Chương7

Đằng sau cánh

cửa đóng kín truyền đến thanh âm nước chảy....

Ngụy Tuyển

Triệt ngồi trên ghế sôfa trong phòng ngủ, lẳng lặng chờ.

Tiểu cô nương

của hắn đã trưởng thành, là một tiểu nữ nhân thành thục, tuy rằng so với người

khác nàng đến trễ nhưng nàng thật là có lớn lên, có khả năng sinh ra đứa nhỏ.

Hắn không bao

giờ nghĩ tới chính mình cư nhiên cùng nàng tham gia sự kiện quan trọng nhất của

con người trưởng thành, hắn thật cao hứng, chính mình được tham dự.

Bất quá hắn

cũng thật sơ ý thế nhưng vẫn không có chú ý đến vấn đề này. Nghe nói thời kì

sinh lí của con gái đều không cảm thấy thoải mái, vì vậy hắn lấy ra di động,

thừa dịp trong thời gian chờ đợi lên mạng sưu tầm muốn tìm phương pháp giải

quyết.

Sau một lúc

lâu, nàng cuối cùng cũng đi ra, thay quần áo sạch sẽ, mang theo túi to chậm rãi

tiêu sái đi ra ngồi.

“Lại đây.”

hắn đưa tay vẫy vẫy với nàng.

Trên mặt lộ

ra vẻ đỏ ửng Lương Tử Bái chậm rãi bước về phía hắn, Ngụy Tuyển Triệt vươn đôi

chân thon dài, móc chân đến một cái ghế, kéo nàng ngồi xuống cùng chính mình

mặt đối mặt.

“Có nơi nào

không thoải mái sao?” Hắn hai tay đặt trên bả vai nàng thật sự hỏi.

“Hoàn

hảo....Bụng có điểm đau.” Nàng vẫn cứ nghĩ vì cảm mạo khiến cho cảm thấy không

thoải mái, không hề nghĩ tới cư nhiên là vì thời kì sinh lý.

“Tôi có mua

thuốc giảm đau với túi ấm áp, nếu thực sự không thoải mái có thể

uống một viên thuốc sau đó đem túi ấm áp đặt ở trước bụng. Nha, tôi còn lên

mạng tra một ít tư vấn, về sau nếu gặp em có thể nhìn xem, biết xử lí như thế

nào.”

Nàng đưa tay

tiếp nhận điện thoại của hắn, ngoan ngoãn nhìn những tư vấn có liên quan đến

săn sóc bảo vệ sức khoẻ thời kì sinh lý. Thực sự xấu hổ, nàng bây giờ lại giống

như trở thành học sinh trung học lại một lần nữa học lại giáo dục sức khoẻ.

“Đúng rồi,

phía trên có nói ăn sôcôla tâm tình nhất định tốt, cảm xúc sẽ tốt theo, tình

hình thân thể cũng trở nên thoải mái, vừa vặn lần này tôi từ Mỹ trở về có mua

không ít sôcôla .....Em chờ tôi một chút.”

Hắn đứng dậy

mở hành lý ra, lấy ra một số hộp sôcôla từ bên trong, trở lại ngồi trước mặt

nàng, xé gói mở ra, đưa một viên sôcôla đút cho nàng.

Nàng muốn

chính mình tự ăn, hắn lại lắc đầu cự tuyệt nàng đành phải há mồm ăn.

Sôcôla nồng

đậm ở trong miệng tan chảy, vị ngọt mang theo một chút đắng, ăn ngon cực kì hơn

nữa bọc ở bên trong là nhân hạnh nhân, vị phi thường ngon.

“Ăn ngon

sao?”

“Ừm.” Ngon

cực kì. Ăn ngon đến nỗi đều muốn làm cho người ta tan chảy theo.

Nàng thản

nhiên nở một vòng cung nụ cười mờ nhạt, trong nụ cười còn có thẹn thùng của

tiểu nữ nhân, Ngụy Tuyển Triệt nhìn đến giật mình say mê.

“Lại đây ăn

một cái.” Hắn lại đút cho nàng “Gần đây có việc gì xảy ra? Như thế nào không

trả lời thư của tôi?”

“Thư?” Miệng

nàng chứa đầy sôcôla, lộ ra biểu tình một chút ngạc nhiên.

Hắn đem

sôcôla giao cho tay nàng “Tôi có chụp một số bức ảnh, viết tình hình ở Mỹ gần

đây của tôi, tất cả đều gửi cho em. Em bao lâu rồi không mở máy tính?” Tiếp

theo trong hành lý lấy ra một cuốn sách.

Không xong

rồi, không nhớ gì cả. Giống như là sau khi không giao bài tập, nàng liền ít khi

chạm vào máy tính của hắn.

“Tiểu thư, em

sẽ không nên mỗi lần đến thư phòng đều chỉ vì nằm ở trên ghế ngủ đi?” Hắn thực

sự rất ghen tị cái ghế nằm đối với nàng lại quan trọng hơn hết thảy.

Nàng giật

mình thức tỉnh “A, đúng rồi ghế nằm của anh....Em hình như đã làm bẩn nó, làm

sao bây giờ?”

Cái ghế màu

xanh kia là làm bằng chất liệu tơ nhung không phải dễ dàng tẩy sạch, huống chi

còn dính vài vết máu. Nàng quả thật ảo não.

“Chỉ là một

cái ghế, em không cần lo lắng, tôi sẽ xử lí.”

“Nhưng

là....”

“Yên tâm, tôi

sẽ không nói cho bất kì ai, đây là bí mật của hai người chúng ta.” Hắn đưa ngón

tay dựng thẳng đặt lên môi mình, đôi mắt đẹp híp lại, tư thế mê người.

Trong phút

chốc, ở trên đùi nàng hạ xuống vài cuốn sách dạy nấu ăn món điểm tâm ngọt.

“Đây là cái

gì?”

“Sách dạy nấu

ăn món điểm tâm ngọt. Tất cả đều là tôi tự thực hiện một chuyến đi đặc

biệt đến từng hiệu sách lớn ở Newyork tìm cho em, các tác giả này hiện là đầu

bếp điểm tâm ngọt nổi tiếng nhất. Bất quá nội dung sách dạy nấu ăn được viết

bằng tiếng Anh, nhưng một chữ từ vựng tiếng Anh đối với nữ vương điểm tâm ngọt

tương lai mà nói hẳn là không phải một chuyện tình khó khăn đi?”

Nàng không

thể tin được mở ra tranh sách mới tinh, ảnh chụp mỗi món điểm tâm ngọt hình

dạng thoạt nhìn vừa tinh xảo vừa dễ thương khiến cho ai cũng cảm thấy ngon

miệng, chỉ cần thưởng thức ảnh chụp sẽ khiến người ta không nhịn được tưởng

tượng khi ăn nó vào miệng không biết hương vị có bao nhiêu tuyệt vời.

“Có hứng thú

tìm hiểu là tốt rồi, học xong đừng quên làm cho tôi ăn. Tôi trước tiên nói

trước, nếu món ăn không có tiêu chuẩn không được phép đưa cho tôi ăn. Tôi không

phải thùng rác nhà bếp.”

Lương Tử Bái

cảm động đến rơi nước mắt, gắt gao ôm lấy sách dạy nấu ăn món điểm tâm ngọt,

yêu thích không muốn buông tay.

Đúng rồi,

nàng đã quên hỏi hắn “Anh như thế nào lại trở về?”

Nha đầu kia!

Hiện tại mới nghĩ đến muốn hỏi vấn đề này?

Hắn đưa tay

nhéo lấy vành tay của nàng “Bởi vì tôi là siêu nhân a, nhưng lại có năng lực

biết trước. Nếu tôi trong thời gian này không trở lại chỉ sợ bị một cái tiểu cô

nương doạ phá hư đến mất máu mà chết.”

Nàng bị hắn

chêu trọc vẻ mặt đỏ bừng, vừa tức lại vừa đưa tay chuỳ cánh tay của hắn.

Hắn thuận thế

giữ chặt bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng, nhẹ nhàng đem cánh tay hướng đến

trong lòng, đem thân hình nhỏ nhắn ôm vào trong ngực, cao giọng nói “Lương Tử

Bái, không có gì phải sợ hãi, mặc kệ gặp bất cứ sự tình nào đều có tôi ở đây.”

Nguyên bản đã

muốn làm dịu được tiếng khóc, ở trong lòng hắn như vậy nàng lại một lần nữa

sống lại, nàng cảm thấy hốc mắt nàng nóng nóng....

Ngụy Tuyển

Triệt vòng qua bả vai nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng của nàng, nghĩ đến Lương Tử Bái

của riêng mình bình thường thực kiên cường hôm nay đột nhiên yếu ớt rối tinh

rối mù.

Nàng rất nhớ

hắn, thật sự rất nhớ hắn....Vì vậy, sau khi phát hiện tâm ý của chính mình,

nàng chỉ có thể vụng trộm thầm mến hắn, không chút nghĩ ngợi đưa tay gắt gao

bao trụ lấy thân người hắn.

Ngụy Tuyển

Triệt sững sờ một chút, này hình như là lần đầu tiên nàng ôm hắn như vậy?

Lòng hắn đang

rung động, máu chảy mãnh liệt va chạm vào thành mạch máu, một cỗ tâm trạng vô

danh dâng trào đánh sâu vào suy nghĩ của hắn.

“Lương Tử

Bái, nếu tôi hiện tại đối với em làm một chuyện, em cũng không được doạ đến sợ

hãi?”

“A? Cái

gì....” Nàng không nghi ngờ ngẩng đầu hỏi.

Một chữ cuối

cùng biến mất ở trong miệng hắn.

Ngụy Tuyển

Triệt rốt cuộc kìm lòng không được hôn môi nàng.

Mà Lương Tử

Bái quả nhiên vẫn là bị doạ đến, ánh mắt mở lớn trừng hắn, hai má hồng đến nỗi

muốn nổ mạnh. Tuy rằng chỉ là nhẹ nhàng đụng chạm, cũng khiến nàng kinh sợ ngay

cả một chữ đều không nói ra được.

“Dọa đến?”

hắn khàn khàn hỏi.

Hắn thực sự

đã muốn kiềm chế bản thân, cũng chỉ có chuồn chuồn nước lướt qua môi nàng một

chút mà thôi, còn lại, hắn cái gì cũng chưa làm. Thực sự.

Nàng trừng

mắt nhìn chằm chằm hắn trong một thời gian dài, dần dần, chiều rộng đôi mắt trở

về như cũ. Nàng kinh ngạc nhìn hắn.

“Vì sao?”

Nàng hỏi rất nhẹ nhàng, ánh mắt còn thực sự.

“Bởi vì

thích.” Hắn không chớp mắt một cái bình tĩnh trả lời nàng.

Nàng đổ rút

một hơi, tâm đi theo câu nói khi nãy của hắn...

Thích?

Thích cái gì?

Là thích

người như nàng hay vẫn là thích hành động hôn này của nàng?

“....Anh đang

theo tôi chơi trò đùa dai sao?” Nếu là như thế, nàng nhất định sẽ khóc hơn nữa còn

hội gào khóc.

“Lương Tử Bái

đồng học, nhân cách của anh không đáng tin tưởng như vậy sao?”

Nàng không

biết cái này quá đột nhiên, cũng khiến cho người ta ngoài ý muốn.

“Trả lời anh!

Chán ghét hay là thích?” Hắn từ từ tiến gần đến nàng.

“Cái gì?” Hơi

thở của hắn phun trên mặt của nàng làm cho nàng rất khó phân biệt được tình cảm

trong lòng.

“Em biết anh

đang hỏi cái gì.”

“Anh, anh

hiện tại là tam thái tử hiển linh sao?” Khẩn trương làm cho nàng không khỏi lựa

chọn từ ngữ nói chuyện.

“Anh không

ngại em lấy danh nghĩa tam thái trả lời anh.” Hắn nắm cằm dưới của nàng, vô lại

cười nói.

Nàng mím môi,

gật đầu mà không nói một câu, bị ánh mắt của hắn xem xét đến mất hồn mất vía.

Cảm giác không được tự nhiên tích luỹ đến cực hạn, nàng nhịn không được đưa đầu

lưỡi ra ngoài l**m đôi môi khô.

Ánh mắt bắt

đầu mãnh liệt “Lương Tử Bái là em tự tìm lấy.” Hắn cắn răng nói.

Nàng làm sao

vậy? Nàng chưa nói cái gì mà? Lương Tử Bái còn không biết chính mình rốt cuộc

“tự tìm” cái gì, trước mặt Ngụy Tuyển Triệt chào đón không đánh một tiếng liền

cúi đầu hôn trụ môi nàng, hại nàng thiếu chút nữa không hấp thở nổi.

“....Ưm,

ưm....a.....” Nàng giãy dụa kháng nghị.

Đáng tiếc,

tiếng còn chưa có truyền đi ra đều bị hắn nuốt hết vào trong bụng.

Ngụy Tuyển

Triệt chính là một con thú lòng tham không đáy.

Nàng không rõ

đây là tình trạng chóng mặt do thiếu ôxy hay vẫn là bị gây ra bởi thời kì sinh

lý trưởng thành, khi con thú đang tự nhấm nháp con ngựa là nàng đây, trừ bỏ hô

hấp từng ngụm từng ngụm, Lương Tử Bái căn bản cái gì cũng không làm được.

Nhưng thật ra

con thú nuốt lời nói của nàng, ăn đôi môi của nàng, cả người lại có vẻ đầy thoả

mãn.

“Bái Bái, từ

giờ trở đi, em phải đối với anh phụ trách.”

“A?”

Hiện giờ là

cái gì tình hình? Vì sao nàng phải đối với hắn phụ trách? Rõ ràng là hắn hôn

nàng a!

Ngụy Tuyển

Triệt cái tên giảo hoạt này ---

Nhưng là, cỗ

tình cảm kia ở trong lòng nàng cơ hồ trở nên ngọt ngào không chịu đi ra, cuối

cùng chuyện gì đã xảy ra?

Cổ họng Lương

Tử Bái thắt chặt lại, tim đập áy náy, người cũng choáng váng vui

sướng....

Hiện trường

trận đấu tranh giải thế giới trẻ làm món điểm tâm ngọt ở Hungary.

Lương Tử Bái

đang chờ kết quả trận đấu công bố, đột nhiên thần kinh trở nên khẩn trương,

nàng không nhịn được lặp đi lặp lại hít thở sâu, hai tay không ngừng bám chặt

đùi của chính mình, cả người toả ra trạng thái bất an, biểu tình cứng ngắc như

thể sẵn sàng nghẹt thở ngất xỉu.

Lí Thục Phân

cùng nàng tham gia trận đấu ở Hungary chú ý tới nhịn không được đẩy đẩy nàng,

chế nhạo nói: “Uy, bạn học, cậu bình tĩnh một chút được không? Bất quá chính là

chờ lãnh thưởng, cậu còn “thất vọng” cái gì? Trận đấu cậu còn không sợ như thế

nào lại sợ cái huy chương nho nhỏ như vậy? Lấy không được thì mình giúp cậu

lấy.” Dứt lời còn không quên vỗ vỗ bả vai của nàng.

“Khụ khụ....”

Lương Tử Bái kho han vài tiếng.

Chậc chậc,

lực cánh tay của bạn học Lí Thục Phân vẫn là mạnh như vậy....Làm bạn học nhiều

năm, sớm đã trở thành thói quen, nhưng bị vỗ mạnh như vậy một cái toàn bộ thân

người của Lương Tử Bái nhịn không được lung lay một chút.

Mùa hè năm

trước, nàng cùng Lí Thục Phân tốt nghiệp trường dạy nghề nấu ăn, nguyên

bản tưởng rằng mỗi người sẽ đi một ngả, không nghĩ tới âm dương kém như thế nào

lại trở thành đồng nghiệp, cùng nhau làm việc tại một tiệm bánh vừa mới khai

trương gần đây.

Ông chủ tiệm

bánh là một người thanh niên trẻ tuổi thành thật, lớn hơn các nàng mấy tuổi, Lí

Thục Phân vừa xuất hiện liền đem tâm tư đơn thuần đầu óc của ông chủ nhỏ trở

nên choáng váng. Lần này Lương Tử Bái có thể đạt được hỗ trợ của ông chủ, đi

đến Hungary tham gia cuộc thi món ăn điểm tâm thế giới, như vậy phải tuyệt đối

kể công lớn nhất chính là Lí Thục Phân.

Bởi vì nàng

nói với ông chủ nhỏ.....

“Nếu Bái Bái

lấy được huy chương cuộc thi món điểm tâm ngọt, chúng ta liền kết hôn.”

Bởi vì hướng

đến những lời này, ông chủ nhỏ hào phòng cho nàng mượn nơi luyện tập, cung cấp

nguyên liệu luyện tập, chỉ là lúc trước nguyên liệu luyện tập là sôcôla, Lương

Tử Bái liền mượn ông chủ nhỏ ba mươi vạn khối!

Cho nên, nếu

không đoạt giải....

Nha, trời ạ,

nàng quả thực không dám tưởng tượng.

Đối chiếu với

bộ dáng khẩn trương hề hề hiện tại, Lương Tử Bái vừa ở trên đài trổ tay nghề

làm món điểm tâm ngọt nhưng lại là thể hiện bộ dáng phong độ của một đại tướng.

Tuy rằng

không khí lạnh ở Hungary làm cho nàng đột nhiên muốn chảy máu mũi, sợ hãi những

người ban tổ chức, nhưng là cô gái nhỏ như nàng vẫy vẫy tay, vẻ mặt không thèm

để ý, sau khi trải qua cầm máu đơn giản liền lập tức trấn định tinh thần tiếp

tục tham gia cuộc thi trên đài, toàn tâm toàn ý tập trung vào tác phẩm của

nàng.

Nàng khẩn

trương như vậy, cũng không phải là sợ cái huy chương nho nhỏ kia, nàng chính là

sợ chính mình vạn nhất không lấy được giải thưởng sẽ làm nhiều người kì vọng

cao vào nàng thất vọng.

Quả nhiên làm

điểm tâm ngọt là thời điểm nàng thoải mái nhất, nếu hiện tại trong tay nàng có

một khối nguyên liệu sôcôla để làm nàng phân tâm, có lẽ nàng sẽ bớt lo lắng một

chút.

A, bắt đầu

tuyên bố giải thưởng....

Bên tai vang

lên tiếng nói chuyện của người chủ trì đại hội, mỗi một từ nàng đều nghe không

vào, công bố theo tứ tự từng chữ cái, nàng nhìn thấy các tuyển thủ đến từ các

quốc gia khác đoạt giải vui vẻ thét chói tai cùng hoan hô.

Thứ năm, thứ

tư, thứ ba...Ai, xem ra không có hi vọng rồi.

Trong đầu vừa

mới hiện lên những chữ như vậy, Lương Tử Bái liền tựa hồ nghe thấy tên tiếng

Anh của mình.

Trong nháy

mắt đầu nàng liền sụp đổ, ước chừng vài giây sau, cả người giống như bị một cỗ

cường lực lớn ném đến không gian ngoài thế giới không trọng lực...

“Đài Loan!

Lương Tử Bái, cậu có nghe hay không? Đài Loan a! Cậu đoạt giải rồi! Cậu đứng

thứ hai!” Lí Thục Phân ra sức nắm bả vai của nàng, dĩ nhiên hiện ra một trạng

thái thất thần biết rõ nàng chưa tỉnh.

Lương Tử Bái

không biết chính mình đi lên đài như thế nào, cũng không biết chính mình nhận

huy chương như thế nào, vui mừng mà khóc, nàng chỉ cảm thấy một mảnh mông lung

trước mắt.

Nàng cho tới

bây giờ không hề nghĩ tới chính mình có thể ra nước ngoài tham gia thi đấu, còn

có thể lấy thành tích thứ hai vĩ đại, điều này thật sự quá tuyệt vời! Thật sự

quá tuyệt vời....

Đột nhiên,

nàng tươi cười một chút, biểu tình khá giật mình, không thể tin ánh mắt của

mình.

Đợi

chút...nàng không phải nhìn lầm chứ? Như thế nào nàng lại nhìn thấy Ngụy Tuyển

Triệt? Người này không phải ở Đài Loan chuẩn bị tốt nghiệp sao? Chẳng lẽ vì

nàng rất tưởng nhớ hắn mà sinh ra ảo giác?

Nhưng là,

hình ảnh tươi cười trước mắt lại chân thật như vậy...

Lương Tử Bái

ngây ngốc cầm huy chương tiêu sái bước xuống đài, dường như đang bị thôi miên

đi đến trước mặt nam nhân.

“Hô, nguy

hiểm thật, thiếu chút nữa đến không kịp rồi.” Ngụy Tuyển Triệt cười nói.

Thời điểm cuộc

thi, người này còn ở trên máy bay, vì không muốn kinh động đến người trong nhà,

lần này hắn không hề đụng đến máy bay tư nhân trong nhà, mà ngoan ngoãn lên

ngồi trên máy bay hàng không bình thường, xuyên qua phương pháp vận chuyển đến

Hungary.

Ở trên máy

bay một chút, hắn liền gọi điện thoại cho Lí Thục Phân hỏi thăm tình hình mới

nhất, nghe nói thời điểm ngay từ đầu cuộc thi Lương Tử Bái đột nhiên chảy máu

mũi, lòng hắn nóng như lửa đốt, liền kêu tắc-xi nhanh chóng chạy đến hội trường

cuộc thi.

May mắn nàng

không có việc gì nhưng còn lấy được huy chương. Ngụy Tuyển Triệt quyến luyến

không thôi sờ sờ khuôn mặt phấn nộn của nàng.

Quen thuộc chạm vào má

trên khuôn mặt, ánh mắt nàng trở nên thoải mái giống như con mèo nhỏ của hắn.

“Bái Bái,

chúc mừng em!” Tiếp theo, hắn cúi đầu hôn trụ nàng.

Ở cổ họng con

mèo nhỏ lẩm bẩm một tiếng, sau đó lập tức đầu hàng, mềm ngã vào trong ngực hắn.

Ngọt

quá....Hắn hôn thật ngọt so với sôcôla còn ngọt hơn...

Lương Tử Bái

cảm giác được chính mình xoay tròn, cái loại cảm giác thế giới không trọng lực

bắt đầu trở lại.

Bởi vì kinh

phí hạn chế, thời gian cuộc thi kết thúc, bọn họ chỉ đi dạo ngắn ngủi một buổi

chiều ở Hungary, buổi tối liền hầm hập nóng vội mang huy chương với chuyến bay

đầu tiên tại Frankfurt, lại từ Frankfurt về Đài Loan.

Ngụy Tuyển

Triệt nhường chỗ ngồi ở khoang hạng nhất, Lí Thục Phân mừng rỡ không đi quấy

rầy cặp tình nhân này, làm cho bọn họ hai người hưởng thụ thoải mái ở khoang

hạng ba này!

Ở trên chỗ

ngồi, Lương Tử Bái cầm quyển sổ nhỏ cùng với bút, chuyên tâm vào phân tích số

lượng món quà mua vào buổi chiều “Gia gia, Lương thẩm, Trần thúc, Hiểu Quyên tỷ

tỷ, quản gia thúc thúc, đại ca A Trung...”Sau khi xác nhận không có thiếu sót,

thế này nàng mới cảm thấy mỹ mãn thu hồi quyển sổ tay.

“Xác nhận tốt

rồi?”

“Vâng, mọi

người đều có quà.” Lần này ra nước ngoài thi đấu, mọi người đều chúc phúc cho

nàng, món quà là đại biểu cho lòng cảm kích nho nhỏ của nàng. Đương nhiên, gia

gia khẳng định là tuyệt nhất, đặc biệt nhất.

Ngụy Tuyển

Triệt gắt gao nắm lấy tay nàng...

Kì thật, hắn

có một chuyện quan trọng muốn nói với nàng.

“Bái Bái.”

“Dạ?” Sau khi

thả lỏng, dựa vào bờ vai hắn, lắng nghe hơi thở của hắn, cả người nàng có điểm

buồn ngủ -- đều là hắn, nuôi dưỡng nàng ngửi thấy hương vị trên người hắn, cả

người bắt đầu có thói quen lường biếng không suy nghĩ.

“Anh quyết

định ra nước ngoài học.”

“A?” Nàng đột

nhiên trừng lớn ánh mắt, ở bên người hắn đứng dậy.

Hắn kéo nàng

xuống, làm cho nàng tiếp tục dựa vào vai hắn “Gần đây mới quyết định.”

Kì thật cha

mẹ đối với hắn biểu hiện mong đợi cùng nguyện vọng của bọn họ, họ luôn cảm thấy

đứa nhỏ vĩ đại như vậy, Ngụy gia lại giàu có như vậy, thân là người nối nghiệp

duy nhất, hắn làm sao có thể không ra nước ngoài học tập?

Tuy rằng mỗi chương trình

học hằng năm hắn sớm học tập, nhưng trưởng bối nghĩ rằng một số bằng cấp giáo

dục cần được thoả mãn cho nên hắn đáp ứng.

“Em hiện tại

là một nữ vương của một thế hệ mới điểm tâm ngọt, anh cũng muốn cố gắng, ít

nhất cũng phải đạt được thạc sĩ mới được đi?” Hắn bóp nhẹ chóp mũi nàng, trêu

chọc nàng.

Nhưng nàng

lại không thể trở nên vui vẻ bởi vì bọn họ sẽ chia tay.

“....Sẽ đi

thật lâu sao?”

“Một năm.”

Bởi vì hắn không nghĩ cùng nàng tách xa lâu như vậy, cho nên hắn mới lựa chọn

chế độ giáo dục ở nước Anh, một năm sau lấy được học vị thạc sĩ trở về Đài

Loan.

Lương Tử Bái

cũng biết chuyện tình này không có biện pháp, nàng không thể ích kỉ ngăn cản

bước chân của hắn, hắn là người nối nghiệp của Ngụy gia, có đường đi hắn nên

đi. Hơn nữa, chính là một năm mà thôi, cho dù sẽ rất tưởng nhớ, nàng cũng sẽ vì

hắn nhẫn nại.

“Được rồi,

liền một năm, nếu một năm sau anh không trở lại, em sẽ không để ý đến anh!”

“Anh biết.”

Nàng bay vào

trong lòng hắn, ôm chặt lấy hắn, hốc mắt nhịn không được nóng rực, không muốn

cho nước mắt rơi xuống.

Hai

mươi tuổi năm ấy, Lương Tử Bái đạt được thành thích đứng thứ hai ở cuộc thi làm

món điểm tâm ngọt, cũng là vào mùa hè năm đó, Ngụy Tuyển Triệt một mình đến nước

Anh du học.

Rõ ràng mùa

đông còn chưa có bắt đầu, Lương Tử Bái đã muốn nhìn thấy trước: đây sẽ là một

mùa đông rét lạnh.

Từ lúc mười

lăm tuổi bọn họ đã gặp nhau, chưa từng tách xa lâu như vậy, cho dù nghỉ đông

hay nghỉ hè Ngụy Tuyển Triệt đều đến nước ngoài học, lâu thì nửa tháng, ngắn

thì chỉ một hai tuần, muốn thông qua một năm vững chắc như vậy, đây vẫn là lần

đầu tiên.

Nhưng nàng

nhất định sẽ nhẫn nại, vì hắn mà nhẫn nại.

Bởi vì nàng

phát hiện, so với tưởng tượng của chính mình, nàng còn muốn thương hắn hơn...

Buổi tối tám

giờ, Lương Tử Bái ngồi ở máy tính trước bàn ăn bữa tối.

Từ khi rời

khỏi trường học, sau khi ra công tác xã hội, nàng liền rời khỏi cuộc sống của

nàng cùng gia gia ở phòng nhỏ, chỉ khi có kì nghỉ mới trở về Ngụy gia thăm hỏi

gia gia đang làm việc ở Ngụy gia.

Dù sao nàng

cũng đã lớn lên, nên học tập tự độc lập, không thể luôn dựa vào Ngụy gia. Hơn

nữa, nàng không phải người làm việc của Ngụy gia, tiếp tục ở lại nơi đó không

phải ý tứ tốt, sau khi nàng cùng gia gia thảo luận, gia gia cũng ủng hộ quyết

định chuyển ra ngoài của nàng.

Nàng hi vọng

vài năm tiếp theo, chờ cho kinh tế ổn định, nàng có thể cùng gia gia sống

chung, để cho nàng chăm sóc gia gia, gia gia có thể không cần lại vất vả như

vậy. Dù sao người làm vườn cũng là một công việc cần phải có thể lực, mà gia

gia tuổi ngày càng lớn, nàng thật sự không thể chịu gia gia vất vả như vậy.

Bất quá, Ngụy

Tuyển Triệt có thể khó chịu.

Nghe được

nàng muốn chuyển ra ngoài, hắn yên lặng nhiều năm trở thành thiếu gia không hề

gây loạn nhưng bây giờ tính tình lại bắt đầu tái phát, bá đạo đưa cho nàng hai

lựa chọn...

Hoặc là,

ngoan ngoãn chuyển vào căn hộ ở thành phố mà lúc trước ông bà nội của hắn cho.

Hoặc là, làm

cho Trần thúc mỗi ngày đưa nàng đi làm.

Nhưng mà làm

ơn...nàng cũng không phải là người Ngụy gia a, dựa vào cái gì khiến cho Trần

thúc mỗi ngày lái xe đưa nàng đi làm?

Nhưng hắn nói

cái gì cũng không nhượng bộ, cố chấp vô cùng, nói cái gì nàng một mình thuê

phòng bên ngoài rất nguy hiểm, chỉ chuyển đến nơi mà hắn chỉ định mới có thể

yên tâm. Cuối cùng không lay chuyển được hắn, nàng đành phải khuất phục, ngoan

ngoãn vào ở nơi lão đại hắn chỉ định.

Trước khi ra

nước ngoài, chỉ cần không có sự tình gì, hắn sẽ tới nơi này, lại muốn cùng nàng

cùng nhau ăn cơm, mỗi lần đến buổi tối, nàng lúc nào cũng phải đuổi nửa ngày

mới có thể đem hắn chạy về Ngụy gia trên núi.

Hiện tại

không cần chạy, hắn bây giờ ở nước Anh xa xôi, nàng chỉ có thể xuyên qua chat

webcam trên máy tính giải bỏ tương tư.

Tóc của hắn

hình như có điểm dài, khuôn mặt có vẻ gầy....

“Mấy giờ?”

hắn bây giờ đang hỏi thời gian ở Đài Loan.

“Hơn tám

giờ.”

“Như thế nào

dùng bữa tối trễ như vậy? Lương Tử Bái, em là đòi nợ sao?” Hắn đột nhiên từ

quyển sách ngẩng đầu lên, liếc mắt cảnh cáo nàng.

Nàng nhíu mày

bĩu môi.

Thật là một

cái quỷ bá đạo! Ngay cả khi đi nước Anh còn bá đạo như vậy, thời gian ăn cơm

cũng muốn quản đông quản tây.

Cẩn thận suy

nghĩ lại, hắn thật sự kiểm soát nàng bất kể là nhà ở, ăn, ngủ, nghỉ, mặc kệ là

cái gì nguyên nhân, chỉ cần lão đại hắn xem không vừa mắt, hắn sẽ quản.

Còn nhớ rõ

vài năm trước ngày khai giảng đầu tiên trường học nấu ăn, hắn nhìn đồng phục

hoàn toàn mới tinh của nàng, dường như đôi lông mày của hắn nhanh chóng chau

lại.

Kì quái, bất

quá chính là đồng phục thôi....

“Như thế nào

váy lại ngắn? Cổ áo vì sao lại thấp như vậy? Vật liệu này có thể hay không rất

mỏng?”

“Ngụy Tuyển

Triệt, em là nữ sinh viên của thế kỉ hai mươi mốt, anh sẽ không nghĩ muốn em

mặc áo khoác dài đi học chứ?” Váy ngắn là vì chân nàng dài, cổ áo thấp là ảo

giác của hắn, vật liệu may mặc mỏng là vì mùa hè có vẻ mát mẻ.

Kết quả là,

lão đại hắn dám đem làn váy của nàng dài thêm mấy tấc, ở cổ áo may thêm chân

đường viền cho kín đáo, đồng phục bên trong cũng bỏ thêm quần áo trong, thế này

không dài dòng mới lạ.

Kết quả mùa

hè hàng năm, nàng nhanh chóng bị kiện quần áo bên trong làm nóng chết!

Đúng rồi, hắn

cũng quản tư thế ngồi xe của nàng, nói cái gì ngồi hai chân hai bên không tao

nhã, thế nào cũng phải muốn nàng ngồi bên sườn.

Trừ lần đó ra

còn rất nhiều, từ cách ngồi, tư thế đi đường, phong cách mái tóc, tốc độ nói

chuyện, cho tới thói quen ăn uống, mặc quần áo phong cách...Chỉ cần không vừa

lòng ánh mắt hắn, hắn tuyệt đối không bỏ qua.

Quản quản, ai

ngờ nhiều năm như vậy, nàng cư nhiên bị hắn quản trở thành thói quen, tuy rằng

thỉnh thoảng cũng oán giận một chút nhưng trong lòng vẫn thực ngọt ngào.

Nhìn xem,

hiện tại bị hắn cảnh cáo như vậy, nàng không chỉ cư xử tốt như con mèo nhỏ mà

ngay cả cổ họng không dám hó hé một tiếng.

Ai, nàng

chính là bởi vì muốn cùng hắn ăn cơm....

“Gần đây có

việc gì bận rộn không?” Hắn hỏi.

“Bận muốn

chết. Có lẽ bởi vì sắp tới lễ Giáng Sinh, đơn đặt hàng nhiều hơn so với bình

thường, em chỉ phụ trách bộ phận món điểm tâm ngọt đều bận đến nỗi không có

thời gian ăn cơm.”

“Như thế nào

không kêu vài người giúp?”

“Không có

biện pháp, mọi người đều chỉ định em....”

Hắn ngẩng

đầu, lộ ra một chút cười yếu ớt “Bái Bái của anh hiện tại là nữ vương điểm tâm

ngọt nổi tiếng. Đúng rồi, nhớ rõ yêu cầu lão công của Lí Thục Phân tăng lương,

đỡ cho bọn họ áp bức em.” Nàng vất vả như vậy, tăng lương là chuyện hợp tình

hợp lý.

“Yên tâm,

Thục Phân thực sự chiếu cố em, nàng có công lớn thay em tranh thủ quyền tự chủ

tác phẩm, mặc kệ em nghĩ ra sản phẩm mới gì, ông chủ nhỏ vĩnh viễn chỉ có thể

gật đầu.”

“Được, vậy là

tốt rồi. Gần đây tuyết bắt đầu rơi ở Luân Đôn, muốn hay không đón Giáng Sinh ở

Anh, bằng không sang năm anh mới trở về Đài Loan được, em không có cơ hội khác

đâu!”

“Nhưng là

người ta không muốn rời nhà...” Nàng bắt đầu ai oán.

Biểu tình

giãy dụa của nàng chọc cười hắn, một cỗ ý niệm muốn hôn môi nàng xuất hiện

trong đầu hắn trở nên mãnh liệt “Có nhớ anh hay không?” Hắn khàn khàn hỏi.

Nàng dùng sức

gật đầu “Rất nhớ, rất nhớ.”

“Anh cũng

vậy. Rất muốn sờ vào mặt của em.” Hắn kìm lòng không được đưa tay về màn ảnh

trước mặt, chạm vào nàng ở bên trong.

Ai, không có

cảm giác mềm mại... Đáng giận! Thật sự là tra tấn người...

Đột nhiên,

Ngụy Tuyển Triệt nhìn đến bó hoa hồng phía sau nàng.

“Đó là cái

gì?”

“Cái gì là

cái gì?” Nàng khó hiểu.

“Hoa hồng, ai

đưa?” Hắn thanh âm chặt chẽ, không còn giống phía trước nhàn nhã thoải mái.

“Đồng nghiệp

đưa, trước tiên là nói trước nha, em cùng hắn chỉ là đồng nghiệp thôi.”

“Nếu chỉ là

đồng nghiệp, hắn vì sao lại đưa hoa hồng cho em? Nói mau, hắn có phải hay không

đang theo đuổi em?” Hắn mang theo tức giận hỏi.

“Không thể

nào, em cũng không phải là đại mỹ nữ. Hắn hẳn là cảm kích em ngày đó giúp hắn

lăng mềm bột.”

“Em không

phải chỉ phụ trách bộ phận món điểm tâm ngọt sao? Lão công của Lí Thục Phân làm

sao có thể áp bức em như vậy? Thật sự là một cái vương bát đản!” Hắn mau chóng

điên tức nói.

“Anh bình

tĩnh một chút, trước hết nghe em nói đã. Hôm đó ông chủ nhỏ bị cảm mạo, anh ấy

không thể mang theo vi khuẩn bên người đi làm bánh đi? Hơn nữa đồng nghiệp kia

là mới tới, rất nhiều viêc không có quen thuộc, nhưng những đầu bếp khác đều có

chuyện tình của riêng mình, em lại vừa vặn rảnh a cho nên em liền thuận tay

giúp hắn lăng bột một chút.”

Ngụy Tuyển

Triệt vẫn là khó chịu, hơn nữa trực giác nam nhân nói cho hắn biết, sự tình

không phải đơn giản như vậy!

Lương Tử Bái

không hề biết, đối với thứ thuộc về chính mình nam nhân tuyệt đối không cho

phép người khác mơ ước, nghiêm trọng xâm phạm đến quyền sỡ hữu của hắn.

Cho dù là cảm

kích, vì sao cố tình đưa hoa hồng nhưng lại là hoa hồng đỏ kiều diễm ướt át?

Nếu cái này gọi là cảm kích, đầu của Ngụy Tuyển Triệt hắn liền cho mọi người

chặt làm ghế ngồi.

“Anh không

cần tức giận, em sẽ mang nó bỏ xuống. Anh không thích em cũng không cần.” Nàng

vội vàng trấn an nói.

Hắn lửa giận

cuối cùng thoáng bình phục một chút.

Đáng giận!

Trước kia khi hắn ở bên người nàng, căn bản không ai dám tới gần nàng một bước,

càng đừng nói là đưa hoa. Như thế nào hắn mới ra nước ngoài mấy tháng, hoa hồng

đỏ liền xuất hiện ở nhà!

Tâm tình Ngụy

Tuyển Triệt bị phá hư hết.

Hắn ói ra một

mồm đầy khí, nhìn thời gian nói: “Anh muốn đi học rồi, mấy ngày gần nay có vài

bản báo cáo cần đuổi kịp, nếu anh không đăng nhập em cũng đừng chờ anh. Nhớ rõ

lời anh ngoan ngoãn ăn cơm đúng giờ, biết không?”

“Biết rồi.”

“Tạm biệt.”

Hắn vội hôn một ngụm ở trước màn hình, chợt tắt đi chat webcam.

Lần này,

Lương Tử Bái nhìn màn ảnh đen nghìn nghịt, cảm thấy trong lòng buồn bã không

thôi....

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.