Chương 61

Trời trong xanh không một bóng mây. Mặt trời oai phong toả

nắng xuống trần gian. Cây hào phóng xoè tán lá xum xuê rợm

bóng một góc nhỏ. Tiếng ve kiêu thất thanh như một bản nhạc

rầu rĩ lạ thường. Gió khiêm tốn thổi làm nhạc đệm cho tiếng

ve. Thời gian lặng lẽ trôi thật nhanh. Không gian, thiên nhiên đều

bận rộn thực hiện công việc c*̉a mình trên cánh đồng hoa oải

hương. Chỉ mình Mary rảnh rỗi ngồi thơ thẩn dưới gốc cây. Mà

không, Mary không hề rảnh rỗi mà ngược lại là rất bận ý chứ.

Mary bận suy nghĩ!

Oải hương, một loài hoa màu tím

đẹp và có hương thơm hút hồn người. Người ta nói hoa oải hương

tượng trưng cho ba điều: sự nghi ngờ, sự chờ đợi tình yêu và

sự thủy chung trong tình yêu như màu tím đặc trưng c*̉a nó. Mỗi

tượng trưng chỉ thích hợp trong một trường hợp nào đó. Thế mà giờ trong tình cảnh này ba tượng trưng đó đều rất giống với

tâm trạng c̉a Mary. Nghi ngờ, Mary đang nghi ngờ tình cảm c̉a Ken dành cho mình có còn như trước không, hay nghi ngờ từ trước

tới giờ Ken không hề dành tình cảm cho Mary nhiều hơn người yêu

c̃. Chờ đợi, Mary đang chờ đợi Ken làm một điều gì đó để Mary có thể tha thứ và tiếp tục bước đi c̀ng Ken, hay chờ đợi

tình yêu chân thực và nồng cháy hơn trước nữa. Thủy chung, Mary

cảm thấy tim mình nhói lên từng cơn khi nhắc đến hai từ này,

chưa bao giờ Mary dám nghĩ sẽ phản bội Ken, chưa bao giờ nghĩ

Ken sẽ làm những việc để Mary phải nghi ngờ về lòng thủy chung c*̉a Ken, nhưng sự thật luôn phũ phàng mà.


Tại nhà c*̉a Kelvin

  • Anh Kelvin, anh Henry vào ăn trưa đi nè, em làm xong hết rồi đó._Tiếng Jenny từ trong bếp vọng ra

Kelvin c̀ng Henry vào phòng bếp. Dù sao c̃ng phải ăn rồi mới có sức để lo tiếp chứ.

  • Mà hai em không ăn hả?_Henry ngồi vào bàn ăn rồi quay sang hỏi Jenny và Emily

  • Hai anh cứ ăn đi. Em c̀ng Jenny đem cháo vào bệnh viện cho mẹ anh Ken rồi ăn sau c̃ng được._Emily

  • Ừm, vậy hai em đi cẩn thận nha._Henry

Hai bóng cao gầy dần khuất khỏi cách cửa nhà Kelvin. Sau khi Emily

và Jenny đi, Henry và Kelvin tiếp tục ăn sáng. Bữa sáng ngon

lành bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại c*̉a Kelvin. Sau

khi nghe điện thoại là hai cái gật đầu c*̉a Henry và Kelvin, và

sau đó nữa là một làn bụt mù mịt trên con đường do hai chiếc

xe mui trần để lại.

Tại sân sau quán bar Sam

  • Cuối c̀ng tụi mày c̃ng đến rồi hả?_Thiên Bằng nhìn Kelvin và Henry bằng ánh mắt khinh bỉ rồi mỉa mai nói.

  • Giờ cậu muốn gì?_Kelvin vẫn lạnh lùng đáp.

  • Tất nhiên, tao muốn đấu với tụi mày phân thắng thua để dành

quán bar Sam. Ủa, mà Ken và Mary đâu vậy? Có hai đứa mày thôi

liệu có đánh nổi tao không?_Thiên Bằng đáp lại bằng giọng châm

chọc, đắc ý.

  • Hèn hạ._Henry buông thả một câu khinh bỉ.

  • Không nói nhiều, tụi bay..._Thiên Bằng nói rồi búng tay một cái, đám đàn em tầm vài trăm người xông vào.

Bên Kelvin c̃ng không kém. Chỉ là bên bang Thiên Long c̃ng như bang

Nhật Nguyệt có 4 người quản lí và nắm chốt trong bang. Nhưng

giờ bang Nhật Nguyệt giờ chỉ còn 2 người thôi. Ngang tài ngang

sức, 2 đấu với 4 liệu có thắng được không? Bang Nhật Nguyệt sẽ phải nhường quán bar Sam cho bang Thiên Long thật sao? Tiếng súng nổ, tiếng dao chém, tiếng gậy đập, mùi máu tanh ám lấy không

khí. Chém chém rồi đâm đâm, không biết bao nhiêu người đã bị

thương và còn có cả người chết. Một cuộc chiến khốc liệt

chẳng khác gì thời chiến tranh oanh liệt xưa kia. Bang Nhật

Nguyệt không thua kém mà thậm chí còn mạnh hơn bang Thiên Long,

nhưng vì thiếu Ken và Mary mà tình hình bây giờ bang Nhật

Nguyệt sắp không thể chống cự nổi. Thường như trước kia, Kelvin

không phải ra tay mà chỉ đứng quan sát và chỉ huy nên thắng là

chuyện bình thường. Nhưng giờ Kelvin phải vừa đánh vừa chỉ huy

mà lại còn thiếu mất hai trợ thủ đắc lực nên nguy cơ thua rất

cao. Càng lúc Kelvin và Henry càng căng thẳng hơn khi tụi đàn em

cứ lần lượt ngã xuống. Cuộc đấu đã kết thúc với một kết

quả là Ken bị đâm một nhát dao từ phía sau nếu không

có...."Pặc...Pặc....Pặc....Pặc..." Một loại phi tiêu có một

đầu nhọn hoắt và đầu còn lại là cỏ bốn lá phi ra bắn hạ tên định đâm dao từ sau lưng Kelvin, và kèm theo là những người

khác c̃ng bị bắn hạ, Thiên Bằng c̃ng không ngoại lệ. Một điểm chung là tất cả đều bị bắn vào chân. Kĩ thuật bắn có một

không hai này là c*̉a...

  • Mary._Kelvin và Henry quay về phía bức tường-điểm xuất phát c*̉a các phi tiêu.

Mary mặc một bộ đồ bặm bụi với tông màu đen, tóc búi cao, trên tay vẫn còn cầm ba cây phi tiêu.Mary tiến lại gần Thiên Bằng đang

ngơ ngác trước sự xuất hiện c*̉a Mary. Kelvin và Henry đều nghĩ

Mary sẽ không đến. Nhưng Mary đâu phải người vô tâm vậy đâu. Ừ

thì Mary c*̃ng đã nghĩ rằng sẽ không đến, nhưng nghĩ lại những

lần nhận được giúp đỡ từ mọi người Mary lại thay đổi quyết

định. Vậy là bang Nhật Nguyệt không sợ phải mất quán bar Sam

rồi. Một cao thủ phi tiêu như Mary xuất hiện thì căng thẳng trong Kelvin và Henry được xua tan hế. Dùng ba cây phi tiêu vuốt nhẹ

qua mặt Thiên Bằng, Mary mặt sắt lạnh nói.

  • Đừng bao giờ mơ tưởng lấy quán bar Sam nữa.

  • Chúng ta đi thôi._Kelvin tiếp lời Mary. Kelivn không muốn làm to

chuyện, cảnh cáo Thiên Bằng thế là đủ rồi. Dù không ưa Thiên

Bằng nhưng Kelvin không muốn giết Thiên Bằng, vì Kelvin không phải người ích kỉ, Kelvin còn nghĩ cho gì-mẹ đẻ c*̉a Thiên Bằng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.