịnh Hạ quốc, dẫn sói vào nhà?

Thủy Dạng Hề mặt nhăn nhíu mày, cái này thật là điển hình ích kỷ. So ra, nàng

quả thật không bằng.

Không đúng, nếu như mục

đích cuối cùng là trợ Nam Cung Ngự Vũ đoạt được ngôi vị hoàng đế, như vậy nhị

phu nhân dốc lòng với âm mưu này là vì cái gì? Bọn họ tình nguyện để Thủy Dạng

Tình làm một quân cờ nhỏ bé như thế sao?

Đầu lại có chút âm ỉ đau.

Suy nghĩ lại một lần nữa hỗn loạn. Dừng, tạm thời buông xuống. Cái lưới này

thật sự quá lợi hại, cuối cùng chi bằng bình tĩnh chờ đợi.

Chính là, bình tĩnh mà

quan sát lại bình tĩnh mà quan sát, nhưng cũng không thể ngồi chờ chết.

Chậm rãi, trên khóe mắt

hiện lên ý cười, bình thảng hiện lên trên khoản giữa lông mày (mi gian),khóe

miệng kiên định, an tĩnh cùng dự liệu rõ ràng.

Tống nương đi vào, liền

thấy Thủy Dạng Hề như vậy, giống nhau hết thảy đều không có ở trong mắt, lại

giống nhau hết thảy đều nhìn thấu. Nhất thời im lặng.

Thủy Dạng Hề ngẩng đầu

thấy là Tống nương, cười nói: "Tống nương, đúng là ngươi. Thật trùng hợp,

ta đang muốn đi tìm ngươi, ngươi liền xuất hiện . Đúng thật là tâm linh tương

thông."

Tống nương nghe Thủy Dạng

Hề nói như thế, đem việc muốn báo cáo cũng bỏ xuống: "Không biết tiểu thư

tìm ta có chuyện gì?"

Thủy Dạng Hề trầm ngâm

một phen, theo trên xích đu đứng dậy: " Phân phó Song nhi chặt chẽ chú ý

hết thảy hành động của nhị phu nhân cùng Thủy Dạng Tình, nếu có điều không ổn,

lập tức báo lại." Thanh âm vẫn mềm mại như cũ, nghe không ra có nhiều để ý

gì, cũng nghe không ra có bao nhiêu quan trọng. Đơn giản chính là một mệnh lệnh

bình thường mà thôi.

"Đúng vậy, ta nhớ

kỹ. Hồng lâu truyền tin đến, có người chỉ đích thân muốn gặp ngài, tiểu thư có

đi hay không?" Tống nương đáp ứng nói.

"Vậy ư?" Thủy

Dạng Hề hừ nhẹ, tâm tư sáng tỏ, quả thật ra động tác rất nhanh, "Được, ta

đã biết. Để cho Hạo nhi theo giúp ta đi xem thử. Ngươi hãy nhanh chóng cùng

Song nhi liên hệ đi."

Tống nương gật đầu, đáp

lời liền lui ra. Chần chờ một lúc, nhưng chung quy vẫn lo lắng nói: "Tiểu

thư, lần này mang thị vệ có võ công đi theo nhé." Một câu nói đúng là có

chút thấm thía.

Thủy Dạng Hề chỉ hồ nghi

nhìn nàng một cái: "Yên tâm, ta tự có chừng mực." Sau đó liền phái

Tống nương sớm đi.

Mà nơi này, Thủy Dạng Hề

vẫn như cũ, chỉ dẫn theo Đông Ly Hạo, một mình hướng Hồng Lâu mà đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.