Chương 68: Ta và Carol giống nhau

Bản chú thuật kia, ta không dám đụng vào. Ta gọi Kail cầm giúp ta, ta cẩn thận nghiên cứu

.”Những kẻ quấy rầy giấc ngủ của Pha-ra-ông sẽ phải bị trừng phạt!”

Không có từ dư thừa vô nghĩa, chỉ có thế.

Dưới đáy lòng đã sớm

quên chú thuật bản tồn tại. Khi nó thình lình xuất hiện, ta mới như bị

một cái búa lớn đánh tỉnh lại, ta giờ mới phát hiện, ta chỉ là phối hợp

diễn, là búp bê bị một cái bản chú thuật mạc danh kỳ diệu đưa đi hiện

đại, rồi lại bị kéo về cổ đại.

Cho tới bây giờ, ta cũng không rõ

vì sao nó tồn tại. Chỉ biết là, do một pháp sư hận Asisu mà làm ra.

Carol, là vì nó mới bị kéo vào Ai Cập cổ, cùng Menfuisu yêu đương. Cuối

cùng, vị hôn thê là ta lại bị hung hăng vứt bỏ.

Ta từng thử chạm

đến nó. Còn chưa chạm đến, đã bị một cổ lực lượng cường đại đẩy ra. Đầu

ngón tay ẩn đau, rất lâu không tiêu tan. Đau nhất là, trái tim ta phảng

phất như bị một cái bàn tay to gắt gao bắt lấy mà bóp. Ta sợ, vì sao

đang lúc ta thật vất vả có được hạnh phúc lại để ta nhìn thấy thứ đáng

sợ này. Mà ta nên nói với ai đây?

Vài ngày liên tục, vẻ mặt ta hoảng hốt.

“Asisu, nàng làm sao vậy?” Izumin vội vàng làm xong việc, kéo ta kéo đến cửa sổ tắm ánh mặt trời. Ta híp mắt nhìn thái dương, kinh ngạc nghĩ, vào đông, thái dương sao lại không có một tia ấm áp a. Rõ ràng có thể nhìn thấy

ánh mặt trời, nhưng lại không có thể trừ đi lạnh bang trên người.

“Asisu?” Izumin có chút lo lắng nhìn ta.

Ta phục hồi tinh thần lại, mỉm cười nhìn hắn: ” Chuyện chuẩn bị hôn lễ thế nào rồi? Tất cả mọi người không cho ta làm, nói là sợ ta mệt. Ta rất

nhàm chán a.”

” Không phải nàng đang lo lắng chuyện này. Asisu,

có chuyện gì ta không thể giúp nàng giải quyết sao?” Izumin khẽ cau mày. Nghe Emi nói, Asisu đã là lạ mấy ngày. Nguyên nhân, hình như là…”Là

cái bản chú thuật kia làm nàng bất an như vậy?”

Nghe được Izumin

đột nhiên nói đến bản chú thuật, ta sợ tới mức lăng, sắc mặt lập tức

trắng bệch. Izumin cũng hoảng sợ, hắn ôm lấy ta. Vỗ nhẹ lưng ta.”Asisu,

nàng sao có thể bị dọa thành như vậy?”

Làm sao bây giờ? Ta nên

làm cái gì bây giờ? Trong lòng ta luôn luôn sợ hãi. Có phải… có phải

bản chú thuật sẽ bắt ta về hiện đại? Nếu… ta thật sự đi trở về, thì ta

có thể giống Carol như vậy đi lại tự nhiên không? Hay là, lần này đi,

chính là vĩnh biệt!

Ta cắn chặt môi dưới, ta không biết nên giải

thích với hắn như thế nào đây. Nói cho hắn, ta là người của tương lai?

Nói cho hắn, hắn chính là một phối hợp diễn trong một quyển sách? Nói

cho hắn, ta chỉ là một cái linh hồn? Nói cho hắn, ta rất có khả năng sẽ

biến mất?

Hắn có thể hiểu không? Hắn có thể hay không coi ta trở thành yêu quái? Hắn có thể hay không sợ hãi ta?

Nghĩ đến đây, trên người ta hàn ý càng nặng.”Izumin, hôn lễ có thể đơn giản chút hay không. Ta muốn sớm thành hôn với chàng.”

Thấy ta muốn nói lại thôi, Izumin không hỏi nhiều nữa, hắn khẽ thở dài.”Ta

cũng muốn sớm cưới nàng vào cửa. Nhưng mà, không thể làm đơn giản. Thân phận của hai chúng ta, cũng không cho chúng ta đơn giản xong việc.”

Ta gật gật đầu, đúng vậy! Có liên quan quốc thể. Ngây ngốc nhìn chằm chằm

cổ họng Izumin, tâm tư đã phiêu xa. Thật thú vị, lúc hắn nói chuyện, yết hầu liền động đậy. Ta nhẹ nhàng mà chọc chọc. Di, nó lại cử động. Lại chọc chọc, ha ha, nó lại cử động nhanh hơn. Chơi thật vui.

Izumin bắt đầu có râu. Rõ ràng buổi sáng hắn đã cạo, sao buổi chiều đã mọc

lên rồi? Thử nhổ một cái râu. Chán ghét, quá ngắn, không nhổ được. Ta

chưa từ bỏ ý định, tiếp tục nỗ lực. Một lần, hai lần, ba lần… khi thất

bại lần thứ N, ngón tay ta đều tê cứng, cái râu kia vẫn không chịu ra.

Ta tức giận. Cắn một ngụm đi lên, dùng răng nhổ râu xuống dưới. Nhìn thấy

cằm Izumin hồng hồng một mảnh, ta hắc hắc cười không ngừng. Dũng cảm lại đi lên, nhổ từng cái xuống

“Nàng xác định nàng muốn tiếp tục

chơi?” thanh âm của Izumin mang theo một tia từ tính. Ta chớp chớp mắt,

nhìn con ngươi của hắn trở nên sâu thẳm, gật gật đầu.

Yết hầu của hắn lại giật giật. Nhẹ nhàng hôn hôn môi ta, ôm ta lên đi hướng giường.

Ta si ngốc nhìn đường cong cằm của hắn. Ta hiểu hắn muốn làm cái gì. Trước kia kiên trì, ngượng ngùng, sợ hãi, ta đều ném ra sau đầu. Ta chỉ muốn hắn gắt gao ôm lấy ta, nói cho ta, ta là tồn tại chân thật.

Nhẹ

nhàng đặt ta ở trên giường, Izumin cúi người ép đi lên. Những cái hôn

khẽ ấn lần toàn thân ta. Ta theo bản năng tránh né, lại cố nhẫn

nại.”Asisu, nàng thật sự không hối hận?” thanh âm của Izumin ở bên tai

ta vang lên, ta sợ ngứa cười khẽ.

“Vì sao phải hối hận? Ta vốn

chính là muốn gả cho chàng.” Nâng tay ôm lấy cổ hắn, mặt ta nóng bừng, trong lòng lại vô cùng thanh tỉnh. Cô gái của thời tương lai khi có

người yêu sâu nặng, có bao nhiêu người giữ được một tầng màng trinh tiết kia lâu? Izumin có thể chịu đến bây giờ, đủ giúp ta hiểu rõ địa vị của

bản thân ở trong lòng hắn. Sớm một chút cho hắn, trễ một chút cho hắn,

lại có cái gì khác nhau? Huống chi, ta sợ hãi.

Izumin nhẹ nhàng

cởi bỏ quần áo ta, khi dùng môi hôn ta, hắn cấp tốc c** q**n áo của hắn. Ha ha, chưa bao giờ xem qua hắn trần toàn bộ, ta nhịn không được nở nụ

cười. Trạc trạc ngực, lại trạc trạc cơ bụng của hắn, ân, đường cong vững vàng, sáng sủa, quả nhiên là bình thường rèn luyện có tố chất. Nhìn

xuống thêm nữa, ta muốn nhìn nhưng lại ngượng ngùng nhìn. Cho tới bây

giờ cũng chưa chính mắt gặp qua, thật sự tò mò.

Izumin mị mị ánh

mắt, “Asisu, hình như nàng không hề thẹn thùng?” bàn tay to của hắn ở

dao động trên người ta, không muốn dừng ở một chỗ nào.”Nói cho ta, có

phải trước kia nàng đã từng nhìn qua?” trong thanh âm mang theo một tia

ghen tuông.

“Ta nơi nào gặp qua a! Ngươi lại chưa từng cho ta xem quá.” Ta đánh chết không thừa nhận nhìn qua nam nhân lỏa thể. Kia đều

là trên tivi, máy tính. Phim thì ta có xem qua. Không cảm thấy kích

động, chỉ cảm thấy ghê tởm. Căn bản không rõ những người đó vì sao lại

rên hừ hừ.

Thân thể nóng hầm hập của Izumin cơ hồ đều áp ở trên

người ta. Thật là kỳ quái, vì sao ta không cảm thấy nặng a? Ta cau cái

mũi.”Không được phân tâm!” Izumin nhắm ngay ngực ta cắn một cái, kích

thích ta “A” một tiếng, cả người căng thẳng.”Có phải tại kỹ thuật của ta không tốt? Cho nên nàng mới có tâm tư nghĩ cái khác?”

Hình như

hắn yêu ngực ta, hắn chôn ở bên trong ngoạn bất diệc nhạc hồ.”Ân…” Ta

khó nhịn vặn vẹo thân thể, loại cảm giác thoải mái lại ngứa này khiến ta khó chịu vô cùng. Trong miệng cũng phát ra thân ngâm mà trước kia vốn

cảm thấy kỳ quái. Ta không biết mình muốn cái gì, theo bản năng cọ vào

hắn

“Khó chịu sao?” Izumin xấu xa nhìn ta, cười đến trong ánh mắt nâu đều trở nên cong cong. Hắn tách hai chân ta ra, nhẹ nhàng cọ xát

n** t* m*t nhất của ta.”Muốn sao? Nói cho ta, bảo bối, muốn sao?” hơi

thở nóng rực phả vào bên tai ta, nhiễm đỏ toàn thân ta.

Ta bắt

đầu ra một tia nước mắt, “Izumin, ngươi hỗn đản!” Nắm chặt lấy bả vai

hắn, móng tay đã gắt gao cắm đi vào. Ta mang theo khóc nức nở, không

chịu theo ý hắn.

“Nào, Asisu, nói là nàng yêu ta, nói là nàng

muốn ta.” Izumin tuyệt không sốt ruột. Nhìn ta khép chặt hai mắt, sợi

tóc hỗn độn kề sát hắn. Hắn cố ý đùa, cố ý dựa hơi sát vào ta một chút,

nhưng vẫn duy trì khoảng cách.”Nhanh chút, bảo bối, mở mắt ra, nói cho

ta.”

Nghe thanh âm mê hoặc của hắn, ta mê man mở mắt. Mặt hắn

cũng bị kch tnh nhiễm đỏ, ánh mắt từ nâu trở nên tối.” Vì sao chàng

không khó chịu?” Ta không phục.

“Bởi vì ta muốn nhìn Asisu cần

ta.” Izumin ôn nhu hôn ánh mắt ta, mũi ta, môi ta.”Bảo bối, đừng kéo

dài, nhanh nói!” Hắn cố ý dùng sức đỉnh đỉnh. Thình lình xảy ra khoái

cảm xa lạ làm ta nháy mắt mở to hai mắt, trong óc đột nhiên trống rỗng.

“Nói, nàng yêu ta.” thanh âm dễ nghe của Izumin đang dụ dỗ.

“Ta yêu chàng…” Ta ngơ ngác lặp lại lời hắn nói.

“Nói, nàng muốn ta.” Thanh âm càng ngày càng thấp, cơ hồ thì thầm.

“Ta muốn chàng…” Vừa dứt lời, đã bị một cỗ đau đớn bén nhọn bừng tỉnh.

“A!” Ta đau đến cả người cứng đờ.

“Bảo bối, thả lỏng chút.” Izumin cũng thét lớn một tiếng, hô hấp cũng dồn

dập hơn.”Hít sâu, theo ta. Đến, nếu không, ta sẽ làm nàng bị thương

mất.” nước mắt trong mắt loạn chuyển, đi theo Izumin hô hấp, ta dần dần

thả lỏng. Nhưng là, ngô, vẫn là đau.

Nhẹ nhàng lui ra ngoài,

Izumin cũng không nóng nảy. Hắn một lần nữa đùa ta cả người loạn chiến,

thân ngâm khiến cả bản thân đều xấu hổ. Thế này mới hoàn toàn mang ta

tiến vào thế giới tnh dc xa lạ.

——— —————phân cách tuyến ‘thỏa mãn ý nghĩ đen tối’——— ————

Sau một phen mây mưa, ta ghé vào trước ngực Izumin. Phía dưới truyền đến đau đớn nhắc nhở ta, ta đã trở thành nữ nhân.

“Gạt người, căn bản không thoải mái.” Ta bĩu môi, oán giận.

“Ha ha!” ngực Izumin chấn động.”Vừa rồi là đứa ngốc nào rn r không ngừng?”

Ta thẹn quá thành giận, cắn mạnh vào ngực hắn: “Ta là nói, ta không cảm giác được cao triều a.”

ngực Izumin đột nhiên phập phồng lên. Hai tay hắn cầm sau đầu không an phận

của ta, ngăn cản ta khiêu khích hắn: “Asisu, ta luôn luôn thấy kỳ quái.

Nàng hình như một chút cũng không giống người trong Ai Cập vương thất.”

Ta đình chỉ động tác, từ hành động của hắn nhìn ra hắn đã khôi phục ánh

mắt thanh tỉnh: “Ngươi tựa hồ giống cô gái sông Nile, không giống chúng

ta.” Hắn nhíu nhíu đầu mày, suy tư nên nói như thế nào: “Không đúng,

ngươi điệu thấp hơn Carol, càng biết bảo vệ bản thân. Nhưng ta có thể

cảm giác được, nàng là bị bắt buộc dung nhập giữa hoàng tộc.”

Kinh ngạc với sự sâu sắc của hắn, ta đột nhiên có ý niệm nói cho hắn hết

thảy. Ôm cổ hắn, ta nhẹ nhàng nói: “Izumin, ta hát cho ngươi nghe.”

Theo “ bắt đầu đã hiểu” của tôn yến tư, đến “sau lại” của lưu như anh, lại hát đến nhạc thiếu nhi “một đồng tiền”.

Trên mặt Izumin bắt đầu tràn ngập kinh ngạc, đến khi nghe được nhạc thiếu

nhi “con rồng nhỏ”, “con thỏ nhỏ ngoan ngoãn”, liền phì cười ra tiếng.

Nhìn mỗi một biểu tình trên mặt hắn, ta đột nhiên nhớ tới ca khúc mà ta

rất thích “gặp và không gặp”.

Nhớ lại giai điệu ca khúc, ta nhẹ

nhàng hát cho hắn nghe: “Ngươi gặp hoặc là không gặp ta, ta ở chỗ này

không buồn không vui; ngươi nhớ hoặc là không nhớ ta, tình là ở chỗ này

không đến không đi; ngươi yêu hoặc là không yêu ta, yêu là ở chỗ này

không tăng không giảm; ngươi theo hoặc là không theo ta, tay của ta liền ở trong tay ngươi không buông không bỏ. Đến trong lòng ta, hoặc để ta

tiến trong lòng ngươi. Im lặng, yêu nhau, yên tĩnh, vui mừng.”

Hát xong, Izumin vẫn còn chìm trong ca từ chưa thoát ra được. Nhìn trong

ánh mắt nâu của hắn một lần nữa xuất hiện tiêu cự, ta mỉm cười nhận nghi vấn cuối cùng của hắn.”Nàng rốt cuộc là người như thế nào?”

Hắn

dùng tay phủ phủ trán, lập tức phản ứng lại: “Không đúng, nàng là Asisu. Nàng không giống cô gái sông Nile là đột nhiên xuất hiện. Nàng vẫn

luôn ở Ai Cập. Nhưng vì sao?”

Thấy Izumin vốn luôn tư duy nhanh

nhẹn giờ lại mơ hồ. Ta cười đến nước mắt đều chảy ra. Đúng vậy, ta là

người như thế nào? Ta đương nhiên không phải Asisu. Ta lại là người nào?

Izumin thấy ta cười đến thê lương, thấy ta định rời đi liền một tay ôm lại ta: “Asisu, nàng làm sao vậy? Nang đang thương tâm chuyện gì? Cái gì nàng

cũng không nói cho ta, nàng bảo ta giúp nàng thế nào?” giọng điệu của

hắn nhanh hơn, trong ánh mắt nâu tràn ngập lo lắng.

“Ta không

phải Asisu. Hay là nói, ta không phải là Asisu trước đây. Chàng có thể

lý giải là, ta cùng với Carol giống nhau, trước kia không thuộc về nơi

này.” Bình tĩnh nói cho hắn bí mật lớn nhất của ta.

Trên mặt Izumin rõ ràng xuất hiện trống rỗng, hắn không hiểu ta rốt cuộc muốn nói cái gì.

Ta nhẹ nhàng mà gỡ tay hắn ra, mặc lại từng lớp quần áo. Động tác hơi lớn

một chút, h* th*n liền truyền đến một trận không khoẻ. Ta cắn cắn môi,

tiếp tục mặc.

Một bàn tay to lại đây, giúp ta cẩn thận sửa sang

lại trang phục phức tạp.”Asisu, nàng đừng đi, nàng hãy giải thích rõ

ràng.” Nhìn biểu tình của Izumin nghiêm cẩn nghiêm túc, ta cười cười.

Đúng vậy! Không giải thích rõ ràng, không làm rõ ràng ngươi rốt cuộc có

thể tiếp tục yêu ta hay không, ta sao có thể bỏ được rời đi?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.