Chương 71

Một lát sau, thầy Snape,

thầy Moody và giáo sư Spout chạy đến, đưa Minh và Mirinda ra khỏi mê cung, đi vào một cái lều nhỏ. Ở đó, bà Pomfrey đang chăm

sóc cho Mikhalovisk. Cái miệng c*̉a nó sưng vều, phải băng một

tấm băng to tướng vòng quanh đầu. Krum và Cedric thì khá hơn,

chỉ có điều hai đứa nó còn đang choáng váng, phải nằm dựa

vào hai chiếc giường tạm kê gần nhau.

  • Ôi chúa ơi, chuyện gì xảy ra thế này, đặt con bé xuống đây xem nào!

Bà Pomfrey kêu lên, chỉ cho Minh một cái giường và bảo đặt

Mirinda xuống. Bà loay hoay làm phép kiểm tra sức khỏe cho cô

bé, rồi thở phào nhẹ nhõm, nói

  • Không sao đâu, con bé chỉ bị lao lực quá độ thôi, cứ để nó nằm nghỉ ở đây là tốt rồi.

Đúng lúc này, bên ngoài ồ lên những tiếng xôn xao. Ngọc Minh

đoán là Harry có lẽ đã trở lại, nó vội vàng xin phép bà

Pomfrey ra ngoài, rồi nhanh chóng chạy về phía sân thi đấu.

Lúc này Harry đã trở lại bên rìa của mê lộ, trong tay nó nắm

chặt cái c*́p lửa và bị bao quanh bởi vô số người xem. Minh cố

lách vào nhưng không được, đám đông xúc động càng lúc càng

phình to ra, khiến Minh đành phải lùi lại, dựa lưng vào thành

khán đài chờ xem biến cố.

Một lát sau, Minh để ý thấy thầy Moody-Mắt điên đang dìu Harry

đi về phía lâu đài. Harry, có lẽ vì mất máu quá nhiều, dáng

đi trở nên xiêu vẹo, gần như phải tựa hẳn vào người thầy Moody. Đám đông lúc này thì bắt đầu xôn xao về việc Harry nói, về

việc Voldemort trở lại, và Minh thấy ông Fudge nói lớn

  • Mọi người hãy bình tĩnh, Harry đang bị bệnh nặng, nó bị

thương, và có lẽ chỗ này – ông chỉ vào đầu mình – đã bị va

đập gì gì đó…

Minh cười nhạt, phất tay áo bỏ đi, không tiếp tục ở lại nghe

ông Fudge diễn thuyết suông nữa. Có lẽ ở vào địa vị c*̉a ông

Fudge, lời nói c̉a Harry là vô căn cứ, nhưng ít ra c̃ng phải

kiểm tra cái khóa cảng hay những tình tiết khác, đằng này ông

Fudge lại cố gắng phủ nhận và nghĩ xấu về c*̣ Dumbledore và

Harry thì thật là quá cảm tính rồi.

Minh đi vào lâu đài, đến một chỗ khuất rồi bắt đầu biến hình

thành một con muỗi nhỏ, bắt đầu đuổi theo Harry và thầy Moody.

Cuối c̀ng nó c̃ng đuổi kịp và bám lên vai áo c*̉a Harry khi hai người đi lên mấy bậc thềm đá.

Khi hai thầy trò đi qua tiền sảnh, Harry kể “Cái Cúp là một cái Khóa Cảng. Nó đem con … và Voldemort ở đó… Chúa tể Hắc ám Voldemort …”

Cộp, Cộp , Cộp. Hai người đi lên cầu thang cẩm thạch…

“Chúa tể Hắc ám Voldemort ở đó à? Vậy chuyện gì xảy ra nữa?”

“Chế ra một thứ thuốc… phục hồi lại thân xác của hắn…”

“Chúa tể Hắc ám Voldemort phục hồi được thân xác rồi à? Ngài đã hồi sinh rồi à?”

“Và bọn Tử thần Thực tử đến… và rồi đấu tay đôi…”

“Con đấu tay đôi với Chúa tể Hắc ám à?” không lẽ đấu tay đôi với cái bia mộ – Minh nghĩ thầm

“Trốn thoát.. cây đũa phép của con… cái gì ngộ lắm… con thấy ba má con… họ thoát ra từ cây đũa phép của hắn…”

“Vô đây, Harry … Vô đây, ngồi xuống đi… Con sẽ bình phục ngay thôi… Uống cái này vô…”

Moody – hay chính xác phải gọi hắn là Croody con – rót cho Harry một cốc nước thuốc, rồi nói

“Uống đi con… Con sẽ thấy khá hơn… Được rồi, bây giờ Harry à, thầy cần

biết chính xác những chuyện đã xảy ra… Voldemort đã hồi sinh hả, Harry ? Con chắc là Voldemort đã trở lại à? Ngài đã làm được điều đó như thế

nào?”

Harry nói “Hắn uống một thứ thuốc chế bằng những thứ lấy từ mộ cha hắn, lấy của Đuôi Trùn , và của con.”

“Và bọn Tử thần Thực tử ? CHúng cũng trở lại?”

Harry đáp “Dạ, cả đống…”

Croody thấp giọng hỏi “Ngài đã đối xử với bọn chúng như thế nào? Ngài có tha thứ cho chúng không?”

Cùng lúc đó Croody rút cây đũa phép ra, chĩa vào Harry và nói “Vậy là ngài đã tha thứ bọn họ? Bọn Tử thần Thực tử nhởn nhơ không hề

chịu khổ ấy? Những kẻ đã trốn tránh được nhà ngục Azkaban ây?”

Harry ngơ ngác “Gì vậy?”

Croody lại lạnh lùng nói “Ta hỏi mi, liệu ngài có tha thứ cho cả cái bọn cặn bã đã không hề đi

tìm kiếm ngài không? Bọn hèn nhát phản bôị, thậm chí cũng không hề vì

ngài mà chịu vô ngục Azkaban ấy. Cái đồ rác rưởi dơ dáy, vô tài bất

trung, có mớ can đảm chỉ đủ để nhảy cỡn lên reo mừng dưới lớp mặt nạ ở

trận Quidditch tranh Cúp Thế giới, nhưng đã lật đật biến hết khi nhìn

thấy Dấu hiệu Hắc ám mà ta phóng lên trời đêm hôm đó…”

“Thầy phóng hả? … Thầy đang nói về cái gì vậy…?”

“Ta đã nói với mi, Harry à… Ta đã nói với mi rồi. Nếu có một điều mà ta

căm ghét hơn hết thảy, thì đó là bọn Tử thần Thực tử đang nhởn nhơ. Bọn

chúng đã bỏ rơi chủ nhân của ta khi ngài cần đến họ nhất. Ta đã mong sao hành hạ chúng. Hãy nói đi Harry , nói với ta rằng ngài đã làm cho chúng đau đớn…”

Gương mặt Croody chợt lóe lên một nụ cười điên cuồng.

Minh lúc này từ trên vai c*̉a Harry lượn vòng ra đằng sau Croody,

bắt đầu hiện hình. Khi Croody phát hiện ra sự hiện hữu c*̉a

Minh, hắn ngạc nhiên quay lại, cho tay vào áo định rút đũa phép ra. Nhưng trong khoảng cách gần như thế, Minh mà để hắn kịp

rút vũ khí thì quá là xấu hổ cho cái danh tiếng cao thủ võ

lâm c̉a nó. Chỉ thấy Minh tung một quyền, đấm trúng mũi c̉a

Croody, khiến hắn văng ra, đập thẳng vào tường, cây đũa phép

c̉a hắn c̃ng bay ra, vẽ một đường vòng cung và rơi vào trong

tay Minh. Dạo này Minh có vẻ ưa thích đánh vào mặt người khác

thì phải, thật sự là biến thái quá đi…

  • Minh, sao cậu lại… - Harry thấy Minh đột nhiên xuất hiện và

tấn công thầy Moody thì vừa mừng vừa sợ liền kêu lên

  • Không có gì – Minh bình tĩnh, lạnh lùng nói – hắn không phải thầy Moody, cậu hãy để ý hắn

Nói rồi Minh ném cây đũa c*̉a Croody cho Harry. Harry lập tức nắm chặt cây đũa chỉ vào Croody, lúc này đang nằm rên rỉ trong

góc, gương mặt vô c*̀ng căng thẳng. Tuy rằng tin tưởng Minh không

thể vô cớ tấn công giáo sư, nhưng nhỡ đâu là Minh lầm thì sao,

không cẩn thận thì cả nó và Minh bị đuổi khỏi Hogwart mất…

Minh không để ý đến những suy nghĩ rối bời c*̉a Harry lúc này,

nó đi lại phía cái rương lớn c*̉a Croody để trong góc, nắm lấy

bảy ổ khóa rồi lần lượt vận công giật mạnh. Những ổ khóa

lập tức bị bẻ gẫy. Mỗi khi bẻ gẫy một ổ khóa, Minh lại mở

cái rương ra một lần. Mỗi lần mở ra lại là một đống đồ đạc

linh tinh khác nhau. Với quan điểm thà “trấn” lầm còn hơn bỏ

sót, Minh dùng nhẫn chứa vật “hốt” sạch những món đồ trong

rương, với quyết tâm biến Croody và cả thầy Moody thật nữa,

thành giai cấp vô sản. Cho đến khi Minh bẻ gẫy ổ khóa thứ bảy, Harry c*̃ng tò mò ngó vào rương, rồi kêu lên một tiếng sửng

sốt.

Khi nhìn vô cái rương thì nó thấy như đang nhìn xuống một căn phòng ngầm dưới đất, bít bùng, và trên cái sàn nhà sâu cỡ ba mét phía dưới có một

người đang nằm, rõ ràng là đang ngủ say, vẻ gầy rộc hốc hác như ốm đói,

người đó chính là thầy Moody Mắt-Điên thật. Cái chân gỗ của thầy đã bị

tháo đi mất, cái hốc mắt lẽ ra có con mắt phép giờ trống không dưới mi

mắt, và từng mảng tóc hoa râm của thầy đã bị nhổ mất tiêu. Harry cứ trợn trừng mắt ngó, sửng sốt như bị sét đánh ngang mày, hết ngó thầy Moody

đang ngủ trong cái rương đến cái xác Moody nằm bất tỉnh trên sàn văn

phòng.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng đột nhiên bị nổ tung, vỡ tan, và một mảnh vỡ bay lên, đâm trúng mông đít c*̉a Croody, khiến hắn

bật nẩy người dậy. Lúc này Croody trông thật thảm hại, đầu

tóc xũ xượi, mồm thì đang chảy máu, mông đít thì cắm một

mảnh gỗ vụn, không khéo thì bị uốn ván chứ chả chơi.

Từ ngoài cửa, thầy Dumblelore dẫn đầu giáo sư Snape, giáo sư

McGonnagall xộc vào, nhìn thấy thảm cảnh c*̉a Croody con, còn

Harry thì đang sửng sốt trợn tròn mắt nhìn vào trong rương, ai

c*̃ng thấy sửng sốt. Lúc này thầy Dumbledore mới lên tiếng

  • Harry, Ngọc Minh, có chuyện gì vậy?

Chỉ thấy Minh bình tĩnh cho tay vào túi áo, lấy ra một chiếc

bản đồ đạo tặc, rút đũa phép và đọc thần chú. Sau đó, bản

đồ hiện lên hình ảnh c̉a những người trong gian phòng, trong đó có tên c̉a Croody và Moody. Minh lúc này mới chậm rãi nói

  • Lúc nãy con thấy tên c̉a Croody xuất hiện cạnh tên c̉a Harry

trong bản đồ, vốn tưởng bản đồ có vấn đề, nhưng con lại thấy

thầy Moody đang ở trong văn phòng c*̉a thầy ấy, nên con vội vàng

theo dõi hai người, và lúc nãy khi thầy Moody giả chĩa đũa

phép vào Harry thì con biết là bản đồ đạo tặc không sai, con

mới c*̀ng Harry tấn công và bắt sống tên giả mạo, đồng thời

còn tìm thấy thầy Moody thật ở trong cái rương này.

Sau đó việc xử lý hậu quả là việc c*̉a thầy Dumbledore, Minh

chào mọi người rồi dìu Harry đi về phía bệnh thất.

  • Minh, cảm ơn cậu! Lại một lần nữa cậu cứu mạng mình!

Harry mệt mỏi nói với Minh. Những gì trải qua đêm nay đối với

một đứa bé như nó quả thật là quá sức. Nhưng Minh chỉ cười

nói

  • Không sao, cậu c*̃ng rất khá. Không phải ai một mình đối mặt

với Voldemort và vô số Tử thần thực tử đều chạy thoát được

đâu.

  • Chẳng qua là mình gặp may mà thôi. Mình biết thực lực c*̉a mình thua xa hắn.

  • Không sao, đừng suy nghĩ nhiều Harry ạ. Không có ai là mạnh mẽ ngay từ khi sinh ra đâu. Hắn chẳng qua chỉ sinh ra trước cậu gần trăm năm mà thôi. Hơn nữa, đừng quên phe ta c*̃ng có một Voldemort nhé.

Minh an ủi Harry, quả thật lần này cho dù không bị đám trường

Dumstrang cản lại, Minh c̃ng không định c̀ng đi với Harry đến

gặp Voldemort. Không phải nó sợ hãi hay ngại gì, chẳng qua…

thời gian chưa đến mà thôi.

Minh khoanh tay, nhìn về phía rừng cấm, và xa xôi hơn nữa, ánh mắt càng lúc càng trở nên lạnh lẽo

Chiến tranh… có lẽ c*̃ng sắp đến lúc rồi…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.