Chương6

Thư

phòng của Ngụy Tuyển Triệt liền như vậy trở thành địa phương mà Lương Tử Bái

thường đến.

Nàng đặt

chiếc ghế nằm màu lam bằng nhung ở trong góc là ngai vàng của mình, mỗi ngày

khi tiến vào thư phòng sự kiện đầu tiên chính là nằm dài trên ghế nửa ngày,

tiếp theo đọc sách tìm tư liệu, mục đích chủ yếu chính là thưởng thức cảnh đẹp.

Nàng lại tuỳ

tiện như vậy là bởi vì biết ngày thường biệt thự không có người, Ngụy tiên sinh

lại xã giao sự nghiệp sớm ra về trễ, Ngụy phu nhân thì mua sắm theo đuổi phát

triển kinh tế. Hơn nữa Ngụy Tuyển Triệt cho nàng quyền thông hành, chỉ cần nàng

tới ôm sách vở tới cửa, quản gia thúc thúc không nói lời nào chắc chắn sẽ cho

nàng vào.

Mùa hè mười

chín tuổi năm ấy, Ngụy Tuyển Triệt không có chọn ra nước ngoài du học, mà ở lại

Đài Loan tham gia kì thi, thuận tiện trở thành sinh viên năm nhất của đại học

Đài Loan.

Trùng hợp gia

gia cùng bà nội hắn từ Nhật Bản trở về Đài Loan ở vài ngày, biết được cháu trai

biểu hiện nổi trội xuất sắc, không nói hai lời liền thoải mái cho một căn hộ

rộng rãi ở thành phố cùng với một chiếc xe thể thao hoàn toàn mới tính như là

phần thưởng.

Về phần Lương

Tử Bái, bởi vì say mê chế tác các món điểm tâm ngọt, sau khi xem xét việc làm,

nàng cũng không chọn trường phổ thông trung lập mà vào học ở trường học nấu ăn

đứng đầu gần đây.

Nàng rất rõ

ràng, nàng không giống Ngụy Tuyển Triệt có gia đình giàu có đứng phía sau hỗ

trợ, có thể sớm một ngày học được cách tự độc lập đối với nàng là sự kiện tốt,

đồng thời có thể giảm bớt gánh nặng trên vai gia gia làm cho lão nhân có điểm

thoải mái.

Này ở trong

thư phòng, các quyển sách trên giá sách đã được Lương Tử Bái chuyển sang tiểu

thuyết, phần lớn thời gian, khi nàng bắt đầu buồn ngủ nàng sử dụng giá sách như

công cụ dùng để che lấp ánh sáng chói mắt, chẳng hạn như bây giờ.

Ngụy Tuyển Triệt

đặt cuốn sách xuống, ý định muốn đánh thức nàng dự định cùng nàng bàn bạc về sự

lựa chọn tình nguyện của nàng.

Hắn vẫn cứ

nghĩ nàng sẽ lựa chọn học ở một trường trung học bình thường tương lai tìm một

trường đại học tốt sau đó thoả mãn giấc mơ đại học của nàng, bởi vì nàng từng

nói qua, nàng thật sự mong muốn tay cầm quyển sách lướt qua khuôn viên trường

đại học, cảm thấy cô gái như vậy có siêu khí chất, không hề nghĩ tới nàng cư

nhiên phá vỡ hi vọng của mọi người lựa chọn học ở trường dạy nghề?

Nhân sinh có

rất nhiều lựa chọn, thuận theo ý tưởng chân chính trong lòng mà lựa chọn, với

một quyết định như vậy phải lựa chọn hoàn toàn khác nhau, trước đây là phát ra

từ lòng yêu thích từ nội tâm, mà không phải vì gánh vác độc lập chính mình mà

để cuộc sống phải chịu thiệt thòi.

Nếu điều nàng

cần xem xét là tiền tài, việc đó căn bản không phải là vấn đề, Ngụy gia là nhà

có tiền học phí của nàng hắn cũng có thể trả rất tốt. Ngay cả khi tương lai

nàng muốn học thạc sĩ tiến sĩ, hắn đều có thể trở thành hậu thuẫn lợi nhất của

nàng.

Nếu nàng thật

sự thích, hắn nhất định sẽ tôn trọng, nhưng nếu không phải thật sự thích, hắn

sẽ can thiệp.

“Nếu là vì

vấn đề kinh tế, tôi có thể...” Từ trong nội tâm của Ngụy Tuyển Triệt, hắn đã

đem nàng trở thành thê tử tương lai của riêng mình, nếu nàng cần hỗ trợ hắn

nhất định sẽ bụng làm dạ chịu.

Nàng miễn

cưỡng mở đôi mắt, nghịch ngợm liếc mắt nhìn hắn một cái “Anh không phải luôn

nói tôi là con kiến đầu thai, một khi đã như vậy, còn có cái gì so với học chế

tác làm món điểm tâm ngọt còn thích hợp hơn với tôi?”

“Đầu bếp làm

điểm tâm thực sự rất vất vả.” Hắn nhíu mi xoa nhẹ cái mũi nhỏ trên khuôn mặt

lạc quan của nàng.

Hắn luyến

tiếc, luyến tiếc công việc tương lai của nàng phải ở chỗ có nhiệt độ cực nóng hơn

mấy trăm độ. Nếu chính là bởi vì nàng thích ăn, hắn có thể thuê một đầu bếp

chuyên nghiệp làm cho nàng ăn, ăn đến khi nào nàng ngán mới thôi.

“Chỉ cần công

việc chính mình thích sẽ không vất vả. Ngụy Tuyển Triệt, anh đừng có xem thường

tôi, có lẽ trong tương lai tôi có thể trở thành nữ vương món điểm tâm ngọt, có

thể có được một vương quốc điểm tâm ngọt của chính mình, các cửa hàng điểm tâm

ngọt trải rộng khắp Đài Loan....” Mặt mày nàng cong lên, miệng say sưa biểu

hiện kiêu ngạo công khai giấc mơ tốt đẹp của chính mình.

Ngụy Tuyển

Triệt không có xem thường nàng, hắn chính là không hi vọng nàng chịu uỷ khuất.

Nhưng bây giờ

hắn nhìn thấy giấc mộng tốt đẹp trên khuôn mặt nàng, khuôn mặt là như vậy sáng

rọi xinh đẹp động lòng người, hắn nghĩ nàng thật sự thích.

Một khi đã như vậy, được

rồi! Hắn tiếp tục duy trì.

Tuy rằng lúc

trước “Kế hoạch nuôi dưỡng thê tử hoàn mỹ” là muốn bồi dưỡng nàng trở thành thê

tử lí tưởng phù hợp với hắn, nhưng hắn cảm thấy rằng, nếu nàng chính mình tự

vặn vẹo khuôn mặt để phù hợp với hắn, hắn cũng không nghĩ rằng cuối cùng người

đứng trước mặt hắn là Lương Tử Bái mà hắn thích.

Phương diện cuộc sống có

thể ăn, ngủ, có thể quản lí, có thể sửa, nhưng sự tình hiện tại liên quan đến

tiền đồ lý tưởng tương lai, hắn phải tôn trọng nàng, dù sao đây cũng là cuộc

sống của nàng không phải của hắn.

Nếu nàng muốn

trở thành nữ vương điểm tâm ngọt, như vậy hắn cứ buông tay để cho nàng làm điều

đó đi.

Hắn nhịn

không được đưa tay sờ hai má phấn nộn của nàng, nàng lại là bộ dáng ôn thuần

hưởng thụ đụng chạm của hắn, tưởng tượng chính mình được yêu thương.

“Con mèo

nhỏ....” Nhìn bộ dáng ánh mắt nheo lại của nàng, hắn không khỏi mỉm cười nhỏ

giọng gọi.

A, con mèo

nhỏ? Nếu hắn vĩnh viễn có thể cho nàng cảm giác yêu thương như vậy, nàng liền

nguyện ý suốt đời trở thành con mèo nhỏ của một mình hắn, ở bên người hắn không

bao giờ rời...

Ý niệm trong

đầu như vậy chợt loé qua, vài giây tiếp theo, Lương Tử Bái ánh mắt trừng lớn.

Trời ạ! Nàng

làm sao lại có ý niệm như vậy trong đầu?

Chỉ cần khi

hắn v**t v* khuôn mặt nàng như vậy, nàng không hề bố trí phòng vệ liền vù vù

ngủ say làm cho hắn vừa bực mình vừa buồn cười. Nhưng bây giờ khuôn mặt nàng

lại có vẻ hoảng hốt mê mang, ánh mắt kinh sợ dường như bị cái gì đó doạ đến làm

hắn có chút lo lắng.

“Bái Bái, rốt

cuộc làm sao vậy?”

“....A?” nàng

mơ hồ đáp lại, một đôi ánh mắt mơ hồ thất thường, đột nhiên không biết đối mặt

với hắn như thế nào.

Tuy rằng Ngụy

Tuyển Triệt lớn hơn nàng ba tuổi, nhưng nàng cho tới bây giờ không hề đem hắn

trở thành anh trai, mà chính là cho rằng hắn là bằng hữu tốt nhất của chính

mình, nhưng trong nháy mắt khi nãy, nàng cư nhiên muốn trở thành con mèo nhỏ,

nhưng lại thầm nghĩ của một mình hắn....Cái này không tránh khỏi quá thân mật đi?

Lương Tử Bái

thoáng chốc hoảng loạn, bị ý niệm thình lình xảy ra trong đầu của chính mình

hung hắn doạ đến.

Không, không

thể, bạn tốt chính là bạn tốt, nàng không thể tham lam như vậy!

“Lương Tử

Bái, cô rốt cuộc là làm sao vậy? Nói cho tôi biết nhanh lên.” Bộ dạng nàng như

vậy không nói một lời làm cho Ngụy Tuyển Triệt cảm thấy bất an, nhịn không được

ra mệnh lệnh đối với nàng.

Nàng ngây ngô

gãi đầu cười “Tôi dường như đã quên một điều.”

“Chuyện gì?

Rất quan trọng sao?”

Nàng mãnh liệt

gật đầu “Vừa ra ngoài khi nãy, tôi hình như là đang đun nước, không nhớ rõ đã

tắt bếp ga chưa, nếu sự thật đúng như vậy....Trời ạ, tôi còn phải chạy nhanh về

xem. Nếu phòng nhỏ bị cháy, gia gia sẽ đánh mông tôi nở hoa mất!”

Nàng trượt từ

ghế xanh bằng nhung xuống dưới, tránh đi đụng chạm của hắn, không đợi hắn nói

cái gì liền hoang mang hỗn loạn chạy ra ngoài.

Nàng vừa rời

đi thư phòng liền trở nên yên tĩnh.

“Haizz, quỷ

mơ hồ.”

Nhìn thấy

ngón tay sờ không dược da thịt phấn nộn, Ngụy Tuyển Triệt có chút tiếc nuối,

xem ra hôm nay không có cơ hội trộm hương rồi.

Đúng vậy,

trộm hương....Kì thật chuyện này hắn làm cũng nhiều lần rồi chính là Lương Tử

Bái ngủ say nên không biết thôi. Mỗi khi nàng bị hắn v**t v* như con mèo nhỏ

liền mơ màng ngủ đi, hắn luôn luôn ngồi ở bên cạnh ghế yên lặng nhìn dung nhan

ngủ say của nàng, sau đó nhân cơ hội trộm một chút ngọt ngào từ môi của nàng.

Đôi môi kiều

kiều nhuyễn kia của nàng, sớm đã không biết bị hắn hôn bao nhiêu lần.

Nhưng làm như

vậy hắn cũng chẳng tốt gì mấy, mỗi một lần rời đi môi nàng, hắn đều phải khống

chế thân thể đau đớn, tìm thật lớn tự chủ mới bức chính mình rời khỏi nàng.

Bởi vì hắn

luôn cảm thấy nàng chính là tiểu cô nương, hắn không nên đối với nàng có hành

động tà ác, nhưng mà không thể phủ nhận rằng kì thật hắn đã sớm chờ đợi đến cái

ngày quang minh chính đại mà hôn môi nàng sắp đến.

Hắn muốn làm

cho nàng biết, hắn dùng tâm tình gì đối đãi nàng, bảo vệ nàng cũng hi vọng nàng

có thể sử dụng tâm tình như vậy đáp lại hắn.

Lúc trước may

mắn hai người vẫn còn trẻ, chính mình có một đống thời gian lớn để nuôi dưỡng

nàng, nhưng bây giờ nghĩ lại, hắn thật sự quá sai, hắn chán ghét bọn họ vẫn còn

trẻ ngày trở thành vợ chồng vẫn còn xa xa không hẹn.

Bởi vì hắn

thật sự thích nàng....

Lương Tử Bái

một đường chạy về phòng nhỏ của nàng và gia gia, sau khi trở lại phòng, mạnh

tay đóng cửa lại cả người liền vô lực ngồi trên sàn nhà.

Chỉ cần nghĩ

lại mấy chữ “chỉ thuộc về một mình hắn”, nàng liền cảm thấy hai má chính mình

nóng nóng, thân thể nhộn nhịp đầu óc mơ màng giống như người sinh bệnh.

Nàng muốn tìm

ai đó để kể tâm tình hỗn loạn giờ phút này của chính mình, nhưng lại không biết

nên tìm ai.

Bởi vì nàng

là học sinh chuyển trường nên nàng cùng bạn học cùng lớp cũng không kết giao

sâu, người khác cùng họ đi đến căng tin hay nhà vệ sinh, nàng một lần cũng

không tham gia.

Cẩn thận suy

nghĩ, sau khi nàng vào Đài Bắc, người chiếm phần lớn thời gian cuộc sống của

nàng dường như chính là Ngụy Tuyển Triệt....

Trời ạ, không

cần nghĩ đến hắn, nàng hiện tại không cần nhớ đến hắn!

Nàng đưa tay

đánh đầu của mình, muốn đem thân ảnh tạm thời của hắn từ trong suy nghĩ của

nàng đuổi ra.

Đột nhiên

trong đầu nàng xuất hiện một cái tên – Lí Thục Phân.

Còn nhớ rõ

khi ở lớp học quốc trung, Lí Thục Phân ngồi ở phía trước nàng sau đó tuy rằng

có thay đổi vài chỗ ngồi, có thể nói cũng huyền diệu Lí Thục Phân vĩnh viễn là

một trong những bạn học xung quanh của nàng.

Lí Thục Phân

là một người cô độc, không đối với ai đặc biệt tốt, cũg không cùng ai trở mặt,

bởi vậy ấn tượng của nàng đối với Lương Tử Bái rất tốt mà Lí Thục Phân đối với

nàng cũng coi như thân mật.

Càng khéo hơn

là, sau khi bọn họ tốt nghiệp chẳng những học cùng một trường dạy nghề, ba năm

vẫn là cùng lớp....Có lẽ về điểm này, nàng có thể gọi cho Lí Thục Phân?

Nàng cần phải

có một bạn bè cùng giới nghe lời nói trong lòng của nàng.

Lương Tử Bái mở ra sổ lưu

niệm tốt nghiệp, tìm phương thức liên lạc với Lí Thục Phân, sau đó xem xét một

chút, xác nhận gia gia không có ở đây nàng mới dám bấm số điện thoại.

“Uy, xin hỏi

có phải nhà của bạn học Lí Thục Phân không?” Nàng nơm nớp lo sợ hỏi.

Người tiếp

nhận điện thoại sửng sốt giây lát sau đó “Bạn....là Lương Tử Bái?”

“Doạ! Làm thế

nào mà bạn biết?” Nàng kinh hãi.

“Phốc! Ha ha,

đương nhiên là vì mình nhận ra thanh âm của bạn a!” Vấn đề này thực ngu xuẩn.

Oa, có hay

không lợi hại như vậy? Bất quá cũng có nói chuyện vài lần, Lí Thục Phân cư

nhiên có thể nhận ra thanh âm của nàng? Lương Tử Bái thực sự bái phục nàng.

“Chẳng có

thần kì gì đâu, bạn cư nhiên gọi cho mình, có chuyện gì sao?” Lí Thục Phân hỏi

thẳng vào vấn đề.

Lương Tử Bái

nhất thời không biết mở miệng như thế nào, đành phải đi vòng vòng đem đề tài

của bọn họ trở thành chuyện trong lớp.

“Lương Tử

Bái, bạn hẳn là có sự tình khác đến tìm mình phải không?” Lí Thục Phân thoải

mái hỏi lại.

“Ách.....”

Nàng không khỏi hoài nghi phụ thân của Lí đồng học có thể là tam thái tử

mới có thể thần kì như vậy.

“Có chuyện thì

nói bằng không mình gác điện thoại nha.”

Lương Tử Bái

không thể bỏ lỡ cơ hội, cuối cùng mặt mày nhăn nhó đem hết hoang mang trong

lòng nói thẳng ra. Nàng rõ ràng không phải là hạng cô gái yếu ớt không được tự

nhiên, nhưng bây giờ gặp phải sự tình này nàng chính là không thể giống như Lí

Thục Phân tiêu sái thẳng thắn như vậy.

Lí Thục Phân

nghe xong lời của nàng, không lưỡng lự nói “Nha, bạn hẳn là đang thích hắn.”

“Làm thế nào

mà có thể được?” Nàng kêu to.

“Nếu không

phải như vậy, bạn sao lại phức tạp như vậy? Hôm tốt nghiệp, không phải Trần Chí

Dương có viết thư tình cho bạn sao? Khi đó bạn một chút phức tạp cũng không có,

trước mặt người ta có thể khéo léo từ chối tình cảm của hắn đem thư tình trả

lại cho hắn còn cảm ơn hắn nâng đỡ.”

Trời ạ! Lí

Thục Phân làm sao lại biết?

Vì không muốn Trần Chí

Dương bị khó coi, nàng còn đặc biệt một mình cùng hắn đến hội trường, rất nhanh

đem chuyện này chấm dứt, lúc ấy hội trường rõ ràng chỉ có hai người là nàng

cùng Trần Chí Dương a!

“Bạn nhất

định thực buồn bực vì sao mà mình biết được, bởi vì mình lúc ấy cũng ở tại hội

trường. Hơn nữa sau khi bạn trời đi, Trần Chí Dương khóc lớn tiếng như vậy,

mình muốn tai bị điếc cũng thật khó khăn. Bạn lúc ấy đối với Trần Chí Dương

không có ý tứ gì cho nên có thể nhanh chóng xử lí, cùng một lí do, bởi vì bạn

hiện tại có ý tứ kia cho nên mới cảm thấy phức tạp.”

Lương Tử Bái

nói không nên lời phản bác hợp lý.

Đúng nha, nếu

không phải như vậy nàng làm sao lại phức tạp như vậy?

Nhưng là... Nàng làm sao

lại có thể thích Ngụy Tuyển Triệt? Hắn là bằng hữu tốt nhất của nàng a!

“Có phải là

cái người mỗi ngày đưa bạn đến trường học?”

“....Ừm.”

“Có vẻ đẹp

trai thông minh, không cần nói gì nữa đem tặng cho mình.”

“Bạn không

phải đã có bạn trai sao?” Âm cuối không tự giác đề cao.

“Nhiều cũng

không kém. Huống hồ hắn đẹp trai như vậy, có bạn trai loại này nhất định có

phong cách, mình......”

“Không được!”

Không đợi Lí Thục Phân nói xong, Lương Tử Bái liền tức giận gác điện thoại.

Sau đó vài

buổi kế tiếp, vì thế mà nàng mất ngủ, nằm trong ổ chăn cả đầu đều là Ngụy Tuyển

Triệt. Bao gồm lời nói của hắn, bộ dạng tươi cười, bóng dáng, ánh mắt của

hắn...

Nàng không

dám nói cho Ngụy Tuyển Triệt chỉ có thể vụng trộm thương nhớ hắn.

Nguyên lai

thầm mến lại là một chuyện tình thống khổ như vậy.

Lương Tử Bái

đã lâu, đã lâu không thấy Ngụy Tuyển Triệt.

Đêm khuya nửa

tháng trước, hắn đã đáp máy bay tư nhân Ngụy gia đi đến nước Mỹ, dự tính sẽ ở

đó cho đến khi học kì ở Đài Loan khai giảng, hắn sẽ ở đó tiếp tục giáo dục.

Hắn là người

thông minh nhất mà nàng gặp qua, nàng cũng biết từ nhỏ hắn luôn nhận đủ loại

kiểu dáng giáo dục tinh anh, chương trình học ở trường đối với hắn mà nói quả

thật chính là cấp bậc vườn trẻ.

Nàng đã từng

hỏi qua hắn vì sao không rõ ràng nhảy lớp đi? Dù sao trường dạy học dạy cái gì

hắn sớm đã biết làm chi lại tiếp tục ở trường ngày qua ngày cố gắng cùng mọi

người đi học?

Lúc ấy hắn

chính là cười cười , đưa ngón tay uốn cong lại gõ cái trán của nàng, tức giận

nói “Cô là chê cuộc sống của tôi quá dài à?”

Nàng ngay từ

đầu không hiểu sau đó nàng có điểm hiểu được.

Vì muốn trở

thành người nối nghiệp của tập đoàn, từ nhỏ Ngụy Tuyển Triệt bị yêu cầu không

ngừng học tập quá lứa tuổi, hắn sử dụng rất nhiều thời gian vẫn chưa có cơ hội

dừng lại, đã trở thành một phần cuộc sống tuổi tác của hắn.

Vì muốn cho

chính mình có thể hô hấp một chút không khí của lứa tuổi mình, hắn cự tuyệt

nhảy lớp, thà rằng giống mọi người cố gắng học tập, đi đến trường trở thành một

học sinh trung học bình thường, thậm chí một sinh viên đại học.

Thế giới bên

ngoài nhất định không thể tin được, cuộc sống như thế này đối với hắn mà nói kì

thật là một loại hưởng thụ, cũng là một loại thả lỏng, hắn chính là dùng phương

thức của chính mình tìm không gian hít thở.

Nhưng không

hề nghĩ tới sự vắng mặt của hắn lại có thể làm Lương Tử Bái cảm thấy chính mình

sắp thở không nổi.

Bởi vì cảm

xúc phản đối tích luỹ, nàng bắt đầu đánh mất cuộc sống, tuần trước khi báo danh

ở trường mới, nàng cư nhiên lại quên mang theo ô buổi chiều hôm đó lại có mưa

rào sấm chớp liền như vậy sinh bệnh.

Bất quá chính

là một hồi cảm mạo nhỏ, cư nhiên ép buộc nàng ước chừng ở nhà nằm nguyên tuần,

gia gia rất lo lắng cho nàng ban đêm luôn đến xem nàng vài lần.

Gia gia là

một người không thích phiền toái, nhưng là vì nàng, ông ngoại lệ nhờ Lương thẩm

làm vài món đồ ăn khai vị chỉ hi vọng có thể làm cho nàng ăn nhiều một chút bồi

dưỡng thân thể.

Ý niệm bệnh

nhất định sẽ khỏi đâu? Khi nào mới hết?

Nàng nghĩ

rằng có thể chờ đến khi Ngụy Tuyển Triệt từ nước Mỹ trở về lung lay trì hoãn

trong lòng nàng mới có thể chân chính buông đi.

Nàng thật sự

rất tưởng nhớ hắn, nhớ đến nỗi ngực đều đau, cảm thấy chỉ muốn khóc, thực hi

vọng vài giây tiếp theo hắn sẽ trở về xuất hiện ở trước mặt nàng.

Nhưng điều

này làm sao có thể? Nàng cũng không phải không biết chương trình học có bao

nhiêu quan trọng, nhiều đến chết đi được.

Bởi vì được

giáo sư có tiếng khai giảng lớp học giảng bài, cơ hội ngàn năm có một, bởi vậy

chẳng hề sợ học phí cao, các học sinh ưu tú khác đều đổ xô đến từ khắp nơi trên

thế giới. Ngụy Tuyển Triệt cũng là vì hướng đến lão sư chuyên nghiệp mới

không tiếc ngàn dặm xa xôi đến nước Mỹ nghe giảng bài.

Không nhìn

thấy hắn, nàng đành phải ở lại thư phòng nơi có hơi thở của riêng mình hắn để

thoả mãn một phần quyến luyến của nàng.

Nàng giống

như con mèo nhỏ nằm ở trên ghế lam nhung, sau khi khỏi cảm mạo khuôn mặt có vài

phần gầy đi, nàng nhìn cánh tay lẳng lặng nhắm mắt lại, hơi thở nhẹ hô hấp...

Cửa phòng bị

đẩy ra phát ra tiếng vang nho nhỏ, nàng vẫn không nhúc nhích thân thể vẫn như

cũ cuộn mình lại, đắm chìm trong giấc mơ tưởng niệm im lặng của chính mình.

Tấm thảm dưới

sàn hấp thụ được âm thanh đầy đủ, Ngụy Tuyển Triệt lặng lẽ tiêu sái tiến vào

nhìn đến bộ dáng ngủ trên ghế của Lương Tử Bái.

Một cỗ kiên

định trước nay chưa từng có nảy lên trong lòng hắn.

“Như thế nào

mà không mặc áo khoác? Ngủ như vậy nhất định sẽ cảm lạnh.”

Hắn đồng thời

cúi người xuống, cởi áo khoác trên người mình bao phủ thân mình cuộn tròn của

nàng, chiều dài áo khoác có hạn nên không thể che được đôi chân dài trắng nõn.

Hắn cứ như

vậy ngồi trước mặt nàng, không nói lời nào nhìn vào nàng, vài giây sau, hắn

vươn tay sờ khuôn mặt trắng nộn của nàng nhẹ nhàng v**t v*....

Cho đến bản

thân thoả mãn, hắn mới thu tay lại trở lại bàn học, mở ra nút mở máy tính chuẩn

bị đưa tay sửa sang lại một ít tài liệu đi học.

Bất quá trước

khi sửa sang lại tài liệu, hắn muốn đi tắm rửa thoải mái để rửa đi hành trình

mệt mỏi này mới có tinh thần làm việc tốt.

Liếc mắt nhìn

Lương Tử Bái một cái, sau khi xác định nàng tạm thời không có dấu hiệu tỉnh lại

Ngụy Tuyển Triệt mới nhẹ nhàng mở cửa, đóng cửa đi ra ngoài không cho chút âm

thanh nhỏ nào quấy nhiễu mộng đẹp của nàng.

Trong chốc

lát Lương Tử Bái nửa tỉnh nửa ngủ dần dần hồi phục ý thức, nàng vẫn cảm thấy

cảm mạo không hoàn toàn khỏi, cả người vẫn lười biếng. Nguyên bản nằm ở nơi này

là vị trí thoải mái nhất của nàng, nhưng giờ phút này cảm giác đau rầu rĩ ở

dưới bụng làm cho cảm xúc của nàng bị phá hư hết, hơn nữa cực kì không thoải

mái.

Lông mày nhíu

lại, nàng nặng thở thở ra một hơi muốn đem loại buồn cảm không thoải mái từ

trong cơ thể đi ra. Nàng bắt đầu xoay người, mơ hồ cảm nhận được một cỗ nhiệt

lưu g*** h** ch*n chảy ra...

Nàng đột

nhiên bừng tỉnh, bắt đầu đứng dậy khiến cho áo khoác trên người rớt xuống ghế

dựa, quả thật cảm giác có cái gì trong thân thể chảy ra g*** h** ch*n. Nàng cúi

đầu vừa nhìn phát hiện g*** h** ch*n mình có vết máu.

“Uống!” Nàng

đổ rút một hơi, cả người kinh hoảng từ trên ghế nhảy dựng lên.

Trời ạ! Làm

sao có thể như vậy? Nàng.... đổ máu....

Chẳng lẽ đây

là của con gái mỗi tháng một lần...Kinh nguyệt sao?

Chất lỏng

nóng nóng từ trên đùi chảy xuống, nàng càng ngày càng không biết làm sao. Tuy

rằng trước kia ở trường học nàng từng học qua giáo dục sức khoẻ thời kì trưởng

thành, nhưng dù sao cũng đã muốn lâu trước kia, nàng vẫn chưa hề có không nghĩ

tới lần đầu tiên lại như vậy trở tay không kịp.

Bây giờ nàng

không biết làm cái gì mới tốt, nàng làm bẩn chính mình cũng lan đến thư phòng

của Ngụy Tuyển Triệt, nàng quả thật không có dũng khí tiêu sái đi ra ngoài!

Rất xấu hổ!

Ngay tại khi

Lương Tử Bái vẻ mặt trắng bệch, thời điểm cả người cứng ngắc, cửa thư phòng bị

đẩy ra.....

Nàng kinh sợ

ngẩng đầu vừa nhìn thấy thân ảnh Ngụy Tuyển Triệt nước mắt liền chảy ra.

“Tỉnh?” Ngụy

Tuyển Triệt cười hỏi, vài giây tiếp theo hắn lập tức phát hiện tình trạng kì lạ

của nàng còn có nước mắt của nàng “Làm sao vậy?”

Thấy hắn muốn

tiến về phía trước, nàng vội vàng ngăn cản hắn “Không cần lại đây! Tôi,

tôi....” Hoàn toàn nói không ra lời nàng cảm thấy vô cùng khó khăn.

Ngụy Tuyển Triệt đưa mắt

nhìn một màn, thấy quần nàng có vết máu lập tức hiểu rõ.

“Bái Bái,

không có việc gì đừng hoảng sợ.”

Nàng cắn chặt

cánh môi phát ra tiếng khóc nức nở.

“Trong nhà

còn băng vệ sinh không? Đặt ở đâu? Tôi hiện tại đi lấy giúp cô.”

Nàng mãnh

liệt lắc đầu, “Đây là lần đầu tiên. Tôi không biết....Cho nên không có....Thực

xin lỗi, tôi lại đem ghế làm dơ, thực xin lỗi...”

Là lần đầu có

kinh, Bái Bái của hắn đến trễ, đến mười sáu tuổi mới trả qua lần đầu có kinh

khó trách nàng sợ hãi như vậy.

Ngụy Tuyển

Triệt cảm thấy đau trong lòng, đi về phía trước nhặt lên áo khoác bao lấy thắt

lưng của nàng bảo nàng ngồi xuống.

“Không!” nàng

kháng cự.

“Không quan

hệ, ngồi xuống đi đừng sợ. Tôi hiện tại sẽ giúp cô đi mua, cô cứ ngoan ngoãn

ngồi ở đây chờ tôi. Đừng sợ, không có việc gì.” Thanh âm ấm áp của hắn nhẹ an

ủi nàng.

Nàng nâng lên

khuôn mặt bối rối, vụng trộm ngắm hắn liếc mắt một cái.

“Tôi lập tức

quay lại.” Hắn hạ người xuống hôn lên trán nàng một cái, hắn chợt đứng dậy rời

khỏi thư phòng.

Sau khi Ngụy

Tuyển Triệt rời đi, thư phòng chỉ còn một mình Lương Tử Bái, nàng ngồi trên ghế

như “đứng trên than ngồi trên lửa”, cảm giác bụng phát đau rầu rĩ, cả người bị

buộc chặt lại.

Nàng chỉ sợ

trước khi hắn trở lại sẽ có người xông đến nhìn đến tình huống xấu hổ như vậy.

Nàng thậm chí khẩn trương đến nỗi các ngón chân đều cong lên.

Bị hắn thấy

một màn như vậy, nàng cảm thấy quá mất mặt, nhưng nàng lại không khỏi cảm thấy

may mắn – may mắn hắn xuất hiện bằng không nàng thật sự không biết làm gì mới

tốt.

Đột nhiên,

hoang mang từ đáy lòng nàng hiện lên, mấy vấn đề liên tiếp hiện ra...

Hắn làm sao

có thể ở trong này?

Hắn không

phải đang ở nước Mỹ sao?

Hắn khi nào

lại trở về?

........

Không biết

qua bao lâu dài như một thế kỉ, thời điểm khi cánh cửa thư phòng mở ra, trong

nháy mắt Lương Tử Bái như bị cái gì đó đè ép, đột nhiên có một trận co rút

nhanh....

“Đừng sợ, là

tôi.” Ngụy Tuyển Triệt mang theo vài túi giấy đi đến.

Nhìn thấy

hắn, nàng cư hiên cứng ngắc bây giờ mới thả lỏng thân người, một hơi thở dài nhẹ

nhõm.

“Đi, đến

phòng của tôi đi nơi đó có phòng tắm.”

“Nhưng là...”

Lương Tử Bái không dám lộn xộn, sợ hãi tình hình tai nạn này sẽ mở rộng.

Ngụy Tuyển

Triệt thấy thế, cầm cái gì đó trong tay đưa cho nàng, không nói hai lời liền

xoay người ôm lấy nàng sau đó bước nhanh đi ra khỏi thư phòng, trải qua hành

lang dài đi đến phòng ngủ của hắn.

Hắn ở cửa

phòng tắm thả nàng xuống, “Nha, đi vào đi, tôi ở chỗ này chờ cô. Muốn tắm rửa

một cái cũng có thể, cứ từ từ không cần cấp. Cái này là khăn sạch.”

“....Cảm ơn.” Khuôn

mặt nàng đỏ bừng, nhanh chóng đi vào trong đóng cửa lại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.