Chương 62

Tại bệnh viện

  • Anh Ken vẫn chưa tỉnh sao?_Jenny xách túi hoa quả mới mua về bước vào phòng c*̉a Ken rồi hỏi Emily

  • Chưa. Mình thấy lo quá Jenny ơi. Mẹ anh Ken mệt quá c*̃ng về nhà nghỉ rồi._Emily thở dài nói

  • Thế bác sĩ vào kiểm tra chưa vậy?_Jenny

  • Chưa...A, đây này, bác sĩ vào kiểm tra nè._Emily giọng ỉu xìu

nói. Cách cửa phòng bật mở, bác sĩ bước vào Emily lại réo

lên như con nít.

Nhìn nhìn, ghi ghi, chép chép, ông

bác sĩ và cô y tá làm việc một cách chuyên nghiệp. Chỉ có cô y tá hơi đơ một chút vì vẻ điển trai c*̉a Ken. Dù giờ mặt Ken

xanh xao, hai má hơi hóp lại nhưng vẫn làm mê hoặc phái nữ. Ông

bác sĩ bỗng thở dài rồi quay ra nói

  • Nếu 2 tiếng nữa bệnh nhân không tỉnh lại..._Ông bác sĩ nói đoạn bỗng dừng lại. Ông không biết phải nói thế nào nhưng quả thật là rất

đáng tiếc. Một ngày qua, ừ chỉ một ngày thôi nhưng c̃ng đủ để ông thấy tình thương c̉a người nhà dành cho cậu thanh niên này

lớn như thế nào. Và cậu thanh niên này c̃ng rất quan trọng đối với cuộc sống c̉a họ. Hơn nữa cậu ta còn có một tương lai

sáng lạng nữa, là người thừa kế tập đoàn c*̉a nhà họ Lý mà

lại. Sao ông bác sĩ lại biết điều này ư? Đơn giản thôi, ba c*̉a

Ken từng là bạn học c*̉a ông mà. Nếu Ken không tỉnh lại ông

c̃ng không biết phải ăn nói sao với ba c̉a Ken nữa.

  • Nếu không tỉnh thì sao hả bác sĩ?_Emily và Jenny nôn nón hỏi

  • Nếu 2 tiếng nữa cậu ấy không tỉnh thì cậu ấy sẽ thành người thực vật._Giọng ông bác sĩ trầm trầm run run.

Emlily và Jenny lặng người đi, không dám tin vào nhưng gì mình vừa

nghe nữa.

"Nếu-2-tiếng-nữa-cậu-ấy-không-tỉnh-thì-cậu-ấy-sẽ-thành-người-thực-vật", từng chữ, từng chữ một cứ vang lên trong tai Emily và Jenny như

một tiếng sấm còn dư lại. Cả hai c̀ng lặng đi, mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ không hay biết ông bác sĩ đã đi lúc nào. Jenny lặng lẽ tiến lại gần cửa sổ, đôi tay nhẹ nhàng buộc rèm cửa lên để cho ánh sáng tràn đầy sức sống c̉a thiên nhiên len lỏi

vào trong căn phòng. Nhìn ra ngoài kia, cuộc sống thật hối hả

và nhộn nhịp, tràn đầy sự sống. Nhưng nhìn lại góc kia xem,

những chiếc lá cây vàng úa đang từ từ rụng xuống. Lá phải

rời xa cây... Thế là mùa hè sắp kết thúc ngường chỗ cho mùa

thu...

  • Mùa thu có thể đến không?_Bất giác Jenny lên tiếng hỏi, hai tay thả tự do trong không trung, mắt vẫn xa xăm

nhìn về phía vô định.

  • Hử? Bạn hỏi gì kì vậy?

Mà c*̃ng nhanh thật nhỉ, tháng 7, mùa thu sắp đến rồi, chúng ta chuẩn bị bước vào một năm học mới._Emily vô tư trả lời không

vì hiểu câu hỏi c*̉a Jenny chứa hàm ý gì.

  • Ken mà

không tỉnh, mùa thu sẽ chẳng bao giờ tới._Jenny quay lại. Mùa

thu, mùa c*̉a tình yêu, cái mùa để con người ta có cơ hội hâm

nóng tỉnh cảm bằng những buổi dã ngoại, hay đơn giản chi là

c̀ng nhau thưởng thức vẻ đẹp vĩnh cửu c̉a thiên nhiên đã ban

tặng cho mùa thu. Nói tóm lại mùa thu là mùa yêu, là mùa c*̉a

các cặp tình nhân. Nếu phải chia tay nhau vào mùa thu, chẳng

phải là đáng buồn lắm sao? Vậy nếu Ken không tỉnh chẳng phải

Mary sẽ buồn và cô đơn à? Một khi Mary buồn thử hỏi nhóm Kelvin còn vui không, Kelvin và Jenny, Henry và Emily có thể tiếp tục

hưởng thụ mùa yêu không? Như thế chẳng phải mùa thu không còn

tồn tại với nhóm Kelvin sao? Vậy mùa thu c*̉a nhóm Kelvin đến

hay không phụ thuộc vào việc Ken có tỉnh lại không.

  • Ken sẽ tỉnh lại mà, chúa sẽ không bỏ mặc Ken đâu._Emily dần

hiểu ra ý c*̉a Jenny. Dù biết Ken tỉnh lại là một hy vọng rất

mong manh nhưng Emily vẫn nói ra câu khẳng định chắc nịch đó,

bằng tất cả hy vọng cuối c*̀ng.

  • À để mình gọi anh Kelvin._Jenny nói xong móc điện thoại ra gọi cho Kelvin.

Vừa về tới nhà chưa kịp ngồi nghỉ nhưng nhận được cuộc gọi c*̉a

Jenny, Kelvin, Henry và Mary không chần chừ mà tới bệnh viện

luôn. Bước vào trong phòng nhìn Ken nằm im bất động, rồi lại

nghe những lời c*̉a bác sĩ do Emily thuật lại, Mary càng thêm

xót xa. Nhìn vậy thôi chứ Mary c*̃ng đang cảm nhận được sự giao

mùa c̉a thiên nhiên trong hiện tại. Mary c̃ng sợ lắm mùa thu

này sẽ không còn được Ken dẫn đi chơi. Nỗi sợ cứ thế trào dâng rồi bỗng chốc lấn áp hết sự tức giận trong lòng Mary. Mary

tiến đến bên giường Ken, ngồi bệt xuống nền rồi khóc lóc thảm thiết. Mọi thứ trở nên câm lặng, trong không gian bao la chỉ còn tiếng nấc c*̉a Mary. Thời gian cứ âm thầm trôi, phút chốc chỉ

còn 15 phút nữa để Ken tỉnh lại. Nhìn đồng hồ xong Mary cảm

thấy hoang mang vô c*̀ng, khuôn mặt Mary trắng bệch đi như không

còn một giọt máu.

  • Anh tỉnh dậy đi mà, mở mắt ra

nhìn em đi. Ken à em sẽ tha thứ tha thứ cho anh, tỉnh lại nhìn

em đi không có anh làm sao em sống nổi chứ. Không anh bên cạnh em

cô đơn lắm đó, không anh bên cạnh ai sẽ nắm tay em đi chơi trong

mùa thu này hả. Anh không tỉnh, em phải làm sao mỗi khi nhớ

giọng nói ấm áp c*̉a anh chứ, ai sẽ là người nhắc em đi ngủ

sớm, ai sẽ là người đánh thức em dậy vào những buổi sớm, ai

sẽ nhắc em ăn uống đúng giờ, ai sẽ bên em những khi em buồn vui, ai sẽ là người nắm tay em mỗi khi gặp khó khăn, ai sẽ là

người sưởi ấm trái tim em, ai, ai, ai sẽ làm đều đó thay anh

chứ? Sẽ chẳng có ai đâu Ken à, chỉ mình anh có thể thôi. Xin

anh đấy, đừng bỏ mặc em suốt nửa đời còn lại mà. Anh còn nhớ không, anh đã từng hứa sẽ mãi yêu em và bên em mà, anh đã hứa

rồi đó sao giờ lại như vậy hả. Ken, mở mắt ra nhìn em đi, em

hứa sẽ tha thứ cho anh._Mary vừa khóc lóc vừa nói mặc bác sĩ

đang chuẩn bị chuyển Ken qua phòng khác, vì thời gian 2 tiếng

ngắn ngủi đã hết.

Ken được bác sĩ và y tá cẩn

thận chuyển sang một giường bệnh khác và đẩy đi. Henry vào đỡ

Mary ra để bác sĩ và y tá làm nhiệm vụ. Henry nhìn Ken như vậy c*̃ng không kìm được nước mắt, chỉ còn Kelvin vẫn mặt lạnh

đứng nhìn. Không phải Kelvin không buồn mà là Kelvin đã từng

trải qua những ngày đau khổ hơn đây gấp bội lần. Chiếc giường

bệnh cứ chầm chậm di chuyển cho đến cửa...Mary vùng vẫy thoát

ra khỏi vòng tay c*̉a Henry rồi lao tới phía Ken và khóc thét

ầm ĩ. Kelvin và Henry chỉ đứng nhìn và lắc đầu chán nản. Còn những người khác, từ y tá đến bác sĩ cố gắng kéo Mary ra để đưa Ken đi. Nhưng vô ích thôi, Mary là ai chứ, nhiêu người đó làm sao đủ sức để kéo Mary, nhìn Mary mảnh mai vậy thôi chứ khoẻ

hơn nhiều người tưởng. Rồi...một giọt nước mắt c*̉a Mary rơi

xuống mắt Ken, đôi hàng mi c*̉a Ken bỗng giật giật. Dẫu đôi mắt

sưng húp c*̉a Mary không thể nhìn rõ vì nước mắt nhưng Mary lại

thấy rất rõ điều kì diệu trước mắt. Rồi cả căn phòn bỗng rơi vào im lặng. Tất cả ánh mắt c*̉a mọi người đều hướng về

phía Ken, với một hy vọng mong manh cuối c*̀ng. Và...một kì

tích lại xuất hiện, đôi mắt c̉a Ken đã dần dần mở ra trong sự kinh ngạc và mừng rỡ c̉a mọi người. Mary vui mừng xà xuống ôm lấy Ken mà không hay Ken đang thở một cách khó khăn, nhưng nhìn

Mary như vậy Ken không muốn bảo Mary buông, Ken không biết mình

đanh mơ hay thật nhưng dù đang mơ Ken c*̃ng không muốn giấc mơ này

là mãi mãi. Đến khi bác sĩ nhận ra sự bất thường trên nhịp

thở c*̉a Ken mới vội nói

  • Cô bỏ cậu ấy ra để chúng tôi đưa cậu ấy lại giường bệnh, cậu ấy đang khó thở kìa.

Mary chợt nhận ra mình có hơi quá nên đã ngại ngùng bỏ Ken ra để

bác sĩ chuyển Ken lại giường bệnh. Đúng lúc này Jenny và Emily đi mua đồ ăn trưa về. Nhìn thấy Ken tỉnh lại mà Jenny và Emily

muốn thả luôn túi đồ ăn ra để lao tới ôm Ken. Nhưng mà...thả ra

rồi trưa ăn gì đây?hehe. Nhưng...đột nhiên Jenny thấy hoa mắt, mọi thứ xung quanh cứ mờ dần, mờ dần rồi..."rụp" một màu đên bao

chùm lấy Jenny, Jenny ngã xuống nền. Mọi người bàng hoàng,

sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Kelvin vội tiến tới giúp

các y tá đưa Jenny vào phòng cấp cứu. Mary ở lại với Ken, còn

lại tất cả đều ngồi đợi trước phòng cấp cứu với tâm trạng

mệt mỏi và buồn não ruột...

Một lúc sau bác sĩ bước ra.

  • Trong thời gian gần đây nhất cô ấy có làm gì nặng không?_Bác sĩ hỏi

  • Không, à mà có, nãy đi mùa đồ ăn về, thang máy hỏng nên em c*̀ng Jenny đi thang bộ lên._Emily

  • Ừm, vậy là không sao đâu, chỉ do vết thương c̃ c̉a cô ấy chưa

lành hẳn nên mọi người cần hạn chế cho cô ấy hoạt động

nhiều._Bác sĩ

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.