Chương 75: Thì ra không phải nàng

“Bệ hạ Asisu gần đây

rất lạ. Nàng luôn quấn quít lấy hoàng đế Menfuisu, muốn gả cho hắn. Cô

gái sông Nile về nhà mẹ đẻ. Ai Cập trước mắt tình huống hỗn loạn.”

Nhận được tin tức Ruka truyền đến, ngực Izumin lại một lần gắt gao co rút

đau đớn. Từ khi Asisu bị Menfuisu mạnh mẽ mang đi, bệnh bi thương của

hắn rất luôn phát tác. Một khi đau, Izumin chảy mồ hôi lạnh đầm đìa, cả

ngày không cử động được. Nhìn bản chú thuật vỡ vụn trên bàn kia. Hắn

thử hợp lại, lại phát hiện không thể nào biến nó về nguyên hình. Hắn

từng muốn vứt bỏ toàn bộ chúng nó, nhất là khi nghĩ đến Asisu bởi vì nó

mà thống khổ, liền nhịn không được muốn hung hăng đập nát nó. Nhưng

cuối cùng hắn vẫn giữ chúng lại. Thứ này khẳng định có chỗ dùng.

Phụ

vương cực kỳ phẫn nộ đối với hành vi của Menfuisu. Ngay cả mẫu hậu,

người luôn không thích Asisu, cũng vì thế mà phẫn nộ không thôi. Chuyện

này đã không chỉ là mối hận đoạt thê, Menfuisu không coi ai ra gì như

thế, tự mình phá hư minh ước, đây là khiêu khích trắng trợn với Hitaito. Là một đại quốc, đều sẽ không dễ dàng tha thứ hành vi miệt thị như thế. Hai quốc ở thời gian gần một tháng đã giao chiến vô số lần. Bất phân

thắng thua!

Izumin gắt gao nắm chặt lấy ngực, đau lòng cùng tim đập

nhanh đan vào cùng một chỗ, hắn đều sắp phân không rõ là loại đau nào

làm cho bản thân hắn khó có thể chịu được. Asisu quấn quít muốn gả cho

Menfuisu? Sẽ không, sẽ không … Asisu của ta, chỉ yêu một mình ta.

Nhưng là, trận chiến trước nhìn thấy đầy mắt Asisu lạnh lùng cùng thống hận.

Nàng như vậy, cho tới bây giờ hắn chưa thấy qua. Từ lần đầu tiên nhìn

thấy nàng, nàng đối hắn chính là tràn ngập hứng thú, hiền lành, phảng

phất như chưa bao giờ nghĩ tới sẽ làm chuyện gì bất lợi với hắn. Chính

cảm giác thân thiết mạc danh kỳ diệu này mới làm hắn không muốn khiến

nàng bị thương.

Trong đầu, tất cả đều là hình ảnh Asisu cười, tức

giận, đáng yêu, nghịch ngợm, ngọt ngào, hắn không dám cử động, sợ chỉ cần hơi chút cử động là những tưởng niệm về người mà hắn nhớ như điên

sẽ biến mất. Bên cạnh còn phảng phất bay mùi thơm của cơ thể nàng. Nhưng mà, hắn lại sơ sẩy, khiến nàng cứ như vậy tiêu thất. Nàng còn có thể

quay về sao? Nàng nói quốc gia kia so với nơi này còn tốt hơn gấp trăm

lần, ngàn lần, nếu nàng đi trở về… liệu nàng có còn muốn trở lại bên

người hắn không?

Đau thương nghĩ, nàng nói nàng tên là Tô Vinh. Nhưng cho tới bây giờ hắn cũng không dám gọi nàng như vậy. Sợ chỉ cần gọi tên thật của nàng, nàng sẽ biến mất khỏi hắn. Kỳ thực, cái tên này lại làm

hắn có cảm giác có chút kỳ quái, rất đáng yêu. Izumin khóe miệng cười

cười, trên mặt bi thương không có một chút khoái hoạt. Hắn muốn biết rõ

ràng, vì sao Asisu lại thay đổi.

“Hoàng tử! Chúng ta nên làm cái gì

bây giờ?” vẻ mặt Kail tiều tụy. Hắn không làm tốt nhiệm vụ mà hoàng tử

Izumin giao cho, chỉ có thể nhìn Menfuisu cướp bệ hạ đi. Vài ngày nay

Kail luôn tự trách không thôi. Nhìn thấy trên mặt Izumin lại xuất hiện

cười bi ai, đôi mắt Kail đều đỏ.

“Ta không tin… nàng lại muốn gả cho

Menfuisu.” Thì thào lẩm bẩm, Izumin nắm chặt lấy tượng điêu khắc bằng

gỗ, đó là thứ mà trước kia Asisu nhất thời tâm huyết dâng trào làm cho

hắn. Nó có hình trái tim, nét khắc rất thô ráp. Nhớ được Asisu có nói, ở quốc gia của nàng, khi mọi người bày tỏ tình yêu đều là biểu đạt như

vậy. Khi nàng đưa cho hắn, hắn vẫn không vui lắm, chỉ cần Asisu nhắc tới chuyện trước kia, là hắn sợ hãi. Đặt cái tượng điêu khắc gỗ vào trong

hòm nhỏ, hắn luôn không dám nhìn. Sau khi Asisu bị bắt, hắn mới phát

điên lục tượng điêu khắc gỗ ra khỏi hòm, gắt gao nắm ở trong lòng bàn

tay.

Hắn luôn ngu ngốc như vậy, sợ hãi nàng rời đi mới cự tuyệt tin

tưởng hết thảy lời của nàng, cự tuyệt nhìn đến các loại kỳ tích mà nàng

sáng tạo. Lại vô dụng khiến nàng bị tra tấn. Như với được một dây thừng, Izumin quý trọng đặt tượng hình trái tim tại trước ngực. Đặt nó ở nơi

gần trái tim hắn nhất, như vậy Asisu hẳn là có thể cảm nhận được hắn

khắc cốt tưởng niệm đi.

“Liên hệ với Ruka! Ta muốn đột nhập vào hoàng cung Ai Cập.” Lạnh giọng phân phó, Izumin triệu Hasan đến

Nói cho Hasan biết tin tức trong tay, Hasan nghẹn họng nhìn trân trối, mặt

không thể tin.”Không có khả năng, Asisu không phải là người như thế.”

“Ta cũng cảm thấy kỳ quái! Cho nên, ta cần sự trợ giúp của ngươi.” Izumin

nghiêm giọng nói. Nam nhân này là một trong những trợ thủ đắc lực nhất

của Asisu. Hắn có nhiều loại thuốc, sử dụng rất phương tiện. Một nhân

tài như vậy, thật không hiểu nàng tìm từ đâu ra. Nhớ tới Asisu ngẫu

nhiên lộ ra linh tinh quái, ngực Izumin đau xót. Đừng sợ, Asisu. Ta sẽ

tới cứu nàng.

——— ————phân cách tuyến ‘nhận mọi người phê bình’——— ——————

Cung điện xa hoa ở mặt trời chiều chiếu rọi xuống lòe lòe tỏa sáng. Màn lụa

mỏng ở trong ánh sáng màu vàng chậm rãi lay động. Menfuisu nằm ở trên

ghế trường kỷ chợp mắt một chút, ngay cả khi thị nữ khi nào thì lui

xuống, cũng không chú ý.

“Menfuisu!” thanh âm kiều mị ở bên cạnh

vang lên. Trong lòng Menfuisu phiền chán, Asisu lại tới nữa. Bức Carol

đi, lật vương cung đến chướng khí mù mịt. Mỗi ngày điên điên khùng

khùng, nhìn thấy hắn liền nói yêu hắn, không phải là khóc lớn thì là

ngây ngô cười. Menfuisu nghĩ không ra, vì cái gì hắn lại khổ não cướp

Asisu về.

Một mùi hương quen thuộc đến gần, Menfuisu không vui mở mắt ra, nhẹ nhàng mà tránh. Thân hình hương nhuyễn mềm mại ỷ ôi đến

gần.”Menfuisu!”

“Hư! Đừng nói. Để ta ôm nàng một cái.” Nhắm mắt lại,

quả nhiên có thể cảm nhận được cảm giác thư sướng đã lâu. Asisu rất lạ, mỗi ngày luôn ầm ĩ la hét muốn gả cho hắn. Nàng càng chủ động, Menfuisu càng nghi ngờ. Nàng thật sự quên hết thảy trước kia sao? Vì sao lại

khiến hắn có cảm giác hoàn toàn không giống. Bản chú thuật, thứ đó rốt

cuộc có tác dụng gì? Vì sao Asisu chỉ là mất đi một đoạn trí nhớ, liền

tính cách đại biến?

Asisu, người luôn bình tĩnh đi đâu? Asisu, người

mà trong tay cầm quyền lực to lớn nhưng lại cam tâm buông tha cho hết

thảy đâu? Asisu, người luôn luôn đau lòng hắn, luôn không muốn hắn chịu

một chút ủy khuất nào đâu? Vì sao lại biến thành như vậy? Nghĩ đến Asisu hiện tại, Menfuisu đều nhanh nhịn không được muốn đá văng nàng ra. Nàng cũng không bận tâm tâm tình của hắn, cứ lấy phương thức của nàng để

biểu đạt yêu. Khó trách trước kia Asisu đã nói, tình yêu của hắn rất ích kỷ. Đây có phải là báo ứng?

Miệng tựa hồ có một tia chua sót. Ngay

cả Asisu cũng đã thay đổi, hắn cũng bị chúng bạn xa lánh. Hắn không

ngừng tính kế nàng là vì tin tưởng từ đáy lòng rằng vô luận hắn làm cái

gì, nàng cũng sẽ tha thứ. Chỉ cần hắn cười với nàng, là nàng sẽ không

còn tức giận. Tựa như khi ở Hitaito, nàng nguyên bản vẻ mặt lạnh lùng,

khi nhìn thấy hắn tươi cười lại không tự chủ được cười với hắn. Lúc đó,

Menfuisu chỉ biết ở trong đáy lòng Asisu vẫn có hắn. Cho nên hắn mới

liều lĩnh, hắn chỉ cần Asisu ở trong lòng hắn.

Gắt gao ôm chặt thân

mình trong lòng. Nhưng mà… nhưng mà Asisu này… căn bản không phải người

mà hắn muốn. Nàng chỉ biết nói yêu ta, chỉ biết đuổi đi mỗi một nữ

nhân có uy h**p với nàng, nàng đâu có biết thứ hắn thực sự muốn

Sờ

soạng trên dưới, muốn cảm giác được ấm áp từ thân thể của nàng. Cử động

nhiệt tình làm thân mình nàng nhẹ nhàng mà run run lên. Asisu, thân mình của nàng thật mẫn cảm. Trong lòng đau xót, Menfuisu trói chặt hai tay

Asisu ln đnh đầu. Rút ra một bàn tay, bạo lực xé quần áo của nàng.

“Ân! Menfuisu!” Asisu thở gấp không thôi. Menfuisu chưa bao giờ chủ động với nàng, Asisu ngượng ngùng thử chủ động nghênh đón.

Rất thơm! Nhắm mắt lại, Menfuisu chỉ dựa vào bản năng đòi lấy trên người

Asisu. Cảm giác Asisu dưới thân hắn trúc trắc đáp lại, Menfuisu càng

thêm hưng phấn. Kỹ xảo chống đỡ hai chân Asisu, dùng nóng cháy của hắn

ma sát ở bên ngoài n** t* m*t của nàng. Vừa lòng nghe được Asisu dưới

thân hắn phát ra tiếng rn r kiều mị.

“A… em trai của ta, Menfuisu, ta yêu ngươi!” Asisu nhịn không được tình cảm mãnh liệt khiêu khích như thế, liền đng tnh hô.

Không đúng! Menfuisu lập tức mở to mắt, nhìn Asisu từ trên xuống dưới, sắc

mặt nàng màu hồng, mị nhãn như tơ. Lúc trước, Asisu chưa bao giờ vừa gọi hắn là em trai vừa nói yêu hắn. Nữ nhân này…”Ngươi rốt cuộc là ai?”

Nghĩ đến có khả năng hắn bị lừa gạt, Menfuisu phẫn nộ nhấc Asisu từ

trên giường lên, dùng quần áo trói hai tay của nàng, ấn vào tường

Còn chưa phục hồi tinh thần lại khỏi tình cảm mãnh liệt, trong ánh mắt

Asisu một mảnh mờ mịt.”Menfuisu, ngươi làm sao vậy?” Nàng thẹn thùng

muốn rút hai tay về, lại phát hiện vẻ mặt Menfuisu cực kỳ đáng sợ.

“Ngươi không phải Asisu, không phải tỷ tỷ của ta, ngươi rốt cuộc là ai?”

Menfuisu một tay bóp cổ Asisu, lạnh lùng chậm rãi bóp nhanh.

Khó chịu không thở nổi, Asisu muốn giãy giụa lại bị tay kia của Menfuisu thì dễ

dàng chế trụ. Thấy sắc mặt Asisu biến tím, Menfuisu lúc này mới lạnh

lùng buông lỏng tay.

“Khụ khụ…” Asisu sặc khụ không thôi, nửa ngày

nói không ra lời. Nàng sợ hãi nhìn Menfuisu, “Ngươi làm sao vậy? Ngươi

chưa từng làm như vậy với ta. Menfuisu, ngươi rốt cuộc sao vậy?”

Để

sát vào Asisu, từ đỉnh đầu nàng, ngửi được mũi chân, Menfuisu bi ai phát hiện, nữ nhân này thật là Asisu. Không, phải nói đúng là thân thể

Asisu. Nhưng nàng lại trở nên không giống nữ nhân mà hắn thích! Vừa nghĩ đến đây, lửa giận trong mắt Menfuisu càng thêm mãnh liệt, hắn thị huyết lm lm khóe miệng, từ bên cạnh rút ra một thanh trường kiếm, đặt lên cổ Asisu.

“Ngươi có nói hay không?” Hơi dùng một chút lực, trên cổ

non mịn của Asisu lập tức xuất hiện một đường máu. Dần dần, máu chảy

càng nhiều, hội tụ thành một giọt máu tinh tế, dọc theo b* ng*c duyên

dáng của Asisu lăn đi xuống.

“Menfuisu, ta là tỷ tỷ từ nhỏ lớn lên

với ngươi. Ngươi nói bậy bạ gì đó?” Asisu thật sự sợ hãi. Sát ý trong

mắt Menfuisu khiến tay chân nàng lạnh lẽo, hắn rất nghiêm cẩn.

Nhìn

thấy tơ máu đỏ au ở trên thân hình trắng noãn của Asisu lưu lại dấu vết, Menfuisu ngẩn ra, lập tức phục hồi tinh thần lại khỏi cảm xúc thô bạo.

Hắn tùy tay xé đệm chăn, bao lại cổ Asisu. Một tay ôm nàng ngồi

xuống.”Tỷ tỷ, ta không cố ý.” Hắn đang phát điên cái gì? Sao lại đột

nhiên muốn g**t ch*t nữ nhân mà hắn yêu nhất?

“Y quan! Mau gọi y quan cho ta!” Nhìn thấy đám thị nữ vội vã tiến vào, Menfuisu tùy tay ôm

Asisu, rống to về phía đám thị nữ đang thất kinh kia. Lưng lạnh cả

người, cảm xúc nghĩ mà sợ khiến hắn có chút không khống chế được.

Chỉ là vết thương nhỏ. Y quan bôi thuốc, buộc băng vải lên trên cổ Asisu,

rồi ngoan ngoãn ly khai. Gần đây, hoàng đế Menfuisu cáu kỉnh càng táo

bạo. Trước kia, chỉ có cô gái sông Nile và nữ hoàng Asisu mới có thể làm hắn bình tĩnh. Nhưng sau khi trở về nữ hoàng Asisu, chẳng những xung

quanh hãm hại cô gái sông Nile, liền ngay cả tính tình cũng đại biến.

Không khí trong vương cung khiến không ai dám thở lớn tiếng. Đã có rất

nhiều người vô duyên vô cớ bị rớt đầu. Nhìn vết thương trên cổ Asisu, y

quan cười khổ, ngay cả nữ hoàng cũng bị thương, hắn vẫn nên trốn xa chút đi.

Nhìn Asisu đau lòng có chút suy yếu, Menfuisu cảm thấy hối hận

không thôi. Vô luận là nguyên nhân gì, hắn cũng không nên làm Asisu bị

thương. Nhưng là, sát ý trong mắt hắn lóe lên, nhìn Asisu trước mặt, hắn rất muốn chém nàng thành từng khối từng khối.

“Nàng thật sự không nhớ rõ chuyện trước kia?” Menfuisu nỗ lực làm bản thân bình tĩnh hỏi.

“Ta nhớ được! Ta còn nhớ rõ, Menfuisu hồi còn nhỏ đáng yêu cỡ nào. Ta rất

muốn sớm gả cho ngươi. Ta mỗi ngày đều chờ đợi, mỗi ngày đều muốn có thể mặc áo cưới làm tân nương của ngươi.” Bị Menfuisu thình lình xảy ra thô bạo sợ tới mức còn không có phục hồi tinh thần lại, Asisu lại nghe được giọng điệu nhu hòa của Menfuisu, lại lâm vào trạng thái si ngốc. Hoặc

là nói, từ khi nàng tỉnh táo lại, liền luôn luôn bị vây trạng thái không bình thường.

“Nhớ được Hitari sao?” Menfuisu cẩn thận suy nghĩ. Lúc

trước, hắn luôn không đem Asisu để ở trong lòng. Chỉ có lúc đó, Asisu

đột nhiên không lại quấn quít lấy hắn. Mà hắn cũng bắt đầu quen thân cận với Asisu.

“Cái nữ nhân kia không phải là luôn luôn muốn gả cho phụ vương sao?” mặt Asisu mê mang, ngẩng đầu nhìn hắn.

Menfuisu trong lòng vừa động.”Nàng nhớ được phụ vương chết như thế nào sao?”

“Chết như thế nào?” Asisu nỗ lực nhớ lại, “Ta nhớ không ra. Menfuisu, phụ vương chết như thế nào?”

Trong ánh mắt đầy nước mắt, biểu tình Asisu kinh hoảng bất lực.”Lúc đó, ta

giống như đi đến một thời đại kỳ quái. Thân thể Menfuisu bị cướp. A!

Đúng rồi, kẻ trộm mộ chính là cha của Carol. Khi bọn chúng làm mất thân

thể Menfuisu, ta lại đột nhiên tỉnh. Ta rất tức giận a! Thân thể

Menfuisu là dùng để sống lại. Đám nô lệ hạ lưu đó làm sao có thể tùy

tiện đụng chạm? Ta phóng xà cắn chết kẻ trộm mộ, sau đó bắt lấy Carol

ném nàng vào trong thôn nô lệ. Ta còn muốn giết cả nhà nàng, nhưng bản

chú thuật kia vốn đã nát lại bị hợp lại. Ta không có biện pháp lưu ở đó. Chỉ có thể bắt Carol trở về. Ta muốn nàng nhận hết tra tấn mà chết đi.

Nhưng là, Menfuisu, ngươi làm sao có thể yêu nàng?”

Asisu thì thào tự nói thật lâu, si ngốc ngây ngốc đắm chìm trong ký ức. Menfuisu cẩn thận nghe. Carol là con gái của kẻ trộm mộ? Là Asisu kéo trở về? Nhưng mà

lúc đó, Asisu nói, nàng căn bản không biết Carol.

“Menfuisu, ngươi

làm sao có thể vì nô lệ kia mà ném ta sang một bên? Ta rất yêu ngươi a!” Ánh mắt mê mang khi nhìn đến Menfuisu đột nhiên thanh tỉnh lại. Asisu

rơi lệ đầy mặt, khóc khàn cả giọng.

“Ta biết, tỷ tỷ. Sau đó thì sao?” Thấy cảm xúc Asisu không ổn định, Menfuisu dụ dỗ. Nhất định còn có chỗ không bình thường, hắn nhất định phải làm rõ ràng.

“Sau đó? Sau đó

ta trở lại. Nhưng là, trong thân thể ta hình như có một người khác.”

Mắt Asisu sáng lên, “Đúng rồi, lúc đó, cơ thể của ta bị một nữ nhân

chiếm. Ta muốn đuổi nàng ra lại bị một cổ lực lượng gắt gao ngăn chận.”

Nàng vẻ mặt chờ đợi bắt lấy tay Menfuisu: “Ta rất muốn gặp ngươi a! Mà

ta lại không biết làm thế nào mới có thể lấy lại thân thể”

“Một nữ

nhân? Chiếm thân thể của nàng?” Menfuisu sâu sắc bắt được trọng điểm.

Khi đó, tỷ tỷ không còn là tỷ tỷ? Nhớ lại cảm giác ngay lúc đó, là cảm

thấy có điểm kỳ quái. Khi đó Asisu phảng phất như đột nhiên không quen

hắn thân thiết, luôn theo bản năng tránh né.

“Đúng vậy! Trước đó vài ngày, ta đột nhiên tỉnh lại.” Asisu vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn Menfuisu “Khi ta phục hồi tinh thần lại, đã được Menfuisu gắt gao ôm vào trong

ngực. Menfuisu, ngươi là yêu ta? Đúng hay không? Carol kia, nàng dám

quấy rầy giấc ngủ của chúng ta, ta nhất định sẽ g**t ch*t nàng. Ngươi

yên tâm. Chỉ có ta mới có thể luôn luôn đứng ở cạnh ngươi. Sống với

ngươi, yêu ngươi.”

Menfuisu nhìn Asisu ghé vào trước ngực hắn, nói

những lời vô nghĩa. Tâm phiền chán lại nổi lên, một chưởng đi xuống,

liền khiến nàng hôn mê. Nói như vậy, người mà hắn yêu căn bản không

phải Asisu này, mà là linh hồn xa lạ kia? Điều này sao có thể? Nhưng mà, hắn có chút dao động nghĩ, nếu thân thể của hắn lại sống lại ở tương

lai, vậy thì vì sao không thể xuất hiện loại tình huống này đâu?

Vớ

vẩn! Vớ vẩn! Khóe miệng Menfuisu nhếch lên một tia cười khổ. Thì ra

người mà hắn bắt đi chính là tỷ tỷ, không phải là nữ nhân luôn làm hắn

trằn trọc không yên, ghen tị hoàn toàn khó ngủ kia. Phẫn nộ làm ngực hắn giống như bị một tảng đá lớn ngăn chận, thở từng ngụm từng ngụm nhưng

vẫn cảm thấy khó chịu. Hắn điên cuồng đập phá mọi thứ trong phòng,

Menfuisu vô lực tựa lên tường. Cái bản chú thuật kia, nguyền rủa không

phải là Asisu, mà là chính hắn.

“Ha ha!” Hắn ngửa mặt lên trời cười to, thì ra, nó nguyền rủa đó là hắn vĩnh viễn không chiếm được người mà hắn muốn nhất.

Ta luôn hiểu Menfuisu có bao nhiêu thông minh, hiểu hắn chỉ là cố ý nương

bề ngoài l* m*ng để che dấu cường đại. Có thể thấy được hắn nghe nói hai ba câu liền hiểu được chân tướng sự tình, trong lòng vẫn không khỏi

nghĩ mà sợ. Nam nhân này… nàng đã coi hắn trở thành em trai. Kết quả lại bị hắn biến thành người không ra người, quỷ không ra quỷ, ngay cả

chuyện có thể còn sống hay không cũng không rõ.

Izumin, nếu sớm biết

thế này, ta đã không ngăn trở chàng, để chàng động thủ trừ bỏ hắn. Chỉ

bởi vì ta lòng dạ đàn bà mới khiến chúng ta phải chịu bao đau khổ. Điên

cuồng một trận sau, ta dần dần tỉnh táo lại. Theo lý, nàng hẳn là phải

biến mất mới đúng. Nhưng cổ lực lượng như có như không vẫn gắt gao cột

nàng ở bên người Asisu. Rốt cuộc đó là cái gì?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.