Chương 51

Chỉ nghe một tiếng răng

rắc như lợi khí xẹt qua, nam tử kia không khỏi hướng trước ngực Thủy Dạng Hề

nhìn lại, kinh hãi. Mũi kiếm không đâm vào ngực, ngược lại do va chạm mạnh mà

thân kiếm có chút cong lại. Thấy vậy liền không khỏi hoảng sợ, cũng không kịp

suy nghĩ gì nữa, mang theo đôi mắt khó tin nhìn Thủy Dạng Hề.

Thủy Dạng Hề thấy vậy,

cũng là lộ ra nụ cười yêu mị, nụ cười kia, có thể so với lăng tuyết hồng mai,

ngạo nghễ chúng sinh, cũng như hoa hồng rỉ máu, yêu dã dị thường.

Tiếp theo, nàng liền ra

tay như điện xẹt, sớm đem nội lực tích lũy được toàn lực phát ra, một chưởng

như tia chớp hướng phía nam tử kia đánh tới, như ma quái như kỳ ảo. Chỉ thấy

nam tử kia chưa lên tiếng trả lời bị đánh bay đi ra ngoài, ở không trung xẹt

qua một đường vòng cung tuyệt đẹp, rồi vuông vứt rơi xuống trên mặt đất.

Nhìn thân mình kia bị

quẳng ra ngoài, Thủy Dạng Hề hơi hơi nhẹ nhàng thở ra. Chẳng qua, vừa rồi dùng

sức quá mức, mà bản thân cũng chỉ có hai phần nội lực, lại ép buộc mình mạnh mẽ

dùng ra bốn phần, chung quy cũng tránh không được làm bị thương chính mình, nên

một búng máu, không chịu khống chế phải phun ra khỏi miệng, từ từ tràn ra

ngoài.

Lấy tay lao lao, rồi

hướng phía sau nhìn lại, nhưng mà còn chưa kịp xoay người, lại đột nhiên bị một

cái ôm màu đen bao vây xung quanhNhất thời, trời đất quay cuồng.

Một hương vị quen thuộc

quanh quẩn bên mũi, cuối cùng nàng nhếch môi cười, ngẩng đầu nhìn hắn. Nguyên

lai, cỗ lực lượng ở phía sau vừa mới nãy là đến từ hắn, khi người kia bị đánh

bay đi ra ngoài thành đường vòng cung. Nàng liền thấy kỳ quái, tuy rằng một

phát liền trúng, nhưng nội lực của nàng chung quy vẫn quá thấp, có thể làm cho

người ta nội thương đã là tốt lắm rồi, càng đừng nói là đem người ta đánh bay

ra ngoài.

Nàng nở nụ cười trong

trẻo, bình tĩnh nói: "Ngươi đã đến rồi." Thanh âm thực nhạt, nhạt như

một làn khói nhẹ, hỗn loạn lượn lờ, mang theo một chút kiên định, thấm vào tim

người nghe.

Nam Cung Ngự Cảnh gật

đầu, khẽ ừ, yết hầu dùng sức nuốt một chút, cuối cùng cũng không hề mở miệng.

Một đôi tay gắt gao ôm Thủy Dạng Hề, lực đạo mạnh đến làm Thủy Dạng Hề phát

đau. Trong mắt đầy ánh sáng lạnh kia, không hề chớp mắt đem nàng bao phủ, như

bàn thạch, kiên định và không đổi. Trong đầu vẫn còn hình ảnh nàng hướng mũi

kiếm đánh tới, mà không chút do dự đụng phải.

Khi đó, tim hắn đều nhanh

từ cổ họng nhảy ra. Lập tức ngưng tụ mười phần nội lực, tập trung chưởng lực,

hướng về người nọ đánh tới. Dưới chân cũng không ngừng gia tốc, chớp mắt một

cái đã xa ngàn dặm. Cuối cùng đúng lúc bắt kịp, nhưng, khi nghĩ tới một màn

này, trong lòng hắn thật sợ hãi, chỉ muốn đem nàng giữ càng chặc, càng nhanh,

tựa hồ như vậy mới có thể làm cho lòng hắn bình tĩnh lại.

Thủy Dạng Hề thấy hắn như

thế, cũng không giãy dụa, tuy rằng cánh tay sắt ôm nàng làm cho toàn thân đều

đau đớn. Nhưng nàng tin rằng hắn nhất định đã thấy một màn vừa rồi, bởi vậy mới

có thể chờ không kịp mà lăng không tung một chưởng bổ tới. Vươn tay ôm lấy thắt

lưng hắn, trấn an cảm xúc không ngừng dao động của hắn, ngửa đầu yên lặng nhìn

hắn, rồi nói: " Trên người ta có mặc thiên tàm sa y."

Thiên tàm sa, nguyên nhân

là vì lần ngoài ý muốn đó, qua tay nhiều người, cuối cùng đến trên tay Nam Cung

Ngự Cảnh. Chỉ vì nàng bị phong bế nội lực, nên Nam Cung Ngự Cảnh lo lắng cho an

toàn của nàng, mới đem chế thành sa y (tựa như áo

chống đạn vậy),làm cho Thủy Dạng Hề lúc nào cũng phải luôn mặc.

Thủy Dạng Hề căn bản không cho là đúng, nhưng chính là lần này ít nhiều cũng

nhờ sa y này mới cứu được tánh mạng của nàng. Phải nói, hết thảy thật đúng là

đã có định trước.

Nam Cung Ngự Cảnh lại gật

đầu một cái, nhưng vẫn không có mở miệng.

Thủy Dạng Hề thấy có chút

kỳ quái, đang muốn hỏi hắn, thì trong miệng lại có một vị tanh ngọt, một ngụm

máu tươi tràn ra khóe miệng. Nghĩ đến nội thương lần này, quả thật đã bị thương

phế tạng .

Thủy Dạng Hề có chút

không quan tâm lấy tay lau đi. Lại thấy quanh thân như có rét lạnh bao quanh,

hơi hơi ngẩng đầu, có chút né tránh ánh nhìn của Nam Cung Ngự Cảnh. Trong mắt

hắn cuồng lệ, như lốc xoáy trên biển, cuồn cuộn nổi lên sóng to ngập trời,

giống như phải đem nàng toàn bộ cắn nuốt.

Nam Cung Ngự Cảnh nhanh

chóng bắt mạch của nàng, ánh mắt phút chốc lạnh lùng, như băng tiễn hướng nàng

bắn thẳng mà đến, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi cường dùng nội

lực?" Thanh âm tuy nhỏ, nhưng trong đó tức giận, cũng hướng nàng ùn ùn tập

kích.

Thủy Dạng Hề nhíu nhíu

mày, trong lòng bất giác ủy khuất. Hắn phong bế nội lực của

nàng, tánh mạng ở thời khắc sắp chết, không mạnh dùng chẳng lẽ chờ chết?

Có chút oán trách nhìn

hắn một cái, đang muốn biện giải, đã thấy hai bóng người chợt lóe, một trắng,

một tím, như ánh sáng mặt trời. Vừa thấy, thì biết là Nam Cung Ngự Linh cùng

Thủy Giác Hiên.

Chỉ nghe Nam Cung Ngự

Linh lo lắng nói: "Tam ca, sao ngươi có thể dính vào như vậy, mạnh

mẽ..." câu nói kế tiếp, đã bị ánh mắt giết người của Nam Cung Ngự Cảnh làm

cho ngừng lại. Đảo mắt nhìn Thủy Dạng Hề trong lòng Nam Cung Ngự Cảnh đang lấy

ánh mắt hồ nghi nhìn hắn, mặc dù có chút không rõ, nên liền vòng vo câu chuyện,

nói, "kéo chúng ta tới nơi này?" Tam ca hắn tức giận, cũng không phải

bất luận kẻ nào cũng đều thừa nhận được, ít nhất hắn cũng không muốn gánh chịu.

Thủy Dạng Hề híp mắt,

nhìn ba người, thấy có cái gì không thích

hợp, đang muốn mở miệng hỏi, lại nghe Thủy Giác Hiên cả kinh kêu lên: "Tỷ

tỷ ngươi bị thương sao?" Trong thanh âm tình cảm quan tâm lo lắng thể hiện

trong lời nói. Chẳng qua là, ánh mắt đã có chút sắc bén nhìn về phía Nam Cung

Ngự Linh, trong mắt đủ ý tứ cảnh cáo.

Thủy Dạng Hề cười nói "Không ngại, chỉ là có chút bị thương phế tạng."

Mà lúc này, theo cánh tay

cảm thấy, một cỗ dòng khí ấm áp lưu truyền toàn thân, tụ tập ở nơi có chút đau

đớn trước ngực, không ngừng di chuyển, khiến cho hơi thở trở nên thông rất

nhiều.

Cúi đầu nhìn lại, nguyên

lai là Nam Cung Ngự Cảnh không ngừng đưa nội lực vào trong cơ thể của mình.

Thủy Dạng Hề còn chưa kịp

phản ánh, thì Nam Cung Ngự Linh cùng Thủy Giác Hiên hành động thật mau, một

người bắt một bàn tay nàng, tiếp nhận công tác của Nam Cung Ngự Cảnh.

Thủy Dạng Hề hừ nhẹ cười,

hôm nay ba người này, hiện tại có chút quái lạ, thật là muốn cho nàng trở thành

người câm không biết hỏi đây mà. Đang muốn mở miệng, thì Nam Cung Ngự Cảnh đem

lại nàng một lần nữa kéo đến trong lòng, nói: "Đủ, chỉ cần bảo vệ tâm

mạch, làm sao cần nhiều nội lực như vậy." Ánh mắt có chút oán hận nhìn

chằm chằm hai người vừa mới cướp đi Thủy Dạng Hề trong tay mình, nheo hai mắt

nguy hiểm lại.

Mà lúc này, Đông Ly Hạo

cùng Tống nương cũng rốt cục đã chạy tới. Mấy người này từng nhóm một lần lượt

đến, nghĩ lại chắc vốn là cùng nhau đến, chỉ vì mọi người bất đồng công lực,

nên thời điểm đến cũng không giống nhau. Lần này, đã đến đông đủ. Thủy Dạng Hề

còn đang nghĩ, thì nhất thời nhớ tới chính sự còn chờ đi làm, liền đem hành

động kỳ quái của đám người Nam Cung Ngự Cảnh vứt ra sau đầu. Hướng Tống nương

hỏi: "Như thế nào, bên kia có manh mối gì?"

"Tiểu thư, chúng ta

theo dõi trong chốc lát, liền bị phát hiện , sau đó liền vòng quanh bảy tám

vòng đã không thấy đâu nữa." Tống nương nói có chút thẹn thùng.

Thủy Dạng Hề gật gật đầu,

cũng đúng, thái tử Thịnh Hạ quốc cũng không phải là hạng tầm thường. Kết quả

như vậy, đã sớm dự đoán được. May mắn, bên này nàng còn có một người. Tuy rằng,

có khả năng là đã bị mất mạng, nhưng chung quy có thể tìm ra cái manh mối gì

đó.

Nhất thời, đoàn người

liền đi tới bên cạnh nam tử kia.

Thủy Giác Hiên đi quanh

nam tử vài vòng, lắc đầu, nói: "Người này, chưa bao giờ gặp qua. Có thể

cùng thái tử Thịnh Hạ quốc có quan hệ, chắc là thân phận bất phàm mới

đúng..."

"Có lẽ, chỉ là loại

thuộc hạ râu ria cũng chưa biết chừng." Nam Cung Ngự Linh nói.

Thủy Dạng Hề lắc đầu,

nói: "Không. Người này nhất định là người có thân phận, hoặc là, người này

tác dụng tương đương to lớn. Đối phương là thái tử Thịnh Hạ quốc đích thân mời

tới, người này không thể kém như vậy? Hơn nữa, nàng, phải là nữ tử."

Lời này vừa nói ra, tất

cả mọi người lăng lăng nhìn nàng.

Nam Cung Ngự Cảnh nói "Hề Nhi sao lại biết?"

Thủy Dạng Hề cười "Đoán . Bằng trực giác nữ nhân đối với nữ nhân, nhất định không sai

được." Nhất là giọng nói, không thể che dấu được, không tránh được đặc thù

của nữ nhi.

Đông Ly Hạo cũng không rõ,

chần chờ nói: "Nhưng, tỷ tỷ, hắn rõ ràng chính là một bộ dáng nam tử

a." Câu hỏi này đã nói ra tiếng lòng của mọi người.

Thủy Dạng Hề có chút thần

bí cười, nhìn vạt áo trên người, hướng Tống nương bảo một cái.

Tống nương gật gật đầu,

kéo xuống một mảnh vải, sau đó hướng trên mặt người nọ mà lau. Chỉ trong chốc

lát, râu ria người nọ liền bị gỡ ra hết, lộ ra ra môi anh đào xinh đẹp đáng

yêu. Một đôi mày kiếm tà tà mà bay, trải qua một phen chà lau, trở thành đôi

mày như nguyệt nha, ôn nhu đọng lại trên mặt. Màu da trắng nõn, vừa thấy liền

biết, bảo dưỡng rất khá. Nữ tử như vậy, nên có một cuộc sống an nhàn sung sướng

mới đúng.

Đợi khuôn mặt đều hiện ra

hết ở trước mắt mọi người, Nam Cung Ngự Cảnh cùng Nam Cung Ngự Linh không hẹn

mà cùng kêu lên: "Là nàng?"

Thủy Dạng Hề có chút kinh

hỉ nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, nói: "Như thế nào, ngươi biết nàng?"

Không đợi Nam Cung Ngự

Cảnh trả lời, Nam Cung Ngự Linh liền nói: "Nàng là nha đầu tâm phúc của

Thục phi. Cũng thật làm khó cho nàng, biến thành bộ dạng này. Bất quá, nếu

không phải nhờ chị dâu, thực không thể nhận ra nàng." Sắc mặt càng ngày

càng ngưng trọng. Có chút không hiểu nhìn Thủy Dạng Hề liếc mắt một cái, nữ tử

này rất thông minh. Cũng khó trách lúc nãy Giác Hiên mới vừa cảnh cáo hắn. Nếu

nói thêm một câu nữa, sợ là giấu không được .

Chỉ nghe Thủy Dạng Hề nhẹ

giọng nói: "Thục phi sao?" Thanh âm thì thào, trong mắt lại lóe lên

một tia sáng, suy nghĩ có chút rối rắm, có lẽ trong lòng sớm đã có ngàn vạn khe

rãnh.

Nam Cung Ngự Linh nhìn

nàng, trong lòng buồn bực, cái kiểu này rất quen thuộc. Nhất là con mắt

phát tia sáng kỳ dị kia, đã gặp qua ở nơi nào, nhất thời nghĩ không ra. Chính

là nàng so với Thủy Dạng Hề trong trí nhớ của hắn khác nhau quá vậy. Hắn chỉ

biết Tam ca cưới tỷ tỷ của Giác Hiên là Thủy Dạng Hề, được đồn đãi là hạng

người điêu ngoa tùy hứng ngốc nghếch, nhưng hôm nay, thấy Tam ca cùng Giác Hiên

đều kính nàng vài phần. Như vậy, bọn họ sao không báo cho hắn biết trước một

phen? Trong lòng không khỏi tò mò một trận.

Lại nghe Thủy Giác Hiên

nói: "Nói như thế nào, thì nha đầu kia thân phận quả thật cũng không giống

bình thường. Mặc dù ngoài sáng chỉ là hạ nhân, nhưng trong tối, lại có thể toàn

quyền đại diện Thục phi, là một nhân vật mấu chốt. Nay chết ở chỗ này, Thục phi

bên kia nhất định là phát hiện, sẽ đả thảo kinh xà , kế tiếp chi bằng nghĩ một

kế sách vẹn toàn mới tốt."

Nhất thời, tất cả mọi

người gật đầu, đều lâm vào một mảnh trầm mặc.

Thủy Dạng Hề vòng quanh

dạo qua một vòng, ngưng thần nghĩ nghĩ, rồi hướng Nam Cung Ngự Cảnh nói: "

Chỗ Thục phi, ngươi chắc là có cài người đi?"

Nam Cung Ngự Cảnh nhìn

nàng, sóng mắt chập chờn, sau một lúc lâu mới gật đầu nói: "Không sai. Hề

Nhi ý muốn như thế nào?" Nói xong, lại gắt gao nhắm miệng lại.

Thủy Dạng Hề chỉ hí mắt

nhìn hắn, hôm nay Nam Cung Ngự Cảnh có chút kỳ quái, không mở miệng nhiều, cho

dù mở miệng, cũng là một chữ ngàn vàng. Sau đó, liền ngậm miệng không nói

chuyện, thật sự thực không giống với bình thường. Nhất thời lại nghĩ tới thái

độ rất kỳ quái của ba người bọn họ.

Nàng chậm rãi đi ra phía

trước, con ngươi như nước thẳng theo dõi mắt hắn, ánh mắt gợn sóng, liên tục

không ngừng, như hồ nước trong suốt, sóng sánh theo sóng, lan ra ngàn dặm. Soi

rõ cái bóng chân thực, không có được nửa điểm hư ảo.

"Nói cho ta biết,

đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?" Giọng có chút lạnh, phan lẫn một loại

cương quyết không cho phép cự tuyệt, thanh thanh va chạm nội tâm Nam Cung Ngự

Cảnh.

Nam Cung Ngự Cảnh sửng

sốt, lập tức hiểu được. Trong lòng thầm than, Hề Nhi chung quy là Hề Nhi, một

hạt cát cũng đừng muốn chạy trốn quamắt nàng. Chính là...

Mà bên cạnh Nam Cung Ngự

Linh cùng Thủy Giác Hiên nghe được, tự trong lòng đều rùng mình. Đúng là không

thể hoàn toàn giấu diếm được.

Nam Cung Ngự Cảnh cười

cười, đem Thủy Dạng Hề ôm vào trong ngực, xoay lưng với mọi người. Môi dán lên

lỗ tai của nàng, nhẹ giọng nói: "Hề Nhi vì sao phải khí thế bức người như

thế. Vi phu thật ngượng ngùng nói a."

Hơi thở chậm rãi phun ở

lỗ tai, ngứa ngái, cộng thêm lời nói ái muội nghe vào trong lòng có chút tê

dại. Việc kiên trì ban đầu thật ra đã quên một nửa.

Nam Cung Ngự Cảnh có chút

thành công liền cười nói: "Hề Nhi chẳng lẽ đã quên khi xuất môn, biểu ta

đem môi rửa sạch sẽ sao. Ta rất tốn khí lực. Ngươi xem, môi của ta đều sưng

lên." Lời nói ra phía sau lại có một ít hương vị làm nũng. Lập tức đem môi

tiến đến trước mắt của nàng, để cho nàng thấy.

Thủy Dạng Hề có chút kinh

ngạc a một tiếng, nhìn đôi môi hắn rướm tơ máu, không biết dùng cái gì rửa

nhiều lần mà thành như vậy. Nhìn sưng sưng, hồng hồng, nhất thời có chút đau

lòng, nhẹ nhàng xoa lên, cảm thấy môi hắn hơi hơi run rẩy, như cánh bướm chấn

kinh, ở trong gió mát phiêu diêu muốn ngã. ( miêu tả sến quá)

Thật cẩn thận nói vài từ "Rất đau sao?" đau lòng nhìn hắn, khuôn mặt kia rõ ràng lại có chút

mơ hồ không rõ.

Nam Cung Ngự Cảnh giơ tay

lau nước mắt của nàng, cười nói: "Không đau. Hề Nhi đây là khóc vì ta sao.

Ta rất vui vẻ. Nếu, Hề Nhi có thể hôn ta một chút, ta sẽ hết đau ."

Thủy Dạng Hề nghe xong,

nhíu mày nhìn hắn, nín khóc mỉm cười nói: "Thật không đứng đắn, lớn như

vậy, còn nói bậy." Bất quá vẫn chạm nhanh trên môi hắn, rồi lập tức rời

đi.

Không đợi Nam Cung Ngự

Cảnh phản ứng lại, nhân tiện nói: "Ngươi thật sự ở trong cung Thục phi có

an bài người, như vậy thì tốt lắm."

Nam Cung Ngự Cảnh gật gật

đầu, chờ nàng tiếp tục nói.

Lúc này, đám người Thủy

Giác Hiên cũng đã đi tới, vẻ mặt hứng thú nhìn Nam Cung Ngự Cảnh. Trong mắt phi

thường trêu tức.

Thủy Dạng Hề nhìn trên

người nàng kia nói: "Nàng ta có thể dịch dung, chúng ta cũng có thể."

"Tẩu tử nói là, treo

đầu dê bán thịt chó?" Nam Cung Ngự Linh bật thốt ra câu hỏi.

Thủy Dạng Hề gật gật đầu " Ngươi rất thông minh."

"Khó trách tỷ tỷ lại

hỏi như thế. Để tìm người khác giả trang, chi bằng tìm người am hiểu thấu đáo

mới có thể chân chính tránh tai mắt của người khác. Bằng không, ngược lại bị họ

nắm được nhược điểm." Thủy Giác Hiên gật đầu tán thưởng.

Nam Cung Ngự Cảnh đối với

Thủy Dạng Hề cười, có chút sủng nịch ôm chặc nàng, thanh âm lập tức lạnh lùng "Bạch hộ pháp..."

Một cái bóng trắng như

quỷ mỵ, nháy mắt xuất hiện ở trước mắt, khom người lạnh lùng nói: "Chủ

thượng có gì phân phó?"

"Ngươi hãy dịch dung

thành tâm phúc của Thục phi, tới trong cung, Lục Thường sẽ cùng ngươi liên

hệ." Mấy câu ngắn gọn mà hữu lực phân phó xong cũng không thèm nhắc lại.

Theo một tiếng “ vâng”,

bạch hộ pháp nhìn người phía trước liếc mắt một cái, sau đó lắc mình, liền biến

mất ở trước mắt mọi người.

Trong mắt Thủy Dạng Hề

hiện lên kinh ngạc, tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn: "Nguyên lai, ngươi là

người đứng phía sau tổ chức thần bí nhất giang hồ a?"

"Hề Nhi sao lại biết

đến? Bí ẩn như thế nhưng nàng lại biết đến, xem ra vi phu không có gì bí mật

đáng để nói rồi." Nam Cung Ngự Cảnh cũng không có kiêng dè, cũng không

ngại cho nàng biết điều này.

"Kỳ thật, ta

cũng..." Mới nói vài tiếng, liền thấy da đầu tê rần, cả người liền ngất

xỉu té xuống.

Trước khi nhắm mắt còn

nghe Nam Cung Ngự Cảnh nói: "Hề Nhi, nên nghỉ ngơi. Hôm nay quá mệt mỏi,

chờ ăn ngủ no rồi, muốn làm gì cũng không muộn..." Thanh âm giống như đến

từ thiên ngoại, lúc này nàng mới phát giác, nguyên lai, hắn điểm huyệt ngủ của

nàng. Mặt nhăn nhíu mày, từ từ chìm vào bóng tối. Khóe môi cũng là hướng về

phía trước vừa lòng nhếch lên...

Chính là, một chút một

chút vết máu, từng giọt rơi xuống, dính trên quần áo màu trắng của nàng, một

vòng một vòng lan ra...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.